Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 46041 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 87

❊ ❊ ❊

Hoắc Thất Lang và Hứa Bão Chân vốn không giỏi hỏi cung, hai người vừa ra tay đã vung chưởng đánh ngất phu thê nhà họ Lư, còn chưa kịp tra ra tâm phúc là ai, ai là kẻ trực tiếp thi hành mưu đồ diệt môn.

Trong lúc rối ren, mọi manh mối đều vụt tan như khói.

Từ những lời nói lắp bắp, rối loạn của Lư phu nhân, Bảo Châu đoán được tính mạng của Tiêu Nhiễm đang như ngọn đèn cạn dầu, không thể chậm trễ thêm được nữa.

Hoắc Thất Lang chau mày nói: “Tên lão già mặc đồ tang kia, chẳng lẽ đã lỡ tay gi.ết c.hết Tiêu cô nương?”

Bảo Châu vội đáp: “Không thể nào. Không có chuyện bậc trưởng bối để tang cho con cháu. Hơn nữa nhà họ Lư đối với nàng còn mang thâm thù, sao có thể làm vậy được?”

Nàng lặng người giây lát, rồi chộp lấy một gã gia đinh bị thương, gằn giọng hỏi: “Lư Đình Phương để tang cho ai?”

Tên kia òa lên khóc: “Là huynh trưởng của chủ nhân mất ở Trường An cách đây hai tháng. Cả nhà đều mặc đồ tang vì ông ấy.”

Bảo Châu chợthểu, liếc nhìn áo tang của Lư Đình Phương, thấy cách thắt vạt áo đúng theo lễ tiết ‘trảm suy’, lòng chấn động: chẳng lẽ là để tang cho con của Lư Tụng Chi?

Nhưng chuyện đó có vẻ không liên can trực tiếp đến vụ mất tích của Tiêu Nhiễm.

Bảo Châu nôn nóng đi đi lại lại, trong lòng rối bời, miệng khẽ ngâm nga bài “Nghĩ vãn ca từ ” của Đào Uyên Minh: “Mênh mông cánh đồng cỏ Hàng bạch dương xác xơ Trời tháng chín sương lạnh Đưa ta ra ngoài ô Bốn bên không nhà ở Mộ thấp cao nhấp nhô Ngựa hí vang nghển cổ Gió từng cơn vật vờ Nhà tối một đóng kín Ngàn năm chẳng sáng cho Ngàn năm chẳng sáng cho Hiền đạt há khác chi Người đưa ta đến đó Đà lục tục ra về ra về Thân thuộc còn xót xa Người dưng đà vui vẻ Chết đi là hết nói Thân vùi bên sườn đồi” (Thivien) Bài thơ miêu tả cảnh mình sau khi chết được đưa ra nơi đồng vắng, từ cỏ hoang, gió buốt, đến tiếng khóc người thân, thảy đều bi thiết khôn nguôi.

Đặc biệt câu “Nhà tối một đóng kín, Ngàn năm chẳng sáng cho” khiến Bảo Châu rùng mình, nhớ lại cảnh bản thân từng bị chôn sống trong địa cung, nỗi tuyệt vọng ấy bỗng sống dậy.

Nàng lẩm bẩm: “Không thể nào… chẳng lẽ bọn họ thật sự…”

Hoắc Thất Lang dù không biết nhiều chữ, nhưng vốn thích thơ phú, nghe nàng đọc cũng thấy cảm xúc dâng trào, bèn nói: “Câu ‘Ngựa hí vang nghển cổ, Gió từng cơn vật vờ’, chẳng phải như thể con ngựa của Bàng Lương Ký đang khóc cho Tiêu cô nương hay sao?”

Bảo Châu chợt sáng mắt, lớn tiếng: “Phải rồi! Bọn họ đem nàng chôn theo cùng chồng trước Lư Đan!”

Theo lệ, dù là vợ của chồng trước hay sau, nếu chết thì vẫn thường được táng chung cùng trượng phu. Dẫu là đất khách quê người, người thân cũng thường tìm cách cải táng cho được hợp mộ.

Không trách Lư Đình Phương thà chết cũng không chịu khai, bởi ông ta biết rõ Tiêu Nhiễm không còn là người sống.

Bảo Châu lại bắt một gia đinh, hỏi gắt: “Mộ của Lư Đan nằm ở đâu?”

Tên kia còn chần chừ, đã bị Hứa Bão Chân quét phất trần cuốn vào cổ chân, kéo thẳng ra cửa: “Thời gian không đợi ai, vừa đi vừa hỏi!”

Bảo Châu biết mộ phần của nhà quyền quý dù có lớn, cũng không như địa cung với nhiều tầng lớp. Nếu còn sống bị vùi bên trong, thì e chẳng cầm cự được lâu, nàng lòng như lửa đốt, vội theo sau chạy đi.

Hoắc Thất Lang nói: “Dù là đại sư huynh có ở đây, muốn đào một hầm lớn cũng cần thời gian. Trừ phi là ngũ sư huynh…”

Gã gia đinh bị kéo lê một quãng, đến khi Hứa Bão Chân nhảy lên ngựa, giơ roi đe dọa: “Nếu ta thúc ngựa một roi, thì da ngươi cũng tan nát. Còn không nói thật?”

Tên kia hoảng hốt kêu to: “Xin đạo trưởng tha mạng! Nô chỉ đường ngay!”

Hứa Bão Chân lập tức xách hắn lên ngựa, phóng như bay. Gã chỉ tay về phía huyện thành Linh Bảo. Mấy người liền thúc ngựa phi nước đại.

Bảo Châu quay sang hỏi: “Ngươi vừa nói câu kia là có ý gì?”

Hoắc Thất Lang đáp: “Trong sư môn, nếu nói ai giỏi tìm mộ nhất, thì là đại sư huynh. Nhưng nếu so về tốc độ đào, thì ngũ sư huynh đứng đầu.”

Bảo Châu thầm nghĩ, La Đầu Đà thân hình to lớn, mỗi lần vào mộ đều phải lom khom mới đi được. Người như vậy sao chen nổi vào đường hầm trộm mộ nhỏ hẹp?

Mọi người phi như bay.

Bảo Châu ngạc nhiên nhận ra con lừa của nàng hôm nay lại đặc biệt nhanh nhẹn.

Bao lần nàng chê nó thấp lùn, xấu xí, chẳng dám cưỡi ra đường.

Thế mà hôm nay roi vừa giục, nó không những không chậm, mà còn nhanh chẳng kém ngựa thường, khiến nàng âm thầm thấy lạ.

Theo hướng tên gia đinh chỉ, họ quay lại con đường cũ từ khách điếm tới Ngọc thành.

Vừa bàn bạc cách liên lạc với La Đầu Đà, thì bỗng một chấn động dữ dội vang lên, mặt đất rung chuyển.

Sau đó là tiếng nổ lớn, một luồng khói đen bốc lên cuồn cuộn.

Ngựa giật mình hí vang, đứng thẳng hai vó trước, chỉ riêng con lừa của Bảo Châu vẫn ung dung, không nao núng.

Hoắc Thất Lang nhìn làn khói, reo lên: “Là ngũ sư huynh! Hắn tới còn nhanh hơn chúng ta?”

Tới nơi, mấy người kinh ngạc thấy đây chính là gò đất lớn nơi sáng sớm Bảo Châu bắn hạ con chim quái. Cửa mộ bị đánh sập, một lối vào tối om mở ra giữa lòng mộ.

Bàng Lương Ký từ trong khói đen khập khiễng ôm ra một thiếu nữ nhỏ nhắn, mặt mũi lem luốc, nước mắt cùng tro tàn nhòe nhoẹt một vùng.

Bọn tùy tùng vội vây quanh, nhưng hắn nhất định không buông, ôm chặt lấy người ấy rõ ràng chính là tân nương đã mất tích.

Bảo Châu vừa mừng rỡ vừa ngỡ ngàng: “Các ngươi làm sao biết nàng bị chôn ở đây?”

Bàng Lương Ký chẳng buồn đáp, chỉ ôm lấy Tiêu Nhiễm đang thoi thóp trong vòng tay, nước mắt tuôn như suối, miệng gọi không ngừng: “A Nhiễm… A Nhiễm…”

Một tùy tùng lên tiếng: “Thưa Cửu Nương, công tử nhà ta cũng chẳng biết.

Sáng nay người sai chúng tôi đi tìm quái điểu, tìm suốt ban ngày chẳng thấy gì, đang định trở về thì công tử đọc được bia mộ.

Ngài phát hiện đây là mộ chồng trước của tân nương, thấy đất quanh mộ còn mới, trong lòng bất an nên cầu xin đầu đà sư huynh phá mộ xem.

Không ngờ thật sự cứu được người.

Này chẳng phải trời giúp hay sao?”

Mộ thất không có thông gió như địa cung, Tiêu Nhiễm đã hôn mê vì ngạt thở, tính mạng như chỉ mành treo chuông. Nếu không nhờ trực giác của Bàng Lương Ký, e rằng lúc Bảo Châu tới khai quật thì đã muộn.

Thấy mộ bị phá tung, Bảo Châu kinh ngạc: “Đây là uy lực thuốc nổ? Thứ đó không phải chỉ để phát khói thôi sao? Sao không làm thương ai trong mộ?”

Hoắc Thất Lang cười: “Ngũ sư huynh được gọi là Chấp Hỏa Lực Sĩ, chuyên phá cấu trúc mộ. Nhưng mỗi lần phá nổ như vậy động tĩnh rất lớn, bình thường không thể dùng, trừ khi ở nơi hoang vắng.”

Lúc ấy, từ lỗ hổng trong mộ, một bóng người to lớn khom lưng chui ra, hệt như núi đổ. La Đầu Đà tay cầm một mũi tên, mặt đầy nghi hoặc, bước tới đưa cho Bảo Châu: “Của ngươi sao?”

Nàng cầm lên nhìn – đúng thật. Mỗi mũi tên trong túi nàng đều có khắc dấu chữ thập bằng móng tay. Kiểm lại chỉ còn 29 mũi, buổi sáng nàng bắn một tên vào quái điểu, chính là mũi này.

Bảo Châu ngạc nhiên: “Ở đâu ra vậy?”

La Đầu Đà đáp: “Găm trên nắp quan tài. Ta là người đầu tiên vào, không ai đổi được.”

Bảo Châu thẫn thờ. Mũi tên bắn vào quái điểu sáng sớm lại nằm trong phần mộ khép kín, bên cạnh là xác Lư Đan và Tiêu Nhiễm mất tích không tài nào lý giải được.

Nghĩ đến lời Hoắc Thất Lang từng kể về La Sát Điểu sinh ra từ thi khí, nàng bất giác thấy lạnh sống lưng.

Không dám giữ mũi tên bên mình, nàng đưa lại cho La Đầu Đà: “Làm phiền sư huynh đem nó đi siêu độ hay gì đó…”

Bàng gia sai người cấp tốc mời Quỷ Thủ Kim Cương Khâu Nhậm đến. Y xem mạch, châm vài mũi định hồn lên cổ Tiêu Nhiễm, rồi bảo ôm nàng về tĩnh dưỡng.

Khâu Nhậm quay sang nói: “Gần đây lão lục đang tụ hội hơn ngàn người, gần như nửa võ lâm Trung Nguyên đã tới, nói là do Tàn Dương Thất Tuyệt mời đến xem lễ.

Ba ngày rồi chưa mở tiệc, ai cũng ngồi chờ sốt ruột.

Bàng phủ bị sự cố hôm cưới hãi đến không dám mở cửa, tam sư tỷ trấn thủ bên ngoài, tính tình lại nóng nảy, e rằng sắp đánh nhau tới nơi.”

Bảo Châu nghĩ: cứu được Tiêu Nhiễm mới là một phần, kẻ ẩn mình trong bóng tối giật dây vẫn chưa lộ mặt, nếu không trừ sạch, về sau sẽ còn tai họa.

Tàn Dương Thất Tuyệt đều có cùng ý nghĩ, liền lập tức lên ngựa, hộ tống Tiêu Nhiễm trở về.

Hứa Bão Chân bảo: “Sắp tới là chuyện giang hồ, ngươi nên về khách điếm nghỉ ngơi.”

Bàng Lương Ký cũng nói: “Cửu Nương đã giúp đến mức này, đã là đại ân. Trước mặt là đao núi biển máu, không thể để nàng liên lụy.”

Bảo Châu nhìn quanh quần hùng đang hừng hực khí thế, ngạo nghễ đáp: “Từ nay về sau ta với ngươi không liên quan.

Nhưng đám người mai phục ta, khiến thuộc hạ ta bị thương, mối thù này ta phải đòi cho bằng được.”

Mọi người nghe nàng nói “thuộc hạ của ta” thì ngơ ngác, rồi đồng loạt nghĩ thầm: đến Vi Huấn cũng chịu lép vế trước nàng, quả là người dũng cảm ít ai bì.

Hứa Bão Chân cười cười: “Tùy ngươi. Nhưng khi động thủ, không ai liều chết che chở ngươi như đại sư huynh đâu.”

Bảo Châu không đáp, chỉ ngẩng đầu thúc lừa tiến về phía Ngọc Thành.

Bàng phủ chung quanh đã tụ người như biển, đen nghịt cả mấy con phố, ai nấy tay cầm đao trượng, ánh mắt hằm hằm. Các tiểu thương gần đó sợ hãi bỏ cả hàng hóa mà chạy trốn.

Thác Bạt Tam Nương ngồi xếp bằng trên nóc tường, tay ôm tỳ bà làm bằng xương trắng, gảy khúc “Tần Vương phá trận nhạc”. Dây đàn đã hư hao, tiếng gảy nghẹn ngào sai nhịp, nghe mà rợn người.

Quần hùng Trung Nguyên bối rối, chẳng hiểu Tàn Dương Thất Tuyệt mời họ tới để làm gì, sao lại nghiêm phòng như nghênh địch.

Giang hồ vốn ít ai tính khí hiền lành, dần dà trong đám đã có người giận dữ gào thét, khí thế căng như dây đàn.

Ngay lúc ấy, một cơn bụi mù nổi lên, tiếng vó ngựa chấn động đất trời, một nhóm hảo hán giục ngựa phi như bay đến, dũng mãnh như sơn băng thủy trút.

Người ta nhìn kỹ chính là Tàn Dương Thất Tuyệt!

Lão nhị “Động Chân Tử” Hứa Bão Chân, lão tam “Bà Âm Ma” Thác Bạt Tam Nương, lão tứ “Quỷ Thủ Kim Cương” Khâu Nhậm, lão ngũ “Chấp Hỏa Lực Sĩ” La Đầu Đà, lão lục “Tật Phong Thái Bảo” Bàng Lương Ký, lão thất “Khỉ La Lang Quân” Hoắc Thất Lang – tất cả đều có mặt.

Chỉ riêng người từng khiến thiên hạ khiếp sợ trong lễ cưới Thanh Sam Khách Vi Huấn là không thấy đâu.

Thay vào chỗ hắn là một thiếu nữ áo đỏ xinh đẹp rực rỡ, cưỡi lừa ung dung tiến tới, bên hông treo thanh kiếm Ngư Tràng trứ danh của Trần Sư Cổ bá chủ một phương, oai trấn võ lâm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »