Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 215

❊ ❊ ❊

Buổi tối, hầm ra một nồi canh vịt già trắng sữa, chưa nói thịt có dai hay không, chỉ riêng màu sắc này cũng đủ uống cạn sạch, Hứa Nghiên múc một muỗng nếm thử, tươi ngon, không phải cái tươi của canh cá, vị rất đậm đà, lúc mở miệng nói chuyện cũng không cảm thấy hơi thở tỏa ra có mùi tanh, thịt vịt dai mà không già, xương cũng hầm nhừ, nhai nát hút nước luộc xương, nếu là vịt mới giết, xương cứng sẽ làm gãy răng.

“Năm nay chúng ta cũng mua bảy tám con vịt già đem làm vịt muối nhé.” Hứa Nghiên hài lòng buông đũa, gom hết vụn xương nhai nát trên bàn cho vào bát chó. Mấy vụn xương này mà nhổ xuống đất chó sẽ liếm vào không ít bụi bẩn.

“Đi, Tiểu Quỳ cùng ta ra ngoài một chuyến, nhà của Bàn Đầu còn năm con vịt muối, chúng ta mua thêm ba con về, ngày mai biếu Tề đại phu hai con, nếu ông ấy thích, mùa đông chúng ta sẽ mua nhiều hơn làm vịt muối.” Hứa Nghiên ôm vai tiểu cô nương đi ra ngoài, Tề đại phu rất tốt với khuê nữ nhà mình, nàng liền xem ông ta như trưởng bối để hiếu kính.

“Không để nàng rửa bát, trời tối thì đừng chạy ra ngoài, sáng mai đi cũng vậy.” Đồ Đại Ngưu dựa lưng vào ghế nói, hắn nấu cơm thì Hứa Nghiên rửa bát, lão đầu nấu cơm thì hắn rửa bát, tối nay là hắn nấu cơm, lẽ ra là Hứa Nghiên rửa bát, nhìn bộ dạng nàng là muốn trốn việc.

“Sáng mai chưa chắc người ta đã ra ngoài, có trăng, nhìn thấy đường.” Hứa Nghiên ôm khuê nữ, tốc độ đi càng nhanh hơn.

Hai người đi rồi, trên bàn chỉ còn lại bốn người ba thế hệ, người nhỏ nhất còn vén áo vỗ bụng.

“Đại nhi tử, tám tuổi rồi, tối nay bát là con rửa, ta hồi tám tuổi đã biết nấu cơm luôn đấy.” Đồ Đại Ngưu ôm đại nhi tử nói.

Đồ Tiểu Ngư nhìn về phía a gia hỏi, thấy ông gật đầu, nhanh nhẹn nhặt bát đũa đi vào bếp, Tiểu Hòe cũng đứng dậy giúp đỡ, hai đứa trẻ bưng bát vào rồi cũng không ra.

Đồ lão hán nghe thấy hai tôn tử thì thầm bên trong, đá nhi tử một cái, mắng khẽ: “Lười chết đi được, để nhi tử rửa bát mà ngươi cứ ngồi tán phét, ngươi có mặt mũi nào nói ngươi tám tuổi đã biết nấu cơm? Nấu trứng xào hẹ lão tử ăn đầy vỏ trứng, nhai trứng cứ như ăn cát vậy.”

“Bây giờ là người đang tán phét, con tám tuổi đã biết nấu trứng xào hẹ cho người, con để nhi tử tám tuổi của con rửa cái bát thì có gì?”

“Tôn tử ta biết đọc sách, không biết nấu cơm cũng có thể lấy được tức phụ, ngươi thì không được, ngươi lấy được tức phụ toàn bộ là nhờ ta từ nhỏ đã dạy ngươi học nấu cơm.” Đồ lão hán tự dát vàng lên mặt mình.

“…” Lão đầu nói không sai, nhưng Đồ Đại Ngưu không thừa nhận mình lười, xòe tay làm bộ vô lại: “Thương tôn tử thì tự mình vào đó rửa đi, đi nhanh lên, kẻo vào muộn tôn tử của người rửa xong luôn đấy.”

“Phụ thân nó lười miệng tham, chỉ có thể để tôn tử chịu khổ một chút thôi.” Ông cũng không chịu đứng dậy, vừa dứt lời, bên trong bếp vang lên tiếng bát vỡ.

Bát là Tiểu Hòe làm vỡ, tay thằng bé nhỏ không cầm chắc được, bát sành va vào kẹp lửa vỡ tan thành ba mảnh, Đồ lão hán cầm ba mảnh sành đặt vào gốc tường ngoài, chỗ bùn đất, ở đây còn có mấy mảnh ngói, đều là dùng để cho mèo hoang ăn.

Sau đó cũng không vào trong, để ba phụ tử bọn họ ở bên trong rửa nồi rửa bát, nghe thấy Tiểu Quỳ và mẫu thân con bé về rồi mới đi vào, xách một giỏ cỏ đổ vào chuồng bò phía hậu viện, sáng mai lại đổ thêm một giỏ mang ra là có thể lên đường.

“Chó có vào hết chưa? Vào hết rồi thì đóng sập cửa lại, không cho ai ra ngoài nữa.” Nghe thấy tiếng nói chuyện, ông đi vào, hướng về phía tiền viện hô một tiếng.

Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng cả nhà đã dậy, vịt muối thịt muối đều đặt trong giỏ tre sạch sẽ, bột sắn dây đựng trong ống tre, được nút chặt bằng nút gỗ mới gọt. Roi ngựa kêu “phát” trên không, bò bắt đầu bước những bước đầu tiên, ba tỷ đệ Tiểu Quỳ vẫy tay chào a gia, nói: “A gia, bọn cháu về sẽ mua thịt bò om cho người ăn.”

Đồ lão hán mỉm cười vẫy tay, thịt bò nào dễ gặp vậy chứ, nhìn xe bò ra khỏi thôn, ông gọi chó vào nhà, từ bên trong đóng cửa lớn lại.

“Tôn tử ta tên là Tề Cam Lan, năm nay mười bốn tuổi, lớn hơn Tiểu Quỳ ba tuổi, chiều nay thằng bé cũng ở y quán Tề dân phụ giúp học y, buổi chiều các ngươi đến, đưa cái gói này cho thằng bé.” Tề đại phu đặt gói đồ lên xe bò, ông ta do dự một chút: “Nếu không gặp thì thôi, trực tiếp để ở y quán cũng được, các ngươi đến thì báo tên, họ biết ta ở trấn thu một tiểu đò đệ.”

“Nhất định sẽ giao cho hắn, ngày mai không gặp thì ngày kia lại đến, Tề gia gia, người bí mật mang gì cho tôn tử vậy ạ?” Tiểu Quỳ ôm gói đồ cười hỏi.

“Đồ tốt, thằng bé thích đó.”

Tiểu Quỳ ở y quán gọi ông ta là Tề đại phu, ra khỏi y quán được yêu cầu gọi là Tề gia gia, Tề lão đại phu hai năm nay không cho con bé gọi là sư phụ, nói là chưa chính thức thu con bé, hơn nữa đại tôn tử của ông ta đã thành thân, không muốn cho đám tôn tử có một vị tiểu sư cô nhỏ tuổi như vậy.

Trên xe bò thêm một gói đồ, bớt đi hai con vịt muối, xe bò chậm rãi ra khỏi trấn, Đồ Đại Ngưu nói: “Ông lão này cũng buồn cười thật, mang đồ chỉ cho tiểu tôn tử, trách sao lại dặn phải tự tay giao cho cậu ta.”

“Người ở tuổi này, con cháu đầy đàn, muốn công bằng còn mệt mỏi lắm, thích ai thì tặng quà cho người đó tùy tâm đi, đợi ta đến tuổi này ta cũng sẽ làm vậy.” Hứa Nghiên nắm một nắm cỏ đuôi chó bên đường, mượn lực của xe bò bẻ gãy, miệng lẩm bẩm: “Tề Cam Lan, tên cũng hay ghê, ta thích chữ “Cam”, lần đầu tiên thấy người đặt chữ này vào tên.”

Đến huyện đã là hoàng hôn, vẫn chưa tìm thấy cửa tiệm Hàng gia, nhưng đã nhìn thấy y quán Tề Dân trước.

“Trước đi xem xem, nếu người vừa vặn chưa về nhà, cũng có thể đưa gói đồ cho cậu ta.” Hứa Nghiên xách gói đồ dắt Tiểu Quỳ vào y quán, vừa bước vào đã nghe thấy một giọng nam khàn khàn tuyệt vọng la lên: “Tề Cam Lan, ngươi chậm trễ thêm nữa, mèo nhà tỷ tỷ của chảy máu hết rồi.”

“Ta không phải là thú y, mèo mèo chó chó nhà thất đại cô bát đại di của ngươi, ta đều xem hết rồi.” Một giọng nam khàn khàn khác vang lên, Hứa Nghiên và Đồ Tiểu Quỳ nhìn sang, là một tiểu tử mặc áo nền trắng, thêu hình màu xanh lục đậm trên diện tích lớn.

“Tề Cam Lan, a gia ngươi bảo ta mang cho ngươi một gói đồ, ta là tiểu đồ đệ mà a gia ngươi thu, suýt chút nữa đã thành sư cô của ngươi rồi đấy.” Tiểu Quỳ không khách khí, mở lời chào trước.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »