Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 222

❊ ❊ ❊

Đúng ngày đại thọ sáu mươi tuổi của Tề lão đầu, Đồ Đại Ngưu sớm đã bận rộn xong việc chăm mấy chục con lợn ở nhà, một lần nữa tắm rửa thay quần áo, đưa cả nhà lên trấn.

Đồ lão hán xoa hai bàn tay vào nhau, càng gần đến trấn ông càng thấy hối hận: “Ta không nên đến, ta xuống xe đi bộ về cho xong.”

“Đã đến đây rồi, sắp tới nơi rồi còn về cái gì, ngồi cho vững, đừng để ngã xuống mà trẹo chân.” Đồ Đại Ngưu đưa tay ra sau chắn một cái, sợ lão đầu thật sự nhảy xuống xe.

“Aiz, ta chỉ là lão già lụ khụ, họ Tề ta mới chỉ gặp qua hai đứa nhỏ kia, sao nỡ vác mặt đến ăn tiệc, người ta nhìn vào lại bảo là da mặt dày. Cả nhà già trẻ lớn bé đều đến, nói không chừng còn có người bảo chúng ta đi chực ăn, thật đấy, để ta về đi.” Lão hán lo âu, sợ vì bản thân mà làm mất mặt nhi tử tôn tử, ông không nên nghe lời Đại Ngưu, cứ ở nhà một mình tự nấu tự ăn cho thong dong.

“Người cũng sắp sáu mươi rồi, đi xem người ta tổ chức đại thọ sáu mươi thế nào để lấy hơi ấm, sau này tụi con cũng tổ chức cho người như vậy, ăn tiệc thôi mà, thêm một mình người cũng chỉ chiếm một chỗ ngồi, nhà giàu người ta không để tâm chuyện đó đâu, có người đến góp vui họ còn mừng không hết nữa là.” Đồ Đại Ngưu đổi vị trí mà suy nghĩ, nếu là mình tổ chức đại thọ cho lão phụ thân, Hàng gia, Cố gia, Tề gia mang theo cả già trẻ đến thì hắn chắc chắn sẽ hoan nghênh, càng đông người càng náo nhiệt.

Hơn nữa giống như Hứa Nghiên nói, lão đầu không có khuê nữ cũng chẳng có nhi tử khác, quanh năm suốt tháng không có họ hàng để đi lại, suốt ngày thui thủi ở nhà nuôi lợn đến mức ít nói hẳn đi, đưa ông ra ngoài chơi chút, trên huyện xa xôi không có cách nào nên ông chỉ có thể trông nhà, còn trên trấn gần thế này thì nên mang ông theo, chỉ là chuyện giải thích thêm đôi câu với chủ nhà mà thôi.

Quả nhiên, Đồ Đại Ngưu vừa nói thế, Đồ lão hán không còn kêu đòi xuống xe về nhà nữa, sáu mươi tuổi là một cái ngưỡng, người có thể sống qua tuổi sáu mươi mà không đau bệnh không nhiều, có con cái tổ chức tiệc mừng lại càng là một thể diện hiếm có.

Trong con ngõ ngoài cửa Tề gia đã dừng đỗ mấy chiếc xe bò, Đồ Đại Ngưu đổ đống cỏ tươi trên xe xuống đất, đặt thùng nước vào góc tường, buộc bò vào cọc gỗ, rồi xách theo thọ lễ bước vào cổng lớn Tề gia.

Người canh giữ ở cổng là nhị nhi tử của Tề lão đại phu, hắn ta không quen biết Đồ Đại Ngưu, nhưng thấy cả nhà này đi đứng quen đường quen lối nên cũng không hỏi nhiều, nhiệt tình chào hỏi rồi vẫy tay gọi một gã sai vặt đi ngang qua: “Ngươi đi gọi đại ca ta, nói có khách đến, ta không quen biết để huynh ấy ra tiếp đón.”

Gã sai vặt khi đuổi kịp người Đồ gia vừa bước vào cửa thì thấy đại gia đã chạm mặt họ rồi, liền lặng lẽ chuồn đi làm việc của mình.

“Con đã nói rồi mà, người ta không để ý thêm một người hay thiếu một người đâu.” Ngồi trước sân khấu kịch, Đồ Đại Ngưu cho lão phụ thân một viên thuốc an thần, rồi quay sang hỏi Hứa Nghiên: “Nàng có thấy sắc mặt Tề đại ca có chút kỳ lạ không? Cảm giác nhiệt tình hơn trước, nhưng dường như lại chẳng khác gì ngày thường, ta không diễn tả được cái cảm giác đó. Hơn nữa lúc nói chuyện với ta, huynh ấy cứ nhìn ra sau lưng ta, ta tưởng huynh ấy vội đi tiếp khách khác, bảo huynh ấy cứ bận việc đi thì huynh ấy lại bảo không bận.”

“Chàng đang nói gì vậy? Ta không hiểu lắm, ta cũng không nhìn chằm chằm vào huynh ấy, chẳng thấy có gì kỳ lạ cả, chắc là hôm nay nhiều việc nên chàng cảm nhận sai thôi.” Hứa Nghiên không thấy có gì bất thường, nên cũng không để tâm đến Đồ Đại Ngưu, thấy quanh sân khấu có những đứa trẻ khác đang chơi đùa, nàng dặn ba đứa con: “Hôm nay đến làm khách, không được nghịch ngợm, không được gây chuyện.”

“Vâng, bọn con biết rồi.” Ba tỷ đệ Tiểu Quỳ đều ngẩng đầu nhìn quanh, thấy bóng dáng A Lan ngoài cửa viện liền chạy lạch bạch ra tìm cậu ta.

“Tề tiểu ca, hôm nay huynh cũng dỗ trẻ con à?” Bên cạnh A Lan có bốn năm đứa trẻ, đứa lớn nhất cũng chỉ cỡ Tiểu Hòe, còn có cả đại chất tử của cậu ta, vì tên khó đọc nên mọi người gọi là Tiểu Tề, có bọn trẻ bám lấy nên thảo nào cậu ta mãi không đi tìm họ chơi.

“Ừm, các muội mới đến à?” A Lan nhìn trân trân vào Tiểu Quỳ, cậu ta thầm so sánh chiều cao của hai người, đỉnh đầu Tiểu Quỳ chắc là tầm ngang mũi mình, khi bé nhìn vào mặt cậu ta, trong mắt không có vẻ thẹn thùng như các tỷ tỷ muội muội của bạn học, bấy lâu nay cậu ta cứ ngỡ là tiểu nha đầu thôn quê tính tình thuần phác, hóa ra là vì tuổi còn quá nhỏ, chưa biết rung động?

“Tề tiểu ca, huynh nhìn ta làm gì? Đâu phải không quen biết.”

“Muội cao thật đấy, nhị tỷ nhà Tiểu Bàn lớn hơn ta một tuổi mà còn thấp hơn muội một chút, tỷ ấy đã đính hôn rồi.” Nhắc đến chuyện hôn sự, cậu ta cảm thấy mặt hơi nóng lên, nhưng cô nương đối diện lại chẳng có phản ứng gì, vẫn cười tươi rói nhìn xuống chân, tự hào bảo rằng qua hai năm nữa mình sẽ cao bằng mẫu thân mình.

Cậu ta ậm ừ một tiếng, không biết nên nói gì tiếp, trước đây dường như cậu ta có bao nhiêu chuyện nói không hết với tiểu nha đầu: chuyện ở y quán, chuyện chó mèo nhà tiểu nha đầu, chuyện đứa đại chất tử nghịch ngợm không yên của cậu ta…

“Mèo nhà muội thế nào rồi?” Lời vừa thốt ra cậu ta đã muốn cắn lưỡi, chẳng phải mấy ngày trước vừa mới gặp sao, quả nhiên thấy Tiểu Quỳ nhìn với vẻ kỳ lạ rồi hỏi: “Hả? Mèo nhà ta vẫn khỏe mà.”

“Ừm. Còn lũ cá chạch chúng ta bắt thì sao? Vẫn còn nhả bùn chứ? Muội có thay nước cho chúng không?” Cậu ta thầm may mắn vì mình nhanh trí, lập tức nghĩ ra chuyện mới để hỏi, không để tiểu nha đầu dò xét vẻ kỳ lạ của mình nữa.

“Thay nước rồi, không nhả bùn nữa, bùn trong bụng đã nhả sạch rồi, mẫu thân ta nói đợi lần sau các huynh đến nhà ta chơi, sẽ để phụ thân ta làm món chạch om đậu phụ cho các huynh ăn.” Tiểu Quỳ không muốn tán gẫu nữa, đột nhiên cảm thấy đi nghịch bùn với trẻ con cũng vui.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »