Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45594 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Vi Huấn quả nhiên mang về một chồng bánh hồ ma thơm ngào ngạt, Thập Tam Lang thì không biết từ đâu hái được hai quả lê lớn bằng nắm tay.

Ba người ngồi vây quanh bếp lò, vừa làm nóng bánh, vừa nướng lê.

Bữa ăn tuy đạm bạc, chẳng có chút thịt cá nào, song đều vì tình cảnh của nàng mà ra, công chúa dẫu đói đến mức cồn cào cũng chẳng thể mở miệng trách móc nửa lời.

Thập Tam Lang hăng hái tán dương: “Một chồng bánh hồ ma ngoài chợ chỉ hai văn một cái, riêng cửa tiệm lâu đời ở Phụ Hưng Phường bán ba văn một chiếc, năm văn hai cái, ấy vậy mà vẫn cung không đủ cầu.

Đúng là tay nghề hơn người!

Công chúa xem này, mặt bánh rắc đầy mè trắng, trong nhân thì thấm đẫm dầu thơm!”

Công chúa mệt mỏi liếc mắt nhìn hắn, môi cong khẽ nói: “Bánh ngon đến vậy cũng chẳng ngăn nổi cái miệng đệ huyên thuyên, đã hiểu rõ đến mức ấy, sao không làm chức ‘Thượng thực cục phụng ngự’, chuyên lo ngự thiện trong Điện Trung Tỉnh cho xong?”

Thập Tam Lang không lấy làm giận, lại tò mò hỏi: “Đệ từng nghe công chúa trong cung cũng ăn như mọi người, chẳng hay so với dân gian chúng ta có gì khác biệt chăng?”

Công chúa khẽ thở dài, đáp: “Ngày thường dưa ban thưởng cho quan viên hay cung nhân đều cùng một loại, nhưng khác ở chỗ là được ăn cùng đá lạnh.”

Thập Tam Lang mắt sáng như sao: “Mùa hạ mà có băng dùng, còn quý hơn dưa cả trăm ngàn lần! Xem ra khác biệt chẳng nằm ở thứ ăn, mà là ở cách ăn.”

Lê nướng đã chín, Vi Huấn dùng dao găm chẻ ra từng múi, chia đều cho ba người. Bánh hồ ma giòn rụm, lê nướng mọng nước, trong cơn đói khát, món ăn thô sơ ấy lại trở nên ngon đến lạ.

Ăn no 7 phần, Vi Huấn lấy ra một miếng khăn vải dày cộm, mở ra bên trong là mấy quả hồng đỏ au cùng vài quả quýt vàng tươi.

Vạn Thọ Công Chúa từ nhỏ ăn khắp các loại sản vật tiến cống bốn phương, liếc một cái đã nhận ra: đây là quả hồng Hỏa Tinh Lâm Đồng và quýt Động Đình trứ danh.

Trong lòng không khỏi giật mình kinh ngạc.

Lâm Đồng cách Trường An chẳng xa, hồng Hỏa Tinh mùa thu từng xe từng vạn chở ra chợ bán, vốn chẳng hiếm lạ gì.

Nhưng giờ mới tháng Sáu, chưa đến mùa, có được loại quả chín sớm thế này tất là phải trồng riêng trong nhà ấm, ủ lửa, tốn kém vô cùng.

Thường chỉ tiến cống riêng cho hoàng thất.

Mà quýt Động Đình thì càng lạ.

Đó là đặc sản phương Nam đất Ngô, đường sá xa xôi, chuyên dành tiến cống.

Dù là thương nhân phú hộ trong kinh cũng chưa chắc thấy nổi, chứ đừng nói dân thường.

Thường ngày chỉ khi hoàng đế ban thưởng cho trọng thần mới có dịp nếm thử.

Chỉ là vài trái cây đem ra ăn lót miệng, vậy mà đều là trân phẩm khó cầu, lấy tiền cũng không mua được. Một kẻ áo vải như hắn, rốt cuộc lấy từ đâu ra?

Công chúa nghi hoặc không thôi, cất giọng hỏi: “Những quả này… ngươi lấy từ đâu tới?”

Vi Huấn chỉ cười, không đáp.

Thập Tam Lang lấy một quả quýt, thong thả lột vỏ, vừa nhấm nháp vừa cười nói: “Đại sư huynh bản lĩnh như thế, vào hoàng thành lấy vài quả cống phẩm cũng chẳng phải việc gì khó.

Ngày trước công chúa không mất đồng nào mà được ăn, thì giờ chẳng phải vẫn là thứ ấy sao?

Hay là… công chúa định vì mấy quả trái cây này mà dẫn chúng ta đi gặp quan phủ?”

Công chúa nhất thời nghẹn lời, chẳng nghĩ ra được cách nào phản bác.

Hoàng thành trùng trùng lớp lớp canh gác, một hòn đá nhỏ cũng khó lọt, thế mà hắn đi vào lại như chốn không người, lấy trái cây ra dễ như trở bàn tay.

Đã vậy, hắn không lấy ngọc ngà vàng bạc, chỉ lặng lẽ mang ra ít quả, càng khiến người ta hoài nghi.

Vì vậy, công chúa mới chắc: Vi Huấn không phải đạo tặc tầm thường, trên người phải mang bí ẩn gì đó.

Ăn xong trái cây, công chúa lại mở mang thêm một điều: Thập Tam đem lớp vỏ quýt vừa bóc, cẩn thận đặt bên lò hong khô, nói rằng: “Vỏ quýt sắc nước uống thanh phổi tiêu đờm, hiệu thuốc trong thành bán không rẻ, có thể thay cho trần bì, tuyệt đối không nên phung phí bỏ đi.”

Cơm nước xong xuôi, mọi người bày ra vật dụng mà Vi Huấn vừa mua về, công chúa xem qua một lượt, lòng tràn đầy thất vọng.

Trong thành không có hàng quán nào chuyên bán y phục may sẵn.

Kẻ có tiền muốn mặc bộ đồ mới, hoặc phải mua vải từ tiệm tơ lụa rồi giao cho người nhà tự tay may đo, hoặc thuê thợ may gấp.

Dẫu có chịu trả gấp ba tiền, cũng phải chờ ít nhấthi ngày mới xong.

Việc này, nàng cũng đành bỏ qua, không nói đến.

Vi Huấn tiện tay nhặthi cục than còn âm ỉ dưới bếp, nói rằng: “Than này vẫn còn hơi ấm, dùng được, chẳng tốn đồng nào.”

Chuyện ấy, cũng đành bỏ qua, không nói đến.

Nhưng điều khiến công chúa giận nhất là: hắn không mua ngựa, lại dắt về một con lừa gầy trơ xương, dáng vẻ xấu xí.

Lông đốm lốm đốm, chân ngắn tũn như cụt, miệng thì kêu nghe thảm thiết, chói tai vô cùng.

Vạn Thọ Công Chúa vốn rành về ngựa, năm xưa trong Cấm Uyển từng tự tay nuôi dạy hơn chục con ngựa thuần giống, con nào con nấy đều quý hiếm, vó giẫm tuyết không để lại dấu.

Tuy nay lưu lạc, cũng không dám mong tuấn mã trời ban, chỉ cầu có vật để cưỡi.

Nào ngờ Vi Huấn lại dắt về thứ đầu khuyết, đuôi tật.

Nàng tức giận đến nỗi hai má đỏ bừng, lời bật ra không chút nể nang: “Ngươi mà làm việc trong cung, đã sớm bị cách chức trị tội, đuổi khỏi Thượng cục rồi!”

Vi Huấn tháo hàm thiếc và dây cương khỏi lừa gầy, mặc nó thong thả đi lại trong sân, gặm vài cụm cỏ dại mọc giữa gạch vụn. Hắn hờ hững nói: “Vì thế ta mới không làm quan.”

Công chúa hỏi: “Chẳng lẽ vì tiền không đủ mua ngựa?”

Vi Huấn đáp: “Tiền thì có. Phía tây chợ có con ngựa thường, giá hai mươi lăm quan là có thể dắt về.”

“Còn con lừa xấu xí kia?”

“Ba trăm quan.”

Công chúa nghẹn lời.

Tuy nàng khéo ăn nói, nhưng lúc ấy cũng không nghĩ ra câu nào để phản bác.

Một con lừa gầy trơ xương, răng lởm chởm, chân ngắn mà kêu như khóc, lại mua về giá gấp mười con ngựa thường, thật là lẽ đời khó hiểu.

Mặc cho nàng dậm chân kêu trời, Vi Huấn vẫn chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Đây là thú cưỡi tốt nhất ở chợ đen. Ta mua nó, tự có lý do.”

Trong bao nhiêu món đã mua, chỉ có một thứ khiến công chúa vừa lòng: một bộ cung bằng sừng trâu.

Hình dáng giản dị, lực cung vừa tay, kèm theo ba mươi mũi tên, vòng hộ ngón, bao đựng cung, đầy đủ không thiếu gì.

Nhờ vậy, nàng mới tạm yên tâm, bằng không thật nghi rằng Vi Huấn cố ý trêu chọc, khiến nàng chẳng thể lên đường.

Lại hai ngày trôi qua, Vi Huấn từ tiệm may trở về, mang theo y phục đã cắt xong.

Đó là một bộ đồ màu ngà, điểm hoa văn chìm bằng chỉ vàng thành đóa sen đơn giản.

Hoa văn xem cũng được, chất vải không rõ là tơ hay sợi, song đường kim mũi chỉ khéo léo, vai áo, cổ áo, eo áo đều vừa khít thân hình, mặc vào như nước ôm lấy người, rất hợp để cưỡi ngựa đường xa.

Bán đi trang sức ngọc quý, cởi bỏ cung phục hoa lệ, đổi lấy thân thường y đơn giản, nàng nay chỉ còn lại chiếc túi thơm từng dùng trong cung là còn mang vết tích hoàng gia những thứ khác đều chẳng còn chút dây dưa với hoàng tộc.

Thiếu nữ vuốt cánh tay gầy guộc, thịt da đã chẳng còn sức sống như trước.

Tương lai phiêu bạt đó đây, bữa đói bữa no chưa biết, nghĩ đến tháng ngày không đủ ba bữa, nàng biết sẽ chẳng còn cơ hội dưỡng nhan như xưa.

Không rõ đến bao giờ mới lấy lại được dung nhan khi trước, nghĩ thế rồi lại thương mình, khẽ thở dài một tiếng thật sâu.

Thay y phục bước ra sân, thấy hai vị huynh đệ đang buộc dây cương, chất hành lý, chuẩn bị lên đường.

Nàng nhấc tà áo, nói: “May thay, mặc vào lại vừa vặn. Tay nghề tiệm này không tệ, không đo vẫn cắt được khéo đến thế.”

Vi Huấn chẳng đáp, cũng chẳng nhìn nàng, cứ làm như không nghe thấy. Thập Tam vốn hay nói, giờ lại lặng thinh lạ thường, chỉ lén liếc nhìn Vi Huấn, trong mắt lộ ra điều khó nói.

Công chúa thấy vậy thì lấy làm lạ, hỏi: “Còn dư bao nhiêu tiền? Dọc đường có đủ dùng không?”

Vi Huấn đáp: “Đá quý, ngọc ngà đều bán đi hết. Còn lại một túi đậu vàng, ta đã đổi lấy bảy tám quan tiền lẻ, đủ dùng việc nhỏ nhặt.”

Một quan tiền là một nghìn văn, sáu quan nặng chừng sáu cân.

Cái túi kia đựng đầy tiền, ước có năm chục cân.

Vi Huấn đặt nó lên lưng lừa, lừa gầy không vừa ý, rống lên hai tiếng khàn khàn như người lâu ngày đau họng.

Vật dụng cần mua đã đầy đủ.

Vi Huấn đem từng món kể lại rõ ràng: giá gốc, bớt được bao nhiêu, tặng thêm thứ gì.

Công chúa tuy không rành giá cả dân gian, nhưng cũng nhận ra hắn quản tiền rất khéo, bèn giao nốt số vàng còn lại cho hắn giữ.

Chỉ nghe nói còn lại chẳng là bao, trong lòng không khỏi lo: sợ chưa đi được mấy ngày, tiền đã cạn, đến lúc đó lấy gì đi tiếp đường xa?

Chỉ còn việc cáo biệt.

Nàng sớm sai Vi Huấn nhấc tảng đá giữa điện, đào một huyệt nhỏ.

Sau đó đem chiếc trâm cài của mẹ, cùng áo quần, ngọc ngà, những thứ từng dùng nơi cung cấm, trang trọng chôn ở đó.

Còn mặt nạ xấu xí kia thì lấy một mảnh vải cờ rách bọc lại, nhét tạm lên xà gác.

Lấp đất xong, nàng quỳ xuống, cúi đầu vái lạy, nước mắt rưng rưng: “Nhi nữ nay lên đường, mong mẫu thân trên cao linh thiêng, phù hộ nhi nữ mọi việc bình an.”

Nói rồi, nàng phủ lên đầu chiếc mũ có rèm che. Trước mắt cảnh vật mờ ảo như khói sương, nửa thực nửa mơ. Nàng cưỡi lên lừa, Vi Huấn đi trước dắt dây, Thập Tam Lang theo sau.

Vi Huấn hai tay trống không, bởi dọc đường chỉ mang theo một túi hành lý nhỏ.

Bên hông thắt đai da, từ đó buông xuống một dải dây tế nhỏ.

Dải dây ấy khảm vòng kim loại ở các chốt, treo theo dao găm, khăn vải, túi đá lửa cùng vài món lặt vặt thường dùng, tiện tay là rút được, vô cùng gọn gàng thuận tiện.

Dây lưng quấn quanh, từ phía sau trông lại, càng lộ rõ thân hình eo thon lưng thẳng, dáng vóc thanh mảnh nhưng cứng cáp, bước đi dẻo dai nhẹ nhàng như báo săn.

So với những kẻ thị vệ từng theo hầu nàng trước kia cao lớn, vạm vỡ, dáng đi nặng nề thì hắn lại hoàn toàn khác biệt.

Công chúa hỏi: “Ngươi bỏ lại cả chồng sách kia rồi sao?”

Vi Huấn gật đầu, khẽ thở ra mộthi dài, như trút được một gánh nặng vô hình: “Vốn chỉ là mớ đồ vô dụng, sớm nên bỏ đi.”

Gần đến cổng chùa, hắn bất ngờ ngửa mặt lên trời, cất một tiếng huýt dài vang dội.

Âm thanh cao và trong, vang vọng khắp núi rừng.

Trong chốc lát, chim chóc quanh vùng xao động bay loạn, bụi đá từ mái chùa rơi xuống lả tả.

Công chúa trong lòng rung động, chỉ thấy tim đập mạnh, tai ù đi.

Trước giờ chỉ thấy hắn nói năng nhẹ nhàng, chưa từng cao giọng, không ngờ trong thân hình mảnh khảnh kia lại phát ra tiếng huýt, khiến nàng vừa kinh vừa phục.

Trong tiếng huýt dài ấy như ẩn chứa khí thế lẫn ưu buồn, tuổi trẻ mà như đã nếm hết tang thương nhân thế.

Kỳ lạ thay, con lừa gầy kia không hề động đậy, đứng im như tượng, mặc cho âm thanh dội tới.

Đợi khi Vi Huấn dứt tiếng huýt, lừa mới lắc đuôi, thở dài một tiếng khàn đặc, rồi cũng cất lên tiếng rống nghe như tiếng than vọng lại ngàn năm.

Vi Huấn quay đầu, trên mặt đã là vẻ cười nhàn nhạt như thường ngày. Hắn khẽ vỗ đầu lừa, nói: “Ai kêu ngươi đáp theo tiếng ta? Đúng là hiểu lòng người.”

Ba người một lừa, rời khỏi Thúy Vi Tự, chầm chậm đi về phía U Châu.

Trời cao cung rộng, xưa từng là nơi nàng yến tiệc rực rỡ, nay đã hóa mây bay khói phủ. Ngàn vạn quan lại, mũ ngọc áo gấm, vàng son lộng lẫy, tất cả như giấc mộng đã qua.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »