Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45826 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 66

❊ ❊ ❊

Được một phen kết giao như vậy, Bàng Lương Ký liền hết mực mời Bảo Châu cùng Vi Huấn đến dự lễ cưới sẽ diễn ra ba ngày sau.

Bảo Châu trời sinh hiếu động, khó ngồi yên một chỗ.

Dương Hành Giản lần này lại mắc phong hàn, bệnh đến như sóng cuộn, mà lui thì chậm như tơ rút, tuy không nguy đến tính mạng nhưng cũng chẳng biết khi nào mới có thể lên đường.

Mỗi ngày quanh quẩn trong khách điếm đã đủ buồn bực, nay nghe Bàng gia thiết lễ, nàng liền hơi động tâm.

Dù vậy, tham dự điển lễ đâu thể ăn mặc xuề xòa, tóc tai sơ sài, búi lệch nghiêng ngả, e cũng khó mà ra ngoài gặp người.

Nàng do dự nói: “Ta khi ra đi quá gấp, chẳng mang theo nha hoàn trang điểm…”

Bàng Lương Ký còn chưa kịp mở lời, quản gia đã vội đón trước: “Tiểu thư không cần lo.

Ngày mai tôi sẽ cho người trong phủ đến hầu hạ. Ở chốn quê này tuy không bằng kinh thành kiểu cách tinh tế, nhưng nếu tiểu thư có điều chi chỉ dạy, bọn họ cũng được dịp mở rộng tầm mắt.”

Bảo Châu nghe vậy thì gật đầu cười, thầm nghĩ tuy Bàng Lương Ký miệng nhanh tay vụng, nhưng vị quản gia này lại khéo léo, chu đáo hơn nhiều.

Nàng hỏi: “Là mời ta làm người tiếp giá cho tân nương phải không? Ở nhà, ta cũng từng giúp huynh đệ tỷ muội làm mấy lần rồi đấy.”

Không ngờ câu này vừa thốt ra, cả Bàng đại lẫn Lương Ký đều vội vàng xua tay.

Bàng Lương Ký không cần nhìn sắc mặt ai, cứ nói huỵch toẹt: “Không được đâu!

Người nổi bật nhất trong tiệc cưới, tất phải là tân nương của ta.

Tiểu thư thì lại… quá đẹp, lỡ đâu lấn át nàng, thì không hay.”

Lời chưa dứt, Bảo Châu đã muốn giận đến đỏ mặt.

Vi Huấn liền chen vào: “Khi xe hoa nghênh đón, người tiếp giá thường bị lôi kéo, chọc phá, cũng không phải việc gì dễ chịu.

Chuyện ấy đâu thể so với điển lễ đàng hoàng.”

Hoắc Thất Lang cười khì: “Vậy thì nên để ta tiếp tân tân nương mới đúng! Ta không sợ bị trêu chọc đâu, càng nháo càng vui!”

Bàng Lương Ký giận dữ định mắng, quản gia đã vội kéo áo hắn từ sau lưng, ra hiệu đừng nói nữa. Ông ta gắng giữ vẻ mặt ôn hòa, quay sang Bảo Châu: “Cô nương là thượng khách, chỉ cần chịu tham dự đã là vinh hạnh cho Bàng gia chúng tôi.

Không cần phải vướng bận gì cả.”

Bảo Châu khẽ gật đầu, nghĩ thầm, được mời đến xem lễ thôi mà cũng được đối đãi như vậy, xem ra hôn lễ này quả thực quy mô chẳng nhỏ. Nàng cũng cảm thấy mình được trọng vọng khác thường.

Lúc này mưa đã tạnh hẳn. Không muốn tiếp tục giam mình trong phòng, Bảo Châu bèn gọi chủ quán đến hỏi xem ở Linh Bảo huyện này có thắng cảnh gì đáng xem. Nàng tính cưỡi lừa dạo chơi một chuyến.

Chủ quán nghĩ một lúc rồi đáp: “Từ đây đi về hướng Tây Nam chừng hai mươi dặm có phần mộ của Thái tử Lưu Thông, con trai Hán Vũ Đế.

Nơi ấy có Tư tử cung và Vọng Tư đài nổi tiếng, từng thu hút rất nhiều văn nhân tìm đến.”

Đường cũng không xa, Bảo Châu liền quyết định đi ngay, gọi Thập Tam Lang mang ô giấy theo cùng.

Vi Huấn ngửa cổ uống cạn chén rượu cuối, cũng đứng dậy định đi theo.

Bàng Lương Ký ngạc nhiên: “Chỗ đó chỉ là một gò đất lớn, có gì đâu mà xem?

Đại sư huynh chẳng lẽ định tiện tay đào luôn một phen, tìm thử địa cung?”

Vi Huấn nhếch môi cười nhạt: “Ta đã bỏ nghề ấy rồi.”

Bàng Lương Ký trong lòng bỗng dấy lên bất an, không biết là phương thuốc kia hắn đã tìm được hay là đã bỏ cuộc hẳn.

Hắn gặng hỏi: “Vậy huynh theo họ làm gì?

Chẳng thà ở lại uống rượu với bọn đệ, bàn qua nghi thức lễ cưới, chẳng phải tốt hơn?”

Ngoài cửa, tiếng vó lừa xa dần, Vi Huấn đã tỏ vẻ sốt ruột, đáp qua loa: “Ta đi dắt lừa. Ngươi chẳng từng nghe ta bị bắt sống sao?”

Dứt lời, hắn phóng người qua bậc cửa, bóng áo nhanh như gió, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi cửa tiệm.

Bàng Lương Ký tròn mắt ngây người, quay đầu lại thì thấy Hoắc Thất Lang đang nén cười, vẻ mặt châm chọc lắm điều. Y nhếch mép: “Trên đời này, không phải chỉ có Lục sư huynh mới ngốc đâu…”

Bầu trời vẫn âm u, dãy núi xa mờ mịt trong tầng mây xám, như bức họa thủy mặc dưới ngòi bút Vương Duy, màu mực loang đen nhạt trải dài bất tận.

Rừng đào bị mưa rửa sạch, cành lá xanh biếc sáng rỡ, lại như tranh sơn thủy của cha con Lý Tư Huấn.

Cảnh sắc trước mắt, gần xa tương phản, lại hòa hợp đến lạ, tựa một bức tranh sống động không lời.

Không khí sau mưa trong lành, chẳng nắng gắt cũng không lạnh lẽo, thật là tiết trời thích hợp để du ngoạn sơn thủy.

Trên đường đến cố tích nhà Hán, Bảo Châu cưỡi trên lưng lừa, thong thả kể lại câu chuyện vu cổ từng xảy ra bảy trăm năm trước.

Hán Vũ Đế khi về già trở nên hồ đồ, sủng ái gian thần Giang Sung.

Giang Sung cùng Thái tử Lưu Thông vốn bất hòa, lo sau này bị trả thù nên giở trò hãm hại.

Hắn dựng chuyện Thái tử mưu phản, gán cho tội vu cổ, khiến Lưu Thông bị ép phải khởi binh.

Nhà họ Vệ đứng về phía Thái tử, đối đầu với triều đình, nhưng thế yếu, rốt cuộc thua trận.

Lưu Thông bỏ trốn đến Linh Bảo huyện, bị quân triều đình truy đuổi.

Không muốn rơi vào tay kẻ thù, Thái tử quyết liệt tự vẫn, giữ trọn danh tiết.

Một năm sau, Hán Vũ Đế mới tỉnh ngộ, biết mình mắc sai lầm lớn. Ông tru diệt Giang Sung, nhưng người con hiền lương đã chết thì chẳng thể sống lại.

Võ Đế chỉ còn biết than khóc, sai xây Tư tử cung và Vọng Tư đài để tưởng nhớ.

Thập Tam Lang nghe xong, cảm khái: “Đời ta cũng có một vị Thái tử bị phế, may mà không đến nỗi chém giết nhau, chỉ bị giam lại thôi.”

Bảo Châu chau mày, trông trước trông sau, thấy đường vắng không ai, bèn nghiêm mặt quát: “Lý Thừa Nguyên mà xứng so với Thái tử Lưu Thông sao?

Hắn không đáng!

Nếu nói có ai giống, phải là Thiều Vương, huynh ruột tỷ mới phải!

Lý Thừa Nguyên ấy, bản tính thô lỗ, chẳng qua hợp với chữ “Lệ” kia thôi.

Nếu một ngày tỷ có thể vùng dậy, nhất định sẽ cho hắn một thụy hiệu xứng đáng!”

Thập Tam Lang thấy nàng nổi giận, vội vàng xin lỗi, song trong lòng vẫn chưa hiểu rõ đầu đuôi.

Vi Huấn cũng sững người, hỏi lại: “Hắn đã làm gì khiến ngươi hận đến thế?”

Bảo Châu nghiến răng: Tội hắn kể sao cho xiết!

Chỉ nói một chuyện thôi.

Năm ấy Thổ Phiên sang xâm lược, triều đình thiếu lương, binh khí chẳng đủ.

Lý Thừa Nguyên liền dâng sớ, đề nghị đem ta gả cho quốc vương Thổ Phiên là Xích Tùng Đức Tán để hòa thân, hòng đổi lấy hòa bình.

Khi ấy ta mới chín tuổi.

Còn hắn đã sáu mươi.”

Vi Huấn kinh hãi, lòng bừng giận, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, chỉ hừ khẽ một tiếng, ánh mắt tối lại như mực sâu không đáy.

Bảo Châu lại nói: “May nhờ từ bé ta được cha mẹ yêu thương che chở, khi ấy mẫu thân còn sống, phụ thân cũng không nỡ gả ta đi xa.

Lý Thừa Nguyên chẳng qua muốn nhân cơ hội loại bỏ huynh trưởng bên cạnh ta người mà hắn xem là chướng ngại lớn để cô lập a huynh.”

Thập Tam Lang nghe vậy mà sửng sốt: “Hắn thật sự hiểm độc đến thế? Ngay cả chuyện phỉ báng huynh trưởng tỷ cũng là do hắn bày trò sao?”

Bảo Châu gật đầu: “Đúng vậy. Lúc đó hắn đang dần thất thế, thấy huynh ta có cơ bước lên ngôi Thái tử, liền bắt tay cùng Ngụy Vương dựng nên một màn bôi nhọ, bịa đặt đủ điều.”

Thập Tam Lang chép miệng: “Chúng bịa ra những chuyện xấu gì?”

Bảo Châu không muốn nhắc lại, chỉ mặt mày lạnh lùng đáp: “Toàn là lời lẽ hiểm độc, tàn nhẫn chẳng ai ngờ.”

Những lời vu cáo độc địa đến mức chỉ qua một đêm đã khiến phụ hoàng nàng quay lưng, bao tin tưởng và sủng ái ngày trước tan thành mây khói.

Từ địa vị Trữ quân được kỳ vọng, huynh nàng bị giáng chức, đày đi nơi biên viễn heo hút, xa rời triều đình, trôi dạt đất hoang.

Ban đầu vốn là cuộc du ngoạn vui vẻ, chẳng ngờ chỉ vì mộthi lời mà vô tình chạm đến tâm khảm nàng. Cả Vi Huấn lẫn Thập Tam Lang đều có chúthi hận.

Đúng lúc ấy, họ nhìn thấy bên đường có tấm bia đá khắc bốn chữ “Hán bão cuồng phong vũ”. Bảo Châu biết đã tới nơi, liền gọi Vi Huấn dắt lừa rẽ vào con đường nhỏ.

Vì vụ án vu cổ năm xưa là một sự kiện chính trị chấn động thời Hán, các triều sau đều đặc biệt chú trọng gìn giữ phần mộ Thái tử.

Chung quanh từng có rừng thông tươi tốt, trúc biếc ngút ngàn, đình đài liền kề, là nơi thanh nhã để du xuân.

Nhưng sau loạn An Sử, thiên hạ tiêu điều, nhân lực tài vật kiệt quệ, cảnh cũ dần phai tàn.

Từ xa trông lại, Tư tử cung chỉ còn là phế tích, Vọng Tư đài cũng chẳng khác gì một mô đất lớn giữa trời.

Mộ Lệ Thái tử nằm đúng giữa Trường An và Lạc Dương, nơi xưa gọi là “hành lang hai kinh”, là điểm dừng chân ưa thích của văn nhân mặc khách.

Khắp vách đá quanh mộ vẫn còn sót lại nhiều vần thơ đề vịnh từ thời xưa.

Bảo Châu chọn hai bài nổi tiếng của Bạch Cư Dị, “Cảm tại cung Tư Tử”, đọc cho hai vị sư huynh đệ nghe, rồi chậm rãi giảng giải từng câu, từng tích từ “đầu trữ” nơi nhà họ Gia, đến “xuyết ong” trong vườn họ Doãn.

Vi Huấn chăm chú lắng nghe, gật đầu nói: “Nghe ý thơ mà đoán, thì Giang Sung dù giảo hoạt đến đâu cũng chỉ là kẻ thêu dệt thêm điều.

Người quyết định cuối cùng vẫn là Hán Vũ Đế.

Chính ông ấy mới là người để mặc tin đồn ly gián cốt nhục.”

Lời này khiến tim Bảo Châu như bị lưỡi dao nhọn đâm thẳng. Đau đến khó thở, nàng không đáp được nửa lời.

Dĩ nhiên Vi Huấn không sai.

Dù chưa từng theo học văn đường, nhưng trí tuệ sắc bén, lại ưa đọc nghe, những lời nàng từng giảng qua, hắn đều nhớ, đều thấu.

Chỉ qua vài câu thơ, hắn đã nắm rõ hàm ý thi nhân muốn gửi gắm.

Dù gian thần có vu vạ bao nhiêu, thì kết cục oan sai vẫn nằm trong tay người cầm quyền. Thiên tử lựa chọn tin vào một chiều, để lỡ mất cốt nhục đó không thể hoàn toàn là lỗi kẻ khác.

Bảo Châu hiểu đạo lý ấy từ lâu, nhưng vì từ nhỏ đã được cha thương yêu hết mực, tình cha con khó buông, nên nàng chưa từng dám nghĩ sâu vào chỗ đau lòng ấy.

Giờ phút này, bị lời nói vô tâm của Vi Huấn bóc trần, nỗi đau dồn tới nghẹn cả ngực.

Vi Huấn thấy nàng thở gấp, mặt mày nhợt nhạt, lo lắng hỏi: “Sao vậy? Ngươi thấy không khỏe ở đâu?”

Bảo Châu gắng gượng cười: “Có lẽ vừa rồi ăn hơi nhiều bánh mật, lại uống rượu hoa quế, giờ gió thổi qua thấy đầu choáng choáng thôi.”

Vi Huấn nhìn kỹ, thấy sắc mặt nàng không hề giống người say, bèn nghĩ đến việc nàng có thể bị lây bệnh từ Dương Hành Giản, trong lòng càng thêm nghi ngại.

Hắn vội đỡ nàng xuống khỏi lưng lừa, tìm chỗ sạch bên đường cho nàng ngồi nghỉ.

Thập Tam Lang cũng cuống quýt lấy túi nước dâng tới, giúp nàng dịu bớt.

Hai người cứ loay hoay như muốn soi kỹ từng tấc da mặt nàng, tìm xem có chỗ nào lạ. Nhưng Bảo Châu thì ngồi yên suy nghĩ mộthi, cuối cùng cũng dần bình tâm.

Nàng tự nhủ, chuyện hòa thân năm ấy đã là dĩ vãng. Lý Thừa Nguyên nay chẳng còn vinh quang, bị bắt xé nát mặt mũi, sống dở chết dở, so với cái chết còn khổ hơn gấp bội.

Huynh nàng Thiều Vương dù chưa đến mức bị ép tự vẫn như Lệ Thái tử, nhưng cũng một thời lận đận.

Nay nếu đến được U Châu, hai huynh muội tay trong tay, chưa biết chừng vẫn có cơ hội xoay chuyển vận cờ.

Nghĩ vậy, lòng nàng nhẹ bẫng.

Bảo Châu hít sâu mộthi, để khí trời sau mưa thấm đầy lồng ng.ực.

Nàng ngẩng đầu nhìn đàn chim nhạn bay ngang trời, ánh mắt sáng rỡ, buông một câu nửa đùa nửa thật: “Ta bắn thử một con, xem có mang lại chút điềm lành cho đoạn đường sắp tới hay không.”

Nói rồi, nàng lấy cung khảm sừng ra khỏi bao, nhanh nhẹn lên dây, nắm chặt mũi tên. Tất cả lo toan, giận dữ trong lòng phút chốc như hóa thành luồng khí tụ vào cánh tay.

Vai hạ thấp, mắt nhìn thẳng, nàng kéo căng dây như trăng rằm, tay không hề run. Khi nhạn bay vào tầm, nàng khẽ nghiêng người, buông một tiếng “vút”.

Tên bay như gió, xuyên trời đuổi trăng, một con nhạn rơi xuống, đáp đúng ngay trên Vọng Tư đài.

Cung pháp vừa nhanh vừa chuẩn, mũi tên mạnh mẽ, khoảng cách lại xa, khiến hai sư huynh đệ nín thở kinh ngạc. Thấy vậy, họ cũng yên lòng, cùng phá lên cười lớn, khen ngợi không ngớt.

Bảo Châu nhoẻn miệng cười, quay sang Vi Huấn nói đùa: “Mau chạy ra nhặt giúp ta, nhớ cẩn thận kẻo gãy cánh.

Ta dù không mang sính lễ quý giá, nhưng đến dự cưới nhà người ta tay không thì cũng chẳng phải lẽ.

Đem một con nhạn đến tặng, chẳng phải là điềm lành cho vợ chồng son hay sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »