Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45978 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 88

❊ ❊ ❊

Bàng Lương Ký giao Tiêu Nhiễm đang hôn mê cho tùy tùng, dặn đưa nàng vòng theo cửa sau về phủ, còn bản thân vẫn ngồi yên trên lưng ngựa, đứng giữa đám đồng môn.

Thác Bạt Tam Nương thấy bè bạn đã tụ đủ, dừng tay nắm dây đàn, hướng Bàng Lương Ký quát lớn: “Tên què, lui xuống mà hầu hạ vợ con đi, đứng đây chỉ thêm vướng tay vướng chân!”

Bàng Lương Ký cười khổ: “Tuy sư phụ đã đuổi ta ra khỏi môn hộ, song được các vị sư huynh sư tỷ không bỏ, Tàn Dương Thất Tuyệt cũng chẳng xoá tên ta khỏi danh sách.

Vậy hôm nay có máu chảy đầu rơi, ta cũng phải ở đây mà chờ.”

Trời thu cao vợi, gió lộng bốn bề, câu nói của hắn mang theo chút u hoài và khí khái.

Hắn chắp tay ôm quyền, cao giọng hướng những bậc anh hùng trong chốn võ lâm: “Chư vị đến đây dự lễ thành hôn và nghi thức rửa tay chậu vàng của Bàng mỗ, bản phủ đón tiếp không chu đáo, trong lòng vô cùng hổ thẹn.

Mọi rối ren hôm nay đều do có kẻ ác sau lưng giở trò, muốn chia rẽ Tàn Dương Viện và võ lâm Trung Nguyên…”

Chưa kịp giãi bày cho rõ ngọn ngành, trong đám đông bỗng có người the thé lên tiếng: “Tàn Dương Viện tội ác chất chồng, ẩn náu nơi Quan Trung không yên, vừa đặt chân vào Trung Nguyên đã dấy lên sóng gió.

Nếu không nói rõ chuyện Trần Sư Cổ, thì đừng mong yên ổn mà lui về!”

Giọng lạ, khẩu âm lại giống vùng Kiếm Nam.

Bàng Lương Ký đưa mắt nhìn quanh mà chẳng thấy được kẻ nói kia, trong lòng rối ren khó hiểu, bèn đáp lớn: “Tuy sư môn ta chẳng được xem là danh môn chính đạo, nhưng sao có thể mang tiếng mưu đồ tạo phản cho được?”

Giới võ lâm Trung Nguyên người nhìn người chẳng ai rõ ràng chuyện gì. Lại từ hướng khác vang lên tiếng người bén nhọn: “Di vật Trần Sư Cổ để lại, các ngươi có chịu giao ra không?!”

Bàng Lương Ký trong bụng nghi hoặc, khi Trần Sư Cổ lâm bệnh qua đời thì hắn đã sớm về quê, nào biết có lưu lại vật gì?

Nhìn quanh đồng môn, ai nấy mặt mày u ám, không nói một lời, như thể quả thật có điều chẳng tiện mở miệng.

Rồi lại từ nơi khác, có tiếng mắng thẳng: “Đám tà ma ngoại đạo các ngươi âm mưu tạo phản, dân chúng Đại Đường đều căm giận, thấy phải trừ khử…”

Chưa dứt lời, Hứa Bão Chân bỗng trợn trừng mắt, hét lớn về phía ấy: “Vô Lượng Thiên Tôn!”

Nội lực hắn thâm hậu, tiếng hô vang dội, khiến kẻ đang nói chuyện trong đám đông giật mình ngưng thở, khụ lên một tiếng rồi lộ diện.

Định quay đầu bỏ chạy, liền bị Thác Bạt Tam Nương ném phi đao xuyên yết hầu, ngã gục xuống đất, không một tiếng động.

Song một người ngã, bọn đồng lõa vẫn chưa chịu im.

Chúng ngán sợ võ công Tàn Dương Thất Tuyệt, biết không thể đọ sức chính diện, liền tung sương khói làm rối loạn rồi lui về sau, tránh xa tầm phóng ám khí của Thác Bạt Tam Nương.

Giữa khói mờ mịt, một con quái điểu chợt bay lên từ đám đông, hai cánh lớn như che kín bầu trời.

Nhìn kỹ, là một người vóc dáng nhỏ bé cưỡi trên thiết bị kỳ lạ, lợi dụng gió lớn mà vút lên không trung, vừa phi hành vừa la lớn: “Điên đảo Đại Đường, họa loạn thiên hạ!”

Thác Bạt Tam Nương nắm chặt phi đao, nhưng biết ám khí bay xa quá ba mươi bước thì lực suy yếu, không thể liều mình mà ra tay, đành đứng yên giữ thế.

Một người trong đám đông kêu lên: “Là đệ tử La Sát Điểu của môn phái Kiếm Nam!”

Bầy quái điểu bay theo sương khói, mục đích dường như không phải giết người mà là truyền tin ra giang hồ.

Ban đầu chúng định dùng tân nương giả bắt cóc Bàng Lương Ký để hỏi về di vật, nay bất thành, liền dứt khoát tung tin bôi nhọ, muốn lôi cả võ lâm về phía đối địch Tàn Dương Viện.

Một con La Sát Điểu nữa vừa kêu “Điên đảo Đại Đường”, chưa kịp dứt câu đã bị mũi tên xé gió cắm xuyên, ngã lăn xuống đất.

Kẻ bắn tên chính là Bảo Châu.

Nàng lạnh mặt, rút tiếp một mũi tên từ ống sau lưng, đặt lên cung, ánh mắt như băng: “Bọn ngươi dám giữa thanh thiên bạch nhật kêu gọi tạo phản, thật là không còn thiên lý.

Nếu hôm nay không hạ hết đám yêu nghiệt này, ta còn xứng là con cháu hoàng thất hay sao?”

Nàng mắt tinh, đã sớm nhận ra đám quái điểu đều là người giả dạng.

Không hề nao núng, nàng thúc lừa lướt tới.

Ngõ hẻm hẹp, người đông nghịt, ngựa khó len qua, song con lừa kia lại chân nhỏ nhanh nhẹn, luồn lách giữa đám đông như lướt nước.

Bảo Châu cưỡi lừa mà bắn, mũi tên như mưa, không sai một phát, quét rơi từng con La Sát Điểu giữa không trung.

Đám La Sát Điểu võ công không cao, vốn dựa vào dịch dung, khói độc, ám khí để hại người.

Người giang hồ tay ngắn, khó bắn xa, dễ bị đám này trêu đùa mà thoát thân.

Nhưng hôm nay gặp phải Bảo Châu cung thủ bắn xa lừng danh, chúng liền bị dồn vào thế bí.

Thấy chẳng còn đường lui, vài tên liều mạng phóng ám khí về phía nàng.

Độc tiêu như mưa trút xuống.

Người xem thảy kinh hãi, tưởng nàng không tránh nổi.

Nào ngờ chỉ thấy bóng hồng loé lên, Bảo Châu đã lộn người, treo mình dưới bụng lừa tránh đòn.

Chiêu ấy tên là “Đăng ẩn thân”, vốn là tuyệt kỹ bảo mệnh giữa trận vạn tiễn, cực kỳ khó luyện.

Ngày trước nàng chỉ vì tranh hơn thua mà học chiêu ấy, từng ngã ngựa gãy sườn, nay lại cứu mạng chính mình.

Ám khí găm khắp yên và đất bùn, vài mũi cắm lên mình lừa, nhưng phần lớn đều lệch hướng. Bảo Châu đang treo ngược mình, từ dưới bụng lừa ngẩng lên bắn tiếp hai tên nữa, hạ thêm hai địch thủ.

Chỉ là lúc này, lừa đã bắt đầu mỏi mệt, bước chân chậm lại.

“Đăng ẩn thân” thường khiến ngựa giật mình bỏ chạy, không thể tái chiến.

Nàng tưởng mình phải dừng tại đây.

Nào ngờ con lừa kia không chịu thua, hí vang một tiếng, rồi phóng đi nhanh hơn trước.

Người xem cảm động, tự động nép sáthi bên, nhường ra một lối.

Trận đánh dậy sóng, người người hồi hộp. Nhiều người mường tượng lại trận chiến Hổ Lao Quan khi xưa, nơi Thái Tông tuổi trẻ điều quân, một mình xông pha chiến địa.

Trên không trung chỉ còn lại thủ lĩnh La Sát Điểu kẻ cưỡi cánh chim lớn nhất.

Hắn thấy thế không ổn, vội vã tháo lui.

Bảo Châu chuẩn bị phát tên cuối cùng, nhưng vừa đưa tay chạm túi tên thì trống rỗng.

Một mũi cũng chẳng còn.

Lúc này, lừa chạy ngang cổng Bàng phủ.

Nàng nhìn lên, thấy biển hiệu sáng lấp lánh, chợt nhớ lúc trước Bàng Lương Ký từng bảo có treo ba mũi tên trừ tà bên cửa để trấn trạch.

Nghĩ đoạn, nàng liền đứng lên yên, vươn tay chụp lấy, quả nhiên là ba mũi bọc vàng.

Đây là mũi tên cực sắc, bắn gần thì xuyên giáp, bắn xa lại càng vững. Xưa kia Tiết Nhân Quý dùng chính loại tên này định Thiên Sơn. Nắm được trong tay, Bảo Châu mừng rỡ vô cùng.

Thủ lĩnh La Sát Điểu bay đã xa, thân hình chỉ còn như cánh én nhỏ. Biết chỉ còn một cơ hội, nàng liền gắn cả ba mũi tên lên dây, dẫm bàn đạp đứng thẳng, cong lưng kéo căng dây cung như vành trăng non.

Hơn ngàn người nín lặng. Mọi ánh mắt dõi theo nàng. Ba mũi tên rời dây, bay vun vút như cầu vồng xuyên qua trời cao. Thân ảnh La Sát Điểu cứng lại, như diều đứt dây, loạng choạng rồi rơi xuống đất.

Cả Ngọc Thành nổ tung tiếng hoan hô. Nữ hiệp áo đỏ, đơn thương độc mã, không một vết xước, tiêu diệt trọn La Sát Điểu tà phái.

Dưới muôn ánh mắt, Bảo Châu cưỡi lừa đi qua, áo đỏ rực rỡ, mồ hôi lấp lánh trên trán.

Người giang hồ vốn vẫn cho rằng những lời thi nhân vẽ nên chỉ là ảo vọng, không ngờ hôm nay trước mắt lại hiện rõ: Chính là một thiếu nữ áo đỏ cưỡi lừa, tay cung vững vàng, oai phong lẫm liệt.

Thiếu niên nộ mã, sao băng bên hông, ánh kiếm lấp lánh, hệt như lời thơ trong mộng.

Tàn Dương Viện mấy người đứng trên đầu tường xa xa nhìn về phía nàng. Thác Bạt Tam Nương thở dài: “Ta thu lời trước kia. Lời đồn đãi quả không sai. Nàng có bản lĩnh bắt sống Thanh Sam Khách.”

Giang hồ tranh giành lấy công trạng làm đầu.

Những người khác không thể không gật đầu thừa nhận.

Mà trong đám kia, không ít thiếu niên lòng xốn xang, má đỏ tai hồng, thầm nghĩ: “Không rõ nàng có muốn bắt sống thêm mấy người nữa không…

Nếu được, ta cũng nguyện dắt lừa cho nàng cả đời!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »