Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 258

❊ ❊ ❊

Đồ Đại Ngưu vẫn nhìn hắn ta chằm chằm, xác nhận lại lần nữa là hắn ta không nói dối, Tôn Hạc xen vào chỉ có thể nói là trùng hợp, chỉ có hai người ở thôn Trần gia mà người này nói ra mới giống như đang cố tình theo dõi ông, ông muốn gọi Tiểu Hòe đang dựa ở cửa bếp, nhưng chợt nhớ đến chữ viết xấu xí của thằng bé, liền quay đầu bảo Hứa Nghiên ghi lại tên và địa chỉ của mấy người này.

Sau đó, ông đổ cho Triệu Tiểu Hổ này một bát canh gừng rồi trói hắn ta vào trong lều cỏ, sợ chó cắn hắn ta nên ông lại xích chó lại, thấy mưa đã tạnh, trời cũng sắp sáng, ba người Đồ Đại Ngưu tùy tiện dùng nước nóng tắm rửa một lát, uống một bát canh gừng hơi nóng, lau tóc khô nửa chừng rồi nằm trên giường ngủ một hai canh giờ.

Sáng sớm, ông dậy tráng hai cái bánh trứng lấp đầy bụng, rồi vào phòng Tiểu Hòe gọi thằng bé thức giấc, “Đừng ngủ nữa, đi thôi, tối qua chẳng phải con rất tức giận với mạnh mẽ lắm sao? Đi cùng ta đến nha môn mở mang kiến thức, đừng chỉ biết trốn trong nhà mà nổi giận sụ cái mặt thối.”

Tối qua mưa lớn, đường sá lầy lội, xe bò đi trên đường bùn có chút trơn trượt, chờ khi Đồ Đại Ngưu dẫn nhi tử và tên trộm nửa sống nửa chết đến trấn, các quán ăn trên phố đã đóng cửa, các quầy hàng cũng đã dọn dẹp, hôm nay không phải ngày chợ phiên, người cũng ít.

Ông hỏi Tiểu Hòe: “Đói không? Con xuống xem quán bán bánh ngọt còn mở cửa không, mua mấy cái lấp đầy bụng.”

“Con không đói, đi nha môn trước đi.”

“Cũng được.”

Nói là dẫn Tiểu Hòe đến mở mang kiến thức, nhưng Cố Thanh ở nha môn, Triệu Tiểu Hổ cũng thành thật khai báo, Đồ Đại Ngưu từ khi vào nha môn đến khi ra khỏi cửa còn chưa hết một nén nhang, chân trước ông vừa ra khỏi cửa, sau lưng đã có nha dịch đeo trường đao đi bắt người.

Cố Thanh tiễn Đồ Đại Ngưu ra ngoài, vỗ vai ông hỏi: “Ngươi cũng về thật khéo, về muộn một ngày thì lợn bò dê trong nhà đã bị trộm hết rồi, về sớm nửa ngày cũng không bắt được trộm.”

“Trong nhà có người trông coi, còn có năm con chó, làm sao dễ dàng ra tay được.” Đồ Đại Ngưu nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng dặn dò: “Về việc thẩm vấn người, ngươi giỏi hơn, đợi bắt được người rồi giúp ta hỏi kỹ xem phía sau bọn chúng có ai xúi giục không, ta chỉ sợ bị người quen để ý mà ta vẫn không hay biết.”

“Được, chuyện này giao cho ta ngươi cứ yên tâm, mà ngược lại là ngươi, có một tức phụ biết đọc biết viết, lại có một nhi tử tú tài thiếu niên, ngươi cũng trở nên văn vẻ rồi. Lần này sao đột nhiên đi huyện vậy? Không phải nhi tử tú tài nhà ngươi xảy ra chuyện gì chứ?” Cố Thanh dò hỏi.

Đồ Đại Ngưu cảm thấy lời ông ta nói có chút chói tai, liếc nhìn ông ta một cái nhưng không tỏ ra khó chịu, đáp: “Tiểu Ngư vẫn ổn, là Tiểu Quỳ, con bé có thai muốn ăn món lòng lợn xào dưa chua do ta làm, vừa hay cũng lâu rồi không gặp hai tỷ đệ bọn họ, nên mới ở lại thêm mấy ngày.”

“Các ngươi cũng thật là, nha đầu gả rồi thì như bát nước hắt đi, muốn ăn lòng lợn xào dưa chua thì bảo phu gia con bé làm cho, ngươi cũng thật chiều chuộng con bé.”

“Cút đi, khuê nữ ngươi gả đi rồi ta cũng chưa thấy ngươi coi con bé như bát nước hắt đi, đây còn đang nâng đỡ nữ tế đây này.” Đồ Đại Ngưu chỉ vào trong, đều là người biết rõ gốc gác của nhau, ai mà không biết ai chứ.

“Tiểu Hòe, đi thôi, nên về rồi.” Ông không thèm để ý đến Cố Thanh nữa, gọi tiểu nhi tử đang đứng một bên chuẩn bị về nhà.

Cố Thanh sớm đã chú ý đến tiểu tử này cứ thò đầu ra đò xét đám nha dịch trong nha môn, lúc này liền mở miệng hỏi: “Tiểu tử, muốn làm nha dịch sao? Muốn đến thì cứ đến, ta dẫn dắt ngươi, ta thấy nhà các ngươi chiêu chọc những kẻ thối nát này chính là có tiền mà không có quyền, cá thối tôm hôi cũng dám giẫm một cước.”

Câu cuối cùng ông ta nói là hướng về phía Đồ Đại Ngưu.

“Nói bậy, tên Triệu Tiểu Hổ mà ta bắt được còn nói ở trấn này ai cũng biết đại danh của Đồ gia ta, còn biết ta có một nhi tử tú tài, hôm nay ta kéo cái tên cá thối tôm hôi này từ thôn ra trấn, danh tiếng của ta càng vang dội hơn, ta xem ai còn dám đến tìm chết.”

“Ngươi sẽ không có ngày già đi đâu…” Cố Thanh còn chưa nói hết câu, đã thấy xe bò chạy mất, không khỏi bực bội, chua chát nói: “Thật đúng là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, cái tên lừa cứng đầu này lại sinh ra một nhi tử tú tài, má nó mà lại còn mới mười lăm tuổi.”

Nghĩ đến nhi tử mềm yếu sợ mệt sợ bẩn trong nhà, ông ta liền phiền lòng, phàm là nhi tử có chút chí hướng, ông ta có ngu mới đi nâng đỡ nữ tế.

Trên đường trở về, Tiểu Hòe nhét mứt vào miệng, ngọt đến ngấy mà thằng bé cũng không để ý, nghĩ đến lời Cố thúc nói “ngươi sẽ không có ngày già đi đâu”, khi nhắc đến danh tiếng, phụ thân nhắc đến bản thân nhắc đến đại ca nhưng lại không nghĩ đến mình, có lẽ là vì mình còn nhỏ, nhưng sau này đâu phải mình không trưởng thành.

Thằng bé nhổ hạt quả gì đó trong miệng ra, nói với người đang quay lưng lại mà đánh xe: “Phụ thân, con muốn đi làm nha dịch.”

“Con thật sự coi lời Cố Thanh nói là thật hả? Đừng nghe ông ta nói bậy, nha dịch mà thật sự tốt như vậy thì ông ta sẽ không cho nhi tử mình đi sao? Con đừng thấy nha môn nhỏ, bên trong có bao nhiêu là khúc mắc, người từ nha môn ra trong tay không có ai sạch sẽ cả.” Đồ Đại Ngưu muốn dập tắt ý nghĩ của thằng bé, nơi càng nhỏ thì càng có nhiều quan hệ, nha dịch đều nhận tiền bẩn, nha dịch đi ra ngoài, trước mặt người ta đối xử với họ cung kính, sau lưng ai mà không mắng họ là chó săn.

“Không phải, con đã nghĩ kỹ, lúc ca ca con thi đồng sinh, con thấy nha dịch ở huyện con đã muốn làm nha dịch rồi, đi ra ngoài oai phong lẫm liệt, con cũng không muốn ngày nào cũng ở nhà rửa bát nấu cơm cho lợn ăn, lén lút học trộm thợ mộc khắc trâm cài, Đại Mao Nhị Mao đã làm nha dịch mấy năm, cũng rất tốt.” Thằng bé im lặng một lát, “Ca ca và tỷ tỷ con đều có bản lĩnh, con cũng muốn ra ngoài xem sao.”

Đồ Đại Ngưu không nói gì nữa, ông là nam nhân, hiểu rõ tính cách nam nhân nhất, đều thích sĩ diện, thích kích thích mạo hiểm, nhưng ông cũng không dám vội vàng đồng ý, liền thoái thác: “Về nhà bàn bạc với mẫu thân con rồi nói sau.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »