Cô bé giật mình, ngước mắt lên nhìn người phụ nữ.
Người phụ nữ ngẩng đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của bà lão, sợ tới mức vội vàng cúi đầu, ôm chặt cô bé hơn.
Hai thằng bé càng lúc càng quá đáng, cắn một miếng lớn vào cây mía chua, bị chua tới nỗi nhăn nhó mặt mày, nhai vài lần rồi phun thẳng vào mặt cô bé.
Cô bé lấy tay che mặt, khóc thút thít.
Người phụ nữ bị bắt nạt đến mức không ngồi nổi nữa, đành ôm con gái chạy sang lối đi bên kia để tránh.
Hai thằng bé cướp được chỗ ngồi, trèo lên ghế, mặc kệ hành khách xung quanh, nhảy lên nhảy xuống, quậy phá ầm ĩ.
Thằng anh lớn hơn, gan cũng to hơn, đứng hẳn lên ghế, thò đầu qua phía sau, từ trên cao nhìn xuống tóc của Ngọc Anh, rồi vươn tay nắm một dúm.
Ngọc Anh đau, quay đầu lại trừng mắt nhìn nó. ??
Thằng anh cười toe, rụt cổ lại. Ngọc Anh xoay người lại, nó lại nắm tiếp, như vậy ba lần.
Lúc này, một nữ nhân viên tàu đi tới.
Đó là một cô gái chưa đầy hai mươi, trông như mới ra trường, bộ đồng phục màu lam bảo thạch vẫn còn mới tinh, hai bím tóc tết đuôi sam xinh xắn đặt trên vai, cô cười để lộ hai má lúm đồng tiền, rất nhiệt tình với hành khách.
Ngay từ khi lên tàu, cô đã có cảm tình với Ngọc Anh – một cô bé sạch sẽ như vậy ai mà chẳng thích, đi qua đi lại đều nở nụ cười với Ngọc Anh.
Giờ thấy hai thằng bé trêu chọc Ngọc Anh, cô không nhịn được nữa.
“Mấy đứa xuống ngay! Con nhà ai đây! Sao lại giẫm lên ghế thế này, bẩn hết cả, người khác ngồi kiểu gì?”
“Bà ơi!” – Thằng anh lập tức kêu cứu với bà lão.
Bà lão vừa thua một ván, trên đầu bị con dâu dán cứng một tờ giấy trắng, tâm trạng không vui, bèn quăng bài xuống bàn.
“Thằng nào không thắt dây lưng chặt, mà nhả ra cái thứ như mày hả? Mày là cái thá gì? Lại còn bảo giẫm bẩn? Cô nhìn cái đám ngồi dưới sàn tàu kìa, họ có chê bẩn không? Có ghế mà đưa cho họ, họ có dám ngồi không?”
Mấy câu này chặn họng nữ nhân viên tàu, không nói nên lời.
Người đi đường chẳng có mấy ai câu nệ. Lý là cái lý đấy, nhưng chẳng mấy ai làm được.
Cô chỉ còn cách cắn răng cúi đầu, tiếp tục bước đi.
“Vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt lành gì, háng còn lỏng lẻo, dựa vào hơi ai dám đến nói năng linh tinh với tổ tông nhà mày, đồ ngông cuồng!” – Bà lão càng mắng càng khó nghe, người xung quanh đều hiểu ý, chỗ nào ẩn ý sâu xa còn che miệng cười trộm.
Ngọc Anh đã không thể nhịn được nữa, đối phó với lũ nhóc hư, cô có cả nghìn cách.
Cô quay sang Mạnh Xảo Liên, giọng mềm mại, “Mẹ, con muốn ăn đồ ăn.”
Hai mẹ con họ cũng đã chán cảnh ngắm nhìn bên ngoài, lúc này mới nhớ rằng đã để Ngọc Anh chơi một mình suốt một lúc, thấy có lỗi liền vội vàng lại dỗ dành.
“Em ơi, em muốn ăn gì? Anh lấy cho.”
“Cứ lấy hết ra xem nào.” – Ngọc Anh hất mặt lên trên.
Thằng hai vội đứng dậy, lấy từ giá để hành lý trên cao xuống một cái túi du lịch to, mở ra, mấy người xung quanh trợn tròn mắt.
Bên trong đủ loại đồ ăn vặt linh tinh, y hệt một cái quầy bán đồ ăn vặt di động trước cổng trường.
Vốn dĩ Ngọc Anh không cần nhiều đến thế, nhưng Tống Ngọc Kiều cứ khăng khăng, tự tay thu xếp một túi lớn, lúc lên tàu lại nhét thêm vào.
Anh ta một là sợ Ngọc Anh ăn không quen ở ngoài, hai là sợ Mạnh Xảo Liên tiếc tiền, không dám tự mua đồ ăn. Một túi to như vậy mang ra, không ăn thì chẳng lẽ lại vứt đi?
Ngọc Anh dùng tay nhỏ lật qua lật lại trong túi, cố ý làm chậm để món nào cũng lướt qua một lượt, cuối cùng lấy ra hai quả trứng trà, đưa cho anh hai và mẹ, còn mình lấy ra một gói óc chó dẻo tẩm táo đỏ.
Đây là món do thằng tư cố tình làm riêng, miếng táo được sấy bằng máy mới do Vương Nam chế tạo, vừa thơm vừa giòn. Óc chó là thứ hiếm lạ, chỉ có dịp Tết mới được ăn một lần.
Mở túi ra, hương thơm tỏa khắp nơi.
Thấy Ngọc Anh cầm một gói to, ăn ngon lành, hai anh em kia không chịu nổi, nước miếng chảy dài, mắt dán chặt vào không chớp.
Lúc nãy chúng quậy phá ầm ĩ, ai cũng phát ngán, giờ yên tĩnh hiếm có, Ngọc Anh lại còn tận hưởng, xem ra trị lũ nhóc hư này phải dùng tuyệt chiêu.
Hai thằng bé sắp khóc đến nơi, chạy đến bên bà lão, nài nỉ đòi ăn.
Bà lão cũng đói, bảo con dâu lấy hành lý, moi ra một gói đồ ăn, phát cho mỗi đứa một cái bánh bao, thêm một miếng củ cải muối, cuối cùng cho mỗi đứa thêm một tép tỏi.
Đoạn đường này không có ga dừng, hiếm thấy tàu hỏa kiểu cũ phát huy uy lực, chạy với nhịp “đùng đùng đoàng đoàng”, nhưng dù vậy, mùi tỏi nồng nặc vẫn ngay lập tức lan tỏa khắp toa tàu.
Ngọc Anh nhíu mày, quay đầu ra ngoài cửa sổ. Cô gái ngồi đối diện đang đọc sách cũng nhíu mày, dùng sách phành phạch quạt gió.
Mọi người có thể nhịn, nhưng hai thằng bé kia thì không. Ngốc mới biết củ cải muối không ngon bằng óc chó.
“Bà ơi, cháu muốn ăn cái kia!” – Thằng anh chỉ tay, nó còn chẳng biết đó là óc chó.
“Ăn! Sao không ăn chết mày đi! Bà lấy đâu ra? Bà đi ăn trộm, hay đi cướp đây!” – Bà lão đã sớm nhìn Ngọc Anh không vừa mắt, một đứa nhóc tí hon, ngồi một mình một ghế rộng rãi thênh thang, lại còn được ăn đồ ngon.
Câu cuối cùng của bà ta hàm ý rõ ràng, thằng anh hiểu ngay.
Nó lao tới trước mặt Ngọc Anh với tốc độ chớp nhoáng, giật lấy gói óc chó tẩm táo, nhét vào miệng.
Ngọc Anh bị hành động S của nó làm cho choáng váng, mắt mở to quên cả kêu người.
Thằng em thấy anh ăn mặt mũi hân hoan, vội vàng lao tới giật túi trong tay Ngọc Anh.
Ngọc Anh giữ chặt, nhất quyết không đưa.
> “Các người làm gì thế!” – Thằng hai lúc này mới phát hiện vấn đề, một tay một đứa, đẩy hai anh em ra.
Thằng em lùi về sau, vấp phải chân ai đó, liền ngã phịch xuống sàn giãy đành đạch, khóc nức nở.
“Người lớn thế rồi, sao lại bắt nạt trẻ con!” – Bà lão đang tìm không ra cớ, lập tức như được nạp điện, nhảy dựng lên.
Ngọc Anh không muốn xảy ra xung đột ở chật hẹp như toa tàu, một là chỗ nhỏ dễ gây thương tích, hai là Mạnh Xảo Liên huyết áp cao, ra ngoài dễ bực mình, không thể kích động bà.
“Anh, đừng để ý đến bà ta, chúng mình ngồi thôi.” – Ngọc Anh khẽ nói với thằng hai.
Thằng hai bế cô lên đặt vào giữa, còn mình ngồi ngoài, đổi chỗ.
“Tôi nói với anh đấy! Đánh con tôi xong không sao hả?” – Bà lão chống nạnh bước tới, đẩy thằng hai một cái.
Cơ ngực của thằng hai cứng đanh, tay bà ta bị đau điếng, hít một hơi lạnh, thằng hai vẫn đứng im như tượng.
Mọi người xung quanh xem náo nhiệt, cười ngả nghiêng.
“Anh nói đi!” – Bà lão một quyền đấm vào đống bông gòn, không có tiếng vọng, diễn không nổi nữa.
“Thôi.” – Mạnh Xảo Liên không muốn gây chuyện, lấy hai gói sơn tra mỏng, đưa cho hai thằng bé.
Bà lão thuận thế xuống thang.
Lũ trẻ có đồ ăn, lại trở về chỗ vừa cướp được, nhảy nhót loạn xạ.
Đúng lúc đó tàu dừng, có hành khách xuống, cũng có người lên để lấp chỗ trống.
Một thiếu niên đen nhẻm xách giỏ tre to bước tới, vừa đi vừa soát vé, dừng lại trước mặt hai thằng bé.
“Đứng dậy, chỗ của tao!”
“Sao lại là của mày?” – Thằng anh nghênh mặt nói.
Thiếu niên lười nói nhảm, một tay xách một đứa, ném ra đất.