Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 46046 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Dương Hành Giản dìu Bảo Châu, giả bộ người bệnh, đi từng bước một, chậm rãi lên lầu hai trở về phòng ngủ.

Đóng cửa lại xong mới thở ra mộthi nhẹ nhõm, rồi đưa tay lau vầng trán đang rịn mồ hôi, thì thầm: “Khốn thật, kẻ kia dựa vào thế lực, chẳng kiêng nể ai, dám lớn tiếng mắng mỏ cả quan triều, quả thực là khó đối phó.”

Bảo Châu cũng tức giận bất bình, đang định mở miệng cùng ông kể tội Bảo Lãng ăn nói hỗn xược, chợt phát hiện trong góc phòng có bóng người đứng lặng, khiến nàng giật nảy mình.

Nhìn kỹ lại thì ra là Vi Huấn.

Hắn từ lúc hai người bước vào đã ở đó, nhưng chẳng hiểu vì sao không phát ra chúthi thở nào của người sống, cả Dương Hành Giản lẫn nàng đều không hề nhận ra.

Cả hai đều bị phen hú vía, tim đập thình thịch.

Thấy họ cuối cùng cũng nhìn thấy mình, Vi Huấn mới không biểu lộ cảm xúc gì, chậm rãi nói với Bảo Châu: “Tên đó, về sau ngươi chẳng cần phải thấy mặt nữa.”

Bảo Châu thầm nghĩ: “Ta không muốn thấy là có thể không thấy sao?” Liền nhíu mày hỏi lại: “Ngươi lại có chủ ý gì nữa đây?”

Vi Huấn điềm nhiên đáp: “Ta thấy hắn ngứa mắt.”

Bảo Châu thở dài: “Ngươi cũng thấy rồi đó, cái tên mặt dày vô sỉ, còn bày đặt gọi thầy thuốc đến bắt mạch. Dáng bệnh ta diễn cũng vô dụng rồi, vậy bây giờ phải làm sao?”

Vi Huấn nghe ra nàng cũng bực mình với Bảo Lãng, trong lòng nhẹ nhõm đi nhiều, giọng nói cũng dịu lại: “Ngươi chỉ cần nằm nghỉ cho giống người bệnh là được, chuyện khác để ta lo.”

Dương Hành Giản chen vào: “Tờ giấy kia quả nhiên hắn không đưa ra, không biết rốt cuộc là đang giấu thứ gì khuất tất.”

Vi Huấn đáp: “Chuyện ấy không khó, ta có thể lấy được.”

Bảo Châu nghiêm mặt dặn: “Ta nói trước, ngươi không được đối đầu với hắn ngoài mặt. Dù có thắng, cũng chẳng khác gì phạm pháp chống lệnh triều đình!”

Vi Huấn cười gật đầu: “Được được, Vi mỗ hiểu mà. Ngươi là chân mệnh hoàng tộc, ta nghe lời ngươi, quyết chẳng dám phản.”

Bảo Châu nghe vậy mới yên tâm, khẽ gật đầu hài lòng.

Dương Hành Giản ngồi một bên, lặng lẽ quan sáthi người. Ông nghĩ bụng: “Hai ngày nay thấy tận mắt cách hắn đối xử với công chúa, chỗ nào cũng nghe nàng định đoạt, hắn tuy là người giang hồ, chẳng câu nệ lễ nghi, nhưng tuyệt chưa từng vô lễ hay vượt quá chừng mực.

So với cái vẻ bá đạo ngang ngược của Bảo Lãng thì còn dễ chịu hơn nhiều.” Trong lòng ông thầm ngờ vực: “Chẳng lẽ ta thật sự nhìn lầm?

Người này vốn không mang tâm địa xấu?”

Đến buổi chiều, quả nhiên Bảo Lãng cho mời năm sáu danh y nổi tiếng nhất trong thành đến huyện nha, nói là muốn chẩn mạch cho Phương Hiết nương tử.

Dương Hành Giản thấy một đám thầy thuốc tụ họp, cười lạnh: “Con gái họ Dương ta đâu phải hạng thường dân thôn dã mà ai cũng được gặp mặt.

Các vị cứ chọn ra một người giỏi nhất, lên xem bệnh cho nàng, đừng để lộn xộn chẳng ra thể thống gì.”

Các đại phu khiêm tốn nhường nhau, ai nấy đều chẳng muốn dây vào việc này.

Dẫu sao quan huyện Ngô Trí Viễn còn phải nể mặt tên áo xanh kia, bọn họ nếu có sơ suất gì, chỉ e từ đây về sau phải đóng cửa không buôn bán được nữa.

Cuối cùng, chọn ra một người tuổi cao nhất Ngô đại phu, cùng họ với Ngô Trí Viễn. Ông này chữa bệnh trong thành đã hơn bốn mươi năm, kinh nghiệm đầy mình.

Tuy vậy, lần này trong bụng cũng chẳng yên, chỉ đành theo Dương Hành Giản lên lầu, bước vào khuê phòng Phương Hiết nương tử.

Phòng này vốn là thư phòng cũ của Ngô Trí Viễn, không có gì mang dáng dấp của nữ nhân.

Nhưng vừa mở cửa ra, đã thoảng mùi hương dịu nhẹ, rèm trướng hồng che kín giường, không thấy bóng người đây vốn là lệ thường trong nhà quyền quý, nữ nhân không để lộ mặt cho nam y xem.

Dương Hành Giản vén rèm ghé đầu vào dặn dò mấy câu, rồi lại khép rèm lại. Một lát sau, từ màn buông ra một cánh tay thon đưa chiếc khăn lụa trắng.

Ngô đại phu chẳng dám ngó kỹ, trong bụng nghĩ: “Cổ tay vị tiểu nương tử này thật trắng nõn, chỉ là bàn tay có hơi to, chẳng kém gì tay đàn ông.”

Nào ngờ vừa đặt tay lên xem mạch, ông ta lập tức hoảng hồn: mạch đập yếu ớt, như có như không, đoạn rồi lại nối, như người đã gần đất xa trời.

Với mạch thế này, có lẽ chỉ còn sống nhờ mộthi thoi thóp.

Dẫu có dùng thuốc quý kéo lại, cùng lắm cũng chỉ tỉnh lại đôi chốc để trăng trối dặn dò hậu sự, chẳng còn thuốc gì chữa nổi.

Dương Hành Giản trông mong nhìn ông hỏi: “Nữ nhi ta bệnh tình ra sao?”

Ngô đại phu mồ hôi túa đầy trán, chẳng dám nói rõ, liền vội vàng đứng dậy khom người: “Hổ thẹn, hổ thẹn.

Y thuật của lão phu cạn hẹp, chẳng thể làm gì.

Hay là… mời thêm người khác lên xem thử thì hơn.”

Dứt lời, ông lấy tay áo che mặt, lặng lẽ lùi xuống lầu.

Vị lang y thứ hai Lương đại phu được đẩy lên.

Hắn mặt mũi nhăn nhó, rón rén bắt mạch, một lúc sau lại thở ra nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Cũng không đến nỗi…

Bệnh này tuy dai dẳng, chỉ cần tẩm bổ kỹ càng, vẫn có thể chữa trị được.

Ngô lão đầu kia quá cẩn trọng làm gì?”

Nghĩ thế rồi, hắn cười nói với Dương Hành Giản: “Tiểu thư nhà ngài khí huyết hư tổn, tỳ vị suy yếu, chắc từ nhỏ ít ăn uống chăng?”

Nói đoạn lại lắc đầu tiếc nuối: “Ngoài ra còn bị chứng hàn khá nặng. Nếu không điều trị cẩn thận, e rằng khó sinh dưỡng về sau.”

Dương Hành Giản vừa nghe liền sa sầm mặt, quát lớn: “Hàn gì chứ! Khám vớ vẩn! Cút xuống!”

Tới lượt vị lang y thứ ba Trương đại phu.

Thấy hai vị tiền bối đều bị đuổi về, ông ta rút ra bài học, liền chọn đường trung dung: không khen mà cũng chẳng chê, bốc một toa an thần bổ dưỡng, người già trẻ nhỏ đều dùng được.

Không cầu công lao, chỉ mong không sai sót.

Nào ngờ ngón tay vừa đặt lên cổ tay, trái sờ phải lần vẫn chẳng thấy một tia mạch đập.

Hơi thở cũng tuyệt, rõ là đã tắt thở rồi.

Trương đại phu kinh hãi, cố trấn tĩnh, đưa tay áo che mặt, khẽ dùng ngón út chạm nhẹ vào cổ tay người bệnh lạnh như băng, chẳng chúthi ấm, càng khẳng định người kia đã chết lịm.

Ông ta đổ mồ hôi lạnh, cả người cứng ngắc, tiến thoái lưỡng nan.

Đúng lúc đó, từ trong màn vang lên một tiếng cười khúc khích, nhẹ nhàng, mềm mại như tiếng mèo con làm nũng.

Ngay sau tiếng cười ấy, mạch tượng vốn tắt hẳn bỗng như được tiếp sinh lực, đập dồn dập trở lại, khỏe khoắn như chưa từng suy yếu.

Tình trạng kỳ dị đến khó tin, Trương đại phu tưởng chừng gặp phải ma quỷ, hét lên một tiếng kinh hoàng rồi lăn lê bò toài chạy khỏi phòng.

Bên trong màn, Bảo Châu ôm bụng nín cười đến co cả người lại, hai tay bịt miệng, mặt đỏ như gấc chín vẫn không giấu được tiếng cười rúc rích.

Vi Huấn liếc mắt nhìn nàng, mặt vẫn điềm nhiên, nghiêm trang vươn cánh tay ra, chờ vị đại phu kế tiếp đến bắt mạch. Trong ánh mắt dài hẹp, thoáng ánh lên nét tinh nghịch và trêu ngươi.

Hiện tại công lực của hắn đã khôi phục đến bảy, tám phần, chân khí vận hành thuận lợi, việc khống chế mạch tượng mạnh yếu chẳng khác gì trò chơi.

Hắn từng đọc qua mấy quyển y thư, hiểu sơ lược nguyên lý.

Giờ nổi máu nghịch ngợm, liền giở trò đùa giỡn các thầy thuốc, khiến ai nấy xoay vòng hoa mắt.

Chỉ là nghe tiếng cười dịu nhẹ của nàng, chẳng biết sao trong lòng hắn bỗng xao động, sơ ý để mạch lạc khẽ chệch một nhịp, hỏng cả kế hoạch sắp đặt từ trước.

Dương Hành Giản bên ngoài cũng nhịn cười đến phát đau trong bụng. Ông thầm nghĩ: “Giang hồ quả có kỳ nhân, thủ đoạn quái dị, lại còn có khiếu đùa bỡn như trẻ con.

Chỉ cần hắn không giở trò trên đầu lão Dương này, thì cứ mặc mà xem náo nhiệt.”

Sau Trương đại phu, các vị lang y lần lượt được mời vào, tổng cộng sáu người, đều là danh y đất Khuê.

Thế mà kết quả mỗi người một lời, bệnh trạng hoàn toàn trái ngược, sai biệt cả trời đất.

Cuối cùng, khi họ truyền tay nhau bắt mạch xác nhận lại, ai nấy đều cảm thấy có gì chẳng lành, càng nghĩ càng rợn tóc gáy.

Thế là từng người một viện cớ thoái thác, xưng là y thuật hèn kém, không xứng chẩn bệnh cho quý nhân, rồi lần lượt cuốn gói rút lui.

Dương Hành Giản thấy thời cơ đã đến, lập tức tung tin rằng ái nữ ba ngày liền nằm mộng bị bạch xà quấn thân, nhất định là bị xà yêu quấy rối. Ông bèn đệ trình xin quan huyện Ngô Trí Viễn lập tức mời thầy chùa, đạo sĩ đến trừ tà đuổi quỷ, mượn cớ đó khuấy đục tình hình, đẩy vụ án sang hướng mờ mịt thần linh, dễ bề che đậy.

Ngô Trí Viễn cùng Bảo Lãng nửa tin nửa ngờ.

Vài hôm trước rõ ràng mọi người còn thấy Phương Hiết tiểu thư sắc mặt hồng hào, giờ đột ngột đổ bệnh, chẳng thuốc nào chữa được, lang y cũng bó tay.

Việc này quả thực không thể không nghi ngờ là có dính dáng đến tà ma.

Tuy không muốn thuận theo, nhưng trước áp lực dư luận, họ đành gật đầu đồng ý, chỉ sai phương trượng chùa Liên Hoa đến tụng một đoạn kinh xua đuổi vận xui lấy lệ.

Tin đồn xà yêu tác quái lan khắp trong thành.

Từ đó, nội trạch nhà họ Ngô không còn lấy một người hầu dám bén mảng đến tư phòng của Phương Hiết tiểu thư.

Dẫu cho phu nhân có nổi giận dùng roi dọa phạt, bọn nô tì cũng sống chết không chịu bước chân qua cửa.

Cuối cùng, Ngô Trí Viễn đành sắp xếp hai gã lính dày dạn đứng canh ở gian phòng sát bên, gọi là để ngăn cha con họ bỏ trốn.

Nhờ vậy, từ đó về sau, nhóm người của Bảo Châu được tự do hơn nhiều. Mỗi lần bàn bạc kế sách, cũng chẳng cần lo ai nghe trộm ngoài cửa.

Từ ngày Vi Huấn lành bệnh trở lại, Bảo Châu cảm thấy có người dựa cậy, dù vẫn bị nhốt trong trai phòng cũng không còn cảnh bó tay chờ đợi, mặc kẻ khác muốn làm gì thì làm.

Ngược lại, nàng ngẩng cao đầu, nung nấu chí khí, quyết tâm lật lại vụ án giết người trộm châu cho rõ ngọn ngành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »