Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 266
Ngoại Truyện – Cữu Cữu Chó (2)

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, Đồ Đại Ngưu thuê một chiếc xe lừa trên phố đưa Tiểu Ngư về thư viện, ông với Hứa Nghiên trực tiếp lái xe bò về nhà, Tiểu Ngư thấy mẫu thân cũng không có ý kiến gì, tùy tiện vẫy tay rồi đi, không một chút lưu luyến, lúc này cậu mới nhận ra mình đã làm chuyện ngu ngốc, phụ mẫu đi đi về về năm ngày, chỉ ở lại trấn ba ngày mà chuyện đại sự cả đời của cậu cứ như thế đã được định đoạt.

Đầu óc Đồ Thanh Du tỉnh táo lại, mỗi ngày ở thư viện ngoài đọc sách thì chỉ ở nhà ăn và ký túc xá, trừ khi Triệu phu tử gọi cậu đi ăn cơm thì cậu mới đi, cũng không theo Triệu Vân Huy tham gia các hoạt động thưởng trà bình sách nữa, mỗi khi nghỉ học thì về thăm tỷ tỷ, tham khảo cách thức qua lại của tỷ tỷ và tỷ phu, Triệu Vân Huy trở thành người đưa thư giữa Đồ Thanh Du cùng muội muội cậu ta.

Tề Cam Lan ở bên cạnh làm quân sư quạt mo, đưa ra những ý kiến lung tung, ngoài viết thư, Đồ Thanh Du còn gửi cho Triệu Ngọc Thanh những món đồ như tượng gỗ nhỏ, lồng dế, viết thơ mời nàng ấy thưởng thức.

Mỗi ngày về nhà trên người đều mang theo đồ đạc, Triệu Vân Huy thầm mắng đầu óc cậu có bệnh, rõ ràng ở cùng một thư viện, lại cứ thích làm cái trò chim nhạn đưa thư.

Nhưng cậu nghiêm túc như vậy, không gặp muội muội cậu ta, không chiếm lợi của muội muội cậu ta, Triệu Vân Huy thật sự không thể nói thẳng trước mặt: “Ngươi tự mình đến nhà đưa cho muội ấy đi.” Nếu bị người khác biết được, người ta sẽ nói một người làm ca ca như cậu ta mới là đầu óc có bệnh.

Tiểu Ngư vào tết Trung Thu chào đón sinh nhật mười bảy tuổi vào Tết Trung thu, cậu cùng nhạc phụ tương lai và đại cữu ca vội vã đến tỉnh dự thi hương, sau khi làm xong bài thi, Tiểu Ngư đã tự biết mình, chép lại cho phu tử xem, nghe ông ấy nói có chút khó khăn thì không hề bất ngờ, tuy rằng sách luận của cậu có tiến bộ, nhưng so với những người xuất sắc thì cảm giác là có thể chấp nhận được chứ không thể đi vào lòng người.

Trở về huyện, hắn thu dọn qua loa rồi đến Tề gia thăm tỷ tỷ và ngoại sanh nữ, Tiểu Quỳ sinh con vào tháng chín năm ngoái, là một bé gái, giờ đã hơn một tuổi, tên là Tề Mẫn Thụy, tên mụ là Qua Tử, ý là quả do hoa hướng dương kết thành.

“Tiểu Qua Tử, này, lúc cháu tròn một tuổi đại cữu không có ở nhà, đây là quà tròn tuổi đại cữu bù cho cháu.” Tiểu Ngư đeo chiếc vòng cổ bạc khắc hình hạt dưa lên cổ ngoại sanh nữ, còn có một bộ bát đũa gỗ, trên đó khắc hai chữ “Qua Tử”.

“Đại cữu không ở nhà cũng không sao, đại cữu mẫu đến cũng vậy thôi.” Tề mẫu đỡ ngoại sanh nữ đang muốn đi bộ, trêu chọc Tiểu Ngư, hỏi: “Thi hương cũng đã thi xong rồi, thi thế nào? Khi nào cưới tức phụ? Bá mẫu còn chờ uống trà mừng đây.”

“Ngày do phụ mẫu ta định, chuyện này ta không cần bận tâm.” Tiểu Ngư cuối cùng cũng biết nên nói gì và không nên nói gì về chuyện hôn sự, đón lấy Qua Tử mũm mĩm, đỡ nách dạy bé tập đi, “Còn về thi hương, e rằng ta phải đón hỷ sự tân hôn này trước.”

“Vậy phải xem ý của quan khảo thí, lời ngươi nói không tính.” Nhưng Tề mẫu cũng không tiếp tục tìm hiểu, chuyển sang hỏi: “Hôm nay không có việc gì khác sao? Không có việc gì thì trưa ở nhà ăn cơm, đừng đi.”

“Ta cũng định như vậy, chính là đến dỗ Qua Tử để đổi lấy cơm ăn.”

“Không dỗ thì con bé cũng hoan nghênh ngươi đến, có tiểu tử tuấn tú như ngươi cùng ăn cơm, món ăn cũng thơm ngon hơn ba phần.”

Nói rồi, bà ấy nhìn tiểu tôn nữ, bé gái này càng giống người Tề gia, nếu giống đại cữu giống ngoại bà của bé thì càng đẹp hơn, Hứa Nghiên đã bốn mươi lăm tuổi mà đôi mắt vẫn linh động.

Buổi chiều, Tiểu Ngư bế Qua Tử cùng tỷ tỷ và tỷ phu ra ngoài, định đưa ngoại sanh nữ đi chơi, hiện tại ban ngày bé được tỉnh táo phần lớn là do a nãi bé trông nom, mà a nãi bé tuổi đã cao không bế nổi bé nặng như cái cân, bé đáng thương ngày nào cũng bị nhốt ở nhà.

“Ngày kia ta về, tỷ, tỷ có muốn về nhà cùng ta không?”

Tề Cam Lan liếc nhìn đại cữu tử, Tiểu Quỳ đã gả cho hắn gần ba năm, giờ đây người Đồ gia nói với nàng vẫn là “về nhà”, chứ không phải “về mẫu gia”. Tiểu Quỳ miệng cũng luôn nói “lợn bò dê nhà ta, sơn trà nhà ta…”

Tiểu Quỳ nắm tay nữ nhi khẽ cắn một cái, “Không về, Qua Tử còn nhỏ, giờ đã tháng mười một rồi, đi đường một ngày lại ăn uống không tốt, ta sợ con bé bị bệnh.” Nàng theo mẫu thân nàng, khi Qua Tử chín tháng tuổi nàng đã hết sữa, giờ một ngày phải cho ăn mấy bữa.

“Vậy đến Tết tỷ cũng không về sao?”

“Không có cách nào, giờ làm việc gì cũng phải lấy đứa bé này làm chủ, đệ thành thân chọn một ngày ấm áp, ta về ở một tháng rồi trở lại.”

“Chậc, cuối cùng ta cũng biết chuyện nữ nhân sau khi gả đi hai ba năm không về mẫu gia không phải là hiếm.” Tiểu Ngư bất bình, đẩy mặt tỷ tỷ ra, không cho nàng trêu chọc ngoại sanh nữ, “Nói là lấy đứa bé làm chủ, ta thấy tỷ ngày nào cũng muốn ngủ ở y quán, ta còn tưởng tỷ sinh ra một cục đá, không cần bế không cần dỗ cũng có thể lớn lên.”

“Tiểu Ngư, sao đệ lại nói chuyện với tỷ tỷ đệ như thế?” Tề Cam Lan trợn mắt.

“Phi, huynh còn dám trừng mắt với ta? Các người làm phụ mẫu làm ra chuyện đó còn sợ ta nói sao?” Đồ Tiểu Ngư nổi cơn chó điên, bế ngoại sanh nữ chạy nhanh một đoạn đường, chỉ vào tiểu nha đầu đang cười khúc khích nói: “Thấy chưa? Nữ nhi hai người mới tròn một tuổi bị ta bế đi mà không khóc không quấy, không hề thân thiết với hai người, phụ mẫu chó má cái gì, Đồ Thanh Quỳ, hồi nhỏ mẫu thân có vứt tỷ cho người khác nuôi không?”

“Ta có bế con bé, sáng trưa tối đều là ta dỗ, tối cũng ngủ cùng ta.”

“Tỷ đừng nói với ta, ta không nghe, ta về nói với mẫu thân, để cho bà ấy dạy dỗ tỷ.” Cậu cũng là người chứng kiến Tiểu Hòe với Tiểu Mao nhà đại biểu ca lớn lên, nếu thật sự như tỷ tỷ mình nói, một đứa trẻ còn mùi sữa có thể bị người cữu cữu đã một hai tháng không gặp bế đi được sao?

Nói bế đi là thật sự bế đi, Tiểu Quỳ trơ mắt nhìn đệ đệ nàng bế nữ nhi nàng rẽ vào ngõ rồi biến mất, tiếng cười khúc khích của Qua Tử vẫn còn văng vẳng bên tai, Tiểu Quỳ nhìn nam nhân của nàng, “Khuê nữ chúng ta dễ lừa như vậy ư?”

“Đại cữu của nàng tuấn tú, không giống người xấu.” Hai phu thê tiếp tục đi về phía y quán.

Tiểu Ngư trông ngoại sanh nữ một ngày rưỡi, phát hiện tiểu nha đầu này thật sự dễ nuôi, ít khi khóc quấy, chỉ là tràn đầy năng lượng, là một người hễ có người là vui vẻ, chạy ra đường lớn thấy nhiều người thì đôi chân mũm mĩm của bé phấn khích nhảy nhót, thấy chiếc chong chóng quay thì chỉ tay a a kêu, gặp người gánh thúng bán chó con mèo con thì ôm lấy cái thúng của người ta không chịu đi.

“Về nhà của ngoại bà thì cháu nhất định sẽ thích, nhà ngoại bà ngoài lợn nhiều ra thì mèo chó bò dê cũng không ít.” Đến tối, cậu bọc kín ngoại sanh nữ rồi đưa về Tề gia, trên đường gặp bốn phụ tử Tề gia và tỷ tỷ cậu cũng đang về nhà, cậu đưa đứa bé cho nàng, lườm một cái rồi chào Tề phụ rời đi.

“Đại cữu của sấp nhỏ sao thế? Sao trông có vẻ tức giận?” Tề phụ vỗ tay với đứa bé mũm mĩm đang mở to mắt, phát hiện động tác này trước đây có thể chọc bé cười, giờ thì bé chỉ lười biếng liếc nhìn một cái.

“Không có gì, đệ ấy biết Tiểu Quỳ năm nay không về nhà ăn Tết nên có chút giận.” Tề Cam Lan giải thích, chuyện trông con hắn không muốn nói nhiều, sự thật là Tiểu Quỳ chỉ cần ở nhà là ôm nữ nhi không rời tay, khi Qua Tử chưa cai sữa cũng là Tiểu Quỳ cả ngày ở bên cạnh, nữ nhi quá không lạ người là do tính cách rộng rãi, không liên quan nhiều đến Tiểu Quỳ.

“Đồ gia thương nữ nhi.” Tề phụ cảm thán, hai tiểu tử nhà Đồ gia cũng được nuôi dạy tốt, nghe nói đứa nhỏ học quyền cước hơn một năm, gió tuyết cũng không ngừng nghỉ, thật là những đứa trẻ không tồi.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »