Một tiếng quát khẽ, đôi tay vươn ra phía trước, trên những ngón tay màu lúa mạch ấy, chớp động mấy luồng khí tức màu đen đầy linh động.
Đồng tử Lăng Viêm co rút lại, lẽ nào Thương này muốn thi triển Càn Khôn Tà Khí?
Nếu người của Ma Mẫn Cung đã tu luyện Bất Lão Cảnh đến tầng thứ năm, thì thật quá mức khó tin. Bởi lẽ với đệ tử chân truyền của Trường Sinh Điện, tầng thứ năm mới chỉ là mức đạt chuẩn. Đệ tử Ma Mẫn Cung nếu thực sự có bản lĩnh như vậy, thì đó quả là một sự châm biếm to lớn.
Sự thật lại không phải vậy. Lăng Viêm cảm nhận rõ ràng, mấy luồng khí tức màu đen linh động kia, thế mà bắt đầu sản sinh ra dấu vết của sự sống.
Tựa như một đốm lửa nhỏ, chậm rãi lan tỏa ra, theo luồng khí tức màu đen linh động giữa những ngón tay Thương ngày càng mạnh, sức sống ấy cũng càng lúc càng mãnh liệt.
Nó rất giống Càn Khôn Tà Khí, cho dù Càn Khôn Tà Khí là loại hình công sát, nhưng rốt cuộc nó vẫn được tạo ra từ cảnh giới sinh sôi không dứt như Bất Lão Cảnh.
"Lực Kiếm Quyết!"
Sát Thiên Cừu lạnh giọng quát, thanh Thiên Hỏa Tuyệt Kiếm bình thường không có gì lạ mắt nhanh chóng chém về phía Thương.
Một lực, bám chặt vào kiếm, áp lực kiếm khổng lồ có thể chẻ núi nứt đá tựa như dòng điện vụt lên, xông thẳng ra ngoài.
Sắc mặt Thương ngưng trọng, khí tức linh động nơi hai lòng bàn tay nhanh chóng huyễn hóa thành hai tấm khiên đen lớn. Khiên dày đặc dị thường, hơn nữa, dường như còn là vật sống, theo cử động của Thương, hai tấm khiên trực tiếp nghênh đón kiếm của Sát Thiên Cừu.
Thế nhưng kế hoạch không theo kịp thay đổi. Khoảnh khắc tấm khiên của Thương xuất hiện, đã định sẵn Sát Thiên Cừu sẽ bắt đầu tính toán cách phá khiên.
Tấm khiên của Thương dài rộng gần một mét, hai khiên gần như muốn ngăn cách hắn hoàn toàn, thế nhưng, kiếm của Sát Thiên Cừu vẫn không lỗ nào không lọt, chém lên người hắn.
Nơi ngực Thương, bị xé rách một vết thương sâu đến tận nội tạng...
"Lợi hại!"
Trước mắt Lăng Viêm sáng rực lên.
Đệ tử chân truyền đứng đầu của Hâm Hải Vân Các này, quả thực không phải kẻ hư danh.
Nhát kiếm trông có vẻ bình thường kia, sau khi được Sát Thiên Cừu gia trì sức mạnh lên đến vạn cân, vậy mà vẫn có thể bị hắn điều khiển thuần thục và tinh diệu đến thế.
Nhát kiếm đó, ngay khoảnh khắc sắp sát lại gần Thương, đã bị Sát Thiên Cừu cưỡng ép đổi hướng mười hai lần trong chớp mắt.
Chuyển lên, hạ xuống, quật sang phải, lật sang trái...
Thể Cảnh của Sát Thiên Cừu này rốt cuộc mạnh đến mức nào? Lăng Viêm không cách nào tính toán, sợ rằng đã sớm vượt qua tầng thứ năm... Thanh kiếm kia, sau khi hắn sử dụng Lực Kiếm Quyết, bị gia trì sức mạnh lên tới vạn cân, mà hắn lại có thể biến đổi nhanh đến vậy trong thời gian ngắn ngủi như thế, ngay cả Thương cũng không kịp phản ứng, huống chi là phán đoán địa điểm mà thanh kiếm đó muốn tấn công.
Thương không đỡ nổi, trực tiếp bị một kiếm đánh trọng thương.
Sát Thiên Cừu, quả nhiên mạnh mẽ.
Bình thường sử dụng Bạch Mộ giết địch, Lăng Viêm chỉ nghĩ đến việc dùng khí ngự kiếm để đạt được hiệu quả tiêu diệt kẻ địch dễ dàng trong tình trạng không thương tích, lại không ngờ hiệu suất như vậy thường không bằng việc cận thân khu động sức mạnh tấn công.
Hâm Hải Vân Các quả nhiên là môn phái mạnh về cận thân sát địch, dù là Khôi Tinh Sơn cũng không thể sánh bằng. Lăng Viêm tập trung nhìn, ghi nhớ từng động tác của Sát Thiên Cừu.
Việc gia trì sức mạnh lên kiếm, Lăng Viêm chỉ dám gia trì Càn Khôn Tà Khí lên Bạch Mộ, chứ không dám gia trì quá nhiều kình lực. Một là sợ sức mạnh quá nhiều, quá nặng, bản thân không đủ linh hoạt để điều khiển; hai là vì khi đâm kiếm, bản thân đã truyền đạt toàn bộ sức mạnh từ chuôi kiếm ra ngoài rồi.
"Thiên Ảnh Ma Diệt!"
Thương bị trọng thương không hề từ bỏ chiến đấu, vội vàng bò dậy, không màng đến vết thương trên ngực, hai lòng bàn tay lại khu động, mấy luồng khí đen từ đầu ngón tay hắn tràn ra, cuồn cuộn như khói. Nếu không phải công pháp của Ma Mẫn Cung nổi danh thiên hạ, sợ rằng rất nhiều người sẽ tưởng rằng Ma Mẫn Cung này thực sự là người của Ma Giới...
Xoẹt xoẹt xoẹt...
Mấy luồng khí tức bắt đầu xoay quanh đầu ngón tay Thương, khí đen xoay càng lúc càng đậm, tựa như mấy con rắn nhỏ.
Xì...
Mấy con ngươi đỏ rực bỗng nhiên nở rộ từ trong đám khí đen đó.
Mấy luồng khí đen bỗng nhiên rời khỏi ngón tay Thương, rơi xuống đất.
Tựa như máu đen nhỏ xuống từ kẽ tay Thương, vô cùng quỷ dị.
Sau khi khí đen chạm đất, liền tựa như băng, nhanh chóng tan chảy, mở rộng, bành trướng. Dần dần, không bao lâu sau, liền hình thành từng khối lớn.
Thứ giống như móng vuốt, giống như cái đầu, cũng bắt đầu vươn ra từ trong khối đen.
Mấy con quái vật màu đen khổng lồ trong nháy mắt thành hình...
"Đây là cái gì?"
Lăng Viêm kinh ngạc, không phải hắn chưa từng nghe nói qua, kỹ pháp của Ma Mẫn Cung vô cùng kỳ lạ, không phải thần kỳ, mà là kỳ quái.
Những thứ có dấu hiệu sự sống này, e rằng chính là do Thương triệu hoán ra.
Gào!!
Mấy con quái vật màu đen bỗng nhiên toác cái miệng đỏ như máu ra, đồng loạt phát ra một tiếng gầm giận dữ chấn động trời xanh.
Khí thế bàng bạc, chấn nhiếp lòng người.
"Giết!"
Thương gầm nhẹ một tiếng, mấy con quái vật màu đen kia hóa thành mấy bóng đen, động tác nhanh nhẹn, hung mãnh vô cùng, chia thành mấy lộ xông về phía Sát Thiên Cừu.
Sát khí lẫm liệt, hơi lạnh bức người!!
"Lưu Vân Thập Tam Kiếm!"
Sát Thiên Cừu không phòng thủ, thần sắc vẫn nghiêm nghị, một tiếng quát khẽ, Thiên Hỏa Tuyệt Kiếm bị hắn đảo ngược cầm trong tay, bước chân xoay tròn, thân hình quay gấp, một thanh kiếm cũng tạo tư thế xoay 360 độ, từng đợt áp lực kiếm phiêu đãng lan ra.
"Nhất Kiếm, Động Tứ Phương!"
Giọng nói không chút cảm xúc của Sát Thiên Cừu vang lên. Và ngay khi lời vừa dứt, tư thế của hắn cũng bắt đầu chuyển đổi.
Bùm!
Bóng đen gần Sát Thiên Cừu nhất trực tiếp bị Thiên Hỏa Tuyệt Kiếm đánh tan.
"Công thủ kết hợp, kiếm vừa có tư thế tấn công, vừa có tư thế phòng thủ, trong khi tấn công cũng giữ lại phòng thủ."
Đôi mắt Lăng Viêm thông qua khí tức, ghi nhớ từng nhát kiếm, từng động tác của Sát Thiên Cừu.
"Nhị Kiếm, Tảo Lục Hợp!"
"Tam Kiếm, Bình Bát Hoang!"
"Tứ Kiếm, Chỉ Sơn Hà!"
"Ngũ Kiếm, Khán Thương Khung!"
Sát Thiên Cừu xuất bảy kiếm, những con quái vật bóng đen do Thương triệu hoán ra liền hoàn toàn bị đánh tan. Mà mỗi khi một bóng đen vỡ vụn, nội phủ của Thương liền bắt đầu cuộn trào, khuôn mặt màu lúa mạch đã bắt đầu trắng bệch, đồng tử xanh biếc dần dần tan rã, còn mái tóc trắng của hắn càng trở nên trắng hơn.
Phụt...
Thương phun ra một ngụm máu tươi...
Bảy kiếm, tuy không chém trúng người hắn, nhưng chẳng khác nào chém lên người hắn. Lăng Viêm vạn vạn không ngờ tới, dù thực lực của Thương không tệ, cũng không chống đỡ nổi mấy chiêu của Sát Thiên Cừu.
"Bát Kiếm, Phá Thiên Địa!"
Sát Thiên Cừu lạnh giọng quát, Thiên Hỏa Tuyệt Kiếm hóa thành một sợi chỉ mảnh, chém về phía Thương.
Khí, bụi, gió, bất cứ thứ gì đều bị sức mạnh cường đại bám trên sợi chỉ đỏ kia dẫn động...
Trong kiếm.
Lăng Viêm nhìn, thắng bại đã phân.
Thiên Hỏa Tuyệt Kiếm của Sát Thiên Cừu ngay khoảnh khắc đánh trúng Thương, trên người hai người đồng thời lóe lên ánh trắng.
"Hâm Hải Vân Các, Sát Thiên Cừu thắng!"
Bên trong kết giới vang vọng âm thanh này, mà hai người cũng đã lần lượt bị truyền tống trở về trong môn phái đại trận.