Họ không biết Y Mộng Gia Đắc đã nhìn thấy gì trên dòng thời gian xuyên việt chiều không gian với cái giá là sự vỡ vụn của viên đá năng lượng T. Đến tận lúc này, Khải Tây mới hiểu ra, người đàn ông nhân loại trước mắt chính là gợn sóng đó. Y Mộng Gia Đắc đã thành công lợi dụng sự kiềm chế của anh để thoát thân, đồng thời gài bẫy họ, khiến họ cuối cùng phải trở thành nô lệ của Đường Phương.
Sau khi duyệt qua những mảnh ký ức này, Đường Phương cảm thấy mình có chút coi thường Y Mộng Gia Đắc. Mặc dù gã khổng lồ đó bị đồng vị nguyên tố không thu hút mà lao vào hố trời trông có vẻ ngốc nghếch, lỗ mãng, nhưng trí tuệ mà nó thể hiện trong quá trình kháng cự lồng ấp thực sự rất có trình độ, không khác gì một người bình thường.
Anh vốn tưởng Y Mộng Gia Đắc đập tàu Tọa Thiên Sứ xuống hố trời chỉ là hành động tiện tay, giờ xem ra, e là đã có tính toán từ trước. Chẳng trách khi gặp phải sự tấn công của hạm đội tàu Tuần Dương Hư Không, nó có thể quyết đoán ngay lập tức, chấp nhận cái giá là viên đá năng lượng T tan nát, chớp lấy thời cơ khi tàu Xí Thiên Sứ, tàu Thần Tinh và các chiến hạm khác rời xa quỹ đạo cao của hành tinh lưu lạc để chui vào lỗ sâu thoát thân.
Con súc sinh đó đã chơi một chiêu mượn dao giết người, còn anh chính là con dao đó... Lúc trước, Tán Ca Uy Nhĩ lợi dụng anh tấn công hệ sao George của Công tước Terry Party để khơi mào tranh chấp, ép cung các thế lực phe cũ, điều đó khiến anh rất khó chịu, trong lòng cực kỳ không thoải mái. Không ngờ hôm nay lại bị một con súc sinh lợi dụng, không còn nghi ngờ gì nữa, thực sự rất mất mặt—mặc dù kết quả cuối cùng của việc này là anh chiếm được món hời lớn, vớ được một di tích, còn thu phục được một nữ nhân A Lan Đặc làm tay sai.
Vì từ nhỏ đã xa quê hương nên Khải Tây không hiểu biết nhiều về văn minh A Lan Đặc, thậm chí không biết tinh cầu A Lan nằm ở đâu. Lúc trước, khi anh kết nối với ngọn lửa linh năng tại di tích Epsilon trên tinh cầu Na Mỹ, trong những mảnh ký ức vỡ vụn của cô gái Epsilon tên Lỵ Á Na mà anh nhìn thấy, ấn tượng về văn minh A Lan Đặc chỉ là những chiến hạm Tam Xích Tinh Mang giáng xuống từ bầu trời cùng với sự chán ghét và thù hận dâng trào từ tận đáy lòng.
Sau đó là những khung cảnh thảm khốc tại vùng đất thất lạc, những di tích khổng lồ đổ nát, quả cầu Dyson vỡ vụn, nghĩa địa chiến hạm trải dài khắp một hệ sao... Đây là nhận thức tổng thể trong đầu anh về văn minh Epsilon và văn minh A Lan Đặc. Thế nhưng, từ những mảnh ký ức mà Khải Tây cung cấp, cũng như những lời mà người đàn ông A Lan Đặc nói với hai chị em, e rằng ân oán giữa hai nền văn minh này khá phức tạp, có nguồn gốc lịch sử sâu xa, không hề đơn giản như anh nghĩ ban đầu... Bằng chứng đanh thép nhất chính là việc anh thông thạo ngôn ngữ Epsilon, nhưng cũng có thể miễn cưỡng đọc hiểu văn tự A Lan Đặc.
Trong lúc suy nghĩ miên man, con Nhãn Trùng chở hai người vòng qua dưới một khối đá, ánh sáng tím thắp sáng đôi mắt anh, khiến anh bừng tỉnh. Sau đó, anh nhìn thấy tàu Tọa Thiên Sứ đang lơ lửng trong vùng không trọng lực, bị bao bọc bởi những tảng đá lớn nhỏ, cùng với Oa Nhĩ Đốn đang vẫy tay với anh tại cầu thang xoắn ốc tầng 8 của tháp đài.
Đường Lâm đã được A La Tư cứu lên, "Hách Tạp Đế" cũng đã trở về tay anh. Theo đà con Nhãn Trùng hạ cánh, nhìn thấy nữ nhân T-tinh bên cạnh Đường Phương, sắc mặt họ chợt lạnh đi, khẽ siết chặt chuôi kiếm trong lòng bàn tay.
Đường Phương cười nhẹ: "Không cần căng thẳng, Khải Tây đã được ta thu phục, từ nay là bạn không phải thù."
Lão binh và Đường Lâm lộ vẻ kinh ngạc, không hiểu làm sao anh làm được điều đó. Mặc dù trong lòng hơi an tâm, nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác. Dù sao thì không lâu trước đó họ còn đánh nhau sống chết với một nữ nhân T-tinh khác, nếu không có tàu Tọa Thiên Sứ hỗ trợ thì tất cả bọn họ đều không sống nổi. Ngay cả khi Đường Phương đã khuất phục được nữ nhân T-tinh tên Khải Tây này, thì khoảng cách nảy sinh từ việc giết chết chị em của đối phương sẽ không bao giờ biến mất... Trừ khi Khải Tây này không có tình cảm với người nữ T-tinh đã chết kia.
"Anh... rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Đường Lâm liếc nhìn khuôn mặt nghiêng đầy khí tức âm hàn của Khải Tây, vẫn còn cảm thấy sợ hãi về cuộc đụng độ nguy hiểm vừa rồi.
Đường Phương nháy mắt với cậu, thở dài nói: "Haizz, khó mà nói hết được."
Đường Lâm không phải là La Y, cậu hiểu ngay ánh mắt của anh trai, không hỏi thêm nữa. Đúng lúc này, Khải Tây đột ngột nhảy xuống khỏi lưng Nhãn Trùng, đáp xuống ban công tầng 8, khiến ba người giật mình, mỗi người lùi lại một bước lớn, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Chưa kịp chạm chân xuống đất, một tia hồ quang tím kết nối lại, bóng dáng cô biến mất ngay trước mặt ba người, khi xuất hiện lần nữa đã tới đài truyền tống, hóa thành một vệt sáng rồi biến mất.
Hạm trưởng Đường cảm thấy may mắn vì lúc trước trên boong tàu vận tải của Thần tộc đã không nóng đầu mà lao vào cận chiến với hai chị em họ. Họ chỉ mạnh hơn chứ không hề yếu hơn Phù Lôi Nhã được trang bị bộ ba món—quả nhiên hàng nhái không bao giờ bằng hàng chính hãng... Ừm, dùng cách ví von này với Phù Lôi Nhã có chút không phù hợp nhỉ?
"Anh, cô ta đi làm gì vậy?" Lời của Đường Lâm cắt ngang dòng suy nghĩ bay bổng của anh.
"Nếu ta đoán không lầm, chắc là đi dọn dẹp những kẻ đáng ghét trong di tích đó... Ồ, đúng rồi, sau này đừng gọi chủng tộc đối địch của người Epsilon là người T-tinh nữa, họ tự xưng là người A Lan Đặc."
Những kẻ đáng ghét trong di tích? Oa Nhĩ Đốn nhớ tới đám lính Mông Á suýt chút nữa đã giết chết mình, vẻ mặt đầy căm hận nói: "Đám hồn ma không tan đó, đều đi chết hết đi..." Anh không nói hết câu, vì nghĩ tới quá khứ của chính mình, nghĩ tới cuộc đời bi thảm của những người lính đó, bỗng nhiên cảm thấy hổ thẹn và lạc lõng. Những người như họ vốn mang trong lòng sự cứu rỗi và chính nghĩa, kết quả lại gây ra nhiều tổn thương hơn. Người trẻ tuổi... luôn dễ bị lừa dối, che mắt, bao giờ họ mới thoát khỏi những lời dối trá, thấu hiểu sự giả tạo của mực in, chứng kiến sự thật của máu tươi.
"Người A Lan Đặc... người A Lan Đặc..." Khi Đường Lâm khẽ lẩm bẩm câu này, Đường Phương nhảy xuống từ lưng Nhãn Trùng, đi về phía bàn điều khiển đối diện ban công. Tại vị trí cách mục tiêu chưa đầy 10 mét, anh bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn vào biểu đồ hệ sao đang chiếu phía trên đám khí hỗn độn, trầm ngâm một lát rồi tầm mắt lại di chuyển lên trên, tập trung vào khối tinh thể cao tới 1 mét kia.
"Đây chính là khối đá năng lượng T mà Khải Tây nói đã cộng hưởng với viên đá năng lượng T ở giữa trán Y Mộng Gia Đắc sao? Một khối lớn thật..." Lẩm bẩm một câu, anh bỗng kích hoạt ba lô phản lực, nhảy liên tiếp vài lần, đáp xuống bệ đá pha lê hình vòng cung bên ngoài viên đá năng lượng T, đưa tay phải ra, khẽ đặt lên đó.
Đường Lâm và những người khác ở phía dưới không nhìn thấy bất kỳ dị tượng nào, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt Đường Phương lại có một cơn bão cầu vồng bùng nổ. Ý thức bị cưỡng ép kéo vào không gian lõi hệ thống, nhìn thấy quả cầu ánh sáng trắng đã mở thêm nhiều vành đai, dù ánh sáng càng lúc càng rực rỡ, thiêu đốt càng dữ dội, nhưng lại không cảm nhận được nhiệt độ xung quanh tăng lên chút nào. Lúc này, giọng nói vô cảm của chị Logic vang lên.
"Kết thúc nạp năng lượng, cấp độ lõi hệ thống 2.75, vui lòng chọn hạng mục nâng cấp: a, giới hạn đơn vị anh hùng 2, b, giới hạn đơn vị sử thi 1."
Có lầm không vậy, một khối đá năng lượng T lớn như thế mà chỉ nâng cấp lõi hệ thống lên 2.75? Phải biết rằng thể tích của nó gấp trăm, thậm chí nghìn lần 3 khối đá năng lượng T trước đó, điều này không công bằng!
Chị Logic không bao giờ phản hồi câu hỏi của anh, trước đây là vậy, lần này cũng không ngoại lệ, chỉ lặp lại một cách máy móc: "Kết thúc nạp năng lượng, cấp độ lõi hệ thống 2.75, vui lòng chọn hạng mục nâng cấp: a, giới hạn đơn vị anh hùng 2, b, giới hạn đơn vị sử thi 1."
"Chẳng lẽ quy tắc cảm ứng của hệ thống đối với đá năng lượng T cũng giống như đối với sinh vật sử thi, thể tích lớn nhỏ không quan trọng, độ ưu việt của DNA mới là quan trọng? Giống như lúc đầu con quái vật rết trên hành tinh số 5 mở khóa xoang tiến hóa, thậm chí không thực dụng bằng việc mở khóa nhà kính gián từ con yêu tinh dơi trên tinh cầu Na Mỹ. Đá năng lượng T mang lại sự nâng cấp cho lõi hệ thống bắt nguồn từ các mảnh thông tin mà nó chứa đựng, còn DNA cũng có thể được tin học hóa, coi như một dòng dữ liệu."
Nếu hệ thống thực sự có cơ chế phán định này, anh đương nhiên không còn gì để nói. Chị Logic cũng không giống như con người để nghe anh than vãn, anh chỉ đành thở dài và đưa ra lựa chọn: "Ta chọn a, giới hạn đơn vị anh hùng 2."
Gần đây liên tục mở khóa các đơn vị anh hùng, bao gồm Phượng Hoàng, Nhã Cách Trảo, Não Trùng, v.v., hơn nữa hiện tại số lượng Bối Hy Ma Tư đã đạt tới 3 con, hạn mức dân số căn cứ Trùng tộc tăng lên tới 5000, đủ dùng trong một thời gian. Chi bằng tiếp tục mở rộng giới hạn đơn vị anh hùng, như vậy số lượng anh hùng mà hệ thống có thể chứa tăng từ 9 lên 11. Ngoài 7 người Y Tư Hạ, Trát Gia Lạp, Ngõa Luân Liên, Ngải Nhụy Nhĩ, Ngải Cách, Tư Vượng, A Ba Sắt ra, còn dư 4 dân số.
Bước tiếp theo nên triệu hồi đơn vị anh hùng nào gia nhập phe cánh đây? Nếu kỹ sư pha tướng của Thần tộc là Khải Lạp Khắc đã mở khóa thì tốt biết mấy... Hiện tại cả Nhân tộc và Dị trùng đều đã có đơn vị anh hùng trong hàng ngũ, đã đến lúc thêm một anh hùng Thần tộc, nhưng... rốt cuộc là triệu hồi Trạch Lạp Đồ, Phượng Hoàng, hay Đô đốc Ô Luân đây...
Anh nhất thời chưa quyết định được, nghĩ rằng việc này không vội, đợi xử lý xong các vấn đề liên quan đến di tích này rồi cân nhắc kỹ cũng chưa muộn. Thế là anh rút tinh thần ra khỏi không gian lõi, chuyển sang căn cứ Tát Nhĩ Nạp Già, thấy tiến độ mảnh vỡ đã cập nhật thành 4/5, chỉ cần thêm 1 khối đá năng lượng T nữa là có thể mở khóa chìa khóa đá Tát Nhĩ Nạp Già.
Sau khi xem xong những thay đổi của căn cứ Tát Nhĩ Nạp Già, đúng lúc định thoát khỏi không gian hệ thống, anh chợt phát hiện ra một điểm bất thường khác. Ánh sáng bức xạ từ các vân khắc năng lượng của trạm trung chuyển bia đá di tích Hỗn Nguyên Thể ở trung tâm căn cứ tạo thành những vòng sóng gợn, khối hình nón trên đỉnh đã mở ra, ánh sáng nhạt tỏa ra từ bên trong, nổi lên bầu trời phía chính diện, rót vào một cột pha lê màu xanh nhạt ảo ảnh. Điều kỳ lạ hơn nữa là cột pha lê không chỉ ở trạng thái ảo ảnh mà còn không thể nhấp vào, rất giống trường hợp căn cứ Trùng tộc mở khóa Bối Hy Ma Tư lúc trước.
"Ngải Mã, đây là chuyện gì thế này?" Anh không hiểu, vô thức hỏi.
"Rất xin lỗi chỉ huy, quyền hạn của Trung tâm chỉ huy quỹ đạo không đủ, không thể kiểm chứng sự thay đổi này sẽ mang lại ảnh hưởng gì." Ngải Mã vẫn duy trì phong cách cố hữu, đối với những biến cố không rõ ràng tương tự không thể đưa ra dù chỉ một nửa lời giải đáp thực chất.
Anh tuy không thích nhưng cũng không cảm thấy ngạc nhiên. Nghĩ thầm khối đá năng lượng T khổng lồ trước mắt tuy không thể khiến tiến trình nâng cấp lõi hệ thống có kết quả đột phá, nhưng lại mang đến một module mở rộng khác mà ảnh hưởng kế tiếp không thể biết trước được.
Trạm trung chuyển bia đá di tích Hỗn Nguyên Thể sẽ không thay đổi vô cớ, cột pha lê ảo ảnh đó chắc chắn đại diện cho điều gì đó. Lúc mới khai phá căn cứ thứ 4, anh đã cảm thấy thắc mắc về cái tên "Trạm trung chuyển bia đá di tích Hỗn Nguyên Thể". Nếu là chức năng tương tự như trung tâm Thần tộc, nó hoàn toàn có thể gọi là đền thờ Tát Nhĩ Nạp Già hoặc đền thờ Hỗn Nguyên Thể, tại sao lại thêm 6 chữ "trạm trung chuyển bia đá" vào phía sau? Trạm trung chuyển—đúng như tên gọi, là cơ sở chịu trách nhiệm tiếp nhận và chuyển tiếp thông tin hoặc năng lượng. Nếu nói mục tiêu chuyển tiếp năng lượng của nó là toàn bộ căn cứ Tát Nhĩ Nạp Già, vậy nguồn năng lượng tương ứng với cái gì?
Anh không biết câu trả lời cho câu hỏi này... nên nói là tạm thời anh không biết câu trả lời cho câu hỏi này. Tóm lại, điều này rất phù hợp với phong cách làm việc của chị Logic, thích đào hố, thích logic.
Khi rút ý thức khỏi không gian hệ thống, anh lại nghĩ đến khối đá năng lượng T to như quả đồi trên đỉnh đầu Y Mộng Gia Đắc, tự hỏi liệu viên đá năng lượng T sau khi vỡ vụn có thể kích hoạt cơ chế cảm ứng của hệ thống hay không? Đây là viên đá năng lượng T lớn duy nhất khác mà anh có thể xác định mơ hồ hành tung.
Khối đá năng lượng T trước mắt đã hòa vào nhóm thiết bị di tích, trở thành nền tảng của hệ thống điều khiển trung tâm, không thể lấy nó xuống. Nếu nó không lớn đến thế, chỉ to bằng móng tay thôi thì có thể đưa cho A Ba Sắt, thử xem có thể thay thế viên đá năng lượng T vỡ trên trán Anh Lạc, đánh thức ý thức của cô bé hay không.
Đáng tiếc hơn là Khải Tây lớn lên trong di tích từ nhỏ, người đàn ông A Lan Đặc rời di tích khi hai chị em còn nhỏ rồi không bao giờ quay lại nữa, chưa từng truyền dạy cho họ quá nhiều kiến thức nền tảng về tinh cầu mẹ, tộc quần, văn minh, v.v., nên anh không thể biết nơi đâu còn lưu giữ nhiều đá năng lượng T hơn, hiểu rõ chất này rốt cuộc có lai lịch gì, có công dụng gì.
Nhảy xuống khỏi bệ vòng ngoài đá năng lượng T, anh lại chuyển tầm mắt sang bàn điều khiển. Mặc dù Khải Tây từng nói hệ thống xử lý trung tâm không lưu trữ nhiều thông tin hữu ích, ngay cả toàn bộ di tích cũng không hoàn chỉnh, dùng từ của nhân loại để hình dung thì là một dự án dang dở, nhưng anh vẫn muốn tự mình kiểm chứng một chút, hơn nữa... dữ liệu công nghệ trong cơ sở dữ liệu biết đâu có thể mở khóa các kiến trúc Thần tộc.
Một tay gõ trên bảng tinh thể của bàn điều khiển, tay kia đưa vào giao diện tương tác dữ liệu hình lục giác, phóng ra dòng điện yếu, lấy chính mình làm môi trường trung gian để thiết lập kết nối dữ liệu giữa Trung tâm chỉ huy quỹ đạo và Hệ thống xử lý trung tâm di tích.
Sau vài nhịp thở, màn hình rèm nước xuất hiện các cột phân chia, văn tự A Lan Đặc chậm rãi hiện ra, sau đó khẽ xoay chuyển, nhảy múa, ẩn hiện, tạo thành các câu văn khác nhau với các góc độ và tổ hợp khác nhau.
Khi tiến độ duyệt đạt gần 45%, ý thức bỗng bị kéo vào không gian hệ thống. Huy hiệu của bốn tộc dần tắt, giao diện chọn căn cứ biến mất, cửa sổ chìm vào bóng tối, một dòng ký tự lướt qua.
"init..."
"update... 15%... 26%... 99%..."
"re1ea色."
"乳n, no!"
"..."
Trong một trận tiếng oanh oanh, giao diện chọn căn cứ trở lại, huy hiệu bốn tộc lướt qua như luồng sáng, hệ thống online trở lại.
Ra lệnh cho Ngải Mã tiếp tục công việc nhập dữ liệu, anh chuyển sự chú ý vào căn cứ Thần tộc.