Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45776 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Đoàn người đến trọ tại một nhà trọ bình dân trong huyện Hạ Khuê là cửa hàng nhà họ Tôn.

Bảo Châu, thân là chủ nhân và cũng là tiểu thư nhà thuê phòng, dĩ nhiên ở gian thượng phòng; Vi Huấn làm tùy tùng đi theo, ở gian phòng kế bên.

Thập Tam Lang vẫn chưa quen với việc ba người bọn họ lại thuê đến hai gian phòng rộng rãi như thế.

Ban đầu y đề nghị để Bảo Châu ngủ trên giường, còn huynh đệ bọn họ ngủ dưới đất.

Ai ngờ bị nàng nghiêm mặt từ chối thẳng thừng.

Sau lại khuyên cả hai người bọn họ đến chùa Liên Hoa tá túc, như vậy chỉ cần thuê một gian cho Bảo Châu là đủ.

Dù gì chùa cũng chỉ thu vài đồng tiền tượng trưng, vốn là nơi trú ngụ quen thuộc của bọn học trò nghèo, người bán hàng rong hay khách bộ hành túi rỗng.

Bảo Châu nghe vậy thì nổi giận: “Các người định để ta một thân một mình ở lại khách điếm? Vậy ta thuê hộ vệ để làm gì chứ?”

Thập Tam Lang bị nàng quát một câu, rụt cổ nói nhỏ: “Dù sao cũng là trong thành, đâu phải nơi hoang vu vắng vẻ…

Với lại đệ đã treo chuông ở chùa Liên Hoa, theo lệ chùa, trong ba ngày được miễn phí ăn ở.

Nếu phải chi thêm tiền trọ, thật sự quá tiếc.”

Bảo Châu hất tay áo, dõng dạc nói: “Đã mướn các ngươi, chẳng lẽ còn tiếc nổi một miếng cơm?” Thầm nghĩ dưới trướng mình chỉ có hai người, nay còn muốn cắt xén tiền thuê, nếu xảy ra binh biến nhỏ, chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ?

Đến cả Vi Huấn, người vốn keo kiệt, nay cũng đứng về phía nàng, nói với Thập Tam Lang : “Ít ra hai chúng ta cũng phải có một người ở bên cạnh nàng.”

Thập Tam Lang ngạc nhiên: “Không lẽ lại sợ có kẻ buôn người?”

Vi Huấn lắc đầu, nghĩ ngợi mộthi rồi dặn: “Ngươi đi dạo một vòng, xem thử trong huyện kẻ nắm quyền có phải vẫn là Mã Tam, tra luôn xem còn ai có bản lĩnh vượt vòng trông nom ấy.”

Bảo Châu mù tịt, liền hỏi: “Các ngươi đang nói gì vậy? Lại là cái gì ‘chim sáo cay’?”

Thập Tam Lang giải thích: “‘Chim sáo cay’ là bức vẽ trên tường, nói thật ra là chỉ ‘xuân điển’*… tức là luật giang hồ.”

Đến đây, y liếc thấy ánh mắt Vi Huấn đang nghiêm lại, bèn lập tức ngậm miệng.

Bảo Châu thúc giục: “Giảng tiếp đi chứ?”

Thập Tam Lang đáp nhỏ nhẹ: “Trên đường thường có câu: ‘Thà bỏ một thỏi vàng, còn hơn hé một chữ xuân’, nên tỷ tốt hơn là không biết thì an toàn hơn.”

Bảo Châu phừng mặt: “Các ngươi chê ta nghèo không học được thứ tiếng giang hồ ấy à?”

Vi Huấn điềm đạm nói: “Không phải không muốn dạy, chỉ là biết mà biết chưa tới nơi tới chốn, lại càng nguy.

Giống như tay cầm đèn, tò mò soi xuống đáy sông ngầm có thể nhìn thấy đôi ba vật vụn, nhưng những thứ sống trong dòng nước âm u kia, lại thấy rõ ánh sáng mà rình rập.”

Lời hắn nghiêm nghị, ví dụ lại vừa rùng rợn vừa sinh động, khiến Bảo Châu thoáng rùng mình.

Trong bụng lại thầm nghĩ mấy ngày nay Vi Huấn có vẻ thay đổi khác thường.

Trước đây mỗi lần nàng hỏi điều gì, hắn đều kiên nhẫn giải thích, sao hôm nay lại lạnh nhạt, kín tiếng đến thế?

Nàng hừ một tiếng, mắng: “Ra vẻ ta đây! Ta chẳng tin vào mấy chuyện âm hồn quỷ quái đó đâu!”

Rồi bĩu môi, phụng phịu đi vòng ra sau bình phong, tự giận dỗi một mình.

Vi Huấn lại dặn Thập Tam Lang mấy điều, sai y ra ngoài lo liệu. Trước khi đi, Thập Tam Lang quay đầu hỏi lớn: “Đệ tiện đường mua mấy cái bánh chưng mang về, hai người có muốn ăn gì không?”

Bảo Châu tất nhiên hiểu rõ câu này, liền lên tiếng: “Đừng mua toàn bánh chay, nhớ mang mấy cái nhân thịt dê cho tỷ!”

Thập Tam Lang lập tức nhăn mặt: “Sai một chú tiểu đi mua bánh thịt, Cửu Nương cũng thật là làm khó người!”

Bảo Châu gắt: “Làm gì ép đệ ăn? Mỗi ngày ăn chay uống nước lã, không có chút thịt tỷ không đủ sức kéo cung!”

Thập Tam Lang cười khổ, gật đầu nhận lời. Sau lại hỏi: “Còn đại sư huynh muốn gì?”

Vi Huấn trầm ngâm giây lát, rồi ghé tai y nói khẽ điều gì đó.

“A!…”

Thập Tam Lang thoáng sững người, trừng mắt nhìn Vi Huấn, song không gặng hỏi thêm, chỉ rút tiền rồi rảo bước đi ngay.

Bảo Châu trong bụng sinh nghi, không rõ hai huynh đệ kia to nhỏ chuyện gì, lại cố giữ thể diện không hỏi ra miệng.

Nàng ngẫm tới ngẫm lui, đoán không ra đầu mối, thậm chí còn lén lo: Không lẽ họ nói tiếng lóng là để lập mưu đem ta bán đi?

Hai canh giờ sau, Thập Tam Lang quay về, mang theo cả mớ bánh còn nóng và ít tin tức: Mã Tam đã bị cách chức từ ba năm trước, giờ kẻ nắm quyền trong bóng tối là Lưu Mậu anh em vợ y.

Thập Tam Lang nói: “Người nắm quyền ở huyện này là kẻ hoàn lương nửa mùa, trên phố ai nấy vừa sợ vừa ghét, chẳng ai muốn dây vào. Đệ cũng chẳng đủ mặt mũi để chen chân tới gần.”

Vi Huấn mặt mày u ám, thần sắc khó đoán, bỗng đứng dậy nói: “Đệ không đủ cân lượng, để huynh đi một vòng vậy.”

Dứt lời, hắn liếc mắt ra hiệu cho Thập Tam Lang : “Nhìn cho kỹ, đừng để nàng rời tầm mắt.”

Thập Tam Lang khẽ gật đầu. Vi Huấn không đi bằng cửa chính mà nhẹ nhàng phóng ra ngoài qua khung cửa sổ phía sau.

Bảo Châu ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Đệ không thấy đại sư huynh của đệ hai hôm nay có gì đó khác thường sao?”

Thập Tam Lang cười gượng: “Có lẽ là do thời tiết thay đổi, khí trời không hợp, nên khó ở.”

Rồi lập tức đánh trống lảng: “Cửu Nương vẫn chưa ăn bánh chưng sao?

Đây là hàng nổi tiếng khắp vùng đấy, đề đã phải xếp hàng rất lâu.

Hôm qua đòi mua nhân thịt dê, đề còn bị người ta cười suốt mộthi.”

Vi Huấn đi biệt suốt cả đêm, qua đến ngày hôm sau vẫn chưa về.

Đến sáng, khách trọ trong điếm đều tụ lại nơi sảnh lớn, râm ran bàn tán: bất kể có giấy thông hành hay công văn gì, nay không ai được phép vượt qua Đồng Quan toàn huyện Hạ Khuê đã bị phong tỏa nghiêm ngặt.

Ngoài lý do truyền tin, bất kể là người đi thăm thân, buôn bán, làm công hay lên kinh ứng thí, tất cả đều không được ra vào.

Trên đầu thành, binh lính mặc giáp đi lại dày đặc, ai nấy sắc mặt lạnh tanh, thủ thế sẵn sàng như sắp có đại quân kéo đến.

Thập Tam Lang ra ngoài dò hỏi một vòng, khi trở lại thì vẻ mặt đầy bất an: “Thật kỳ lạ, hai năm nay đâu nghe nói có giặc bên ngoài gì?

Huống hồ đây là Hạ Khuê, phía tây là kinh sư, phía đông là Đồng Quan hiểm yếu, cho dù có loạn lạc cũng không thể đánh tới đây được chứ?”

Bảo Châu chau mày: “Nếu chẳng phải họa ngoại xâm, chẳng lẽ là tai vạ trong cung?”

Thập Tam Lang nắm chặt tay: “Nếu nói vậy thì lại giống như triều đình đang truy lùng trọng phạm.”

Nghe đến đây, tim Bảo Châu khẽ nhói, trong lòng thoáng hốt hoảng.

Nàng tự hỏi bản thân chẳng phải tội phạm, càng không phải phản nghịch, vì sao trong lòng lại thấy bất an đến vậy?

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thể yên tâm, liền cùng Thập Tam Lang ngồi nơi sảnh lớn thăm dò động tĩnh.

Trong sảnh, người nói kẻ bàn, có kẻ đoán là mật thám phiên bang bị bắt, người thì nói trong thành có dịch bệnh lan truyền, nhưng ai nấy đều mù mờ không rõ thực hư.

Một người buôn hoa quả mặt mày ủ rũ: “Số không may rồi, phen này e là hàng hóa cũng hỏng cả trong tay rồi.”

Một người khác phụ họa: “Mất của còn đỡ, chỉ sợ vướng vào đại án, vậy thì đúng là cửa nát nhà tan!”

Đến giờ Dậu, khách đi.ếm đã rục rịch nghỉ ngơi, bỗng có thân thích của chủ quán đến chơi, bảo rằng ở gần nha môn nghe thấy tiếng tù nhân bị giải vào nhà lao, người nào cũng khóc kêu oan uổng thảm thiết.

Lại có tin đồn rằng những người ấy đều bị bắt từ chùa Liên Hoa.

Tin vừa lan ra, không khác gì dầu sôi đổ chảo, cả khách điế.m tức thì xôn xao, không ai buồn ngủ nữa.

“Trời ơi, tiếng kêu ấy nghe mà rợn cả người! Không biết là lột da hay rút gân, mà đêm nóng như vậy vẫn phải đóng cửa. Nghe âm thanh, không phải chỉ mộthi người, mà có vẻ rất đông.”

Lời kể sống động như thật khiến ai nấy run rẩy.

Một người đàn ông trung niên, đầu quấn khăn đen, áo mũ chỉnh tề, dáng điệu nghiêm trang, lên tiếng: “Tại hạ đi Trường An chờ tuyển chức tán quan, tuy là cửu phẩm cũng xem như người trong quan phủ.

Nghĩ nơi này gần kinh thành, hẳn là có người triều đình ghé qua, cho dù không mở cổng thành thì cũng phải có ai đó biết việc sự việc.

Ta sẽ đến huyện nha dò hỏi.”

Thấy có người có thân phận đứng ra, chủ quán và khách trọ đều vây quanh, người rót trà, kẻ mượn ngựa, đưa tiễn người nọ ra cổng.

Bảo Châu ngồi một bên nghe lỏm, chờ cho người ấy đi rồi mới ghé tai Thập Tam Lang mỉa mai: “Ra cái vẻ oai phong thật đấy. Quan thì nhỏ, mà bày đặt lên mặt như thể lớn lắm.”

Thập Tam Lang thì thầm đáp: “Cửu Nương chưa nghe câu ‘phá gia là huyện lệnh, diệt môn là thứ sử’ sao? Quan nhỏ thì nhỏ, vẫn hơn người áo vải.”

Bảo Châu bĩu môi, vẻ mặt khinh thường.

Nàng nhớ lại những bữa yến tiệc trong cung, nơi hàng đầu còn thấy rõ mặt các thân vương, công hầu.

Ra khỏi Trường An, đám quan dưới tam phẩm lại lớn lối hợm hĩnh, đến cả mèo chó cũng đua nhau ra oai.

Huyện thành nhỏ hẹp, chưa tới nửa canh giờ sau, vị cửu phẩm tán quan nọ đã cụp đuôi quay về, lặng lẽ rút vào phòng nằm ngủ.

Tuy nhiên, lời y đoán không sai: trong thành có kẻ quyền thế đã nghe phong thanh chuyện lớn.

Những mẩu tin rò rỉ từ miệng bọn gia nhân, rồi theo chân người hầu len lỏi đến từng góc phố.

Tin tức lan đi như gió, trời còn chưa sáng hẳn, mà quá nửa thành đã hay biết: món báu vật hiếm thấy mà Võ Uy quân tiết độ sứ Thôi Khắc chuẩn bị kính dâng Thiên tử viên dạ minh châu hiếm có đã bị đánh cắp ngay trong chùa Liên Hoa, giữa thanh thiên bạch nhật, dưới sự canh giữ của bao người.

Chưa dừng ở đó, người chịu trách nhiệm trông coi báu vật là bất lương soái La Thành Nghiệp cũng bị sáthi trong chính nhà mình. Thi thể bị mổ bụng, ruột gan lòi cả ra ngoài, chết vô cùng thảm.

*Xuân điển (hay thần điểm) tức là tiếng lóng của giang hồ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »