Ngọc Cốt Dao

Lượt đọc: 135 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Trong lều vàng bỗng chốc lại chìm vào im lặng. Chu Nhan không nhìn thấy vẻ mặt của cha mẹ, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy không khí quỷ dị và áp bách, khiến người ta nghẹt thở.

Hồi lâu, mẫu phi thở dài một tiếng: "Thôi vậy, dù sao cuối cùng ông ấy cũng không mang theo A Nhan đi... Chuyện này tốt nhất đừng làm ầm ĩ ra, cứ coi như chưa từng xảy ra đi. Nếu không... khụ khụ, nếu không thì cũng không tốt cho Xích Chi Tộc chúng ta, có biết bao nhiêu cặp mắt đang dòm ngó kia."

"Phải đó, ta đã nói rồi chuyện này đừng có mà nghĩ tới, là tội diệt tộc đấy." Xích Vương trầm giọng, "Ta năm đó đưa A Nhan tới Cửu Nghi, chẳng qua chỉ là muốn con bé học thêm chút bản lĩnh, có thêm một chỗ dựa mà thôi, không phải muốn nó gây họa."

"Ai..." Mẫu phi thở dài một tiếng, "Đáng tiếc."

Ngừng một lát, bà lại nói: "Một năm gần đây, ông cũng đừng ép A Nhan xuất giá nữa, đợi thêm rồi tính đi - chúng ta chỉ có mỗi đứa con gái này, dù sao cũng phải tìm cho con bé một nơi tốt, không nên quá nóng vội."

"..." Xích Vương im lặng, không nói gì, dường như đã mặc nhận.

Nàng nằm đó, trong lòng vừa kinh vừa hỉ. Hỉ là vì chuyện này thế mà lại cứ như thế mà mưa tạnh trời quang, không còn ai tính sổ sau này nữa, hơn nữa tạm thời sẽ không bị ép hôn lần nữa, tự nhiên cũng không cần vội vàng bỏ trốn, quả thực là tin tốt vô cùng - nói thật, phải rời xa phụ vương mẫu phi, trong lòng nàng cũng thấy không nỡ.

Còn kinh, lại chính là thái độ của cha mẹ. Tại sao đến cả vị phụ vương vốn sất trá thiên hạ, lại có vẻ hơi sợ hãi sư phụ?

Sư phụ rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh cơ chứ?

Thế nhưng, lần giả vờ ngất này, thời gian lại kéo dài ngoài dự kiến.

Cho đến khi được đưa về Xích Vương Phủ ở thành Thiên Cực Phong, Chu Nhan vẫn không thể ngồi dậy khỏi giường. Cơ thể luôn rất suy yếu, đến ngày thứ ba nàng mới có thể mở mắt, miễn cưỡng nói được một hai câu, ngày thứ bảy mới có thể khẽ cử động ngón tay, nhưng thế nào cũng không đủ sức đứng dậy. Xích Vương mời khắp danh y ở thành Thiên Cực Phong cũng không thấy con gái chuyển biến tốt, trong tình thế cấp bách, liền mời thần quan từ ngôi thần miếu mà Xích Chi Tộc thờ phụng tới.

"Không sao. Quận chúa gần đây thuật pháp tu vi đột nhiên tiến bộ vượt bậc, một bước nhảy vọt qua Tri Kiến Chướng, đoán chừng là đã thi triển thuật pháp vượt quá năng lực hiện tại của mình, cho nên nhất thời linh lực khô kiệt." Thần quan tộc Xích trầm ngâm hồi lâu mới đưa ra chẩn đoán, dùng chút nội đan, tĩnh dưỡng một tháng là khỏe thôi - tuổi còn nhỏ mà đã tu luyện tới cảnh giới này, hiếm thấy, hiếm thấy.

Nàng đang nằm nghỉ ngơi thì ngẩn ra: Tiến bộ vượt bậc? Không thể nào? Chỉ xem mấy ngày sách sư phụ đưa thôi mà... Đúng rồi! Như thể nhớ ra điều gì đó, nàng đột ngột quay đầu: "Ngọc Phi đâu? Vân Mạn đâu? Họ đi đâu rồi? Tối hôm đó rốt cuộc họ có khiêng ta ra khỏi lều không?"

Phụ vương nhíu mày, lạnh lùng nói: "Ngọc Phi và Vân Mạn làm việc không đắc lực, ta đã đày hai đứa nó tới chỗ giặt giũ phạt làm khổ sai một năm rồi."

"Đừng!" Nàng kêu lên, "Đều là lỗi của con, không liên quan gì đến họ cả!"

"Chỉ là cho chúng chịu chút khổ sở, để nhớ đời thôi, qua một thời gian tự nhiên sẽ gọi chúng trở về." Phụ vương qua loa ủi nàng một câu, tựa như dỗ dành trẻ con vậy, "Đến lúc đó lại gọi chúng về hầu hạ con là được."

"Không cần!" Chu Nhan lại trừng mắt, hậm hực: "Hai con nha đầu ăn cây táo rào cây sung này, động tí là bán đứng ta, ta không muốn nhìn thấy chúng nữa!"

"Được rồi, vậy thì không cho chúng về nữa, đuổi đi thật xa." Xích Vương sớm đã đoán được nàng sẽ nói câu này, không khỏi mỉm cười, lại hỏi: "Nhưng chuyện khiêng ra khỏi lều là sao?"

Chu Nhan gãi gãi đầu, có chút không chắc chắn nói: "Tối hôm đó, hình như con đã phá vỡ kết giới sư phụ để lại... nhưng cũng không thể xác nhận, vì trước khi bị khiêng ra ngoài con đã ngất đi rồi."

"..." Xích Vương thế mà lại im lặng một thoáng, không nói gì.

Là một thiên tài thuật pháp năm mới hai mươi lăm tuổi đã trở thành Đại Thần Quan của thần miếu Cửu Nghi, Thời Ảnh linh lực cao cường, độc bộ Vân Hoang, tu vi chỉ đứng sau Đại Tư Mệnh trên đỉnh Bạch Tháp - kết giới do chàng thiết lập, con gái mình thế mà lại phá được? Là con bé tiến bộ quá nhanh, hay là từ trước đến nay mình đều đánh giá thấp A Nhan?

Ông nghĩ ngợi đầy phức tạp, bỗng nhiên nói: "A Nhan có muốn đi Đế Đô chơi không?"

"Hả?" Chu Nhan mắt sáng rực lên, "Đi Đế Đô? Thật ạ?"

Xích Vương gật đầu: "Đợi tháng ba, khi gió Minh Thứ nổi lên, phụ vương phải tới Ca Lan Đế Đô diện kiến Đế Quân, con có muốn đi cùng không?"

"Muốn muốn muốn!" Nàng vui mừng hớn hở, không biết lấy đâu ra sức lực, thế mà ngồi bật dậy khỏi giường, "Đi Đế Đô còn phải đi ngang qua Diệp Thành đúng không? Tốt quá rồi... con mấy năm rồi chưa tới Diệp Thành! Con muốn đi dạo Đông Thị, Tây Thị! Muốn tới trên Kính Hồ ăn đồ thuyền! Ái chà, phụ vương người thật là tốt quá đi!"

Nàng ôm cổ Xích Vương, in một nụ hôn vang dội lên khuôn mặt rậm rạp râu ria của cha.

"Không lớn không nhỏ!" Khóe mắt Xích Vương giật giật, nhưng không hề nổi giận với con gái.

"Đói quá!" Nàng kêu la, nhìn quanh, "Cơm xong chưa? Con muốn ăn tùng nhung hầm gà tre!"

Lui ra sau, Xích Vương vừa vặn chạm mặt Vương phi đang đứng dưới hành lang bên ngoài. Hai vợ chồng lặng lẽ nhìn nhau một cái, sóng vai đi dọc theo hành lang trong Vương phủ, mãi tới khi xung quanh không có người, Vương phi mới thở dài một tiếng, hỏi: "Cuối cùng ông vẫn quyết định rồi?"

Xích Vương gật đầu: "Phải. Ta muốn đưa con bé tới Đế Đô."

Vương phi ho khan một tiếng: "Ông... ông không phải luôn không muốn con bé bị cuốn vào sao?"

"Trước đây ta chỉ mong A Nhan ở Tây Hoang tìm được một lang quân như ý, bình bình an an trải qua cả đời, tránh xa cái vòng xoáy lớn ở Đế Đô kia."

Xích Vương lắc đầu, "Nhưng nay xem ra, A Nhan có lẽ lợi hại hơn chúng ta tưởng nhiều, con bé chưa chắc chỉ xứng với một đời bình đạm như thế..."

Nói tới đây, ông thở dài: "Nàng xem, ta cũng thử rồi - giống như lần trước trực tiếp lôi con bé đi gả cho xong, rốt cuộc vẫn không thành. Đưa con bé ra ngoài mở mang tầm mắt cũng tốt, biết đâu ở nơi đó nó có thể tìm được cơ duyên tốt hơn."

Vương phi ho nhẹ vài tiếng, cười nói: "Không ngờ một người cố chấp cả đời như ông, thế mà cũng có lúc thông suốt..."

"Cũng là vì Xích Chi Tộc thôi." Xích Vương quay đầu đi, nhìn những con chim ưng Sát Lãng đang bay dưới ánh trăng, thở dài trầm thấp, "Trong lục bộ, chỉ có Xích Chi Tộc là không ngừng suy yếu, nay Đế Quân bệnh rồi, ngôi vị đã tới lúc giao thế, vào thời điểm như thế này, chúng ta dù sao cũng phải nỗ lực một phen."

"Đó cũng là chuyện của Bạch Vương và Thanh Vương, thì có liên quan gì tới chúng ta chứ?" Vương phi thở dài, bỗng lẩm bẩm, "Tuy nhiên, nghe nói trưởng tử của Bạch Vương vẫn chưa hôn phối, biết đâu với A Nhan lại có thể..."

Xích Vương bật cười: "Đàn bà các người, chỉ nghĩ được mỗi cái này."

"Đây là chung thân đại sự của A Nhan, sao có thể không để tâm? Hoàng hậu Không Tang đời nào cũng được tuyển chọn từ Bạch Chi Tộc, A Nhan nhà chúng ta là không có phúc khí đó rồi, nhưng làm tân Bạch Vương phi thì vẫn dư sức." Mẫu phi lại nghiêm túc nói, "Lần này ông mang con bé tới Diệp Thành, Đế Đô, tiện đường cũng gặp gỡ thêm nhiều thanh niên tài tuấn của vương thất lục bộ, không thể lỡ dở được -"

Xích Vương hạ giọng: "Lần này ta quả thực đã hẹn gặp Bạch Vương."

"Thăm dò khẩu phong của ông ta nhiều chút. Nghe nói trưởng tử của ông ta là Bạch Phong Lân đang trấn thủ Diệp Thành, ngoại mạo năng lực đều là hàng thượng thừa, tốt hơn nữa là tới nay vẫn chưa lấy vợ." Nói đến chuyện hôn nhân của con gái, vẻ mặt của Vương phi cũng gần như các bậc cha mẹ thế tục, mắt sáng lên, đẩy đẩy chồng: "Ông đi hỏi riêng thử xem!"

"Chuyện này, sao ta tiện đi hỏi được? Làm gì có chuyện chủ động sáp tới cầu thân cho con gái nhà mình chứ?" Xích Vương lúng túng ho khan vài tiếng, "Hơn nữa người cầu thân với trưởng tử Bạch Vương ở vương thất lục bộ cũng không ít, ông ta vẫn chưa quyết định, chỉ là mưu đồ lớn, muốn kết thông gia có lực hỗ trợ nhất thôi? Nhà chúng ta cũng không nói là..."

"Ai, sao ông lại coi thường nhà mình như vậy?" Vương phi phật ý, "A Nhan từ nhỏ đã có phúc khí - biết đâu những lời Đại Tư Mệnh nói là thật thì sao?"

"..." Sắc mặt Xích Vương hơi đổi một chút, hồi lâu mới hạ giọng nói: "Hóa ra nàng cũng luôn nhớ câu nói đó của Đại Tư Mệnh?"

"Tất nhiên là nhớ. Lời quan trọng như vậy, sao có thể quên được? Đại Tư Mệnh mười lăm năm trước đã từng nói: A Nhan nhà chúng ta, sau này sẽ còn tôn vinh hơn cả Hoàng hậu! Vương phi từng chữ từng chữ lặp lại lời tiên tri đó, trong mắt có ánh sáng, "Ta cảm thấy mệnh của con bé, tuyệt đối sẽ không kém hơn Tuyết Oanh!"

"Lời tiên tri của Đại Tư Mệnh, cũng chưa chắc đã chuẩn." Xích Vương ho vài tiếng, thản nhiên nói, "Năm đó chỉ vì một câu nói của ông ta mà Thời Ảnh khi còn đang ẵm ngửa đã bị đưa tới núi Cửu Nghi, ta lại luôn có chút nghi ngờ."

"Nghi ngờ điều gì?" Vương phi hơi ngạc nhiên.

"Ta nghi ngờ ông ta..." Xích Vương do dự một lát, lắc đầu, "Thôi không nói nữa."

Xích Vương dừng lại một lát, lại nói: "Thực ra, Đại Tư Mệnh năm ngoái còn công khai nói trên triều đường rằng đại kiếp diệt vong của Không Tang đã tới, quốc vận còn lại sẽ không quá một trăm năm - lúc đó làm Đế Quân tức giận đến mức nào!"

"Thật là miệng không kiêng nể." Vương phi không khỏi tặc lưỡi.

Nay chính là thời kỳ đỉnh thịnh nhất trong hai trăm năm của vương triều Mộng Hoa, thất hải tĩnh bình, lục hợp an định, ngay cả Băng Di cũng lánh xa ra hải ngoại, những lời như vong quốc diệt chủng chẳng khác nào tiếng sấm giữa trời quang, khiến tất cả mọi người đều kinh hãi rớt cả cằm. Nếu không phải Đế Quân từ nhỏ coi Đại Tư Mệnh như thầy như bạn, cũng biết ông ta cứ hễ say rượu là sẽ nói ra những lời kinh người, nếu không thì một cơn giận đã sớm lôi ông ta ra ngoài chém đầu rồi.

"Cho nên mới nói, cho dù là Đại Tư Mệnh nói, có vài lời, cứ nghe cho biết thôi là được," Xích Vương cười khổ, lắc đầu, "Nếu coi là thật mười phần mười, chỉ sợ là tự tìm phiền não."

"Cũng đúng," Vương phi không nhịn được che miệng, cười khẽ, "Đại Tư Mệnh nếu linh nghiệm như vậy, sao không dự đoán được bản thân uống say sẽ ngã từ Bạch Tháp Ca Lan xuống cơ chứ? Để bị què mất một chân."

"Ha ha ha..." Xích Vương không nhịn được cười lớn tiếng.

"Ta nói này, lần này ông gặp Bạch Vương, vẫn phải đi thử xem." Vương phi đẩy ông một cái, lườm chồng một cái, "Vì đại sự đời người của A Nhan, cái mặt già này của ông cũng chẳng là gì quan trọng cả. Đi thử đi!"

"Được, được," Xích Vương cười khổ, "Đợi ta gặp Bạch Vương rồi tính."

Hai vợ chồng ngồi trong đình viện Vương phủ, dưới ánh trăng thì thầm chuyện trò.

"Hai người thị nữ hầu hạ A Nhan đó, ông xử lý bọn họ thế nào rồi?" Im lặng một lát, Vương phi khẽ hỏi, "Cả vương phủ đều không tìm thấy tung tích, chẳng lẽ ông -"

"Đừng hỏi nữa." Giọng Xích Vương chợt trầm xuống, "Bọn họ biết quá nhiều rồi."

"..." Vương phi hít một hơi lạnh, cũng hạ thấp giọng, "Vạn nhất A Nhan hỏi tới thì phải làm sao?"

"Không sao, con bé đó hay quên, lại cả thèm chóng chán, quay đầu là quên ngay ấy mà. Hơn nữa, chẳng phải tháng sau ta sắp đưa con bé tới Đế Đô rồi sao?" Xích Vương ngẩng đầu, nhìn tòa Bạch Tháp cao vút tận mây xanh ở tận cùng mặt đất, ánh mắt xa xăm, "Chuyến đi này, sau này con bé có còn quay lại cái Vương phủ này hay không, vẫn chưa chắc chắn được đâu..."

Dưới ánh trăng, có một bóng trắng nhàn nhạt, đứng sừng sững giữa trời và đất.

Đó là Bạch Tháp Ca Lan ở trung tâm Kính Hồ, trái tim của Vân Hoang.

Bảy ngàn năm trước, vị Đế Vương vĩ đại nhất trong lịch sử Không Tang - Tinh Tôn Đế Lang Can nghe theo ý kiến của Đại Tư Mệnh, điều động ba mươi vạn dân chúng mất bảy mươi năm, xây dựng tòa Bạch Tháp thông thiên cao sáu vạn bốn ngàn thước này tại Ca Lan Đế Đô, thiết lập thần miếu và Tử Thần Điện trên tháp, từ đó về sau độc cư trên đỉnh tháp, u uất mà chết, cả đời chưa từng đặt chân xuống mặt đất.

Đã bao nhiêu năm rồi. Bao nhiêu anh hùng chết đi, bao nhiêu vương triều sụp đổ, chỉ còn nó vẫn ở đó, lạnh lùng quan sát tất cả những điều này, tựa như một vị thần im lặng không nói.

Xích Vương nhìn về phía tòa Bạch Tháp đó, đưa tay lên từ xa: "Cơ duyên của A Nhan, biết đâu, lại ở ngay nơi đó."

Khi Xích Vương nhìn về phía tòa Bạch Tháp đó, nói ra câu nói đầy thâm ý ấy, có lẽ đã không ngờ rằng trên đỉnh Bạch Tháp Ca Lan, cũng có một giọng nói đồng thời nhắc đến hắn.

"Hôm nay Xích Vương đã dâng tấu chương lên triều đình."

Giọng nói đó là đang nói với một mặt gương nước, người nói là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, mặc bào phục của Tư Thiên Giám Không Tang, trông vô cùng tinh anh cẩn trọng.

Phía bên kia gương nước ngồi một vị vương giả mặc bào đen, lại chính là Thanh Vương đang ở xa tại Tử Đài, lạnh lùng hỏi: "Là chuyện của Tô Tát Cáp Lỗ sao?"

Tư Thiên Giám khom người nói: "Vâng. Tin tức của Điện hạ thật nhanh."

Thanh Vương phía bên kia gương nước cười lạnh một tiếng: "Theo ta được biết, lẽ ra là Thời Ảnh bình định chứ? Hừ, thế mà lại để tên Xích Vương này dâng tấu chương trước cướp công lao?"

"Đại Thần Quan tính tình xưa nay đạm bạc, chưa bao giờ có tâm tư tranh công." Tư Thiên Giám nói, "Xích Vương còn nói đỡ vài câu cho Đại Thần Quan trong tấu chương, hầu như đẩy hết mọi công lao lên người chàng, tự trách quản lý Tây Hoang thất trách, nói rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đích thân tới Đế Đô thỉnh tội."

"Thỉnh tội?" Thanh Vương nhướn mày, trong mắt lướt qua vẻ giễu cợt, "Hắn cũng thật khôn khéo - chuyện này nếu không phải bình định nhanh, bản thân hắn cũng khó mà thoát tội. Con gái hắn là Chu Nhan đó, chẳng phải đã hứa gả cho con trai Đại Phi rồi sao?"

"Vâng. Nghe nói Kha Nhĩ Khắc Thân vương còn chưa vào động phòng đã chết rồi."

"Vậy nói như thế, con gái Xích Vương coi như là góa phụ từ hôn ư?" Thanh Vương ngẩn ra, không nhịn được cười lạnh, vô cùng đắc ý, "Họ coi con gái này như báu vật, ba năm trước ta thay cháu trai đi cầu hôn còn bị chặn về - lần này để xem, lục bộ còn nhà nào muốn nhặt lại một món đồ cũ?"

Tư Thiên Giám vâng dạ: "Thanh Vương nói chí phải."

Thanh Vương nhíu mày, lại hỏi: "Có tin tức gì của Thời Ảnh không?"

"Tạm thời vẫn chưa có." Tư Thiên Giám nói, "Sau khi rời khỏi Tô Tát Cáp Lỗ, liền mất dấu vết của Đại Thần Quan. Đã phái tai mắt, cũng đã thông qua gương nước nhìn khắp Vân Hoang, thế nào cũng không tìm được tung tích của chàng."

"Thật vô dụng!" Thanh Vương hậm hực nói, "Đã bảo ngươi phải theo dõi sát tên này rồi mà!"

"Vương gia cũng quá làm khó tại hạ rồi. Đại Thần Quan linh lực cao cường, với chút bản lĩnh này của tại hạ, sao có thể giám sát chàng?" Tư Thiên Giám cười khổ, lắc đầu, "Toàn bộ Vân Hoang, ước chừng cũng chỉ có một mình Đại Tư Mệnh là làm được thôi?"

"Cũng chính vì thằng nhóc đó bản lĩnh lớn, ai cũng không làm gì được nó, nếu không, nó có thể sống tới ngày nay?" Thanh Vương hằn học nói, "Thật là nhổ cỏ không nhổ tận gốc, gió xuân thổi lại mọc!"

"..." Tư Thiên Giám không dám đáp lời.

Thanh Vương dường như cũng biết mình hơi mất kiểm soát, hạ thấp giọng điệu, hỏi: "Hoàng thái tử vẫn khỏe chứ?"

"Vẫn như trước đây, luôn thích ra ngoài chơi, cả ngày không ở Đế Đô." Tư Thiên Giám lắc đầu thở dài, "Đế Quân sớm đã nản lòng thoái chí lười quản thúc, mà Thanh Phi xưa nay luôn nuông chiều đứa con này, đánh không được mắng không xong. Chỉ có thể đợi sang năm chính thức lập Thái tử phi, đoán chừng sẽ có người quản dạy hắn cho tử tế."

"Ai, thằng nhóc này thật không khiến người ta yên tâm chút nào." Thanh Vương hậm hực nói, "Đã hai mươi mốt rồi mà còn chưa lập phi! Đế Quân ở độ tuổi này đã sinh được Hoàng trưởng tử rồi!"

Tư Thiên Giám cười làm lành: "Thanh Vương cũng không cần quá vội, Tuyết Oanh quận chúa chẳng phải cũng còn nhỏ sao?"

"Cũng mười tám tuổi rồi, không nhỏ nữa." Thanh Vương lắc đầu, lo lắng bồn chồn, "Chuyện này một ngày chưa quyết định, lòng ta một ngày không an. Hoàng thái tử dù sao cũng không phải do Hoàng hậu sinh ra, không phải đích không phải trưởng, áp lực trong triều rất lớn - nếu sớm ngày đón được Tuyết Oanh quận chúa, đạt thành liên hôn với Bạch Chi Tộc, lòng ta mới coi như trút được gánh nặng. Nhưng thái độ của Bạch Vương bây giờ mập mờ... ai, ta cũng không biết ông ta liệu có thực sự ủng hộ mối hôn sự này không."

"Thanh Vương không cần quá lo lắng, Hoàng thái tử và Tuyết Oanh quận chúa hai người tình cảm tốt lắm! Chỉ sợ gạo đã nấu thành cơm rồi..." Tư Thiên Giám bỗng hạ thấp giọng, cười nói, "Tháng trước Hoàng thái tử lén kéo Quận chúa tới Diệp Thành, chơi hai ngày hai đêm không về, cuối cùng Quý phi tức giận đùng đùng lệnh cho Thanh Cương tướng quân phái điện tiền kiêu kỵ quân mới bắt về được -"

"Thằng nhóc này!" Thanh Vương lắc đầu cười, "Đối phó với phụ nữ thì đúng là có bản lĩnh."

Tư Thiên Giám cười bồi: "Đó là đương nhiên, là cháu ngoại ruột của đại nhân mà."

"Được rồi, ngươi cũng nên nghỉ ngơi đi." Tâm trạng Thanh Vương cuối cùng cũng tốt lên, vẫy vẫy tay, "Đợi qua một thời gian ta rảnh, sẽ từ phong địa tới Đế Đô bái hội Bạch Vương một chút."

"Vâng." Tư Thiên Giám đóng gương nước lại, trong chốc lát căn phòng liền tối sầm xuống.

Phải sang năm mới lập Thái tử phi cơ mà, bây giờ triều dã các phe đã bắt đầu đấu đá nhau rồi sao? Hắn lắc đầu thở dài, nhìn ra ngoài một cái.

Trên đỉnh Bạch Tháp, gió đêm lồng lộng, thổi thần tràng kêu phần phật, quảng trường trước thần miếu trống trải không một bóng người, chỉ có Cơ Hành trên đài quan tinh chậm rãi vận chuyển, bao trùm cả bầu trời đầy sao vào trong đó.

Bỗng chốc, mắt hắn mở to - không biết từ khi nào, phía cuối quảng trường trống không bên ngoài, thế mà lặng lẽ xuất hiện một người!

Người thanh niên trẻ tuổi xuất hiện giữa không trung trên đỉnh cao kia, chắp tay đứng trên Bạch Tháp Ca Lan, dưới bầu trời đầy sao, một thân bạch y phiêu dật, đang xuyên qua Cơ Hành, chăm chú nhìn sự biến hóa của tinh dã trên đỉnh đầu.

Đó... đó thế mà là Đại Thần Quan?!

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:2
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »