Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45837 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Đêm ấy, Vi Huấn lại đi ra ngoài một chuyến.

Hắn lặng lẽ đem chiếc hộp tang vật trong vụ án đặt trở lại trong tòa bảo tháp như cũ.

Hai canh giờ sau, hắn quay về, nhìn Bảo Châu nói: “La Thành Nghiệp đã có dấu vết, ngươi có muốn đích thân đến nhìn hắn một lần chăng?

Nếu đã mỏi mệt chẳng muốn nhúc nhích, ta sẽ tự mình giải quyết hắn.

Tên này chết giả để lẩn trốn, còn dám sai người tới nhờ ta đứng ra che chở.

Nay đã tìm ra hang ổ, chẳng thể để thù này qua đêm.”

Bảo Châu vội ngăn lại: “Không được! Từ đầu ta đã theo đuổi vụ án này. Nếu ngươi ra tay giết hắn, chân tướng sẽ vĩnh viễn bị chôn lấp, như thế còn gì là ý nghĩa?”

Vi Huấn mỉm cười: “Ta đoán ngươi sẽ chẳng chịu bỏ qua dễ dàng. Vậy thì, đi thay y phục thôi.”

Không đợi hắn nhắc, Bảo Châu đã tự vào thay áo dễ hành động.

Mất đi thị nữ hầu hạ, nàng đành tự tết tóc gọn lại sau đầu, chỉ là lần này, nàng chẳng muốn để Vi Huấn xách như mèo con nữa.

“Ngươi tránh ra, ta tự mình xuống.”

Cằm nàng hơi hất lên, vén tay áo trèo xuống từ cửa sổ.

Dương Hành Giản thấy vậy mà toát cả mồ hôi, sợ nàng trượt chân ngã, cứ đứng bên cửa sổ mà xoa tay dậm chân.

Vi Huấn chẳng rõ mình đã đắc tội nàng ở chỗ nào, chỉ biết đứng chờ dưới hiên, sẵn sàng đỡ nếu nàng có sơ sẩy.

Lấy lại cung tên, hai người rảo bước về hướng chùa Liên Hoa.

Bảo Châu kinh ngạc hỏi: “La Thành Nghiệp thực sự ẩn mình ngay bên vách nhà hắn sao?

Gần thế mà chẳng ai phát hiện ra, lá gan hắn cũng lớn quá rồi.”

Vi Huấn đáp: “Quả thật hắn là kẻ can đảm mà cẩn trọng. Nếu không phải bỏ lại thuộc hạ khiến sơ hở, ta cũng khó lần ra dấu. Còn chuyện vì sao chẳng ai nhận ra hắn… đợi lát nữa ngươi sẽ hiểu.”

Chùa Liên Hoa ban đêm cũng có người canh gác ngoài tường.

Vi Huấn xưa nay ra vào tự do, nhưng không muốn để Bảo Châu mạo hiểm.

Hắn đã chọn sẵn một mái phòng bỏ trống ở gần đó từ trên cao có thể quan sát toàn bộ tăng xá.

Hai người lẻn tới chân tường, Bảo Châu vẫn cố chấp không để hắn bế, Vi Huấn đành ngồi xuống, để nàng giẫm lên vai mình mà trèo lên mái.

Cả hai ẩn mình trên mái cao, lặng lẽ chờ đợi.

Bảo Châu thử kéo cung, kiểm tra dây tên, sẵn sàng mọi thứ, rồi khẽ hỏi: “Thập Tam Lang đâu?”

Vi Huấn đáp: “Đang ở cạnh La Thành Nghiệp.”

Bảo Châu sững người, trong lòng khẽ động, kinh hãi hỏi: “Hắn chẳng lẽ cạo râu tóc, giả làm nhà sư?!”

Vi Huấn nghe nàng nói trúng tim đen, mắt ánh lên vẻ thán phục, gật đầu: “Nếu không nhờ ngươi nói thi thể không đầu kia có hình xăm mãng xà, ta cũng chẳng nhắc Thập Tam Lang lưu ý điểm ấy.

La Thành Nghiệp cải trang thành một tăng nhân ngoại lai, cùng Thập Tam Lang ở chung tăng phòng.

Cả bọn đều là người lạ mặt, chỉ cần không bước chân ra khỏi thiền viện, ai mà biết hắn chính là kẻ ác từng làm mưa làm gió ở Khuê huyện?”

Bảo Châu trong lòng dậy sóng, chẳng ngờ La Thành Nghiệp lại mưu sâu đến vậy. Giả chết thoát thân, rồi trốn ngay giữa lòng vụ án, lại còn nấp dưới mí mắt quan phủ, quả thực khó ai ngờ tới.

Nàng hỏi: “Thi thể không đầu có hình xăm giống hắn, chắc là đồng bọn khi xưa?”

Vi Huấn gật đầu: “Hẳn thế.

Tên kia sau khi xuất gia, chẳng rõ cơ duyên ra sao mà gặp lại La Thành Nghiệp nơi đất Khuê này.

Có lẽ cùng nhau uống rượu, vui miệng mà buông lỏng cảnh giác, kết cục bị La Thành Nghiệp đánh lén, gi.ết chế.t, chặt đầu.

Hắn giữ lấy tăng tịch của người kia, cạo râu tóc, giả làm nhà sư nương náu trong chùa.

Nếu không vì muốn đẩy tội cho ta, ta còn phải khen hắn một tiếng mưu lược hơn người.

Chỉ không rõ, chuyện này là hắn sắp đặt từ trước, hay là lòng tham nổi lên sau chén rượu?”

Bảo Châu lẩm bẩm: “Thảo nào hắn cứ khăng khăng chém đầu, rồi lại ném vào chảo dầu đốt thành than vụn.

Đầu của hòa thượng vốn không tóc, dẫu có thối rữa cũng chẳng ai nghi ngờ.

Không làm thế, ai cũng dễ nhận ra có điều quái lạ.” Nàng lại hỏi: “Hôm ấy ngươi từng nói hắn trèo xà nhà bằng cách mượn xác, chứng tỏ khinh công không cao, chẳng giống kẻ có bản lãnh lẻn vào trộm châu giữa bao lớp canh phòng nghiêm ngặt.

Vậy rốt cuộc ai mới là kẻ đánh cắp viên xà châu?”

Vi Huấn vừa trò chuyện cùng nàng, vừa dõi mắt về tăng xá phía xa. Câu hỏi kia chưa kịp đáp, hắn đã giơ ngón tay đặt lên môi, ra hiệu im lặng, rồi khẽ nghiêng đầu về phía chùa Liên Hoa.

Bảo Châu vội rút một mũi tên lông vũ, theo hướng hắn chỉ mà nhìn xuống. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, một hòa thượng áo xám lén lút ôm tay nải, cúi đầu rảo bước sát tường, trông chẳng khác gì bóng ma.

Mắt nàng vốn tinh tường, dù người kia đứng rất xa, cũng không lọt khỏi tầm ngắm.

Nàng bình tĩnh giương cung, hít mộthi sâu, tay kéo căng dây, dáng đứng hiên ngang mà uyển chuyển.

Mũi tên rời dây, cắm phập vào đùi trái kẻ nọ.

Một tiếng kêu mơ hồ vang lên, rồi người kia đổ nhào xuống đất.

Vi Huấn buột miệng khen: “Tay kéo rất mạnh, chỉ tiếc là chưa trúng chỗ hiểm.”

Bảo Châu liếc hắn một cái, thì thầm: “Ta cố ý bắn vào chân. Trừ lần bắn quỷ trong nhà cũ kia, đây là lần đầu tiên ta bắn người.”

Thấy trong mắt nàng hiện vẻ dao động, Vi Huấn lập tức sinh hối hận.

Xưa nay sư môn hắn lấy việc hạ gục địch thủ trong một chiêu làm mục tiêu, nào từng nghĩ tới kẻ đứng trước mặt mình đây vốn là người sống dưới ánh mặt trời, tấm thân còn sạch sẽ, tâm chưa từng vướng máu người.

Nghĩ đến điều ấy, trong lòng hắn cũng thoáng run rẩy, thần sắc chợt bối rối, tâm tư rối ren.

Bảo Châu thấy kẻ giả tăng kia tuy trúng tên mà vẫn cố lê bước bỏ trốn, lòng nóng như lửa đốt, lập tức kêu lên: “Ngươi còn đứng trơ đó làm gì?!”

Dựa vào kinh nghiệm đi săn của nàng, con mồi trúng tên rồi, việc kế tiếp là chó săn hay linh miêu ra tay kết liễu. Chẳng lẽ hắn còn định để nàng tự mình xuống tay, dứt điểm một kẻ trọng thương?

Vi Huấn lắc đầu, thản nhiên đáp: “Đêm nay ta muốn làm biếng, giao cho Thập Tam Lang là được rồi.”

Bảo Châu sốt ruột đến mức dậm chân: “Ngươi đang nói cái quái gì vậy?!”

Đúng lúc ấy, từ phía kia của thiền viện vụt tới một bóng nhỏ trong sắc áo xám, nhắm thẳng kẻ bị thương lao đến.

Bảo Châu tròn mắt kinh ngạc nhìn Thập Tam Lang tung ba đòn liền tay, chỉ chớp mắt đã vật ngã La Thành Nghiệp, rồi không nương tay bẻ quặthi cánh tay hắn, dứt khoát trói gọn như một cái nhộng tằm.

Vi Huấn khẽ nói: “Đi thôi. Chùa Liên Hoa lát nữa e là sẽ náo động.”

Bảo Châu vẫn còn chưa hoàn hồn, mãi đến khi thấy Thập Tam Lang kéo lê kẻ bị bắt lui khỏi sân viện, nàng mới men theo mái ngói mà nhảy xuống.

Hai người cùng trở về tư phòng, chuyện đêm ấy cũng không nhắc lại thêm lời nào.

Đêm đó, Bảo Châu trằn trọc không yên.

Dẫu vụ án thi thể không đầu đã được sáng tỏ, La Thành Nghiệp bị bắt, nàng lại chẳng lấy làm vui mừng.

Trái lại, tâm trí nàng rối bời vì lần đầu tiên chính tay mình làm kẻ khác bị thương.

Chuyện này, thuở nhỏ nàng theo học đủ loại cung thuật, lại chưa từng ai nhắc đến.

Ngày xưa nàng từng mộng tưởng bản thân như Chiêu Quận chúa Bình Dương, cầm cung ra trận, vì nước lập công.

Nhưng giờ mới hay: giết người và săn thú vốn là hai điều hoàn toàn khác biệt.

Sáng hôm sau, cả Khuê thành xôn xao chấn động.

Ai nấy đều sửng sốt hay tin: tên bất lương soái La Thành Nghiệp, kẻ bị ngỡ đã chết trong vụ án trộm châu giết người, hóa ra vẫn còn sống.

Hắn cạo sạch râu tóc, khoác áo tăng nhân, nấp mình trong chùa Liên Hoa.

Đêm qua mới bị công sai tuần tra tóm gọn.

Một đại hán từng nổi tiếng râu tóc rậm rì, nay đã hoàn toàn thay đổi diện mạo, lại mặc tăng y, dẫu có gặp người quen cũ trên đường cũng khó lòng nhận ra.

Chỉ là chẳng rõ hắn vì sao bị thương, lại ngã trong thiền viện nơi vừa xảy ra án mạng, quan phủ lập tức mở cuộc tra xét cẩn trọng.

Khi lật tay áo, thấy hình xăm mãng xà nơi bắp tay, lập tức bị kẻ quen nhận ra.

Cả bọn đều không khỏi biến sắc.

La Thành Nghiệp trú trong chùa ăn uống kham khổ, lại thêm bị thương, tinh thần bạc nhược. Dưới tay Bảo Lãng, hắn chẳng chịu nổi một ngày đã khai tuốt mọi chuyện.

Thì ra hắn vì đắm chìm cờ bạc, nợ nần chất chồng, sớm đã sinh ý muốn đào tẩu.

Gần đây tình cờ gặp lại đồng bọn cũ trong đám giang hồ, nay đã quy y xuất gia, pháp danh Diệu Hành.

Hắn bèn mời đến nhà uống rượu hàn huyên.

Diệu Hành không tiền bạc, nhưng trên người lại mang lệnh bài chính quy triều đình cấp phát.

Mắt thấy mà lòng tham nổi dậy, La Thành Nghiệp lập mưu cướp thân phận người kia để trốn đi nơi khác.

Hắn chuốc rượu Diệu Hành say mềm, rồi dùng thiết giản đánh chết bạn cũ.

Đang toan rời đi thì gặp thuộc hạ Vương Lương Tài tới gõ cửa, báo tin về vụ trộm châu trong bảo tháp.

Lúc ấy, đầu hắn vụt lóe một kế: nếu biết cách đẩy cái chết này sang cho vụ trộm, thì chẳng ai truy cứu thêm nữa.

Giả chết, rồi trốn biệt, há chẳng phải an ổn?

Hắn giả vờ sai Vương Lương Tài đi lấy quần áo, rồi cởi đồ mình khoác lên xác Diệu Hành.

Để tránh bị lộ tướng mạo, hắn chặt đầu bạn, đang toan lẩn trốn, thì Vương Lương Tài quay lại.

Tình thế cấp bách, không nơi nấp thân, hắn đành lấy ruột thi thể để trốn lên xà nhà.

Đợi Vương Lương Tài vào thấy xác không đầu thì kinh hoảng bỏ chạy đi báo, La Thành Nghiệp liền nhân lúc ấy chuồn sang chùa Liên Hoa.

Cạo râu tóc, khoác áo tu hành, từ đó đội lốt Diệu Hành sống yên vài ngày.

Vị Diệu Hành thật vốn là tăng nhân phương xa, chẳng ai trong chùa quen biết, bởi vậy hắn có thể trót lọt lừa qua mắt tất thảy.

Chỉ là trời hè nóng bức, thủ cấp kia chẳng mấy chốc đã bốc mùi, khó lòng che giấu. Hắn đành lẻn vào bếp chùa, dùng dầu sôi nấu cho cháy đen, ném thêm ít tóc mình vào, tiêu hủy nốt dấu tích cuối cùng.

Nếu chùa Liên Hoa không bị phong tỏa lương thực, có lẽ hắn đã trốn được đến khi vụ án qua đi, đợi mở cổng thành rồi mới âm thầm rời Khuê huyện.

Từ đó thoát kiếp nợ nần, đổi tên đổi dạng, làm một tăng nhân vân du, tung cánh giữa trời cao biển rộng.

Tiếc thay, Bảo Lãng thủ đoạn tàn độc, cố ý cắt đứt đường lương thực, khiến hắn đói đến lú lẫn, toan chạy trốn.

Không ngờ bị ai đó bắn một mũi tên thủng đùi, rồi bị trói gô lại đành chịu trói.

Dẫu bị bắt, La Thành Nghiệp vẫn khăng khăng chỉ giết người cướp của, không hề liên can vụ trộm châu.

Bảo Lãng đương nhiên không chịu bỏ qua, giở đủ loại hình phạt tra khảo.

Không rõ hắn có từng hối hận vì đã giết đồng bọn, dựng nên màn kịch trốn đời kia không, chỉ biết tội hắn chịu, e còn hơn cả kẻ đã bị chính tay hắn giế.t ch.ết năm nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »