Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 223

❊ ❊ ❊

“Biểu ca, hóa ra huynh ở đây chơi à, bọn ta tìm huynh mãi.” Hai bóng người chạy tới, giọng nói đang ở thời kỳ vỡ giọng giống hệt Tề Cam Lan, âm thanh quá lớn khiến tai người ta khó chịu.

“Hê, vị tỷ tỷ này là ai? Ta dường như chưa gặp qua, cũng là họ hàng nhà chúng ta sao?” Đỗ Trọng Linh bám vào vai biểu ca hỏi, cậu ta thấp hơn Tiểu Quỳ, dáng vẻ rướn cánh tay bám vai người khác trông khá buồn cười.

“Đây là tiểu đồ đệ của a gia, muội ấy…”

“Ta biết rồi ta biết rồi, là tiểu sư cô Tiểu Quỳ? Trong thư a gia nhắc tới mấy lần rồi.” Đỗ Trọng Linh nhanh nhảu ngắt lời biểu ca.

“Ơi!”

“Không phải…”

Nghe tiếng đáp lanh lảnh của Tiểu Quỳ, A Lan bực mình lườm tiểu nha đầu một cái, rồi cốc đầu biểu đệ một phát, nói: “A gia chưa nhận muội ấy làm đồ đệ chính thức, không được gọi là tiểu sư cô. Còn muội nữa, đệ ấy không biết rõ chẳng lẽ muội không biết? Còn đáp rõ vang, một phát chiếm hết hời của bao nhiêu người.” Câu sau là nói với Tiểu Quỳ, vẻ mặt đắc ý kia của tiểu nha đầu thật gai mắt.

“Ồ, vậy là Tiểu Quỳ tỷ? Hay muội?” Lần này Đỗ Trọng Linh đã rút kinh nghiệm, quay sang hỏi biểu ca.

“Là muội muội, Tiểu Quỳ mới vừa qua mười một tuổi. Tiểu Quỳ, đây là biểu đệ con nhà cô cô ta, Đỗ Trọng Linh, đệ ấy đã tròn mười hai tuổi, lớn hơn muội, người bên cạnh đệ ấy là biểu ca của ta, Đỗ Bá Linh, lớn hơn ta một tuổi.” Cậu ta tiếp lời biểu đệ giới thiệu hai bên.

“Bá, Trọng, Thúc, Quý… Đỗ nhị ca, có phải huynh còn có hai người đệ đệ nữa không?” Tiểu Quỳ tự nhiên hỏi.

“Có một muội muội, Thúc và Quý thì vẫn còn trống, Thúc Linh và Quý Linh thì mẫu thân ta vẫn chưa sinh ra.” Lời vừa dứt, đầu lại bị cốc một phát, là do ca ca mình đánh.

“Lời gì cũng dám nói, đúng là cái miệng ăn đòn, Tiểu Quỳ muội muội, trong thư đã nghe danh muội nhiều lần, lần này cuối cùng cũng gặp được người thật. Hai đứa này là đệ đệ của muội à? Cả nhà muội đều cao thật đấy, ăn gì mà tẩm bổ thế?” Đỗ Bá Linh chú ý đến hai đứa bé trai cứ nhìn về phía này, đặc biệt là đứa lớn hơn, nếu là con gái thì cậu ta đã muốn huýt sáo rồi, trông thật thanh tú.

Tiểu Quỳ định bụng nói đùa là ăn cám lợn, nhưng chợt nhớ ra đây là lần đầu gặp mặt, liền nghiêm túc nói: “Phụ mẫu ta đều không thấp, mẫu thân nói ba tỷ đệ bọn ta đều giống phụ thân, sinh ra đã tay dài chân dài.”

“Thật tốt!” Hai người họ Đỗ cùng thở dài, hiện tại xem ra hai huynh đệ họ giống mẫu thân, người thấp không cao nổi.

A Lan đứng một bên không xen được lời nào, nhìn ba người họ tụm lại ríu rít như có chuyện nói không hết, không khỏi nhớ tới lúc đi xem tạp kỹ trên huyện, Tiểu Quỳ có bao nhiêu chuyện cũng nói với mình, không biết có phải tiểu nha đầu lại đang giới thiệu bò dê chó thỏ nhà mình cho người ta không.

Ghé đầu qua nghe thì tiểu nha đầu nói muốn cao lớn thì phải chạy nhảy nhiều, uống nhiều canh xương, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu lũ lợn nhà mình nuôi chưa từng bị bệnh, thịt cực kỳ ngon, sau núi nhà mình cũng có nuôi lợn, mỗi lần mưa thì tiểu nha đầu còn cùng chúng bạn trong thôn đi bắt cá mò tôm.

“Khi nào các huynh đi? Nếu không vội có thể đến nhà ta chơi, Tề tiểu ca trước đây đã đến rồi, bọn ta đưa huynh ấy lên núi hái táo, xuống nước câu tôm, mẫu thân ta nói vài ngày nữa cả nhà Tề đại bá cũng đến chơi, hai huynh có thể đi cùng họ.” Tiểu nha đầu nhiệt tình mời mọc.

Tề tiểu ca bỗng thấy khó chịu, nhíu mày răn dạy: “Sao muội gặp ai cũng mời thế? Nhà muội là do phụ mẫu làm chủ, muội còn chưa hỏi ý kiến phụ mẫu mà cứ lôi người không liên quan về nhà, vất vả là phụ mẫu muội đấy.”

“Ai là người không liên quan? Mới một năm không gặp, biểu ca huynh đem cái miệng biết nói chuyện cho người khác mượn rồi à? Tiểu Quỳ muội muội là tiểu đồ đệ của ngoại công, tụi đệ là ngoại tôn của ngài ấy, sao lại không liên quan chứ? Hơn nữa chúng ta cũng có giao tình, đúng không?” Cậu ta nài nỉ Tiểu Quỳ gật đầu để giữ thể diện cho mình.

“Đúng thế, phụ mẫu ta rất hoan nghênh bọn ta dẫn bạn về nhà chơi.” Tiểu Ngư đi tới nói, nãy giờ đứng một bên trông Tiểu Hòe cũng nghe thấy lời họ, nhìn Tề tiểu ca đầy vẻ giận dữ, không khỏi nhớ lại lời phụ thân mình nói trước đây, thầm nghĩ tính tình cũng di truyền sao? Tề đại bá thái độ kỳ lạ, nhi tử của đại bá cũng kỳ kỳ quái quái.

Đúng là phụ tử đồng lòng mà!

Tiểu Quỳ thì chẳng bị ảnh hưởng gì, đệ đệ nói xong thì gật đầu rồi lại tiếp tục tán gẫu với huynh đệ Đỗ gia, biết họ ở huyện bên cạnh, đi một chuyến mất ba ngày, không khỏi tò mò về cuộc sống bên đó. Tiểu Ngư cũng tụ lại nghe các ca ca Đỗ gia kể về sự khác biệt giữa hai huyện, còn giao phó việc trông Tiểu Hòe cho Tề tiểu ca.

Tề Cam Lạn khoanh tay đứng một bên lạnh lùng quan sát, cảm thấy mình bị phản bội, nhìn biểu ca biểu đệ cũng thấy không vừa mắt.

Mãi cho đến lúc khai tiệc, mấy người này mới chịu ngừng miệng, cậu ta dắt mấy đứa nhỏ mình mang tới định chào hỏi rồi đi, lại nghe Tiểu Quỳ bỗ bã nói: “Ở nhà còn có lợn cần cho ăn, chắc bọn ta phải về sớm, chiều nay không chơi cùng được. Các huynh nếu rảnh thì đến nhà ta chơi, bảo Tề tiểu ca dẫn đi, huynh ấy biết đường.”

“Hừ, đồ không tim không phổi.” Tề tiểu ca nhìn đi chỗ khác, nói lớn, khóe mắt liếc thấy cả bốn người đều đang nhìn mình, cậu ta cũng không quay đầu lại, chẳng buồn để tâm, cứ như câu vừa rồi không phải mình nói.

Tiểu Hòe thấy phụ thân mình ra ngoài liền kéo huynh tỷ chạy về, không xen vào chuyện rắc rối giữa mấy người này nữa.

Kẻ gây mâu thuẫn đã đi rồi, Tề Cam Lan đi đầu rời khỏi, huynh đệ Đỗ gia cũng bám theo sau, thản nhiên trò chuyện với cậu ta, dù sao cũng là huynh đệ, Tề tiểu ca đành nén cơn tức, thỉnh thoảng mới đáp lại một tiếng.

Chủ nhà nhiều việc, ba biểu huynh đệ bọn họ thoát thân ra ngoài thì không tìm thấy ba tỷ đệ Tiểu Quỳ đâu, xem ra là đã về thật rồi.

Buổi tối khách khứa đã đi hết, trên bàn cơm chỉ toàn người nhà Tề lão đại phu, bốn người con mang theo cả gia đình ngồi chật ba mâm cỗ, nghe Đỗ Trọng Linh kể với mẫu thân mình chuyện muốn cùng nhà đại cữu đi thôn Hậu Sơn, Tề Cam Lan thấy có chút bất an, cậu ta cũng không quên lời a gia nói đêm đó, nếu phía cậu ta không thành, a gia còn muốn nói chuyện với hai vị cô cô, hiện giờ tuổi tác tương đương thì chỉ có Bá Linh biểu ca và Trọng Linh biểu đệ.

Đêm hôm đó, trong lúc cậu ta còn chưa hiểu rõ lòng mình, cảm thấy hoang mang lo sợ khi muội muội biến thành vị hôn thê, cậu ta đã bắt đầu sốt ruột như kiến bò chảo nóng, cứ chằm chằm nhìn động tĩnh phía a gia. Vừa nghe a gia a nãi gọi tên cô cô là cậu xây xẩm mặt mày, phải véo vào chân mới có thể tiếp tục ngồi vững trên ghế.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »