Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 46032 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Lưu Mậu vừa hay tin Vi Huấn không chịu ra gặp, chỉ sai một thiếu nữ mười sáu tuổi, trong lòng đã thấy không vui.

Lại càng bất mãn hơn khi thấy thiếu nữ kia tuy tuổi còn nhỏ, nhưng dáng đứng ngay ngắn, mắt nhìn thẳng, lời lẽ dứt khoát, khí chất toát ra một vẻ nghiêm trang, quyết đoán.

Bên mình chỉ có một chú tiểu theo hầu, mà lại khiến người ta có cảm giác như đang mang theo một đoàn tuỳ tùng.

Chính lão mang theo bốn tên hầu to con lực lưỡng, mà vẫn bị khí thế của một thiếu nữ áp chế.

Nói là nữ hiệp, thì da lại quá mịn màng trắng trẻo, đôi bàn tay cũng mảnh mai, tuyệt không giống người quen dùng đao kiếm.

Nếu là con hát thì khí chất lại cao quý đến mức chẳng thể nào là người trong chốn bụi trần.

Lưu Mậu mấy chục năm lăn lộn chốn giang hồ, đôi mắt đã nhìn thấu bao nhiêu kẻ, vậy mà trước thiếu nữ này lại chẳng thể nhìn rõ lai lịch thật sự, trong lòng không khỏi thầm kinh sợ.

Bất giác, ông ta đứng dậy, chắp tay thi lễ, tự xưng thân phận: “Lão thân họ Lưu, gọi là Lưu Mậu, là người trông coi việc ở Hạ Khuê huyện này.”

Bảo Châu lạnh nhạt đáp: “Ta là Cửu Nương họ Lý, không hiểu mấy lời lề luật giang hồ của các người. Có gì thì lão trượng cứ nói cho rõ.”

Lưu Mậu khựng lại, bụng thầm khó chịu.

Tuy ông ta không phải hạng người chính đạo, song trong giới hắc đạo, thân phận và địa vị cũng chẳng phải hạng xoàng.

Bao nhiêu người trong giới giang hồ đi qua đất này cũng phải nể mặt ông vài phần, thế mà hôm nay lại bị một thiếu nữ nói năng sỗ sàng như thế.

Trong giới giang hồ xưa nay có bốn điều kiêng kỵ, gọi là “bốn hạng người chớ động vào”: một là sư sãi, hai là đàn bà, ba là trẻ nhỏ, bốn là kẻ ăn mày.

Sư sãi vốn là người ngoài thế tục, đàn bà và trẻ nhỏ là kẻ yếu, đã một thân một mình mà còn dám đi lại giang hồ, ắt hẳn hoặc là có bản lĩnh phi thường, hoặc là có chỗ dựa không tầm thường.

Thiếu nữ này mang theo một chú tiểu, vậy là hai người trong ba điều trong “tứ bất phạm”, Lưu Mậu dù có giận cũng không dám khinh suất.

Gần đây trên giang hồ còn truyền tai một chuyện: người được gọi là “Thanh Sam Khách” vốn không phải du hiệp tự do, mà là bị một nữ cao thủ còn đáng sợ hơn cả hắn người ta gọi là “Kỵ Lư Nương Tử” bắt về làm tôi tớ.

Lưu Mậu thì chẳng tin mấy lời đồn vô căn cứ ấy.

Một thiếu niên tài cao hiếm thấy trong thiên hạ, sao lại còn có kẻ tài cao hơn cả hắn?

Huống hồ, hôm nay ông tới đây là để nhờ vả người ta, bất luận bên kia ra vẻ thế nào, ông cũng chỉ có thể nén giận mà nhún mình.

Ý nghĩ xoay vần chốc lát, Lưu Mậu liền đổi giọng khách sáo, mời Bảo Châu ngồi, ra hiệu cho người hầu rót rượu đầy chén: “Nói cho rõ, huyện Hạ Khuê này, người nắm quyền là Ngô Trí Viễn, tức là huyện lệnh chính là quan lớn một phương.

Còn về phần việc ở dưới, thì do lão thân này gánh vác.”

Bảo Châu chỉ “À” một tiếng, không tỏ ra sợ hãi, cũng chẳng lấy gì làm kính phục.

Nàng hỏi thẳng: “Sao ngươi biết chúng ta trọ ở đây?”

Lưu Mậu mỉm cười, chỉ tay về bức tường trong tiệm, nơi có một bức vẽ con mèo lam đang rúc trong góc.

Bảo Châu liếc nhìn, thoáng cau mày không biết Vi Huấn vẽ thứ đó từ bao giờ.

Trong lòng nàng vừa giận vừa tức.

Nghĩ lại, cho dù hắn không vẽ, thì lúc họ lần đầu bước vào thành, đi qua cầu đá, đã có người theo dõi.

Một kẻ như Lưu Mậu làm gì không có tai mắt khắp nơi.

Vi Huấn có thể ẩn thân, nhưng ba người với một con lừa, lại là thiếu nữ, trẻ con và sư tiểu, thì làm sao không bị người ta chú ý?

Nàng hỏi tiếp: “Lão đến tìm Vi huynh, rốt cuộc là có việc gì?”

Lưu Mậu liếc quanh một vòng.

Chủ tiệm vốn lanh trí, đã sớm dời khách trọ đi nơi khác, quanh đây chỉ còn bốn tên người hầu của lão.

Lưu Mậu hạ thấp giọng: “Cửu Nương đây chắc cũng đoán được đại khái.

Lão thân chẳng phải muốn làm phiền, chỉ là vì bất đắc dĩ.

Nay đến cầu người, chỉ mong Thanh Sam Khách nể chút tình giang hồ, buông tha cho một con đường sống.”

Bảo Châu càng nghe càng mơ hồ, nhíu mày nói: “Ta thực tình không biết hắn đã gây ra chuyện gì. Vẫn xin lão trượng nói cho rõ.”

Lưu Mậu nghĩ nàng giả vờ, bèn thở dài mộthi, buộc lòng phải nói thẳng: “Giới giang hồ có quy củ, tuyệt không được đụng vào vật của triều đình.

Vậy mà giờ Thanh Sam Khách lại đánh cắp viên bảo châu trên tháp Phật trong chùa Liên Hoa, khiến quan phủ đóng thành truy xét khắp nơi.

Lão thân ở đây làm ăn giờ khó bề xoay xở.”

Bảo Châu kinh hãi, lập tức hỏi lại: “Ngươi làm sao dám chắc chính là Vi Huấn trộm ngọc? Ngươi tận mắt nhìn thấy sao?”

Lưu Mậu mỉm cười, giọng chậm rãi: “Không cần tận mắt.

Cả thành này ai chẳng biết tháp Phật kia cao vút chín tầng, muốn lên được đã khó, huống gì là lấy ngọc quý mang đi.

Người có bản lĩnh ấy, trừ Thanh Sam Khách thì còn ai nữa?

Chưa kể, hắn chỉ dùng một đòn đã giết được La Thành Nghiệp người mà thiên hạ xưng là ‘Sư Tử Yết’, võ nghệ lừng danh một phương.

Trong vòng tám trăm dặm quanh Quan Trung, có mấy ai địch nổi La Thành Nghiệp?

Mà lại còn chặt đầu mang đi, y như cách vẽ con mèo xanh lam trên tường kia, chính là thủ đoạn thành danh của hắn. ‘Một nhát đoạt mạng, lấy đầu làm tín vật; không trúng thì lui nhanh như gió.’ Cửu Nương đây chắc cũng từng nghe qua rồi chứ?”

“Hoàn toàn chưa từng nghe qua!”

Bảo Châu thất thần, giật mình quay phắt sang nhìn Thập Tam Lang . Chú tiểu cúi gằm đầu, không buông lời phản bác, cũng chẳng dám ngẩng lên, dáng vẻ kia rõ ràng là thừa nhận.

Nàng đã từng thấy Vi Huấn cầm dao nhỏ xử lý thỏ rừng, cá đồng, động tác gọn gàng, thậm chí gọt trái cây, bỏ hạt cũng mau lẹ sạch sẽ.

Nhưng… đầu người?

Hắn chẳng phải là kẻ đào mộ hay sao?

Nếu thực sự là kẻ cắt đầu người, hắn đã dùng thứ gì để làm?

Có phải chính là con dao ăn hằng ngày, thanh dao găm lén giấu trong tay áo kia chăng?

Nghĩ tới bao lần dọc đường, bản thân ăn đồ ăn hắn nấu, dùng dao hắn rửa…

Bảo Châu bất giác buồn nôn, ruột gan cuộn lên từng cơn.

Nhìn bàn tiệc trước mặt đầy rượu thịt, nàng chợt cảm thấy chẳng muốn động đến lấy một đũa.

Lưu Mậu thấy nàng thần sắc do dự, lại tưởng nàng đã nghe qua truyền thuyết kia, bèn nâng chén rượu đứng dậy, nói với giọng đầy xúc động: “Lão thân dưới trướng tuy chỉ quản mấy phường xướng ca, đầu trâu mặt ngựa, bọn làm nghề tấp kém, nhưng cũng nuôi sống mấy ngàn miệng ăn.

Nay quan phủ tra xét, mọi ngả đều đình trệ, người vô can cũng bị bắt tra khảo, thật sự không chịu nổi cảnh này.

Cầu xin Cửu Nương chuyển lời, bảo Thanh Sam Khách trả lại viên ngọc cho quan phủ.

Lão thân sẽ chuẩn bị hậu lễ chu đáo, đưa tiễn tử tế.”

Dừng một chốc, ông ta đổi giọng trầm xuống: “Còn như cái chết của La Thành Nghiệp…

Kẻ đó từng mang danh nghĩa quan lại, giết cháu ta là Mã Tam, mượn danh công vụ để giết người.

Chúng ta chẳng thể công khai báo thù.

Nay có người giúp ta đòi lại món nợ máu ấy, chẳng khác gì ơn cứu mạng.

Ai làm chuyện đó, chính là ân nhân của ta.

Chỉ cần còn sống, người ấy có lời gì cần ta làm, ta nhất định không từ.”

Nói đoạn, Lưu Mậu ngửa đầu cạn chén.

Người hầu lập tức tiến tới rót đầy, ông ta lại uống tiếp, ba chén rượu hợp thành một lời thề.

Sau cùng, ông móc từ trong áo ra một thỏi vàng đặt lên bàn, chắp tay chào rồi dứt áo ra đi.

Bảo Châu ngồi lặng bên bàn, tâm trí hỗn loạn, nghĩ mãi chẳng thông.

Nàng ngẩng đầu nhìn sang Thập Tam Lang , chỉ thấy chú tiểu đứng bên cạnh, mặt cắm xuống đất, chẳng dám động đũa. Nàng cười lạnh một tiếng: “Ăn đi chứ, người cũng đi rồi. Bỏ thì uổng.”

Thập Tam Lang cúi gằm, đầu như cái trống bỏi bị đập: “Đệ… đệ chưa đói.”

Rồi lại lẩm bẩm: “Nghe thì đáng thương, chứ ông lão ấy quản kỹ viện, sòng bạc, dưới tay toàn là bọn trộm cướp, đâu có phải người tử tế gì.”

Bảo Châu hừ nhẹ, giọng đanh lại: “Thế còn sư huynh đệ, đào mộ của tỷ, lại đi cắt đầu người ta là kẻ tốt lành à?”

Thập Tam Lang há miệng, không nói nên lời.

Bảo Châu nói tiếp, giọng trầm hơn, mắt nhìn xa xăm: “Lão già đó nếu đã khẳng định thứ bị lấy là một viên ngọc, lại còn rõ ràng việc La Thành Nghiệp bị hạ thủ chỉ bằng một nhát…

Từng ấy chuyện, không phải hạng làm ăn lương thiện mà biết được.

Trong nha môn chắc chắn có người truyền tin cho ông ta.”

Vừa nói, nàng vừa đứng dậy, quay người bước về phía cầu thang. Chủ tiệm nãy giờ lấp ló từ xa, bỗng vội kêu lên: “Tiểu nương tử! Ngài… ngài rơi vàng rồi ạ!”

Bảo Châu quay lại, mặt lạnh như nước: “Đó là tiền tiệc của Lưu Mậu, không phải của ta.”

Chủ tiệm giật mình, cuống quýt xua tay: “Lưu gia đến đây ăn uống, một văn cũng không phải trả.

Tiểu nhân tôi dù có tám trăm lá gan cũng không dám cầm thỏi vàng của ông ấy.

Cái này… cái này nhất định là tiền phấn son của tiểu nương tử!”

Nói đoạn, ông ta hai tay dâng thỏi vàng, thấy nàng không nhận, bèn quay sang dúi vào tay Thập Tam Lang .

Ông vừa đưa vừa khúm núm nói nhỏ: “Thật không biết tiểu nương tử đây là gì trong giang hồ…

Lưu gia kia oai phong một cõi, gặp người còn phải kính rượu, không dám ngẩng đầu.

Nô tài này trước mắt không tròng, có gì thất lễ xin tha tội.

Về sau nếu cần gì, cứ việc dặn dò, kể cả phải nói với bà nhà tôi, tiểu nhân cũng không chối từ.”

Bảo Châu không buồn đáp, chỉ gật nhè nhẹ rồi quay gót bước về phòng.

Nàng chưa đi hết bậc thang, đã cất tiếng hỏi: “Sư huynh đệ và cái gã La Thành Nghiệp kia có thù oán gì sao?”

Thập Tam Lang giật mình, lắp bắp: “Đệ không biết… Gã kia trước kia là kẻ cướp, cũng đâu có cùng đường với bọn đệ.”

Bảo Châu chau mày nghĩ ngợi: Chẳng lẽ từng tranh chấp khi còn ở chốn rừng núi?

Nhưng nghe đâu La Thành Nghiệp đã hoàn lương nhiều năm, mà năm đó Vi Huấn chẳng qua mới mười mấy tuổi, thì lấy đâu ra thâm thù?

Huống hồ họ chỉ đi ngang qua Hạ Khuê vì đường xa bắt buộc, chứ có phải chủ ý đến đây gây sự đâu?

Nếu là báo thù, chẳng phải quá trùng hợp sao?

Ngẫm lại, quan phủ xử án thì dựa vào “chứng cứ, nhân chứng, tang vật và khẩu cung”, còn người trong giang hồ thì nhìn vào tài nghệ và thủ pháp ra tay.

Không thể nói ai cao tay hơn ai, nhưng riêng chuyện này Vi Huấn, kẻ đáng nghi giờ lại càng đáng nghi thêm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »