Trước kia, khi mấy đứa nhỏ bị đuổi học rồi đổ xô đi làm kinh tế, ai nấy đều chắc mẩm về suy nghĩ của mình. Giờ đột nhiên chúng làm nên chuyện, ai mà ngờ tới được chứ.
Ngọc Anh tuy sức vóc nhỏ bé, nhưng bê một mâm sủi cảo vẫn làm được, con bé cứ chạy ra chạy vào bận rộn cùng các anh.
Đến nhà nào đưa sủi cảo cũng phải khách sáo vài câu, thế nên thời gian có hơi chậm.
Đợi bốn nồi sủi cảo đưa xong thì nhà ai cũng đã dọn cơm.
Hàng xóm đều là người hiểu chuyện, trẻ con mang sủi cảo đến thì không có lý nào lại để chúng về tay không. Trong mâm đều chất đầy những thứ nhà họ có thể mang ra tiếp đãi, có nhà cho vài viên kẹo, có nhà cho hai quả táo khô, ít nhiều cũng là tấm lòng.
Ngọc Anh bê một đĩa nhỏ kẹo cao lương đi ra, vừa vặn thấy anh Ba tới, trên tay bưng một đĩa táo tàu khô.
"Em thích ăn nhân táo, để con bé Út làm cho em." Anh Ba véo má Ngọc Anh một cái.
"Hừ, đúng là đồ chưa thấy sự đời, có gì ngon đâu." Phùng Tiểu Bân đang đứng ngay cửa, nhổ một bãi nước bọt.
Vừa nãy sủi cảo nhà họ Tống không ít lần đi ngang qua cửa nhà hắn, mùi thơm đó sớm đã câu dẫn con sâu tham ăn trong bụng hắn ra rồi. Nhà họ Tống dù có vô tâm đến mấy cũng không đời nào mang sủi cảo sang cho nhà họ Phùng, thế nên hắn không được ăn, chỉ đành đứng ở cửa nói lời chua chát.
"Tiểu Ngũ, em lại đây, cầm hết về đi." Anh Ba không vội không vàng gọi Tiểu Ngũ vừa chạy tới, đưa đĩa vào tay nó rồi khởi động khớp ngón tay.
Phùng Tiểu Bân hiểu ngay ý đồ, sợ tới mức xoay người định chui tọt vào trong sân, liền bị anh Ba tiến lên một bước túm lấy cổ áo kéo ngược lại.
Phùng Tiểu Bân bây giờ còn vạm vỡ hơn cả anh Ba, chỉ là hư danh bên ngoài, bản chất đã hèn nhát từ lâu rồi.
"Bà nội! Cứu con với!" Phùng Tiểu Bân gào lên hướng về phía trong sân.
"Tao nghe nói mày bắt nạt em gái tao à? Mày nghe cho kỹ đây, còn có lần sau nữa, tao ném mày xuống sông Nộn Giang!" Anh Ba không chút khách khí nói.
"Làm cái gì thế này! Bắt nạt người đến tận cửa nhà à?" Cô Phùng từ bên trong đi ra, tức tối nói, "Nhà họ Tống các người cũng phải biết giữ thể diện chút đi, mới qua được kỳ thi sơ tuyển mà đã làm ầm ĩ thế này, tính là cái gì chứ? Có gì ghê gớm lắm sao?"
"Cô nói thế là ý gì? Chúng cháu vui, chẳng lẽ còn cản trở việc nhà cô à? Cháu trai cô bắt nạt cháu, anh cháu thay các người giáo huấn nó một chút, có vấn đề gì sao?" Ngọc Anh cãi nhau chưa bao giờ chịu thua.
"Cô ơi! Mau bảo nó thả con ra!" Phùng Tiểu Bân vùng vẫy mãi không thoát khỏi tay anh Ba, sốt sắng kêu lên.
Anh Ba cũng không ngốc, giờ mà đánh trước mặt mọi người thì nhà họ Phùng sẽ không để yên, làm hỏng hết tâm trạng của cả nhà. Anh dùng sức đẩy mạnh, đẩy Phùng Tiểu Bân về phía cô Phùng.
Cô Phùng không đỡ kịp, hai cô cháu đập sầm vào cánh cửa, kêu "rầm" một tiếng.
"Đều vào đây hết cho tao, đừng có làm mất mặt xấu hổ nữa!" Trong sân truyền ra tiếng nói lạnh băng của bà cụ Phùng, hai người kia đúng là biết nghe lời, lách mình một cái đã chui tọt vào trong.
Đúng lúc này Tống Lão Nhan cũng đã về, cả nhà đã quây quần ngồi quanh bàn, chỉ chờ mỗi ông.
"Rót rượu cho tao." Tống Lão Nhan nhìn con trai thứ hai, nước mắt suýt nữa thì trào ra.
"Con xin cảm ơn Ngọc Anh trước." Khi người anh thứ hai đứng dậy kính rượu, người đầu tiên cậu quay sang chính là em gái.
"Đúng, Ngọc Anh nhà chúng ta là tốt nhất." Mạnh Xảo Liên bế Ngọc Anh qua, nước mắt không sao kìm được. Đây là báu vật may mắn của gia đình, có con bé, cuộc sống ngày càng khởi sắc.
"Anh hai cứ yên tâm." Ngọc Anh thầm cầu chúc trong lòng.
Thực ra bây giờ anh hai vui mừng vẫn còn hơi sớm, tuy đã loại được một nửa số bạn học, nhưng vẫn còn một phần ba đối thủ cạnh tranh nữa.
Lần này Mạnh Xảo Liên khích lệ con trai cũng là có hai ý định. Nếu sơ tuyển đã ủ rũ thì e là phúc khảo sẽ chẳng còn hy vọng gì, đến lúc đó anh hai lại càng nản chí hơn.
Bây giờ qua được cửa ải nào hay cửa ải đó, anh hai nếm được vị ngọt rồi, sau này sẽ càng nỗ lực hơn.
Từ giữa tháng sáu, mưa cứ trút xuống hết đợt này đến đợt khác, mùa mưa đến sớm hơn nhiều so với mọi năm. Công trường về cơ bản là ở trạng thái nửa đình công.
May mà phần móng đã hoàn thành toàn bộ, mặt đất cũng đã xây lên được nửa tầng, nếu không Tống Ngọc Kiều e là phát điên mất.
"Nhìn đi, nhờ có bác cả của con đấy, nếu không có bác giúp thì tòa nhà này năm nay còn xây nổi không?" Bác cả cứ treo câu này bên miệng nói mãi.
Ban đầu mọi người còn thấy đúng, nghe nhiều rồi thì ai cũng thấy phiền.
Điều khiến Ngọc Anh khó chịu nhất là nghe ý của bác cả, đợi Tống Ngọc Phương và Tống Ngọc Phân nghỉ hè, bác sẽ dẫn chúng qua đây mỗi ngày.
Đây là tính toán nhỏ nhen của bác cả, buổi trưa đỡ được một bữa cơm, ngày thường đồ ăn vặt nhà họ Tống cũng nhiều, hai đứa nhỏ không lo bị thiệt.
Mạnh Xảo Liên cũng chẳng thể nói gì, chỉ đành gật đầu.
Ngọc Anh thầm nghĩ trong lòng, có giỏi thì cứ dẫn đến đi, đến lúc đó con sẽ cho các người biết tay.
Ngọc Anh đã đăng ký hai kỳ thi, một là thi cuối kỳ cùng bạn học, hai là thi chuyển cấp lên trung học cơ sở.
Việc này đối với con bé chẳng có gì khó khăn, chỉ là tập trung đọc lại sách vở một lượt, còn lại vẫn cứ chơi đùa như thường.
Anh hai thì học như điên, không kể ngày đêm, thế mà thành tích vẫn không như ý.
Điểm của Thu Nguyệt rất cao, vào được hầu hết các trường đại học, Tống Ngọc Kiều ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng có chút băn khoăn.
"Anh, anh sợ chị Thu Nguyệt đi xa quá ạ?"
"Đúng thế, trong đại học người nào cũng có, nhỡ lại bị kẻ khác câu mất thì anh biết đòi ai lấy chị dâu cho em đây!" Tống Ngọc Kiều bực bội búng nhẹ vào mũi Ngọc Anh.
Việc để Thu Nguyệt thi đại học là do Ngọc Anh thuyết phục, không tìm con bé thì tìm ai.
"Anh yên tâm đi, chị Thu Nguyệt có chừng mực mà." Ngọc Anh mỉm cười dịu dàng.
Nói thì nói vậy, nhưng việc Thu Nguyệt chọn trường đại học trong thành phố vẫn khiến cả nhà ngã ngửa.
"Thu Nguyệt à, cháu có thể chọn bất cứ thành phố lớn nào, nhà ta đâu phải không nuôi nổi, cháu..." Từ Đại Chủy thế nào cũng thấy tiếc.
"Nghe theo con bé đi, con bé chọn như vậy chắc chắn có lý do của nó." Kế Đại Niên thở dài.
Nghe tin Thu Nguyệt ở lại thành phố, mắt Tống Ngọc Kiều đỏ hoe, anh đã hiểu lời Ngọc Anh nói, Thu Nguyệt có chừng mực, biết trân trọng anh.
Sau khi nhận kết quả, anh hai ủ rũ mất hai ngày, với số điểm này thì chẳng vào được trường đại học nào, chỉ đành đợi năm sau.
"Đã bảo mà, đại học đâu có dễ thi thế, năm sau á? Ta thấy cũng chẳng khá khẩm hơn đâu." Bác cả cứ liên tục dội nước lạnh.
"Bác cả, bác tốt nghiệp trường đại học nào ạ?" Thu Nguyệt hỏi một câu.
"Ta á, ta học trung cấp." Khí thế của bác cả thấp xuống một nửa, dù sao thì bây giờ Thu Nguyệt cũng là sinh viên dự bị rồi.
"Bác học trung cấp ạ, bác là người xuất sắc thế kia, cháu cứ tưởng bác học đại học chứ? Thế sao bác không thi đại học đi?" Thu Nguyệt không buông tha.
Ngày thường Thu Nguyệt tính tình tốt, ai nói gì cũng chỉ cười cho qua, hiếm khi thấy cô kiên trì như hôm nay, cứ như muốn phân bua cho ra lẽ vậy.
Ngọc Anh nhìn Thu Nguyệt ra tay "xé" bác cả, thấy thú vị liền ngồi một bên chống cằm xem kịch vui.
"Thu Nguyệt, cháu nói gì thế? Đại học là nơi ai muốn thi là đỗ à? Chẳng phải cũng có người thi không đỗ sao? Năm mươi bước cười trăm bước, có phải nói thế không?" Nguyệt Dung thân với Thu Nguyệt, cũng không vừa mắt chuyện bác cả nói anh hai, liền lập tức tiến tới bồi thêm một câu.
"Nhưng anh hai còn trẻ mà, thi lại một năm cũng được, hai năm cũng được, chỉ sợ có người muốn thi cũng chẳng có cơ hội ấy chứ. Thế nên, hãy giữ đức cho miệng đi ạ." Thu Nguyệt đóng sầm cửa bước ra ngoài.