"Không, Tứ gia, nghe lời ngài. Nghe lời ngài cả!" Lão Thất run rẩy lùi sang một bên.
"Trông chừng con bé cho kỹ, gọi thằng cả nhà họ Tống vào đây." Tứ gia ra lệnh. Khỉ con túm lấy Ngọc Anh, ôm vào trong nhà đứng cho ngay ngắn.
Có kẻ nhanh tay kéo dây đèn, bóng đèn một trăm oát tỏa ra ánh sáng trắng lóa cả căn phòng. Ngọc Anh dụi dụi mắt, lúc này mới nhìn rõ xung quanh. Chẳng hiểu sao tay chân của Tứ gia lại đông đến thế. Nó hối hận vì đã dẫn anh trai đến đây.
Đàn em nhanh chóng dẫn Tống Ngọc Kiều vào.
"Anh!" Ngọc Anh hét lớn.
Đôi mắt Tống Ngọc Kiều đỏ ngầu, vừa nhìn thấy Ngọc Anh, anh thở phào nhẹ nhõm, nước mắt lập tức trào ra: "Em gái! Làm anh sợ chết khiếp."
"Anh!" Ngọc Anh cũng nước mắt ngắn nước mắt dài.
"Mày chính là anh trai nó à?" Tứ gia bước về phía Tống Ngọc Kiều.
"Phải, tôi là anh nó, tôi mang tiền đến rồi, còn mang thêm một nghìn nữa, cầu xin Tứ gia nể tình mà trả em gái lại cho tôi!" Tống Ngọc Kiều đột nhiên hạ thấp người, vậy mà lại quỳ xuống.
Ngọc Anh chưa từng thấy anh cả bao giờ chịu thua. Trước đây ra ngoài đánh nhau bị người ta chém, về nhà bị Tống Lão Yên treo lên xà nhà đánh gãy cả thắt lưng da, anh cũng không hề hé răng nửa lời, vậy mà giờ đây vì nó mà quỳ xuống. Ngọc Anh thấy lòng đau như cắt.
Tứ gia đi tới trước mặt Tống Ngọc Kiều, không nói một lời, nhìn chằm chằm một hồi lâu rồi đột nhiên giơ tay tát thẳng hai cái.
Tống Ngọc Kiều không hề né tránh, máu tươi từ mũi và miệng chảy ra.
"Không được đánh anh cháu! Không được đánh anh cháu!" Ngọc Anh thấy anh trai đổ máu, đau lòng đến mức phát điên. Nó cố dùng sức đạp chân, muốn thoát khỏi kẻ đang khống chế mình.
"Em gái, đừng sợ, anh không sao, không đau." Tống Ngọc Kiều vội vàng an ủi.
"Mày còn biết mày là anh nó à? Mày có biết nó suýt mất mạng không? Làm anh kiểu gì mà không chết quách đi cho rồi? Mày có xứng đáng để nó gọi là anh không?" Tứ gia liếc Ngọc Anh một cái, không ra tay nữa nhưng cái miệng vẫn không ngừng chửi bới xối xả.
Mọi người nghe mà ngơ ngác, đây là lời lẽ gì thế này?
"Phải, là tôi sai, tôi không dám nữa." Câu này của Tống Ngọc Kiều không phải nói dối vì bị đánh, mà là lời tâm can.
"Đưa em gái mày về, trông coi cho kỹ, còn dám làm mất lần nữa, tao cho nổ tung cái nhà của mày!" Tứ gia nói rồi sải bước tới, giật lấy Ngọc Anh vào lòng, bế đến trước mặt Tống Ngọc Kiều rồi dúi vào tay anh.
"Cảm ơn! Cảm ơn Tứ gia!" Tống Ngọc Kiều ôm chặt Ngọc Anh vào lòng như sợ chỉ cần buông tay là sẽ bị cướp mất, anh xoay người chạy thẳng ra ngoài.
Chạy được hai bước lại thấy không ổn, anh vội lấy trong túi ra một phong bì: "Đây là hai nghìn, tiền hiếu kính Tứ gia."
Khỉ con thấy vậy vội tiến lên định nhận phong bì.
"Mày cầm lấy đi, coi như quà gặp mặt tao cho con bé này." Câu nói này của Tứ gia khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
"Anh, chạy mau." Ngọc Anh thì thầm vào tai Tống Ngọc Kiều.
Tứ gia là kẻ lật mặt như lật bánh tráng, chuồn sớm là thượng sách.
Tống Lão Yên và bốn người anh em đứng dàn hàng ngang ở cửa. Mạnh Xảo Liên huyết áp cao nên ở nhà không dám đưa đi cùng. Ngọc Anh lao vào lòng cha, cả nhà như chạy trốn mà lao đi mất hút.
Lâm San San và Tiểu Yến đứng ở đầu ngõ, thấy Ngọc Anh trở về liền chạy đi báo tin. Mạnh Xảo Liên vì quá xúc động mà mặt lại đỏ bừng, làm mọi người hú vía.
"Mẹ, con sai rồi, từ nay không dám chạy lung tung nữa!" Ngọc Anh ôm cổ Mạnh Xảo Liên, đau lòng muốn chết. Tất cả đều do sự bướng bỉnh của nó gây ra, khiến gia đình lo lắng.
Vì biết nó sang nhà họ Lục ăn cơm nên buổi chiều không ai tìm Ngọc Anh. Đến chạng vạng, người trong nhà lần lượt trở về, Mạnh Xảo Liên mới hỏi một câu: "Sao Ngọc Anh vẫn chưa về? Có mời cả cơm tối à?"
"Không nghe nói có ăn cơm tối, hay để Tiểu Ngũ qua xem sao." Tiểu Tứ nhớ lại vẻ chăm chút kỹ lưỡng của Ngọc Anh lúc đi, trong lòng có chút buồn bực mà không rõ lý do.
Tiểu Ngũ vừa định ra cửa thì gặp một người đưa thư.
"Có bức thư này, bảo là chuyển phát nhanh, vốn định mai mới gửi nhưng tôi sợ lỡ việc nhà cậu nên tan làm mang qua luôn."
"Cảm ơn chú." Tiểu Ngũ nhìn bức thư thấy hơi lạ, phần người gửi chỉ ghi "Gia đình họ Tống", địa chỉ thì chi tiết, mà nhìn nét chữ sao giống của Ngọc Anh thế nhỉ?
Cậu cầm thư quay vào sân: "Mẹ, có bức thư, lạ lắm."
"Con xem đi." Mạnh Xảo Liên đang giúp Tiểu Tứ bắc nồi hấp bánh bao, nóng đến mức phải đổi tay liên tục, không rảnh xem thư.
Tiểu Ngũ xé phong bì, mở tờ giấy ra, chỉ liếc một cái đã hốt hoảng: "Xong rồi! Có chuyện rồi! Mau gọi anh cả về, Ngọc Anh bị bắt cóc rồi!"
"Cái gì?" Mạnh Xảo Liên nghe tin Ngọc Anh gặp chuyện thì hoảng sợ, cả khay bánh bao rơi xuống đất.
Bà không kịp nhặt, chạy lại cướp lấy tờ giấy xem kỹ. Trên đó viết rành rành, đòi một nghìn tệ tiền chuộc. Chân Mạnh Xảo Liên mềm nhũn, người đổ ập xuống.
"Đừng là trò đùa đấy chứ, qua nhà họ Lục hỏi thử xem Ngọc Anh về chưa?" Lâm San San bình tĩnh hơn. Tiểu Tứ đã lao ra khỏi cửa, Tiểu Ngũ cũng chạy theo ngay sau, cậu đi đến công trường gọi Tống Ngọc Kiều.
Tiểu Tứ đến nhà chậm hơn Tiểu Ngũ một bước, ở khu nhà cán bộ bị bảo vệ chặn lại, tốn bao lời lẽ mới liên lạc được với nhà họ Lục, nhận được tin là sau khi ăn cơm trưa xong, Ngọc Anh đã rời đi rồi.
Tống Ngọc Kiều đọc đi đọc lại tờ giấy, nghiến răng chặt đến mức lông mày nhíu lại thành một đường.
"Không dưng không cớ, bắt cóc Ngọc Anh làm gì? Đây đâu phải thời cũ nữa, sao lại còn xảy ra chuyện này?"
"Có một chuyện, cháu vẫn không dám nói." Nguyệt Dung biết lúc này không thể giấu nữa, bèn kể chuyện Ngọc Anh bắt trộm ở tiệm đồ uống lạnh.
"Thế là đắc tội người ta rồi!" Tống Lão Yên dậm chân: "Con bé này đúng là gan lớn, toàn làm chuyện mạo hiểm!"
"Nói cái này vô ích, trước tiên phải nghĩ cách. Tiền nhất định phải đưa, tốt nhất là thăm dò được nội tình, chúng ta phải chuẩn bị. Cái thị trấn này cũng chẳng lớn, ai mà không quen ai?" Tống Ngọc Kiều không dám kích động, cứ liên tục tự nhủ phải bình tĩnh, bình tĩnh, mình bình tĩnh thì em gái mới có đường sống.
"Thư là do Ngọc Anh viết, liệu có để lại manh mối gì không?" Lão Nhị giật lấy bức thư xem xét kỹ: "Chị Bình? Chị An? Nó đâu có bạn học nào tên Bình hay An?"
"Phố Bình An!" Lão Tam thốt lên.
"Đúng!"
"Phố Bình An có cái gì?"
"Phố Bình An?" Mọi người trong phòng đều cố gắng suy nghĩ.
"Tên trộm kia có thế lực không? Cháu nghe nói phố Bình An có một Tứ gia..." Lão Tam nhớ ra.
"Đúng!" Tống Ngọc Kiều vỗ đùi.
"Đi đòi người thôi!" Lão Tam không nói hai lời, lao vào bếp, chớp mắt đã cầm trên tay một con dao phay.
"Bỏ xuống! Điên à! Ngọc Anh đang trong tay người ta kìa! Gom tiền!" Tống Ngọc Kiều quát lớn, Lão Nhị nghe thấy tên Ngọc Anh, lập tức xìu xuống.
Đó mới là những chuyện xảy ra sau này.
Cả nhà kể lại đầu đuôi sự việc, vừa khóc vừa cười. Mạnh Xảo Liên cứ hỏi mãi Ngọc Anh có bị bắt nạt không, đúng lúc đó ngoài cửa có động tĩnh.
Tâm trạng nhà họ Tống vừa mới thả lỏng lại căng lên, năm người con trai ùa ra cửa. Khi họ vây quanh Giáo sư Lục đi vào, Ngọc Anh giật mình thon thót.
Lão tiên sinh dù vẫn khá bình tĩnh, nhưng sắc mặt cũng không mấy dễ coi.