Tái bút: Ngày mai có khả năng sẽ có hai chương.
Lúc trước, cấp bậc hạt nhân hệ thống nâng từ 1 lên 2, dung lượng đơn vị Sử Thi tăng từ 1 lên 3. Chỉ vì tài nguyên trong tay eo hẹp, 10 triệu tinh thể và 10 triệu khí gas gần nhất đều dùng để triệu hồi Abathur, nên con Behemoth thứ ba vẫn chưa có cơ hội ấp nở. Cho đến tận lúc này, tài nguyên thu thập được trong quá trình chiến đấu tại không gian lõi địa cầu, cộng thêm đòn tấn công diện rộng không phân địch ta của máy ấp, đã khiến lượng tinh thể và khí gas trong không gian hệ thống tăng vọt. Lượng tinh thể đạt gần 19 triệu, khí gas cũng vượt quá 11 triệu, đủ để triệu hồi con Behemoth thứ ba.
Thực ra, hắn đã sớm có ý định tích lũy đủ tài nguyên cho con Behemoth thứ ba tại đây, chỉ là không muốn ấp nở vội vàng, định tiêu diệt nữ người T tinh, giải cứu tàu Tọa Thiên Sứ rồi mới tính tiếp. Ai ngờ tình hình xấu đi quá nhanh, máy ấp trông thì cồng kềnh, nhưng sức phá hoại lại mạnh đến mức đáng sợ.
Ngay cả tàu Khoa Học cũng không thể chống lại cuồng phong, cuối cùng biến thành một tia lửa trong vòng xoáy. Viking, chiến cơ Phoenix lại càng không cần phải nói, mỏng manh như mô hình giấy. Tàu Hư Không Huy Quang và tàu tuần dương lớp Minotaur đối mặt với đòn tấn công như vậy, bị tiêu diệt cũng chỉ là vấn đề thời gian. Mặc dù lõi tàu mẹ có thể dùng trường hiệu ứng thời gian để trì hoãn tốc độ tiếp cận của cuồng phong, nhưng nếu năng lượng cạn kiệt thì làm sao? Đòn tấn công ở hai bên sườn thì sao? Chỉ sợ lại lặp lại cảnh tượng bị Jormungand đập tan năm xưa.
Trong lúc nguy nan, hắn chọn Behemoth làm tấm khiên. Mặc dù gã khổng lồ này dài tới 10km, không thể né tránh những cơn gió sấm sét kia, đây là điểm yếu nhưng cũng là ưu điểm. Bởi vì cuồng phong không thể hủy diệt nó giống như tàu Khoa Học, nhiều nhất là khoét một cái lỗ lớn. Tuy nhiên, những tổn thương cục bộ như vậy không thể khiến Behemoth – sinh vật có khả năng tái tạo tổ chức mạnh mẽ – tử trận ngay lập tức. Vì thế, chỉ có thể giống như cách tàu Hư Không Huy Quang đối phó với Jormungand, thông qua tích lũy sát thương để cuối cùng đè bẹp con lạc đà.
Thực ra, ngoài việc dùng lõi tàu mẹ phòng ngự cuồng phong, hắn còn một cân nhắc khác khi chọn Behemoth làm lá chắn.
Khi từng cơn cuồng phong xé toạc lớp da của cự thú, từng tia chớp đâm thủng túi sinh học, tiếng gầm thét của gió và tiếng rít của sấm sét không ngừng lên men trong không gian lõi địa cầu, Đường Phương và Abathur đang đứng trước bể gen sâu nhất trong khoang bụng.
Các mô cơ đang co bóp dưới lòng bàn chân, phía trên đầu là từng đường ống sinh học chảy đầy dịch cơ thể, vách khoang xuất hiện phản ứng co thắt như bị co giật, tương tự như sự rung lắc truyền đến cầu tàu khi chiến hạm nhân loại bị trúng đạn, không thể tránh khỏi việc truyền đi một cảm giác cấp bách.
Valentine nói: "Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa... lỡ như có sơ suất gì, mạng nhỏ của chúng ta đều phải bỏ lại ở đây đấy."
Đường Phương ngẩng đầu nhìn kỹ gương mặt ông ta: "Ngoài cách này ra, ông có thể tìm được phương án nào ổn thỏa hơn không?"
"So ra thì, tôi vẫn thấy dùng sức hút đàn ông của cậu để chinh phục cô ta ổn thỏa hơn." Rõ ràng, lão già vẫn canh cánh trong lòng về kế hoạch nuôi dưỡng "Abel", đến tận bây giờ vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Muốn bán rẻ sắc đẹp thì ông tự đi mà làm, tôi không có hứng thú làm tình nhân cho hai người đàn bà ngoài hành tinh đâu."
"Cậu thấy tôi có hợp không?" Lão già thở dài một tiếng: "Nếu trẻ lại 50 tuổi, tôi thật sự muốn thử một phen. Đây là cơ hội tốt để lưu danh sử sách... cuộc hôn nhân đầu tiên giữa nhân loại và người ngoài hành tinh, chậc chậc..."
Đường Phương đảo mắt, giọng điệu âm dương quái khí: "Ông già, việc gì phải tự coi thường mình, biết đâu nữ người T tinh lại thích kiểu người trưởng thành trầm ổn, chung tình như ông thì sao."
Valentine vươn tay gõ một cái vào đầu hắn: "Đừng tưởng cậu giờ đây không còn như xưa mà tôi không dám đánh cậu, lấy tôi ra làm trò đùa à? Có người đàn bà nào không ăn thịt tươi ngon mà lại đi nhai vỏ cây khô héo đắng chát chứ."
Hạm trưởng Đường lấy tay bóp bóp má mình, cười hì hì nói: "Hóa ra mình lại có sức hút đến thế."
Abathur ngắt lời hai người: "Xúc tác hoàn tất... bồi dưỡng... đang tiến hành..."
"Tiểu Đường, cậu chắc chắn muốn làm như vậy chứ?" Valentine không đùa nữa, vẻ mặt nghiêm túc nói.
Hắn biết lão già đang lo lắng điều gì. Nếu Đường Lâm không thể mở kịp cánh cửa dẫn tới đường hầm, họ chắc chắn sẽ rơi vào tình thế bị động hơn bây giờ, kết quả từ cách của Abathur vẫn là một ẩn số. Nói cách khác, đây là một canh bạc, tiền đặt cược chính là mạng sống của họ.
"Vận may của tôi từ trước đến nay vẫn khá tốt." Đường Phương mỉm cười nói.
Đúng lúc này, tổ chức sinh học trên đỉnh khoang chứa rung động một hồi, ép ra một tinh thể giống như nhãn cầu, ánh sáng và bóng tối trên đó từ mờ nhạt dần trở nên rõ nét, cuối cùng biến thành một đoạn hình ảnh động. Nội dung hình ảnh đến từ thị giác của Behemoth, nhân vật chính là hai nữ người T tinh.
Từ khi Đường Phương và Abathur đến không gian lõi địa cầu, hai nữ người T tinh vẫn luôn nắm tay nhau không hề rời ra, trông còn thân thiết hơn cả chị em song sinh, thậm chí khiến người ta nảy sinh ảo giác rằng họ vốn dĩ là một người.
Giờ khắc này, cặp chị em gắn bó không rời này đột nhiên buông tay. Nữ người T tinh bên trái ngắt kết nối giữa ống mềm sau lưng với cơ thể, cơ quan miệng hình con giun ở đầu ống nhanh chóng khép lại, co rút vào đường ống vỏ cứng phía sau. Thế là đường ống sinh học hình chữ Y bắt nguồn từ Hỏa Long 6 đầu không còn phân nhánh nữa.
Sau khi ngắt kết nối với Hỏa Long 6 đầu, nữ người T tinh bên trái mượn gió bay lên, hóa thành một tia chớp màu xanh thẫm, đột ngột bắn về phía vách trong tinh thể của không gian lõi địa cầu, chìm vào trong đó rồi biến mất.
Valentine nhìn thấy cảnh này, ngẩn người nói: "Không... biến mất rồi..." Hai bên đối đầu đã lâu, quy mô chiến tranh từ nhỏ đến lớn, Đường Phương thậm chí vì trận chiến này mà tích lũy đủ tài nguyên cho một con Behemoth, có thể thấy tình hình chiến đấu ác liệt đến mức nào. Hai nữ người T tinh từ đầu đến cuối chưa từng tách rời, nay máy ấp đã phát huy uy lực, ưu thế rõ ràng đang thuộc về họ, tại sao lại vội vàng rời đi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
"Chúng ta có thể đuổi theo sau cô ta để rời khỏi đây không?"
Đường Phương lắc đầu: "Cô ta sẽ không để mặc chúng ta rời khỏi đây đâu." "Cô ta" ở đây không phải chỉ nữ người T tinh vừa rời đi, mà là nữ người T tinh vẫn còn ở lại không gian lõi địa cầu.
Như để đáp lại lời hắn, cuồng phong tạm nghỉ, núi sương mù cuồn cuộn, thân hình khổng lồ của máy ấp bắt đầu rung động, một phần cơ quan tổ chức chặn vào vị trí đường hầm mà nữ người T tinh vừa rời khỏi không gian lõi địa cầu.
Thực ra hắn không chỉ biết máy ấp sẽ không dễ dàng để họ rời đi, mà còn biết ngay cả khi đi theo sau nữ người T tinh đã rời đi để vào vách trong tinh thể, cũng chưa chắc có cơ hội rời khỏi hố trời. Vì trải nghiệm của Đường Lâm, hắn biết cấu trúc phía sau vách tinh thể là như thế nào. Nếu không có vũ khí như "Hecate" mở đường, tổ chức tinh thể sẽ trở thành một mê cung khổng lồ, đủ để nhốt chết hoặc nghiền nát họ.
Hắn biết nguyên nhân nữ người T tinh tức giận, cũng biết lý do nữ người T tinh bên trái rời đi. Điều đáng xấu hổ là, trước khi đến, hắn đã bảo Đường Lâm, Alos, Walton ba người ở bên ngoài chờ mình, đợi xác định không có nguy hiểm mới tiến vào. Nào ngờ, cục diện hiện tại không phải mình bảo vệ họ, mà là trông chờ họ cứu lấy mình.
Vốn tưởng trung tâm điều khiển di tích chắc chắn được giấu trong không gian lõi địa cầu, cảnh tượng nữ người T tinh xuất hiện càng củng cố nhận thức này của hắn, tuy nhiên sự thật lại là, không gian lõi địa cầu rộng lớn chẳng qua chỉ là đấu trường của nữ người T tinh, là nhà hàng của máy ấp.
---❊ ❖ ❊---
Thời gian quay lại trước khi nữ người T tinh xuất hiện, tại nơi giao giới giữa lớp phủ và lõi của hành tinh lang thang, từng cột trụ chính lục giác từ dưới nhô lên, vươn thẳng tới tận vòm trời, chặn đứng đường hầm dài hàng trăm cây số dẫn tới không gian lõi địa cầu.
Tiếng ầm ầm rung chuyển truyền tới từ phía trước và đàn cá hỗn loạn trên đỉnh đầu đã đánh thức Đường Lâm và những người khác. Sau khi khởi động động cơ phản lực của giáp động lực, chạy tới địa điểm biến dị, họ phát hiện đường hầm khổng lồ vốn dẫn thẳng tới không gian lõi địa cầu đã bị một bức tường tinh thể bịt kín.
Walton giơ khẩu súng điện từ P-45 trong tay lên, bắn hết băng đạn cũng không thể để lại dù chỉ một vết xước trên bức tường tinh thể, điều này khiến biểu cảm trên mặt Đường Lâm và Alos vô cùng khó coi. May mắn là Ghost đi cùng thông báo cho ba người rằng Đường Phương và Abathur vẫn ổn, đang tiến hành đàm phán với nữ người T tinh, bảo họ đừng nôn nóng.
Tin tức về việc xuất hiện người ngoài hành tinh sống trong không gian lõi địa cầu khiến ba người vô cùng kinh ngạc. Mặc dù rất tò mò về điều này, nhưng họ cũng biết đây không phải lúc để tìm hiểu chi tiết về tình hình người ngoài hành tinh, nên đành kiên nhẫn chờ đợi sự việc phát triển.
Họ đã đợi một khoảng thời gian không ngắn. Đường Lâm còn trẻ tuổi, lại lo lắng cho an nguy của anh trai, cuối cùng không nhịn được nữa, hỏi Ghost tình hình bên trong thế nào, kết quả đàm phán ra sao.
Câu trả lời của Ghost ngắn gọn súc tích: "Đàm phán thất bại, đang chiến đấu với nữ người T tinh."
Ba người nghe xong tim thắt lại. Walton trách móc Ghost tại sao không sớm báo cho họ kết quả này. Alos khẽ nhíu mày, không nói gì, biết rằng Đường Phương làm vậy là sợ ba người lo lắng.
Đường Lâm đi tới trước bức tường tinh thể đứng lại, đấm một cú vào bề mặt tinh thể, căm hận nói: "Dù có dùng tay, tôi cũng phải đào ra một đường hầm."
"Đừng vội, xem tình hình rồi tính tiếp." Alos bước tới, vỗ vai cậu nói.
Để tránh Đường Lâm, Alos và những người khác lo lắng, Ghost thông qua Emma xin phép Đường Phương, đồng bộ diễn biến chiến đấu tại không gian lõi địa cầu vào hệ thống máy tính của giáp động lực ba người để họ nắm bắt tình hình phía trước.
Ban đầu Đường Phương chiếm thế thượng phong, ba người còn ngồi yên được, nhưng theo thời gian, nữ người T tinh dần bộc lộ thực lực thực sự, các đơn vị chiến đấu mà Đường Phương sử dụng cũng ngày càng mạnh mẽ, khiến cảm giác bất an trong lòng Đường Lâm ngày càng mãnh liệt. Cho đến khi sương mù bị gió sấm xua tan, đèn pha của tàu Khoa Học chiếu sáng một góc máy ấp, cậu không thể ngồi yên được nữa, lại đi tới trước bức tường tinh thể.
Ghost và Kẻ Cướp Hỗn Nguyên đã tìm khắp khu vực hàng trăm cây số xung quanh, không phát hiện bất kỳ điểm nào khả nghi, nghĩa là ngoài việc đục thông vách tinh thể, không còn cách nào khác.
Điều khiến ba người thất vọng là, súng điện từ P-45 của Tử Thần, súng trường điện từ C-20A của Ghost đều không thể để lại bất kỳ dấu vết nào trên vách tinh thể, chỉ có lưỡi đao khúc quang của Thánh đường võ sĩ bóng tối, móng vuốt của Kẻ Cướp Hỗn Nguyên mới có thể để lại những vết cắt dài. Tuy nhiên, đối với tổ chức tinh thể có chiều cao và chiều dài hơn trăm cây số mà nói, những vết xước cỏn con đó thì tính là gì!
Kết quả như vậy thật đáng nản lòng, nhưng Đường Lâm không vì thế mà dừng tay. Theo yêu cầu khẩn thiết của cậu, vài Thánh đường võ sĩ bóng tối tốn không ít thời gian mới đánh vỡ được một cột trụ lục giác, để lộ ra tinh thể hình tròn tỏa ánh huỳnh quang chói mắt.
Walton và Alos không nhận ra chúng, nhưng em trai hạm trưởng – người thỉnh thoảng lại ghé qua phòng thí nghiệm của Egas Stetman – thì biết.
Người T tinh lại lấy tinh thể đồng vị Zero làm bóng đèn... Từ rìa hố trời đến không gian lõi địa cầu có bao nhiêu tổ ong tinh thể thì có bấy nhiêu tinh thể đồng vị Zero. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một việc vô cùng xa xỉ.
Walton và Alos chấn động trước phát hiện này. Điều mà hai người không biết là, từ khi tàu Nightmare lặn xuống hố trời, Đường Phương đã có suy đoán này, bởi vì phong cách của tinh thể hình tổ ong có cùng một gốc với tổ hợp đơn vị bên trong quả cầu đen ở góc phần tư Theta.
Đối với Đường Lâm, cảm giác thất vọng còn lớn hơn cả sự kinh ngạc. Cậu vốn tưởng vật phát sáng bên trong tinh thể tương tự như ngọn lửa linh năng ẩn giấu trong lớp kim loại của tàu Tọa Thiên Sứ, phá hủy nó có thể gây ra phản ứng dây chuyền, ảnh hưởng đến sự vận hành của di tích, nhưng trời không chiều lòng người, sự thật trước mắt đã đập tan ảo tưởng của cậu.
Trong cơn giận dữ, cậu rút "Hecate" ra, chém một nhát vào bệ trụ đặt tinh thể đồng vị Zero.
Đây là một hành vi liều lĩnh vô cùng không nên làm, cũng chỉ có những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết như cậu mới bị sự giận dữ che mờ tâm trí, không màng hậu quả mà trút bỏ cảm xúc trong lòng.
Lão binh và Walton bị hành động của cậu làm cho giật mình, muốn ngăn cản thì đã không kịp. Thân kiếm "Hecate" nứt ra, từng mảnh lưỡi kiếm lồi ra ngoài, ánh sáng đỏ trong khe nứt cuộn trào, điện mang như thủy triều. Thân kiếm vốn đã rộng hơn đao kiếm thông thường nay lại phình to thêm một đoạn, lưỡi kiếm biến thành cấu trúc răng cưa.
“Hecate” trong tay Mellor cũng chẳng khác gì một thanh trường kiếm bình thường, nhưng rơi vào tay Đường Lâm, Freya, Đường Phương thì lại trở thành một loại vũ khí năng lượng chém sắt như chém bùn, uy lực vượt xa lưỡi đao linh năng của Cuồng Nhiệt Giả.
Tinh thể đồng vị Zero va chạm với vũ khí năng lượng sẽ dẫn đến hậu quả gì? Liệu có phát nổ không? 1 gram đồng vị Zero tương ứng với 1 tấn Zero. Năng lượng chứa trong tinh thể này đủ để nổ chết ba người hàng ngàn vạn lần.
Lão binh mở to mắt, nhìn ánh sáng đỏ phun ra từ lưỡi kiếm nứt toác của "Hecate" tiếp xúc với tinh thể màu xanh sáng chói.
Walton dường như nhìn thấy một thiên thần xinh đẹp với vầng hào quang trắng trên đầu đang mỉm cười dang tay về phía mình. Gương mặt thiên thần rất quen thuộc, giống hệt gương mặt mẹ trong ký ức, điều này khiến anh cảm thấy rất ấm áp, rất an tâm, khóe miệng nở một nụ cười.
Đáng tiếc, cảm giác hạnh phúc này đến nhanh mà đi cũng nhanh. Anh không nghe thấy tiếng nổ, cũng không cảm nhận được sự gột rửa của cuồng phong và lửa cháy. Sau khi cắt đứt tinh thể đồng vị Zero, ánh sáng đỏ và điện mang bao quanh bề mặt "Hecate" đột nhiên biến mất. Nhớ ngày trước Đường Lâm dùng nó chém đứt cánh tay biến dị của ngài J, đã tạo ra một cơn bão năng lượng xung quanh mục tiêu, nhưng "Hecate" lúc này lại như cá voi hút nước, nuốt chửng sạch bách những ánh đỏ và điện mang đó, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam nhấp nháy nhanh chóng của tinh thể Zero.
Từng mảnh lưỡi kiếm nứt toác rung động dữ dội, phát ra một âm thanh hoàn toàn khác với tiếng va chạm kim loại, dường như cộng hưởng với một tần số dao động nào đó. Theo một tiếng xì, luồng khí phun ra, các khối thân kiếm trông có vẻ đặc bỗng chốc mở ra, giống như đôi cánh kim loại khép lại dọc theo mép lưỡi kiếm, tạo thành một hàng vảy dựng đứng ở hai bên vết nứt màu đỏ sẫm trên sống kiếm. (~^~)