Quả nhiên, Lục Tiêu Dao bước xuống từ trên xe. Cậu cao thêm một chút, nhưng lại càng gầy gò hơn, mặc một chiếc áo kiểu Trung Quốc cổ đứng màu xanh tím than, mang theo khí chất ưu tư, tựa như thiếu niên bước ra từ trong tranh vẽ.
Cậu đi ngược chiều ánh sáng, ánh nắng ban mai tạo thành vầng hào quang sau lưng cậu.
Ngọc Anh chưa từng thấy người nào đẹp đẽ đến thế, cứ ngẩn ngơ không biết nên nói gì cho phải.
Lục Tiêu Dao đi thẳng đến trước mặt Ngọc Anh, đưa chiếc hộp tráng men vào tay cô, nhàn nhạt nói: "Cho em."
"Không phải anh đã thu hồi lại rồi sao?" Ngọc Anh kinh ngạc hỏi.
"Anh chỉ là nhớ nó, lấy về xem một chút thôi, em giữ kỹ nhé."
Thím Trương thấy bên này có gì đó không ổn, tất cả mọi người đều không nhìn tân lang tân nương nữa mà cứ dán mắt vào Lục Tiêu Dao, nên vội chen tới. Vừa thấy là cậu, bà liền vui mừng ngay lập tức.
"Mau tới đây! Đang đợi cậu đấy, đúng là có duyên phận!" Thím Trương nhét Lục Tiêu Dao vào ghế phụ của chiếc xe, để Ngọc Anh ngồi cạnh Nguyệt Dung, thế là xe có thể khởi hành.
Vốn dĩ phù dâu và phù rể phải đi xe đạp, nhưng Lục Tiêu Dao phân phó một câu, tài xế cậu mang theo liền mở cửa xe ra.
Tống Ngọc Kiều và Thu Nguyệt lên chiếc xe việt dã màu xanh lá.
Ngọc Anh ngồi trên xe, nhìn từ phía sau lưng Lục Tiêu Dao, chỉ thấy một bóng lưng thẳng tắp, cái cổ mảnh khảnh, trắng ngần, điểm xuyết vài sợi lông tơ, cứ ngỡ như đang nằm mơ vậy.
Sao cậu lại trở về rồi?
Hai chiếc xe nối đuôi nhau tiến vào khu tập thể Tân Hoa, đám đông ùa lên, xếp thành một hàng dài.
Anh Ba và Kế Xuân Phong đã đợi sẵn ở cửa, thấy xe đến liền đốt pháo ngay lập tức.
Đây là loại pháo một ngàn tiếng mà Tống Ngọc Kiều đã mua.
Vốn còn có phần đánh "ngũ cốc tạp lương", nhưng người cầm ngũ cốc không dám ra tay. Một là vì Nghiêm Vĩ Quang mặt mày khó chịu, sợ đánh đau Nguyệt Dung khiến anh ta nổi cáu. Hai là thím Trương thương con gái, dặn đi dặn lại không được đánh mạnh.
Nghiêm Vĩ Quang khoác tay Nguyệt Dung, chờ khói pháo tan hết.
Đúng lúc này, một tiếng sấm vang lên "rắc" một cái.
Những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống.
Nghiêm Vĩ Quang cuống lên, ôm ngang eo Nguyệt Dung rồi chạy thẳng vào sân, mọi người cũng theo sát phía sau, ùa cả vào trong.
Họ vừa vào đến sân, đứng dưới mái che thì mưa như trút nước đã ập xuống.
Thu Nguyệt cầm ô ra đón, đưa tân lang tân nương vào trong nhà.
Đám cưới cuối cùng cũng suôn sẻ, dù có mưa nhưng không làm mất hứng mọi người. Dưới mái che, nghe tiếng mưa rơi, mọi người vẫn nâng ly chúc tụng, rượu thịt linh đình.
Nghiêm Vĩ Quang và Nguyệt Dung cùng nhau đi chúc rượu, thím Trương cũng theo sau cảm ơn từng bàn. Ai nấy đều nói lời hay ý đẹp, cặp tân lang tân nương này quả thực khiến người ta ngưỡng mộ.
Chủ nhiệm Chu uống thêm vài chén, miệng lưỡi không còn giữ kẽ nữa, chỉ vào Nghiêm Vĩ Quang nói: "Thím Trương, thím cũng keo kiệt thật, mua quần áo mới cho con rể mà chẳng mua nổi cái áo sơ mi."
"Tôi có mua mà." Thím Trương ấm ức nói.
"Mẹ vợ mua cho con rồi, là do con làm bẩn nên không mặc." Nghiêm Vĩ Quang cũng giải thích.
Ngọc Anh hơi tò mò, chẳng lẽ là do đánh nhau tối qua nên làm bẩn?
Sau này mới nghe Tiểu Tứ kể, hôm đó Nghiêm Hữu Thực đến gây chuyện, hắn ta học theo chiêu trò bẩn thỉu của Lư Vượng Hương, không biết kiếm đâu ra một cái túi da bò, đổ đầy nước phân vào đó, định mang đến phòng tân hôn.
Ai ngờ leo cửa sổ được một nửa thì bị Nghiêm Vĩ Quang lôi ra ngoài, quật xuống đất. Hai người giằng co, làm vỡ túi da bò, cả hai đều dính đầy nước phân.
Nghiêm Vĩ Quang đánh cho hắn một trận tơi bời rồi mới quay về thay quần áo.
Không có áo sơ mi để thay, đành phải mặc tạm bộ âu phục bên ngoài.
Thông thường tiệc rượu ăn khoảng hơn một tiếng là tan, nhưng trận mưa này lại kéo dài dai dẳng, mọi người cũng không muốn đội mưa về nhà, hơn nữa món ăn chủ nhà chuẩn bị rất phong phú nên vừa ăn vừa trò chuyện. Mãi đến hơn hai giờ chiều mới dần tan tiệc.
Các bà các cô đều không về, còn phải ở lại rửa bát dọn bàn.
Nguyệt Dung đêm qua không ngủ ngon, đã vào phòng nằm nghỉ. Nghiêm Vĩ Quang uống chút rượu, lảo đảo đi lại, hôm nay nói nhiều hơn ngày thường rất nhiều.
Ngọc Anh đã sớm đuổi Lục Tiêu Dao đi, cậu đâu phải kiểu người ở lại, lạc quẻ vô cùng.
Chỉ là trong lòng cô thấy nhẹ nhõm lạ thường, ôm chú chó Màn Thầu chạy vòng quanh.
Đột nhiên ngẩng đầu lên, trên nền trời xám xịt phía tây, một chiếc cầu vồng treo lơ lửng, đẹp vô cùng.
"Mau nhìn kìa! Cầu vồng!" Ngọc Anh chỉ lên trời reo lên.
"Đúng là cầu vồng thật! Nguyệt Dung số tốt thật, cầu vồng hiện ra rồi!" Thím Trương lau nước mắt nói.
"Đứa con đầu lòng của chúng con, sẽ đặt tên là Cầu Vồng." Nghiêm Vĩ Quang cười toe toét.
Sau đám cưới, dọn dẹp thêm một ngày nữa mới coi như yên ổn.
Mạnh Xảo Liên tuy sức khỏe tốt, nhưng dù sao cũng đã hơn bốn mươi tuổi, cùng thím Trương mệt đến mức đổ bệnh.
Ngọc Anh không làm phiền họ, tự mình lẻn ra ngoài.
Hôm đó Lục Tiêu Dao có để lại một lời nhắn, bà Lạc hẹn cô gặp mặt ở quán nước lạnh.
Ngọc Anh không phải người ngồi không chờ đợi, cô tự gọi một cây kem, bưng ra góc ngồi, chậm rãi thưởng thức.
Ngọc Anh ngồi ăn kem yên lặng một lúc mới thấy bà Lạc đẩy cửa bước vào.
"Cháu chào bà ạ." Ngọc Anh lễ phép lên tiếng.
"Ngọc Anh, gọi thêm món tráng miệng đi." Bà Lạc vẫy tay gọi phục vụ.
Quán nước lạnh Bắc Cực thường phải ra quầy mới gọi món, nhân viên phục vụ ai nấy đều lạnh lùng như cây kem vậy, thế mà hôm nay chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào lại chạy đến tận nơi, đích thân bưng món tráng miệng tới, nhận tiền rồi thối lại tiền lẻ.
Ngọc Anh chỉ nhìn họ, không nói gì.
"Ta nghĩ cháu đoán được ta tìm cháu vì chuyện gì rồi, cháu là một đứa trẻ thông minh." Bà Lạc nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói.
"Cháu đoán được rồi, là bảo Lục Tiêu Dao đừng chơi với cháu phải không? Không vấn đề gì ạ." Ngọc Anh hào phóng đáp.
"Không, hoàn toàn ngược lại." Bà Lạc mỉm cười dịu dàng. Khi không còn vẻ sắc sảo, bà trông vừa mệt mỏi vừa tiều tụy, tựa như một bà lão không nơi nương tựa. Ngọc Anh đặt chiếc thìa gỗ xuống.
"Để ta kể cho cháu nghe về quá khứ của Lục Tiêu Dao, có những chuyện, nói rõ ra vẫn hơn."
Lục Tiêu Dao không sống nổi đến tuổi trưởng thành, đó là lời tiên đoán của bác sĩ ngay khi cậu chào đời. Tuy lời tiên đoán này rất tàn khốc, nhưng dù sao vẫn hơn là không biết gì, ít nhất cậu ấy cũng nghĩ như vậy.
Ban đầu bà Lạc cũng như bao bậc phụ huynh khác, bảo vệ Lục Tiêu Dao rất kỹ, đồng thời cũng giữ kín bí mật đó.
Dù Lục Tiêu Dao liên tục ốm đau phải nằm viện, nhưng cậu không khác biệt quá lớn so với những đứa trẻ bình thường. Cậu tự định nghĩa bản thân là: cơ thể rất yếu, cần điều dưỡng lâu dài, có một thời gian lý tưởng của cậu là trở thành bác sĩ.
Khi chuyện xảy ra, cậu mới chỉ năm tuổi.
Lục Tiêu Dao năm tuổi đã rất thông minh. Cậu biết hàng ngàn mặt chữ, có thể viết và đọc, thậm chí còn có thể đối thoại đơn giản bằng tiếng Đức và tiếng Anh, điều này vào thời điểm đó đã vượt xa rất nhiều đứa trẻ khác.
Bà Lạc cảm thấy cậu quá cô độc nên đã giúp cậu chọn một vài người bạn chơi cùng.
Ngoài Viêm Viêm và Tiểu Húc, còn có một cậu bé tên là Tiêu Đằng, là anh họ của Lục Tiêu Dao, con trai của dì cậu.
Mẹ của Lục Tiêu Dao chỉ có hai chị em, bà là thiên tài học thuật, còn người em gái thì là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, từ nhỏ đã được nuông chiều quá mức.
Tiêu Đằng cũng vậy, may là Lục Tiêu Dao không phải đứa trẻ thích tranh giành, nên mọi chuyện cũng tạm yên ổn.
Hôm đó bà Lạc thấy hơi khó chịu trong người, đúng lúc mẹ con Tiêu Đằng tới, bà để họ chơi dưới lầu, còn mình thì lên lầu nằm một lát.
Thời tiết oi bức, nằm cũng chẳng thấy dễ chịu, bà liền đứng dậy đi xuống lầu.
Dưới lầu có tiếng khóc lóc, là Tiêu Đằng.