Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45618 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

Một bên là sư đệ đã mất hết võ công, một bên là Bảo Châu hoàn toàn không đề phòng, tuy Vi Huấn xưa nay ứng biến linh hoạt, gặp hiểm chẳng loạn, nhưng hôm nay cũng rơi vào thế khó chưa từng có.

Bàng Lương Ký đang quỳ hành lễ, nghe tiếng ám khí xé gió, chưa kịp đứng lên, liền đổ nhào người ôm lấy tân nương.

Trong khoảnh khắc loé điện rạch trời, Vi Huấn và Hoắc Thất Lang đồng loạt xoay người đá bậthi trụ gỗ chống trướng cưới.

Cả gian trướng sập xuống, lớp vải bố dày phủ trùm lên cặp tân nhân, kịp thời chắn được phần lớn ám khí.

Nhưng chớp mắt ấy trôi qua, phía Bảo Châu không còn đường lùi. Nàng chưa kịp phản ứng thì Vi Huấn đã nhào tới, ôm lấy nàng lăn một vòng dưới đất.

Bảo Châu chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ nghe tiếng xé gió dồn dập, rồi tiếng trướng sập đè xuống.

Trước mắt tối sầm, nàng bị Vi Huấn ghì chặt xuống đất.

Cú nhào đó quá mạnh, thân hình hắn nặng mà lại dồn hết sức, ép nàng đến không thở nổi, lồng ng.ực như bị nén sạch khí.

May sao hắn lập tức co eo nâng người, dồn lực sang bên, giúp nàng dễ thở hơn.

Bảo Châu vẫn nằm gọn trong tay hắn, cánh tay rắn chắc giữ lấy cổ nàng, một tay khác che chắn nơi eo lưng, khiến thân thể dù ngã nhưng không hề tổn thương.

Tim nàng đập thình thịch. Mùi hương lạnh nhè nhẹ từ cổ áo hắn phả ra như mưa qua đêm hạ, trong trẻo mà lành lạnh. Dù hơi thở hắn mang chút mùi rượu, vẫn khiến người ta cảm thấy an lòng lạ lùng.

Ám khí ngưng phóng, từ trong trướng bốc lên khói đặc mùi tanh hôi. Vi Huấn lập tức hiểu có độc, liền kéo nàng đứng dậy, xé ống tay áo buộc ngang miệng mũi nàng, rồi thắt chặt sau đầu.

Tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi.

Làn khói vàng đặc sánh tràn ra, tầm nhìn mờ mịt.

Vi Huấn, quen sống dưới đất, nín thở cực giỏi, mấy khắc không cần thở cũng chẳng hề gì.

Biết không thể dừng lại, hắn kéo tay Bảo Châu men theo hướng gió mà đi.

Đi được vài bước, chợt nhận ra bản năng vừa rồi bóp trúng khuỷu tay nàng đúng ngay huyệt Thiếu Hải chiêu bắt người thường dùng để khống chế địch.

Vi Huấn vốn lực mạnh, chỉ sợ tay nàng giờ đã tê dại.

Hắn vội nới tay, lướt xuống cổ tay nắm lấy.

Nhưng nơi đó lại là mạch môn điểm chí tử trong giới võ lâm, dễ bị nội lực chấn thương.

Hắn đành lùi xuống thêm một tấc, cuối cùng nắm lấy tay nàng.

Bàn tay nhỏ nóng hổi, mềm mại như lụa.

Lúc ấy, hắn mới thấy yên lòng.

Bao nhiêu kinh nghiệm luyện võ trong đầu đều mách rằng: nắm như thế này, mới là đúng.

Nếu không vì khói độc, hắn thật muốn cứ thế nắm mãi tay nàng mà đi hết con đường. Nhưng đời nào chẳng có điểm dừng, cuối cùng vẫn phải buông.

Cứ thế đổi vị trí nắm tay mấy lượt, Bảo Châu không có phản ứng.

Vi Huấn cảm thấy nàng lạ lùng yên tĩnh, cúi xuống nhìn, bắt gặp ánh mắt kinh hoàng của nàng đang nhìn ra phía sau lưng mình.

Hắn biết nàng đã phát hiện, nhưng vì bịt mặt nên không lên tiếng.

Ra khỏi làn khói dày, bọn họ lần theo mùi khói mà tìm đến nguồn gốc.

Trong viện có chiếc cối đá lớn dùng để đập ngô, giờ đang phụt khói lên trời.

Hoắc Thất Lang đã đơn độc tìm tới, nhúng tấm màn lớn vào hồ nước rồi phủ kín cối đá, dập tắt khói độc.

Thập Tam Lang vốn không được vào trướng lễ cũng chạy đến, tay còn ôm theo cung và tiễn, như sẵn sàng ứng chiến.

Khói độc tan dần. Bảo Châu tháo tay áo bịt mặt, lắp bắp nói: “Ngươi… sau lưng bị thương! Có… có bảy tám mũi tiêu…”

Vi Huấn bình thản đáp: “Ta cảm giác được. cắm vào lưng ta rồi.”

Hắn xoay đầu trò chuyện với Hoắc Thất Lang, chẳng để tâm đến đám ám khí còn cắm lút trong da thịt.

Bảo Châu nghe như sét đánh ngang tai, ánh mắt vẫn dán chặt lên tấm lưng chằng chịt. Những mũi tiêu hình cánh én cắm sâu, quanh vết thương không phải máu tươi, mà rỉ ra dòng máu đen đặc quánh.

Nàng run rẩy đưa tay định rút, nhưng bị Vi Huấn giữ lại: “Đừng chạm vào, tiêu này có độc, sờ trúng sẽ khiến tay sưng vù.”

Bảo Châu kinh hoàng bật thốt: ” Ngươi biết có độc mà còn mặc kệ sao?!”

Vi Huấn nhàn nhạt nói: “Không phải loại độc chí mạng. Chưa chết được.”

Hoắc Thất Lang tay chân cũng dính không ít độc vật, cả người lấm lem nhếch nhác, nhưng nàng không lấy làm để tâm.

Hai sư huynh đệ một người rách nát, một người bê bết, áo cưới đỏ nay chẳng khác gì áo tang.

Vi Huấn xé toạc vạt áo, lộ lưng đầy thương tích; Hoắc Thất Lang thì lau mặt một lượt, lớp hoá trang trôi sạch, để lộ vết sẹo cũ trải dài.

Không còn là thiếu niên áo gấm rực rỡ, càng không phải lãng tử cười cợt phong lưu. Thứ còn lại là giang hồ thật sự, thô ráp, dữ dằn và lạnh lẽo.

Hoắc Thất Lang chau mày, lẩm bẩm: ” Thật là kỳ quái.

Bàng Lương Ký sớm đoán có người trà trộn, kiểm tra hạ nhân mấy lần gia đinh được bố trí đầy viện, vậy mà thích khách vẫn xuất hiện.

Rốt cuộc là chui từ đâu ra?”

Vi Huấn lặng im trầm ngâm, trong lòng nghĩ thầm: dù có giấu vật phóng ám khí trong cối đá từ trước, muốn rải được nhiều ám khí như thế, ít nhất cũng phải có hai người, lại thêm kế sách và thời cơ.

Suốt chặng đường, kẻ địch luôn ẩn mình trong đám đông, không hề lộ diện, nay lợi dụng màn khói độc làm bình phong mà phóng ám khí, rồi lẩn đi, có thể thấy không hề muốn ra mặt đối đầu.

“Các ngươi nếu chịu xử lý vết thương độc trên người ta, ta sẽ nói cho biết thích khách ẩn nấp ở đâu.”

Bảo Châu chỉ khẽ nói một câu, khiến hai sư huynh đệ sững người, đồng loạt quay nhìn nàng.

Bảo Châu từ tay Thập Tam Lang đón lấy cung tên, nước mắt giàn giụa trên má, nhưng trong ánh mắt không chút sợ hãi, chỉ còn căm phẫn.

Vi Huấn thấy thần sắc nàng nghiêm nghị, vội vàng lên tiếng: “Không phải ta mặc kệ, mà giờ nếu nhổ ám khí ra, độc sẽ theo huyết mạch mà lan.

Ta đã phong huyệt sau lưng, đợi mọi việc tạm yên, mới có thể vận công trị thương.”

Hoắc Thất Lang cũng rối rít: “Đừng khóc, vết thương này không lấy mạng được đâu.”

Tuy lời giải thích miễn cưỡng, cũng coi như có thể trấn an lòng người. Bảo Châu gật đầu, bước nhanh về phía giếng nước, nhặt lấy một cây gậy trúc rồi xốc tấm chiếu trúc phủ trên miệng giếng.

Trong dân gian, những vật như cối đá, giếng nước, chiếu trúc… thường thấy trong lễ cưới. Không ai mấy ai để ý hay kiểm tra kỹ càng.

Nhưng sáng nay vào phủ Bàng gia, Bảo Châu từng thấy miệng giếng phủ chiếu, tò mò định vén lên xem thì không động đậy, tưởng là chiếu bị cố định.

Khi thoát khỏi khói độc, nàng lại thấy chiếu trúc đã lệch hẳn, để lộ một khe hở đáng ngờ.

Vi Huấn và Hoắc Thất Lang nhìn vào trong giếng một cái rồi ngăn không cho nàng lại gần.

Trong giếng là hai xác người, áo quần đã bị lột sạch, thân thể co rút như bị nhét vào vội vàng, phần nửa thân dưới chìm trong nước, da thịt trắng bệch.

Vi Huấn thầm nghĩ: hóa ra bọn thích khách giết người đêm qua, lấy áo quần giả làm gia nhân Bàng phủ, xác thì giấu xuống giếng, có thể còn giẫm lên xác nổi trong nước để ẩn mình.

Tấm chiếu trúc không ngăn gió, có thể che giấu một thời gian dài, chỉ đợi lúc tân nhân vào lễ đường sẽ nhảy ra tung ám khí.

Khi Bảo Châu vén chiếu ban sáng, chính là lúc hai thích khách đang ẩn nấp bên trong, chiếu không phải được cố định từ ngoài, mà là bị giữ lại từ bên trong.

Xưa nay gặp bao hiểm cảnh, Vi Huấn chưa từng lay động. Nhưng nghĩ đến nàng đã cận kề tử vong, trên gáy hắn cũng lạnh toát, lông tơ dựng đứng, một phen bàng hoàng sau cơn thoáthểm.

Hoắc Thất Lang nhìn thi thể trong giếng, lẩm bẩm: “Thi thể còn chưa trương lên, chắc mới chếthi ngày, bọn chúng đúng là biết giữ sức.” Nàng định nhảy xuống xem kỹ manh mối, thì từ phía lều vang lên tiếng quát tháo của Bàng Lương Ký.

Ba người lập tức biến sắc, vội chạy về phía đó.

Bên trong lều, hỗn loạn không chịu nổi. Khắp nơi người nằm la liệt, có kẻ trúng ám khí, có người bị khói độc hun ngất. May nhờ Vi Huấn và Hoắc Thất Lang ứng biến kịp thời, đôi tân nhân vẫn an toàn.

Tân nương đứng giữa sân, dung mạo thanh tú, gương mặt nửa che sau chiếc quạt tròn.

Bàng Lương Ký đang nằm trên đất, tay chân ra sức đạp lui, như muốn tránh xa tân nương.

“Ngươi là ai?! A Nhiễm đâu?! Ngươi đã giấu nàng ở đâu?!”

Tiếng hắn hoảng hốt vang dội. Tân nương chỉ mỉm cười, không nói, ánh mắt dịu dàng nhìn phu quân.

Bàng tổng quản che vết thương đang chảy máu đầm đìa trên trán, hét lên: “Tổ tông ơi! Đây chẳng phải chính là người ngươi ngày đêm thương nhớ đó sao?!”

Bàng Lương Ký cãi lớn: “Ta sao có thể nhận sai người mình yêu? Lúc ngã nhào vào người nàng ta đã cảm thấy không đúng rồi!”

Phù dâu nhà họ Tiêu giận dữ, nước mắt ngắn dài: “Các người cố ý bôi nhọ nhà gái sao? Cả đoạn đường từ nhà về đây chúng tôi không rời mắt khỏi hôn xa, không phải tân nương thì ai vào đây?!”

Khách khứa xôn xao, người quen cô dâu Tiêu gia đều nói đúng người. Chỉ riêng Bàng Lương Ký cương quyết phủ nhận, cho dù dung mạo y như đúc, hắn vẫn quả quyết đây không phải người mình cưới.

Hắn tuyệt vọng nhìn sang Vi Huấn và Hoắc Thất Lang, gào lên: “Đại sư huynh! Lão Thất! Kẻ địch đã bắt A Nhiễm rồi! Người này không phải nàng, chỉ là giả mặc áo nàng, đeo gương mặt nàng thôi!”

Cả đám đông kinh ngạc.

Lễ cưới tiêu hao bạc vàng, chông gai trắc trở mới rước được tân nương, giờ bái đường xong, tân lang lại không nhận cô dâu.

Trưởng bối đôi bên nổi giận, suýt nữa gọi người đánh chết hắn.

Hoắc Thất Lang ngắm tân nương một lúc, nhặt hòn đá dưới đất búng nhẹ lên mặt nàng. Tân nương chớp mắt, gương mặt vẫn mỉm cười bất động như tượng.

Nàng nghiêng đầu nói nhỏ với Vi Huấn: “Có vẻ không ổn, có cần vạch trần luôn không?”

Vi Huấn lắc đầu: “Con tin đã bị bắt, vật thế này giữ lại may ra có thể trao đổi.”

Mặc kệ cảnh tượng hỗn loạn thế nào, tân nương vẫn cầm quạt tròn đứng yên, không nói không rằng, thần sắc ung dung, càng khiến người khác thêm sợ hãi.

Hôn lễ vốn là đại hỉ kéo dài suốt một đêm thành cơn ác mộng. Người trong Bàng phủ rối ren lo lắng, nô bộc bỏ trốn, kẻ trúng độc cần được trị liệu gấp.

Vi Huấn biết sẽ còn nhiều nguy hiểm bất ngờ, phải nhanh chóng xử lý vết thương.

Hắn xin Bàng gia một cỗ xe ngựa, định đưa Bảo Châu về khách điếm huyện Linh Bảo nghỉ ngơi.

Hai sư đệ ở lại thu xếp hậu sự.

Hoắc Thất Lang giỏi nghề dịch dung, để nàng lo liệu phần “tân nương”.

Trước khi rời đi, Vi Huấn lấy từ bên hông một ống pháo kim loại đưa cho Thập Tam Lang .

Thập Tam Lang thấy vậy liền biến sắc: “Đại sư huynh định phát tín lệnh triệu tập đồng môn sao?”

Vi Huấn bình thản đáp: “Chuyện này đã đến nước này, không mời mà đến thì cũng tới đủ rồi. Vậy thì gọi cả bọn đến khách điếm Linh Bảo gặp huynh cho tiện.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »