Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45625 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Vi Huấn lưu lại một câu “Đi một chút sẽ quay lại”, rồi phủi góc áo, ung dung rời đi. Bảo Châu ngồi trên lưng lừa, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn quanh, nét mặt vẫn còn vương nét nghi hoặc.

Thập Tam Lang nói: “Không cần lo, sư huynh vốn không theo lệ thường, lát nữa thế nào cũng tự nghĩ ra cách vào thành rồi lại tìm đến tụ họp với chúng ta.”

Bảo Châu bèn kể tỉ mỉ sự việc đêm qua cho Thập Tam Lang nghe, giọng thoáng chút trầm tư: “Chỉ là không hiểu vì sao lão bán cá ấy cứ nhất định phải ngồi bán đúng chỗ giao lộ ấy?”

Thập Tam Lang cười cợt: “Theo dõi đấy, phòng khi có kẻ lẻn vào ban đêm, làm rối chuyện buôn bán của hắn.

Mà nếu có gặp loại như đại sư huynh, chẳng tin vào chuyện ma tà, cứ cố chấp mà chui vào khám phá, thì cũng vừa khéo hắn chuẩn bị sẵn một chiêu, kiếm thêm chút tiền dừng chân.”

Bảo Châu giận dữ: “Đệ đấy, một tên đầu trọc ăn chay tụng kinh, lại hiểu rõ nghề này như thế, thật là giảo hoạt.”

Thập Tam Lang bật cười: “Vốn dĩ đệ sinh ra để giúp đại sư huynh canh chừng mấy chuyện như vậy.”

“Nếu đêm qua huynh ấy cẩn thận đuổi theo đến ổ trộm, thì sáng nay đã chẳng phải mất công vòng lại rồi.”

Thập Tam Lang ngập ngừng nói: “Làm nghề này hiếm khi đi một mình. Nếu hắn còn đồng bọn, sư huynh mà đuổi theo một mình, chỉ sợ Cửu nương ngươi ở lại sẽ gặp nguy.”

Bảo Châu nghe thế thì sửng sốt một thoáng, rồi hừ lạnh một tiếng, đáp khí thế rừng rực: “Đêm qua chính ta bắn trúng tên đó, cần gì ai bảo vệ? Thêm một tên nữa càng hay, ta bắn cho cả đôi!”

Thập Tam Lang âm thầm nghĩ: Lúc sáng ăn cơm còn nước mắt rơm rớm trên má, giờ đã mạnh miệng khoác lác thế này rồi. Hắn chẳng dám vạch trần, chỉ vâng dạ cho qua.

Bảo Châu tự biên tự diễn mộthi, đáng tiếc lúc này bên cạnh không có bầy thị vệ, hoạn quan thay nhau phụ họa, nói đến nửa chừng cũng đành câm lặng.

Nàng bèn đổi giọng hỏi: “Không rõ rốt cuộc vật báu mà nhà giàu kia lấy làm kiêu hãnh là gì?

Là giấu ở xó xỉnh nào mà không ai tìm thấy, hay đã bị loạn quân năm xưa cướp sạch rồi?”

Thập Tam Lang sửng sốt nói: “Thì vật đó chẳng phải ở ngay trước mắt Cửu Nương sao? To đùng như vậy, sao tỷ không thấy?”

Bảo Châu nổi giận: “Tỷ có thể bắn trúng mắt chim sẻ ở khoảng cách trăm bước, đệ lại dám chê tỷ mắt kém?!”

Thập Tam Lang co mình lại, khẽ đáp: “Là chiếc quan tài trong căn phòng kia đó. Đó là gỗ Quy Từ, do Thị Bạc Tư mang về từ Tây Vực, rất hiếm gặp. Đại sư huynh không nói gì với tỷ sao?”

Bảo Châu dần dần há miệng, trong đầu hiện ra chiếc quan tài gỗ mục nát, lốm đốm rêu mốc hôm qua, đứng sững mộthi, chẳng thốt nên lời.

Thì ra là thế. Hóa ra là vậy!

Vật trân quý đến vậy, vậy mà trong mắt kẻ chẳng biết nhìn hàng như nàng, cũng chỉ là thứ rách nát bỏ đi, bày ngay trước mặt cũng chẳng nhận ra.

Nàng và lão bán cá kia, người ngày ngày tìm báu vật mà chẳng được gì, rốt cuộc cũng chẳng khác nhau là mấy.

“Đệ đoán năm đó chủ nhà đã bị tra tấn, có lẽ đã khai ra rồi.

Nhưng gỗ Quy Từ nặng như thế, đám binh loạn dù tham lam đến mấy cũng không vác nổi cả cái quan tài, đem đi khó, bán ra cũng chẳng dễ, đành bỏ lại thôi.”

Nói rồi hắn ngừng một lát, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ: “Dẫu gỗ Quy Từ quý giá thật, nhưng đó cũng chỉ là thứ dân gian quý.

So với chiếc quan tài gỗ vương thất mạ vàng mà Cửu Nương đang giữ thì chẳng là gì.

Vật đó có tiền cũng không mua được, là bảo vật đủ khiến người ta phải xét nhà!”

Nghe hắn nói vậy, mặt Bảo Châu lúc đỏ lúc trắng, ngũ vị lẫn lộn, chẳng rõ nên giận dữ hay hãnh diện.

Lúc này, Thập Tam Lang đã mua xong giấy thông hành, hai người dắt lừa vào thành, quả nhiên không gặp trở ngại nào.

Vào đến huyện, họ tìm một quán rượu nhỏ ven đường, định ngồi nghỉ, đợi Vi Huấn trở về.

Vừa bước vào đã thấy một bàn bốn tên đàn ông thô lỗ mặc áo vải xám đang ồn ào chúc rượu, lời nói lớn tiếng, bàn đầy rượu đổ, thức ăn rơi vãi, còn có mấy con ruồi xanh và muỗi hoa chân bay vo ve quanh đó.

Bảo Châu vừa nhìn đã thấy khó chịu, toan vén rèm bỏ ra, nhưng chợt nghĩ tới chuyện xảy ra tối qua ở nhà trọ.

Nếu khi ấy nàng không chê chỗ quá đơn sơ, quyết không chịu ở lại, thì đã chẳng đến mức phải trú trong ngôi nhà ma.

Nghĩ vậy, nàng bỗng thấy mình cần học cách thích nghi với kham khổ. Nếu còn mãi không quen với sự nghèo túng, thì hành trình sau này ắt sẽ gian nan trùng trùng.

Bảo Châu thở dài mộthi, cắn môi, rồi quay người bước vào trong quán, chọn lấy một góc khuất vắng vẻ, lặng lẽ ngồi xuống.

Chủ quán ngẩng đầu lên, thấy một thiếu nữ mười tám đôi mươi dung mạo xinh đẹp, đi cùng là một chú tiểu nhỏ tuổi, thì không khỏi lấy làm lạ.

Thiếu nữ kia ăn mặc giản dị, tóc chỉ cài một cây trâm, nhưng từng cử động lại mang vẻ đoan trang cao quý, sáng bừng cả một góc nhà, trông không giống người dân thường.

Nàng tháo mũ sa, gỡ khăn che mặt, tò mò đảo mắt nhìn quanh, như thể lần đầu tiên bước chân vào một tửu quán nhỏ ngoài phố.

Rượu tiến sĩ (tên gọi dân gian của người phục vụ rượu) bước tới, mỉm cười niềm nở: “Cô nương muốn dùng gì? Quán nhỏ này chỉ có rượu gạo do nhà ủ.”

Bảo Châu khựng lại một thoáng, nghĩ bụng với nơi thế này thì rượu ngon Côn Luân hay linh tửu quý hiếm chắc là không có, bèn tùy tiện hỏi: “Có Dĩnh Châu Xuân hoặc Thạch Đống Xuân không?”

Rượu tiến sĩ lắc đầu. “Vậy còn Thu Thanh, hoặc Tang Lạc?”

Ông ta lại lắc đầu.

Thập Tam Lang khẽ ho, cười nói: “Rượu ở đây e rằng Cửu Nương uống không quen, thôi thì gọi một ly sữa đặc là hơn.”

Sữa đặc là thứ đồ uống lên men từ sữa dê hoặc sữa bò, nguyên liệu đơn giản, vị chua ngọt dễ uống.

Từ nhà giàu đến quán nghèo đều có thể dùng, là món tủ của những người không quen rượu nặng.

Bảo Châu gật đầu đồng ý.

Thập Tam Lang lại gọi thêm vài món đồ chay nhắm rượu. Rượu tiến sĩ mau chóng bưng ra một đĩa đậu phụ khô trộn hạt tiêu, một đĩa bánh tạc cuốn dây thừng, và một đĩa đậu tằm luộc muối.

Nhớ đến Trường An có đến mấy nghìn quán rượu, không thiếu nơi xa hoa tráng lệ, tiệc rượu ca múa ngày đêm chẳng dứt.

So với đó, nơi này chỉ là một quán nhỏ nơi huyện thành, bàn ghế cũ kỹ, một bà lão già yếu mỏi mệt đứng hắthi trước quầy, vừa bán rượu vừa đuổi ruồi muỗi.

Chỉ có điều trên vách tường lại treo những bức tranh đặc biệt.

Đời Đường chuộng rượu, làm thơ càng là tục lệ thấm vào mọi tầng lớp.

Mỗi khi mở quán mới, tường trắng đều được khách vãng lai đề thơ, múa bút.

Dĩ nhiên thơ có hay có dở, tuyệt cú để đời cạnh bên cũng có thể là những câu tục tĩu, thơ dở chẳng ai buồn đọc.

Tuy quán nhỏ đơn sơ, nhưng thơ trên vách lại rất có giá trị, có thể thấy nơi này là quán lâu năm, mở đã nhiều thế hệ.

Bảo Châu chăm chú nhìn hồi lâu, phát hiện ngoài thơ còn có vô số bức vẽ kỳ quặc: chim muông, rắn rết, ấm trà, cối đá… chẳng theo chủ đề nào, loạn xạ như nét vẽ trẻ con.

Nàng không khỏi nghi hoặc, chẳng rõ ẩn ý sau những bức ấy là gì.

Quả nhiên, Vi Huấn chẳng bao lâu sau đã quay lại như lời hứa.

Hai người vừa mới ăn hết đĩa đậu tằm thì hắn đã bước vào, tay trái xách một túi da phồng căng, tay phải cầm theo cây gậy dài.

Hắn dựng gậy ngoài cửa, vén rèm bước vào.

Quán rượu lập tức lặng đi một thoáng.

Bảo Châu liền hỏi nhỏ: “Xong rồi sao?”

Vi Huấn nét mặt thư thái, tiện tay ném túi da lên chiếu: “Dễ như trở bàn tay.”

Nàng vừa tò mò vừa thấp thỏm, thấy áo hắn sạch sẽ, không vết máu, không lấm bẩn, cũng chẳng biết nên hỏi han thế nào, đành dò hỏi: “Có bị thương không?”

Vi Huấn bật cười, giọng khinh khỉnh: “Chỉ là một tên thôn phu, đến cả lừa cũng không buồn kêu. Chẳng đáng để ta phải ra tay.”

Rồi hắn quay sang nàng, cười cợt: “Ta muốn uống rượu.”

Bảo Châu gật đầu: “Đêm qua lăn lộn cả đêm, ta cũng muốn uống đôi chén cho ấm người.”

Có người mời, Vi Huấn lập tức gọi một vò Thiêu Xuân. Chẳng mấy chốc, rượu tiến sĩ bưng ra một bầu nhỏ, cùng hai chiếc chén con.

Vi Huấn nhíu mày: “Ngươi nghe sai rồi, ta muốn cả vò kia.”

Rượu tiến sĩ chỉ cười nhún nhường: “Khách quan, đây là rượu trắng đất Thục, vị nồng hậu, uống chậm mà say lâu. Hai người uống một bầu là vừa, một vò thì tới hai mươi cân đấy.”

Vi Huấn chỉ sang Bảo Châu: “Có người bao trọn bữa, ngươi cứ theo đó mà làm. Với lại, đổi chén lớn hơn.”

Rượu tiến sĩ âm thầm lè lưỡi, vâng vâng dạ dạ lui vào trong.

Trong bụng thì thầm: Hai người này không giống huynh muội, chẳng phải tình nhân, mà nếu là chủ tớ, thì sao kẻ hầu lại được ngồi với chủ ăn uống ngang hàng?

Bảo Châu tai nghe như gió thoảng, mắt vẫn dán vào chiếc túi da phồng căng kia, thầm nghĩ: Chẳng lẽ trong đó là… đầu người?

Vi Huấn thấy ánh mắt nàng, liền hiểu ngay tâm tư, liền tháo dây, mở túi ra. Hóa ra chỉ là một bao đậu dùng để làm thức ăn cho lừa.

“Mấy tên trộm vặt đó, chẳng đáng để ta ra tay.”

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng, Vi Huấn cười sảng khoái. Thập Tam Lang thở dài: “Đại sư huynh xưa nay thích trêu người.”

Bảo Châu hầm hầm lườm hắn một cái, không nói thêm lời.

Trong bụng lại nghĩ: người này rõ ràng gần đến tuổi đội mũ trưởng thành, mà nhiều lúc còn nghịch ngợm hơn cả đệ đệ.

Khi thì ngồi trên xà nhà giả mèo kêu doạ người, khi lại lẻn vào kho ngự chỉ để trộm mấy trái quýt.

Chẳng mấy chốc, rượu tiến sĩ trở lại, lần này vẫn là hai bầu rượu, nhưng không có chén, thêm một mâm dê hấp to bự.

Bảo Châu chưa kịp nổi giận thì ông ta đã cúi mình, cung kính nói: “Hai bầu này là do bàn khách ở gần cửa gửi tặng công tử.

Họ bảo ngài gọi gì thì họ xin gấp đôi.”

Bảo Châu ngoảnh lại nhìn, thấy bốn đại hán khi nãy đang đứng dậy, hướng về phía này khom lưng chắp tay, thần sắc cung kính, nhưng cũng không dám tiến gần thêm.

Vi Huấn chỉ gật đầu, chẳng nói chẳng rằng.

Hắn rót một chén rượu, đẩy sang cho Bảo Châu.

Nàng cúi xuống nhìn, thấy màu rượu xanh như trúc, bên trên lăn tăn bọt trắng. Nhấp một ngụm, vị cay nồng lập tức xộc lên, hậu vị chua xót, nàng khẽ nhíu mày, rồi đặt chén xuống, không chạm vào nữa.

Vi Huấn biết nàng vốn không ưa rượu quê nồng thô, nên cũng không ép mời. Hắn cứ thế tự rót tự uống, chỉ chốc lát đã cạn cả bầu.

Bốn người kia để lại bàn rượu, trả tiền xong liền rút lui trong yên lặng, khiến cả quán trở nên thanh tĩnh.

Bảo Châu khẽ hỏi: “Bọn họ là ai?”

Vi Huấn lắc đầu: “Ta không quen.”

“Không quen, sao họ lại mời ngươi uống rượu?”

Thập Tam Lang chen lời: “Có lẽ nhận ra đại sư huynh.”

Bảo Châu nửa tin nửa ngờ: “Chẳng lẽ ngươi trong chốn giang hồ cũng có chút danh tiếng?”

Vi Huấn lại lắc đầu, nét mặt thản nhiên: “Sư phụ xưa có chút tên tuổi, ta thì chỉ là kẻ nghèo kiết xác chẳng đủ tiền mua rượu thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »