Đá năng lượng T có thể làm giả không? Nếu câu trả lời là có, vậy Ủy ban thứ ba lấy thứ công nghệ này ở đâu ra?
Khối pha lê hình kim tự tháp với đường kính lên tới hai mét đang trôi nổi lên xuống với tốc độ cực chậm. Dưới đáy khối pha lê là một thiết bị đỡ có những vệt sáng lấp lánh như nước chảy, ánh sáng dịu nhẹ màu lam nhạt soi sáng toàn bộ không gian, không quá chói lóa mà thanh khiết tựa như ánh sao.
Hóa ra khối "Thiết đàn" (trống sắt) bên ngoài chỉ là thiết bị ngoại vi dùng để mang theo thiết bị này. Tàu khu trục chiến thuật lớp Nữ thần Báo thù của Long Ngữ Giả đã bắn bị thương Thiết đàn, nhưng không gây ra tổn thương chí mạng cho khối pha lê. Thiết bị kia vẫn đang vận hành, chỉ là phần lớn năng lượng đã thất thoát qua các lỗ hổng trên bề mặt Thiết đàn, khiến cho dao động năng lượng trở nên rất thấp.
Anh bước tới vài bước, đi tới dưới chân khối pha lê đang lơ lửng giữa không trung, liếc nhìn xung quanh một lượt, sau đó triệu hồi một robot Goliath, mượn lực nhảy lên vai gã khổng lồ, rồi tung người nhảy lên bệ đỡ phía dưới khối pha lê.
Có gió thổi qua các lỗ hổng trên Thiết đàn, tạo nên từng đợt tiếng rên rỉ kỳ quái và trầm thấp.
Anh không để ý xem âm thanh đó có khác thường hay không, đi vòng quanh khối pha lê hình kim tự tháp một vòng, cuối cùng đứng ở mặt đối diện với robot Goliath, đưa lòng bàn tay ấn vào một đường vân kỳ lạ.
Đường vân kỳ lạ đó anh không nhận ra, hoàn toàn khác biệt với các loại ký hiệu hiện đại hay cổ xưa dưới hệ thống văn minh nhân loại, cũng không phải là văn tự Epsilon, có lẽ là chữ viết của người hành tinh T cũng không chừng.
Anh chỉ cảm thấy thứ này hẳn là một cơ quan nào đó, tương tự như bàn cảm ứng trên các thiết bị điện tử của con người, có thể mở khóa và kích hoạt khối pha lê. Vì Emma nói với anh rằng mức năng lượng bên trong không cao, rất khó gây ra đe dọa cho anh, nên anh mới dám làm vậy.
Tuy nhiên, ngay khi lòng bàn tay tiếp xúc với khối pha lê, các ký tự Epsilon vốn đang ở trạng thái tĩnh lặng bỗng rung chuyển dữ dội, chậm rãi hiện ra trên trán anh, tỏa ra ánh vàng nhạt đan xen mạnh yếu.
Đúng lúc này, không đợi anh kịp phản ứng, ý thức đã bị cưỡng ép kéo vào không gian hệ thống.
Giống như quá trình mở rộng yếu tố mới trước đây, huy hiệu của bốn tộc tối đi, giao diện chọn căn cứ biến mất, trong trạng thái màn hình đen, một dòng ký tự nhanh chóng lướt qua.
"power, on."
"system, restart, ok!"
"init……"
"prepare, dates……"
"update……20%……30%……90%……"
"release."
"run, no!"
"……"
Nhịp thở tiếp theo, tiếng o o vang lên, huy hiệu bốn tộc sáng lên, giao diện chọn căn cứ lại xuất hiện trước mắt, hệ thống giải phóng con trỏ, chờ đợi anh đưa ra lựa chọn.
Lại có yếu tố mới được giải phóng? Tàu đột kích lớp Lữ khách vừa mở rộng xong hạng mục mới, bây giờ lại đến lượt tàu bọc thép lớp Vu Chúc, chỉ tiếc là anh không có thời gian để kiểm tra yếu tố mới, khối pha lê vốn đang ảm đạm bỗng tỏa ra ánh sáng chói mắt, những đường vân kia hóa thành một tia sét chéo, lướt qua bề mặt khối pha lê.
Anh bị sự thay đổi này làm cho giật mình, nhảy thẳng từ bệ đỡ cao bằng hai tầng lầu xuống, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn dị tượng đang xảy ra trước mắt.
Có lẽ ánh sáng soi sáng không gian trống rỗng bắn ra theo các khe hở của Thiết đàn, đâm thủng màn đêm đen kịt, đánh thức Trần Kiếm đang chờ đợi bên ngoài, thiết bị thông tin liên lạc của bộ giáp Marine truyền đến tiếng gọi lo lắng của phó đoàn trưởng.
"Đừng vội, tôi không sao." Anh đáp lại một tiếng, đồng thời ngăn cản Trần Kiếm tiến vào Thiết đàn.
Trong môi trường chật hẹp như thế này, lỡ như thực sự có nguy hiểm gì, anh tuyệt đối khó lòng chăm sóc được sự an toàn tính mạng của phó đoàn trưởng, vì vậy, so với việc để Trần Kiếm tiến vào, anh hy vọng đối phương ở lại bên ngoài hơn.
Ngay khi anh bảo phó đoàn trưởng đừng căng thẳng, bản thân vẫn bình an vô sự, luồng ánh sáng tràn ngập toàn bộ không gian bỗng trở nên nhạt đi, mềm mại hơn, bề mặt khối pha lê lan tỏa ra một vòng hào quang lửa.
Khối pha lê vốn lạnh lẽo cứng rắn kia vậy mà lại bốc cháy. Thêm vào đó là cái bệ hình tròn, nhìn từ xa trông giống như một ngọn đuốc đang cháy rực rỡ. Chỉ là... ngọn lửa của nó tuy dữ dội, nhưng không hề phát ra tiếng rít chói tai do gió thổi qua các lỗ hổng.
Nó cháy rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức dường như không phải đang bùng cháy ở thế giới này, mà là đang bốc hơi ở một thế giới khác.
Đường Phương nheo mắt, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa u ám đó, cảm giác lạnh lẽo trong lòng như cơn bão đang dần ập đến.
Anh có một ảo giác... có lẽ dùng từ trực giác để hình dung thì chính xác hơn, hành động liều lĩnh vừa rồi đã kích hoạt khối pha lê đang ở trạng thái ngủ đông, dường như có một sinh vật vô cùng kỳ lạ đã tỉnh lại từ giấc ngủ, đang dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào anh.
Nó ở ngay trong ngọn lửa đó, cổ xưa và bí ẩn.
"Ngươi... chính là... Đường Phương đó sao?" Âm thanh như gió cuồng xé nát giấy vang lên bên tai.
Ngọn lửa trên bề mặt khối pha lê rung động theo cao độ của âm thanh, ánh sáng và bóng tối trên các bức tường xung quanh lay động qua lại, gió thổi qua các lỗ hổng Thiết đàn không hề tạo ra một chút gợn sóng nào.
Gương mặt Đường Phương vô cùng nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào ba đốm sáng đang chậm rãi thành hình bên trong lớp áo lửa.
"Ngươi rốt cuộc là... người phương nào?" Ban đầu anh muốn nói ngươi rốt cuộc là thứ gì, nhưng xét đến việc ngọn lửa này rất giống với ngọn lửa linh năng trong di tích Epsilon, anh lại nuốt hai chữ "thứ gì" xuống, đổi thành "người".
Cảnh tượng trước mắt thực sự rất kỳ lạ, khối pha lê có chút tương tự với đá năng lượng T, nhưng lại có hơi hướm làm giả, ngọn lửa vừa bùng lên rất giống với ngọn lửa năng lượng trong di tích Epsilon, nhưng lại có chút khác biệt, tương đối hư ảo, không chân thực.
Anh hoàn toàn không hiểu rốt cuộc chuyện này là thế nào, khối Thiết đàn khổng lồ này thực sự đến từ tàu bọc thép lớp Vu Chúc, thực sự thuộc về Ủy ban thứ ba sao?
Âm thanh từ trong ngọn lửa không trả lời thắc mắc của anh, chỉ tự mình nói: "Ngươi tới sớm hơn chúng ta tưởng tượng."
"Họ"? "Hắn" nói câu này có ý gì, nếu Thiết đàn thực sự là lõi của tàu bọc thép lớp Vu Chúc, chẳng phải nói, "hắn" cố tình biến lõi năng lượng thành một ngôi sao lửa rơi xuống vùng đất Laksis, mục đích chính là dụ mình tới đây?
"Ngươi đang đợi ta?"
"Ta đang đợi ngươi..."
Từ giọng điệu của "hắn" không thể nghe ra sự chờ đợi này là đầy ác ý hay đầy thiện ý, âm thanh đó giống như con đường nhựa bằng phẳng, không có bất kỳ sự lên xuống nào, đương nhiên càng không thể chứa đựng cảm xúc.
Anh nhíu mày, hỏi: "Đợi ta làm gì."
Ngọn lửa lay động một chút, âm thanh truyền tới: "Nhìn ngươi một chút."
"Nhìn ta?" Anh rất khó hiểu, thực thể bí ẩn trong ngọn lửa đợi anh quay lại Dilar chỉ để nhìn anh một cái? MD phái hơn 30 chiến hạm, suýt chút nữa phá hủy tâm huyết của anh, chỉ để nhìn anh một cái, trên đời này làm gì có chuyện vô lý như vậy.
"Ha ha ha ha... hóa ra là vậy, hóa ra là vậy... đám người kia..."
"Hắn" đang cười, ngọn lửa đang đung đưa, gió cát đang chìm nổi.
"Ngươi rốt cuộc là ai? Người của Ủy ban thứ ba, hay là người của Hội đồng an ninh tối cao?" Anh luôn cảm thấy chủ nhân của âm thanh kia tới nhìn anh là có mục đích, và còn liên quan đến chuyện trọng đại.
"Ủy ban thứ ba... ha ha... hãy cố gắng sống sót, đi chứng kiến tương lai đi... nhân loại."
Âm thanh đó chậm rãi nhạt dần, ngay cả lớp áo lửa bao quanh khối pha lê cũng từ từ trở nên ảm đạm, cuối cùng hư ảo biến mất, khối pha lê kim tự tháp đó cuối cùng tiêu hao tia năng lượng cuối cùng, "xoạch" một tiếng vỡ vụn thành vô số mảnh vụn pha lê nhỏ bé, dưới sự thổi của luồng gió từ lỗ hổng Thiết đàn, hóa thành bụi bặm bay lên.
Bệ đỡ khối pha lê mất lực nâng, rơi xuống mặt đất phủ đầy cát sỏi, phát ra một tiếng động trầm đục.
"Hắn" rốt cuộc là ai, tại sao lại tới nhìn mình? Những lời phía sau lại biểu đạt cảm xúc như thế nào?
"Hắn" là người của Ủy ban thứ ba sao? "Hắn" không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
Còn nữa, đám người mà "hắn" nhắc đến là ai?
Bảo mình cố gắng sống sót, đi chứng kiến tương lai... sau đó gọi mình là nhân loại, điều đó chứng tỏ "hắn" không phải là nhân loại.
Đã không phải là nhân loại, vậy "hắn" sẽ là ai, người Epsilon? Người hành tinh T?
Đây là người ngoài hành tinh thực sự đầu tiên mà anh tiếp xúc, cứ thế chạy tới trước mặt mình lảm nhảm một hồi, giống như một kẻ tâm thần tự nói tự nghe.
Rốt cuộc là tại sao? Thiết đàn rốt cuộc có phải là đồ của Ủy ban thứ ba không?
Có thể là lời nhắn nhủ của Long Ngữ Giả không?
Đầu óc anh rối như tơ vò, vô số câu hỏi giống như tơ tằm quấn chặt lấy mình thành kén, thế nào cũng không nghĩ thông suốt được mấu chốt của sự việc này.
Ngay khi anh đang đau đầu vì nhiều câu hỏi trong lòng, thiết bị liên lạc tích hợp trong bộ giáp Marine lại vang lên tiếng gọi của Trần Kiếm, hóa ra phó hạm trưởng thấy ánh sáng từ lỗ hổng Thiết đàn đột nhiên biến mất, không rõ bên dưới xảy ra chuyện gì, hạm trưởng Đường có bình an hay không, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, qua đó gây thêm phiền phức cho anh, chỉ có thể kiên nhẫn lên tiếng hỏi thăm.
"Tôi không sao, không cần lo lắng, tôi ra ngoài hội hợp với cậu ngay đây." Đáp lại xong, thu hồi robot vũ trang Goliath, thay thế bằng một SCV, ra lệnh cho nó kiểm tra bệ đỡ khối pha lê, sau đó anh quay người đi ra ngoài, theo đường cũ quay lại.
Trên đường suy nghĩ về những chuyện vừa rồi, trong lúc bế tắc anh hỏi Emma có ý kiến gì không.
Câu trả lời của phó quan robot là: "Thiếu thông tin, không có ý kiến."
"..." Đường Phương chỉ có thể nhịn cơn xúc động muốn đập nát "cô ta", hỏi một câu hỏi khác: "Hạng mục giải phóng mở rộng nhờ khối pha lê nằm ở căn cứ nào?"
"Chỉ huy, theo nhật ký hệ thống ghi lại các mục thay đổi dữ liệu tại địa chỉ của vùng nhớ, nội dung mở rộng có tổng cộng hai hạng mục, lần lượt nằm ở căn cứ Nhân tộc và căn cứ Thần tộc."
"Hai hạng mục... vẫn là căn cứ Nhân tộc và căn cứ Thần tộc? Giống với tàn tích tàu đột kích nhanh lớp Lữ khách sao?"
"'Hắn' rốt cuộc có liên quan đến Ủy ban thứ ba hay không chứ..."
Emma trực tiếp giữ im lặng trước câu hỏi của anh.
Không thể hiểu nổi, anh chỉ đành tạm gác vấn đề lại, dồn sự chú ý vào căn cứ Nhân tộc, tìm kiếm hạng mục giải phóng mà Emma nhắc tới.
Chọn SCV, nhấn phím tắt menu xây dựng, phát hiện không có bất kỳ công trình mới nào xuất hiện.
Nhớ lại tàu đột kích nhanh lớp Lữ khách đã giải phóng Đại Thiên Sứ, anh lại chuyển sự chú ý sang căn cứ Tinh Không, cột menu thứ nhất vẫn như cũ, cột menu thứ hai cũng chỉ có một hạng mục Đại Thiên Sứ là hiển thị sáng, các loại tàu tuần dương khác vẫn ở trạng thái khóa màu xám.
Anh nhíu mày, lại lần lượt nhấp vào các công trình sản xuất binh lính, cũng không phát hiện yếu tố mới.
"Ơ, rốt cuộc là ở đâu nhỉ?" Cuối cùng chuyển mục tiêu sang công trình nghiên cứu khoa học, anh lần lượt nhấp qua, bỗng nhiên ở cột menu bên phải trạm công trình phát hiện hai hạng mục nghiên cứu hoàn toàn mới - "Nâng cấp lô cốt pháo Bá Lao" và "Gia cố pháo đài".
"Truy vết tự động tức thời" và "Khung thép tinh luyện" với tư cách là công nghệ liên quan đến lô cốt trong chế độ đối kháng đã nghiên cứu xong. Không ngờ hạng mục mới của Nhân tộc mà Emma nói lần này lại là công nghệ chiến dịch của Wings of Liberty.
"Nâng cấp lô cốt pháo Bá Lao" là dựa trên nền tảng lô cốt cũ thêm một tháp pháo kép, khiến nó dù không có bộ binh trú đóng cũng có thể tiến hành tấn công.
"Gia cố pháo đài" có thể tăng thêm 150 điểm máu cho lô cốt trên nền tảng HP cũ.
Nếu là trong chế độ chiến dịch Wings of Liberty, hai nâng cấp này rất hữu dụng, nhưng phải chọn một trong hai. Không ngờ chị Logic thực sự rất quan tâm đến anh, để hai công nghệ này cùng xuất hiện trong menu của trạm công trình.
Nhưng có tác dụng gì chứ!
Lô cốt căn bản không thể ra khỏi không gian hệ thống, hai hạng mục nâng cấp này hoàn toàn là đồ bỏ đi.
Than phiền thì than phiền, anh vẫn tiện tay đưa hai công nghệ vào trình tự nghiên cứu.
Tiêu tốn 6000 tinh thể 6000 khí gas, nhìn hai công nghệ nghiên cứu xong, phía trên lô cốt bọc thép bên cạnh pháo đài hành tinh có thêm một tháp pháo.
Có tác dụng gì nhỉ, anh thở dài, chuẩn bị rời khỏi căn cứ Nhân tộc, khi đi đến căn cứ Thần tộc để kiểm tra hạng mục mới, Emma bỗng gọi anh lại, "Chỉ huy, hệ thống có thay đổi mới, đã kích hoạt mô-đun mở rộng của lô cốt."
"Mô-đun mở rộng của lô cốt?" Anh ngẩn người, ngay sau đó nhấp vào lô cốt, ở cột menu bên phải phát hiện một biểu tượng màu vàng kim, rất giống với hạng mục nâng cấp lò phản ứng Mobius của Ghost.
Di chuyển con trỏ qua, hiển thị dòng chữ "Đồng bộ dữ liệu đã hoàn thành".
Điều này khiến anh nhớ lại cảnh tượng gặp phải ở hệ thống Brio-nac lúc trước, ngay sau đó chuyển con trỏ sang học viện Ghost, góc dưới bên phải menu cũng có hoa văn này.
"Lại một cái nữa?" Anh hỏi: "Emma, có phải vẫn không có thông tin liên quan?"
"Vâng, chỉ huy. Quyền hạn không đủ, không thể truy vấn tài liệu liên quan."
Chị Logic không chỉ chơi logic, rất nhiều lúc còn chơi bí ẩn, mặc dù mỗi lần đào hố đều sẽ lấp, nhưng thực sự khiến anh có chút không vui.
Không còn cách nào, anh chỉ đành rời khỏi căn cứ Nhân tộc, tiến vào căn cứ Thần tộc.
Cột menu xây dựng của tàu thăm dò không có hạng mục giải phóng mới, anh lại đi xem xét công trình sản xuất binh lính, ở cột menu sản xuất của trạm cơ giới gần vị trí của Cự Tượng phát hiện một biểu tượng mới.
Nhìn từ vẻ ngoài, nó không khác biệt quá lớn so với cuồng chiến sĩ (Zealot), chỉ là kết cấu da càng lốm đốm hơn, trên người có những đường vân màu đỏ, và cổ tay không có lưỡi dao tâm linh.
Nó có một cái tên rất ngầu - Cuồng chiến sĩ tượng đá.
Đường Phương nhớ lại gã khổng lồ gặp phải ở màn cướp thần vật trong chiến dịch Wings of Liberty... đào mộ là phải trả giá, luôn có một đôi mắt trốn trong bóng tối đang nhìn chằm chằm vào từng cử động của bạn.
Nghĩ đến thú Pa-gia, nghĩ đến lính thủy đánh bộ Ngưu Đầu Nhân và lính thủy đánh bộ Ngư Nhân, anh lại cảm thấy nhẹ nhõm, xem ra chị Logic quyết tâm muốn bê mọi thứ trong trình chỉnh sửa bản đồ vào trong hệ thống rồi.
Chú thích của cuồng chiến sĩ tượng đá rất đơn giản, chỉ cung cấp phân tích hai linh kiện.
Một, pháo tử quang đôi mắt: Đôi mắt của cuồng chiến sĩ tượng đá được làm từ hai viên pha lê tâm linh, thông qua việc bùng nổ năng lượng chứa bên trong, có thể tạo ra hai tia sáng photon năng lượng cao, tạo ra đòn tấn công chí mạng lên mục tiêu.
Hai, giáp Titan: So với lớp vỏ hợp kim của Cự Tượng, cuồng chiến sĩ tượng đá sở hữu lớp giáp dày hơn, bản thể của chúng được cấu tạo từ một loại đá nguyên thủy Xel'naga, có thể truyền dẫn tâm linh ở mức tối đa, điều này khiến chúng tuy trông có vẻ nặng nề, nhưng lại bất ngờ sở hữu khả năng hành động siêu phàm, mặc dù bị hạn chế bởi vật liệu cấu tạo nên cơ thể, không thể ngưng tụ lưỡi dao tâm linh như cuồng chiến sĩ, nhưng cơ thể của chúng bản thân chính là một loại vũ khí, khi nó chạy, mặt đất sẽ rung chuyển theo, bất kỳ vật thể nào chắn trước mặt đều sẽ sụp đổ tan tành.