"Đám thành vệ này đúng là biết hưởng thụ, ngay tại khu vực sầm uất thế này mà lại tìm được chỗ ăn chơi hưởng lạc, hơn nữa còn chẳng hề vi phạm quy củ của thành chủ, khiến người ta không thể bắt bẻ được nửa điểm... cũng khá đấy chứ!"
"Trưởng lão, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?" Tô Thiền có chút ngơ ngác đi theo phía sau Lăng Viêm. Dù cô vẫn luôn im lặng, nhưng từ nãy đến giờ, cô vẫn luôn suy nghĩ xem nên làm thế nào để lấy được cửa tiệm đó.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong khu đất vàng này, chỉ có cửa tiệm bỏ trống kia là phù hợp nhất, ngoài ra chẳng còn vị trí nào lọt vào mắt xanh của Lăng Viêm nữa.
Len lỏi qua dòng người đông đúc, bước chân Tô Thiền có chút do dự.
"Đi làm gì ư? Tất nhiên là đi tìm chủ bộ của Bất Lạc Thành để đăng ký cửa tiệm chứ sao, cửa tiệm vừa rồi rất được, ta lấy nó!" Lăng Viêm đi phía trước, ngoảnh đầu lại mỉm cười nhẹ.
Trên Thần Châu Đại Lục, có một số thành phố muốn có được cửa tiệm chỉ cần nộp thuế hàng tháng là xong, nhưng thành phố thương mại thì phiền phức hơn, phải mua đứt cửa tiệm trước, sau đó mỗi năm còn phải nộp một khoản thuế không nhỏ. Đây chính là thành phố thương mại.
Tô Thiền vừa nghe xong, thân hình hơi lay động, dường như bị lời của Lăng Viêm làm cho kinh ngạc đôi chút. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, thần sắc do dự, lo lắng nói: "Cửa tiệm vừa rồi, vị trí rất tốt, lượng người qua lại đông đúc, giao thông lại thuận tiện, nhưng trưởng lão, em sợ chúng ta không đủ tiền!"
Tô Thiền thông tuệ, tuy cô không tiếp xúc nhiều với thế sự nhưng lại rất giỏi quan sát.
"Giá cả còn chưa biết, làm sao biết đủ hay không chứ? Cứ đi xem trước đã, tùy cơ ứng biến, không cần lúc nào cũng suy nghĩ theo lẽ thường!" Lăng Viêm đi phía trước, nghiêng mặt cười nói.
Tô Thiền ngẩn người, không nói gì, ngoan ngoãn đi theo sau Lăng Viêm.
Lăng Viêm tuy lần đầu đến Bất Lạc Thành này nhưng không phải kẻ mù đường, sau khi hỏi han vài lần, hắn đã tìm được phủ thành chủ.
Mọi công việc quản lý thương mại trong thành như cửa tiệm, tửu lâu... đều do chủ bộ chịu trách nhiệm đăng ký. Do tính đặc thù của Bất Lạc Thành nên hiệu suất làm việc ở phương diện này cũng khá cao.
Lăng Viêm và Tô Thiền thuận lợi gặp được người phụ trách đăng ký mua cửa tiệm.
Trong đại sảnh người đông như nêm, không ít kẻ bụng phệ, mặt đầy mỡ, toàn thân không có lấy một chút cảnh giới nào. Lăng Viêm bước vào không thu hút quá nhiều ánh nhìn, cùng lắm chỉ có vài quý phụ ăn mặc hoa lệ đi cùng chồng là không nhịn được mà liếc nhìn vài cái.
Nhưng Tô Thiền thì khác, vẻ thanh lệ thoát tục của cô vốn chẳng phải thứ nên tồn tại ở chốn bụi trần này. Năm tháng dài tu luyện trong Trường Sinh Điện đã tạo nên khí chất không vướng bụi trần của cô. Vừa bước vào đại sảnh, đủ loại âm thanh kỳ lạ vang lên, mùi vị trong không khí cũng bắt đầu trở nên nồng đậm.
Không ít người nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào Tô Thiền... dường như trong mắt họ chẳng còn chứa nổi ai khác nữa.
Thương nhân phần lớn đều là người thường, không có thời gian tu luyện cảnh giới, tâm tính không được rèn giũa, khả năng tự bảo vệ bản thân tất nhiên kém hơn. Nhưng họ lại rất thích thuê những kẻ có cảnh giới ham tiền để bảo vệ sự an toàn cho mình.
"Xin hỏi ngài đã chấm được khu vực nào trong thành, tiểu nhân sẽ làm thủ tục chu đáo cho ngài và tiểu thư!"
Ngồi trước một chiếc bàn, tay cầm bút mực, vị phó bộ với khuôn mặt đê tiện vội vàng treo nụ cười, đứng dậy khom lưng cúi đầu với Lăng Viêm và Tô Thiền, đôi mắt lộ ra vẻ tinh ranh mà người thường khó lòng nhận ra.
Lăng Viêm cười nói: "Vị trí số bảy thiên tự hiệu đường Thái Phượng, ta muốn quyền sử dụng trong 100 năm!"
"À! Được thôi!" Phó bộ gật đầu lia lịa, tay phải rút một cuốn sổ từ xấp sổ dày cộp trên bàn, tay trái chấm chút nước bọt, lật giở thoăn thoắt.
Chẳng bao lâu sau, bàn tay đang lật giở của phó bộ dừng lại. Thế nhưng, khi đôi mắt tinh ranh của hắn quét qua một hồi, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch ra.
"Sao thế?" Lăng Viêm lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.
Phó bộ có chút khó xử, nhìn cuốn sổ, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn mếu máo ngẩng đầu lên nói: "Đại nhân, xin lỗi, cửa tiệm đó không thể bán được. Lúc nãy tiểu nhân bị lãng tai, không nghe rõ tên cửa tiệm đại nhân muốn... tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đáng chết!"
"Chẳng phải đó là chỗ trống không ai dùng sao? Một khu đất vàng như vậy mà cứ bỏ không như thế? Có phải hơi lãng phí của trời không?" Lăng Viêm nghi hoặc nhìn phó bộ, nhíu mày nói.
"Ôi, đại nhân, tiểu nhân rất khó xử ạ!!" Phó bộ vô cùng rối rắm, vẻ mặt tiến thoái lưỡng nan.
Lăng Viêm quét mắt nhìn quanh đại sảnh, khung cảnh vẫn náo nhiệt như cũ. Đây là nơi làm thủ tục cửa tiệm, không có quy củ thì không thành hình vuông tròn, dù là ở Thần Châu nơi tu chân giả bay nhảy khắp nơi, vẫn tồn tại những ngành nghề hiện đại như thế này.
"Nói đi, khó xử thế nào?"
"Chuyện này..." Bộ ria mép của phó bộ khẽ rung lên: "Đại nhân, tôi nói thật với ngài, cửa tiệm này nếu muốn ký thì vẫn ký được, chỉ là sợ ngài dùng không được bao lâu..."
Phó bộ dừng lại một chút, mắt liếc nhìn gương mặt Lăng Viêm, dường như đang xem xét sắc mặt.
"Nói!" Lăng Viêm bình thản.
"Tin rằng đại nhân muốn cửa tiệm đó chắc cũng biết nó dùng để làm gì rồi nhỉ? Chẳng giấu gì đại nhân, đó là cửa tiệm của thành vệ quân. Ngài có ký rồi lấy về dùng, thì không quá ba ngày, cửa tiệm sẽ bị phá nát tươm vì một vụ 'công vụ' của bọn họ thôi!"
Lăng Viêm nghe vậy, trên mặt hiện chút giận dữ quát: "Thành chủ chẳng lẽ không quản chuyện này sao?"
Phó bộ thở dài, lắc đầu: "Thành chủ cũng muốn quản, nhưng quản được sao? Đội trưởng thành vệ quân đó có khả năng hiệu triệu rất mạnh, thành chủ không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm rạn nứt quan hệ nên đành thôi!"
"Vậy thành chủ cũng không hề ra lệnh không được ký cửa tiệm đó đúng không? Ngươi cứ ký đi, bao nhiêu tiền? Ký cho ta 100 năm, ta muốn xem xem đám thành vệ ở Bất Lạc Thành này có bao nhiêu bản lĩnh!" Nụ cười ấm áp của Lăng Viêm lại xuất hiện.
"Đại nhân, ngài đừng làm khó tiểu nhân nữa!"
"Nếu ngươi không ký, chính là làm mất mặt thành chủ đại nhân. Nghĩ mà xem, đường đường là một thành chủ mà lại không trị nổi đám thành vệ nhỏ bé này ư?? Rốt cuộc ai mới là thành chủ??"
Lăng Viêm tỏ vẻ vô cùng phẫn nại, không cam lòng nói.
Biểu cảm của phó bộ trở nên vô cùng đặc sắc, dù là bên nào thì hắn cũng không đắc tội nổi, cũng chẳng muốn quan tâm, thứ hắn muốn chỉ là sống cho yên ổn.
Nghe lời này của Lăng Viêm, hắn hoảng hốt: "Đại nhân... cái này... cái này..."
"Chẳng lẽ ngươi muốn phá bỏ quy củ ở đây sao?" Lăng Viêm lạnh lùng nhíu mày.
"Không... không dám..."
"Vậy là được rồi!"
Lăng Viêm hài lòng gật đầu.
"Ngươi làm vậy cũng là đang giữ thể diện cho thành chủ đại nhân. Nếu ngươi xảy ra chuyện, thành chủ đại nhân chắc chắn sẽ đứng về phía ngươi thôi?? Cứ yên tâm mà ký đi!!"
Lời Lăng Viêm nói cũng có vài phần đạo lý, phó bộ cứ thế nghe lọt tai.
Nhìn Lăng Viêm ba lần, cuối cùng phó bộ cũng từ bỏ sự kháng cự, bất đắc dĩ bắt đầu đăng ký.
Một lát sau.
Phó bộ dùng đôi mắt tinh ranh quét đi quét lại cuốn sổ trên bàn, nói: "Đại nhân, cửa tiệm này tuy là khu đất vàng, nhưng vì vài nguyên nhân nên cứ lấy ngài mức thuế khu vực bình thường thôi, tổng cộng là 700 kim!"
"700 kim? Rẻ quá vậy..." Tô Thiền có chút kỳ lạ. Khu đất vàng bình thường ít nhất phải cao hơn mức này mấy chục lần. Giá đất là vậy, lượng người qua lại quyết định tất cả, khu trung tâm của Bất Lạc Thành gần như là nơi bắt buộc phải đến, cảnh tượng phồn hoa, gần như cháy hàng.
"700 kim thì 700 kim!"
Lăng Viêm tính toán trong lòng một chút, mỉm cười.
Một tay giao tiền, phó bộ cũng không dám chậm trễ, một tay đưa cho Lăng Viêm một tấm lệnh bài màu xanh lục.
Phó bộ cười hì hì: "À! Đại nhân, cầm cho kỹ nhé, giữ tấm bài này thì cửa tiệm đó là của ngài... nhưng đại nhân, tiểu nhân thật lòng khuyên một câu, làm việc gì cũng phải cẩn thận!"
"Ừ!"
Lăng Viêm gật đầu, dưới sự chú ý của bao ánh mắt kỳ lạ xung quanh, cùng Tô Thiền bước ra khỏi đại sảnh.