Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45627 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Nàng mơ mơ màng màng thiếp đi, chẳng rõ là vì hoảng sợ đến ngất lịm, hay chỉ vì quá mỏi mệt mà ngủ quên mất. Khi tỉnh dậy, ánh sáng ngoài trời đã lên cao.

Vi Huấn cùng Thập Tam Lang đang ngồi dưới mái hiên thì thầm trò chuyện. Con lừa thong dong dạo bước trong sân, hết thảy đều yên ổn, cứ như đêm qua mọi sự kỳ quái chỉ là cơn mộng dữ của riêng nàng.

Thập Tam Lang vừa nhăn nhó vừa càu nhàu: “Dao này dính mùi cá, cắt lê mà như cắt sắt vậy..”

Vi Huấn không buồn ngẩng đầu, hờ hững đáp: “Đệ cứ cầm mà gặm là được cần gì phải cắt thành miếng.”

Thập Tam Lang lại lèm bèm: “Còn không phải do đại sư huynh sao, làm cá kỹ như chuẩn bị cho Cửu Nương dùng, ta ăn chay mà cũng bị vạ lây.”

Bảo Châu lúc ấy hãy còn ngái ngủ, nhưng nghe đến tên mình thì bừng tỉnh một nửa.

Nàng cúi đầu đếm số mũi tên trong túi da, quả nhiên thiếu mất sáu chiếc.

Tức thì không nói không rằng, cúi người nhặt một mảnh ngói vỡ từ góc tường, nhắm thẳng lưng Vi Huấn mà ném.

Tên đạo mộ kia đầu không ngoái, tay không rời cá, chỉ hơi nghiêng người xoay cổ tay một cái, đã bắt gọn mảnh ngói như tiện tay hứng quả. Hắn thản nhiên vứt ra ngoài viện.

“Cửu Nương tỉnh rồi.”

Thập Tam Lang vẫy tay gọi: “Cá nấu xong rồi, mau lại ăn sáng đi, lạnh là tanh lắm đó!”

Bảo Châu uể oải gom lại tóc, phủi bụi rơm dính trên người, rồi chậm rãi bước ra chính đường, đi đến hiên nhà trên hành lang.

Không rõ hắn dùng dao thế nào, chỉ thấy từng lát cá trắng như tuyết bay ra, trong vắt như ngọc, mỏng hơn cả giấy, nhẹ tới mức gió khẽ cũng khiến lay động.

“Ngươi đêm qua là ngủ chết rồi sao? Động tĩnh lớn như vậy, chẳng buồn hé môi. Là cố ý không chịu giúp, hay thực sự muốn dọa ta chết?”

Vi Huấn cắt hết nửa con cá, mới lau tay rồi từ dưới hành lang kéo ra một tấm ván gỗ, trên đó cắm ba mũi tên gãy.

“Trên xà nhà là ta. Ta không cố ý dọa ngươi, chỉ muốn xem thử rốt cuộc là ai đang quấy phá thôi.”

Bảo Châu chấn động, nhớ lại mọi chuyện đêm qua, giọng run run: “Ngươi ở trên xà nhà… Vậy… trong quan tài, là ai đang nằm?”

“Cửu Nương có thể tự mình kiểm chứng.”

Không đợi hắn nói thêm, nàng bước vội vào chính sảnh, đến phía đông cẩn thận nhìn vào trong quan tài.

Chỉ thấy bên trong lót một bọc tiền và túi hành lý, ngoài cùng là chiếc áo xanh của Vi Huấn.

Hóa ra nhà lớn ánh sáng mờ nhạt, nến không chiếu tới góc xa, lại thêm màu đen phủ bên ngoài, nên thoạt nhìn dễ lầm tưởng.

Một thủ thuật dối mắt đơn giản vậy mà qua được mắt nàng.

Nhưng hắn lặng lẽ thế nào lại có thể từ dưới đất leo lên được xà nhà cao gần hai trượng?

Chuyện này dù nghĩ thế nào cũng không thông, Bảo Châu giận đến trừng mắt, cao giọng hỏi: “Ngươi rốt cuộc ngồi xổm trên xà nhà làm gì?!”

Vi Huấn thản nhiên đáp, như đã sớm chờ câu hỏi này: “Trên cao dễ nhìn.

Từ trên ấy có thể trông rõ động tĩnh trong viện lẫn trong phòng.

Nếu đối phương dám manh động, ta sẽ dọa hắn một trận.

Nào ngờ Cửu Nương can đảm hơn người, chưa cần Vi mỗ ra tay đã bình an vô sự.”

Hắn chỉ tay về phía tấm ván gỗ nơi có ba mũi tên ghim sâu, giọng như đùa mà không phải đùa: “Cũng may có nó chắn một phen, nếu không lưng ta giờ e đã thủng ba lỗ, mùi vị ấy thật chẳng dễ chịu gì.”

Bảo Châu nghe thế lại càng giận, quay sang trừng Thập Tam Lang : “Xà nhà là hắn, vậy trong viện đêm qua giả thần giả quỷ chẳng lẽ là trò của đệ?!”

Thập Tam Lang luống cuống xua tay: “Đệ vừa mới trở về, tuyệt đối không liên quan đến việc này!”

Bảo Châu chau mày: “Vậy… là ai? Chẳng lẽ thực sự là… có quỷ làm loạn?”

Vi Huấn không đáp, chỉ đưa tay chỉ vào cá: “Không vội, ăn đi.”

Bảo Châu tạm thời gác lại thắc mắc, bụng cũng đói cồn cào, đành theo lời ngồi xuống bên hành lang.

Cá cắt thành từng lát mỏng, gọi là “lát”, vốn chỉ là món ăn nguội lót lòng trong yến tiệc, chẳng mấy ai đoái hoài.

Nhưng đặt vào hoàn cảnh lúc này, qua đêm hoảng loạn, đói mỏi rã rời, lại trở thành mỹ vị nhân gian.

Tuy không có quất ngâm, tương mai, hay rượu hoa cúc để dùng cùng, song Vi Huấn lại hái lấy một nắm cỏ dại chẳng rõ tên, có hương thanh đạm, làm gia vị phá tanh, khiến cá sống thêm phần thanh ngọt.

Bảo Châu vừa ăn vừa hỏi: “Ngươi sáng sớm đã ra chợ mua cá sao?”

Thập Tam Lang cướp lời: “Đệ vừa trở về, thì sư huynh đã xuống sông bắt cá. Thời tiết oi nóng, cá phải ăn lúc còn mới bắt mới giữ được vị tươi, nếu không dễ bị tiêu chảy.”

Vi Huấn bỗng nhớ ra gì đó, đùa cợt: “Đừng nói là ta không nhắc trước… Đây là cá mang quốc họ đấy.”

Bảo Châu đang ăn ngon, chẳng buồn để tâm, nhai cá gật đầu nói: “Lẽ nào hai người chưa từng nghe điển cố Lâu Ngự Sử ăn cá?”

“Năm xưa Võ hậu tại vị, sùng tín Phật môn, từng hạ lệnh cấm dân gian ăn mặn.

Lâu Sư Đức lúc ấy đi làm công vụ ở Quan Trung, bữa cơm có món thịt dê. Ông hỏi người hầu: ‘Thánh thượng nghiêm cấm đồ mặn, sao lại có thịt dê?’ Người hầu đáp: ‘Con dê ấy bị chó sói cắn chết.’ Lâu Sư Đức tán thưởng: ‘Con sói này thậthểu chuyện.’ Nói đoạn liền ăn.

Kế đến người hầu bưng cá lên, Lâu Sư Đức lại hỏi, người hầu nhất thời lỡ lời, đáp rằng: ‘Cá cũng bị sói cắn chết.’ Lâu Sư Đức giận, mắng rằng: ‘Ngươi ngốc lắm, sói nào cắn được cá?

Phải nói là rái cá mới đúng!’”

Nàng kể đến đây thì dừng, ý vị hài hước đọng lại nơi khóe môi. Rồi lại tiếp: “Nếu có ai tra hỏi, hôm nay con cá này chính là do mèo bắt là được. Thật là một con mèo hiểu chuyện!”

Vừa nói ra, Vi Huấn sắc mặt khựng lại, còn Thập Tam Lang thì ngửa cổ cười như điên, cười đến co giật, lăn long lóc từ bậc hiên xuống bậc thềm mà vẫn không dừng được.

Bảo Châu sửng sốt: “Chuyện xưa ấy tuy buồn cười, nhưng cũng không đến nỗi đệ phải cười đến như vậy mà?” Nàng quay sang nhìn Vi Huấn, thấy hắn quay đầu né tránh, khó được một lần mặt lộ vẻ ngượng ngập.

Chờ Thập Tam Lang cười đã đời, nước mắt chảy dọc hai má, mới thở dốc bò lên, nói: “Không phải điển cố buồn cười, mà là… lời Cửu Nương buồn cười.

Đại sư huynh nhũ danh chính là mèo’, tỷ lại nói ‘mèo bắt được cá’, không phải ứng vào người huynh ấy là gì?!”

Bảo Châu thoắt cái đỏ bừng má, cúi gằm mặt không dám nói thêm câu nào.

Lại nghĩ đến hắn thân hình nhẹ như lá, động tác nhanh như chớp, đêm qua vòng mái hiên mà không phát ra một tiếng, gọi là ‘mèo’ quả thật chẳng oan.

Trong đầu lại hiện ra cảnh xưa thuở ở trong cung, Thổ Phiên từng dâng lên một giống mèo quý tên là xali.

Nàng được chia một con, tai nhọn mắt sáng, hai tai mọc một túm lông đen dựng đứng, dáng oai vệ mà ngoan ngoãn, cực kỳ khôn khéo.

Khi đi săn, thường đặt nó lên yên ngựa trải thảm mềm, tùy thân theo sau, phóng qua phóng lại, bắt mồi còn nhanh hơn cả chó săn.

Nàng yêu quý vô cùng, đi đâu cũng mang theo, âu yếm gọi là ‘mèo’.

Không ngờ hôm nay… trùng hợp như vậy.

Không khí thoắt chùng xuống, hai người vì chuyện “mèo” mà nhất thời đều trở nên ngượng ngập, ăn cũng mất tự nhiên.

Bảo Châu thấy hắn cắt cá điêu luyện như nước chảy mây trôi, nàng cảm thấy cảnh tượng ấy vừa mỹ cảm vừa đáng để mở lời, bèn cố kéo lại câu chuyện, khẽ hỏi: “Thanh dao găm của ngươi có tên không?”

Vi Huấn vẫn cúi đầu cắt cá, đầu cũng chẳng ngẩng, giọng nhàn nhạt đáp: “Thì gọi là… dao găm.”

“Thoạt nhìn là món đồ cổ”

Thập Tam Lang lúc này chen vào, không quên khoe khoang: “Đúng là vậy.

Dao găm đó được lấy từ một tòa cổ mộ thời Xuân Thu Chiến Quốc mà sư phụ đào được.

Sau lại truyền cho đại sư huynh, nói là huynh ấy có võ nghệ cao thâm”

Bảo Châu càng thêm thán phục: “Lưỡi dao này không dài, nhưng khí thế sắc sảo, lại khắc văn cổ, chắc chắn từng là binh khí đeo bên người bậc quyền quý thời cổ.

Chỉ tiếc giờ rơi vào tay ngươi, lại thành dao bếp!”

Vi Huấn không chút tự đắc, cười nhạt nói: “Ta không thông cổ văn, sư phụ cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ bảo giữ lấy mà dùng.”

Nàng ngẫm lại, không khỏi thở dài: “Nếu là một thanh trường kiếm, chắc hẳn đã được các thế gia vọng tộc tranh nhau. Tiếc thay chỉ là thanh dao găm, mới bị bỏ qua như vậy.”

Vi Huấn nói: “Lúc mới đào được cũng chỉ là một cây rỉ sắt, vừa ngắn vừa cùn, sư phụ chê rằng không đủ làm lễ kiếm, giấu thì không tiện, dùng thì không hợp.

Đã không văn, cũng chẳng võ nên ông mài cho còn ba tấc, thuận tay dùng là đủ.”

Bảo Châu nghe đến đây, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối.

Một món binh khí cổ, từng là vật tùy thân của bậc hào kiệt thời loạn, giờ lại trở thành vật dùng cắt cá, đúng là phung phí của trời?

Nhưng lại nghĩ đến khí chất của Vi Huấn, bề ngoài bỡn cợt mà tâm tư thâm trầm, cư xử phóng khoáng, giống hệt người nàng từng nghe qua.

Nàng thử suy đoán, mắt sáng lên: “Ta đoán cây đao này tên là ‘Ngư’… chẳng lẽ chính là—”

Vi Huấn cười khẽ, ngắt lời nàng: “Vậy dùng để cắt cá là quá hợp sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »