Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3921 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 231

❊ ❊ ❊

Hoành Nghĩa quả thật đã chia nhà, trên núi hai trăm mấy con lợn khiến ông ta bận rộn không ngơi chân, hai năm đầu ông ta mỗi năm về ăn Tết ở nửa tháng, nhưng nghe nói ở nhà là cãi vã, sau này bọn họ chỉ về ăn bữa cơm đoàn viên đêm Giao thừa, mùng năm qua là chạy lên núi, thời gian càng lâu mâu thuẫn càng lớn, nghe Tiểu Mễ nói a gia của con bé còn oán trách nói hai thôn gần như vậy mà Hoành Nghĩa cũng không về nhà thăm, mỗi năm ăn Tết gặp mặt là bóng gió trách móc, Tết năm ngoái lão già nhớ nhung bạc trong tay Hoành Nghĩa, hai người cãi nhau một trận lớn, mẫu thân Hoành Nghĩa đã đề nghị chia nhà ra ở riêng.

“Ngươi xem, dưới chân núi lên núi càng tiện, hay là nhà bán cho ta, chất tử ngươi xây nhà dưới chân núi, hai lượng bạc ba mẫu đất hoang, có thể xây một cái viện lớn.” Trương Mạn tranh thủ nói, xây nhà dưới núi phải thuê người đào gốc cây, hơn nữa nói không chừng ở hai ba năm lại có gốc cây mọc lại, không khéo sẽ làm sập nhà, nhà bà ta sẽ không chịu nổi tổn thất này.

Thế này thì lại không biết điều, Hứa Nghiên cười lạnh một tiếng, nói: “Trương Mạn, tại sao không muốn xây nhà dưới chân núi mọi người đều rõ trong lòng, ngươi coi ta là kẻ ngốc mà lừa ta thì quá đáng đấy, ngươi về đi, nhà ta sẽ không bán cho ngươi, nền đất đã san phẳng thì xây nhà chỉ mấy ngày là xong, bất kể ngươi xây nhà hay dọn nhà, tháng tư năm sau nhà phải trả lại cho ta, từ bây giờ còn hơn sáu tháng, làm thế nào cũng được, mời trở về cho.”

Trương Mạn không ngờ bà lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, bao nhiêu năm nay bà chưa từng cãi vã hay trở mặt với người trong thôn, lại còn dạy trẻ con trong thôn học chữ miễn phí, là người nổi tiếng tốt tính, bây giờ đột nhiên lạnh lùng nói lời khiến bà ta trở tay không kịp, trực tiếp đuổi người khiến bà ta đỏ bừng mặt, ngập ngừng không nói nên lời một lúc lâu, bà ta đứng dậy nói: “Hôm nay ta đến tìm ngươi Tiểu Hạc không biết, ngươi có thể…”

“Ta biết ý ngươi, ngươi yên tâm, mâu thuẫn giữa người lớn ta chưa từng trút giận lên trẻ nhỏ.” Hứa Nghiên tiễn bà ta ra cửa, nhìn bà ta đi đến cửa Trương gia thì đóng cửa lớn vào nhà.

Sau đó hai ngày bà chú ý đến tin đồn trong thôn, nửa tháng sau sáng sớm bà đưa hai đứa trẻ đi lên trấn thì thấy Tiểu Hạc xách cuốc ở cách đường mấy bước chân đào gốc cây, cỏ khô trên mặt đất không biết từ lúc nào đã bị đốt thành tro đen.

“Tiểu Hạc, nhà mới xây ở đây sao?” Hứa Nghiên lớn tiếng hỏi.

“Vâng, ở đây rất tốt ạ.” Hắn ta ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Tiểu Quỳ, theo bản năng muốn phủi tro đen trên đùi, nắm chặt tay, cười hỏi: “Hôm nay không mưa không tuyết, phu tử sao lại đưa hai người bọn họ đi trấn?”

“Ta đi trấn mua đồ, tiện thể đưa hai tỷ đệ chúng đi, ngươi có muốn mua gì ta mang về cho.” Khi nói chuyện xe bò vẫn đang đi, Hứa Nghiên quay người lại gọi với hắn ta.

“Không có, các người đi nhanh đi.” Hắn ta vẫy tay gọi, nhìn xe bò đi xa hắn ta mới cúi người đào đất, mỗi nhát cuốc đều dùng sức hơn, hắn ta muốn nhanh chóng xây nhà ở đây, ở cạnh đường rất tốt, đám Đại Mao Nhị Mao về nhà, A Phiến Đại Ni về mẫu gia hay đi phu gia đều phải đi ngang qua đây, mỗi ngày hắn ta đều có thể nhìn thấy được người mình muốn gặp.

“Mẫu thân, A Lan ca gửi thư nói để đại đệ đệ con đi thi ở huyện thì cứ ở nhà huynh ấy.” Chưa hết tháng Giêng, trong nhà ngoài Đồ Tiểu Ngư ngày đêm bận rộn, những người khác đều nhàn nhã ngồi bên bếp lửa sưởi ấm, trên kẹp lửa gác ba củ khoai lang bọc bùn, bùn đã nứt ra, mùi thơm ngọt của khoai lang đã tỏa ra.

“Không cần, chúng ta ở nhà mình, Tiểu Ngư đi thi ta và phụ thân con sẽ đi cùng thằng bé, vừa hay cũng muốn xem nhà cửa cửa hàng, con có đi không?” Thực ra Hứa Nghiên là để mua bộ bút lông tử hào cho Tiểu Ngư, bất kể có thi đỗ hay không cũng tặng cho cậu, còn Đại Ngưu là để làm đầu bếp nấu cơm cho nhi tử mình.

“Mẫu thân, còn có con nữa, sao người lại không hỏi con, con cũng đi, nói không chừng con đi cùng ca ca con đi thi, một khi được hun đúc con sẽ khai sáng.” Đồ Tiểu Hòe xích lại gần cầu xin, thằng bé chán ở trong thôn rồi, huynh tỷ đều có việc làm, chỉ có thằng bé ngày nào cũng ru rú trong nhà không cho lợn ăn thì sẽ học chữ, muốn học lão già Ngũ Đại Gia xem thời tiết cũng không chịu được, cố chấp như cối xay.

“Con đừng nói nữa, con không biết xấu hổ ta đều đỏ mặt đấy, học chữ hơn bốn năm, Thiên Tự Văn còn chưa học thuộc, thật đáng xấu hổ.” Đồ Đại Ngưu kéo thằng bé mặt dày này đặt lên đùi nhéo mông, con khỉ trong lòng vặn vẹo khiến áo bông co lại mới đặt người xuống, “Ta đi làm cơm cho ca ca con, con ở nhà cùng a gia con trông lợn cho tốt vào.”

“Không được, người không cho con đi con sẽ lén chạy đi, trừ khi người xích con vào chuồng lợn luôn đi.” Không nhìn ra phụ thân đang đùa với mình, đều giận đến muốn khóc nhè, quả nhiên là đứa út, Hứa Nghiên bóc lớp bùn khô trên khoai lang, đưa cho nhi tử bảo bối, nói: “Cho con đi, con học nấu cơm cho tốt lên, đợi ca ca con thi tú tài thì đưa con đi nấu cơm, để phụ thân con ở nhà cho lợn ăn.”

Để không phải học chữ luyện chữ, Đồ Tiểu Hòe cái gì cũng có thể làm, nhóm lửa nấu cám lợn, rửa bát đào vườn rau, trước đây còn muốn dùng việc giặt quần áo để mua chuộc bà không ép thằng bé luyện chữ.

“Nhất ngôn cửu đỉnh!” Thằng bé nhận lấy củ khoai lang nhỏ khác do mẫu thân mình bóc vỏ rồi chạy ra cửa đưa cho đại ca đang khổ sở bầu bạn với sách trong thư phòng.

Ngày mười sáu tháng Giêng, Tôn Hạc đang xây chuồng thỏ trong căn nhà mới xây thì nghe thấy tiếng chuông quen thuộc từ bên ngoài, hắn ta vội vàng mở cửa lớn đợi xe bò đến, “Hây, Tiểu Ngư, ca ca chúc đệ đề tên bảng vàng, ta ở đây đợi đệ áo gấm về làng đấy.”

“Được thôi, mượn lời chúc tốt lành của ca ca.” Đồ Tiểu Ngư cười đáp, tuy rằng dù có thành đồng sinh cũng không xứng với từ đề tên bảng vàng này, một tiểu đồng sinh càng không thể coi là áo gấm về làng, nhưng người trong thôn đều tự hào về cậu, cậu cũng không còn e thẹn đưa đẩy nữa.

Bóng người trên xe bò dần không còn nhìn rõ, tiếng chuông bò vẫn có thể được gió đưa đến, Tôn Hạc lại đóng cửa lại, đứng bên cạnh tường viện so sánh, cảm thấy tường viện xây cao rồi, bò của Đồ gia có chuông, nhưng bò của đám Đại Mao thì lại không có.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »