"Như cậu đã suy đoán, sự xuất hiện của Behemoth quả thực có thể giúp nâng cao giới hạn dân số mà hệ thống có thể điều khiển. Tuy nhiên, đây thuộc về nâng cấp hạng mục mở rộng chứ không phải nâng cấp nhân cốt hệ thống. Lấy một ví dụ đơn giản, các đơn vị sử thi như Behemoth tương đương với việc tối ưu hóa hệ điều hành máy tính, khiến hiệu năng máy tính được cải thiện ở một mức độ nhất định, nhưng đây chỉ là nâng cấp phần mềm. Còn nâng cấp nhân cốt hệ thống thì tương đương với nâng cấp phần cứng máy tính, giúp tốc độ tính toán của CPU nhanh hơn, hiệu suất truy xuất dữ liệu cao hơn, đó mới là nâng cấp phần cứng."
"Ồ." Đường Phương gật đầu tỏ vẻ hiểu nửa vời. Dù nguyên lý thế nào đi nữa, dựa vào cấp bậc nhân cốt hệ thống hiện tại thì tuyệt đối không thể sản xuất con Behemoth thứ hai, cậu cũng chỉ có thể chờ đợi Leviathan sớm được mở khóa mà thôi.
Theo lời Emma, đơn vị sử thi của Trùng tộc là Behemoth và Leviathan, Thần tộc là Mẫu hạm, vậy Nhân tộc thì sao? Chiến tuần hạm ư? Nhỏ quá đi mất! Trong StarCraft 2, soái hạm Bucephalus của hoàng tử Valerian cũng chỉ dài 550 mét, dù là chiếc Hyperion đã qua cải tạo e rằng cũng chẳng lớn hơn là bao. So với các đơn vị sử thi của Trùng tộc và Thần tộc thường dài tới cấp độ kilomet, khoảng cách này thực sự hơi lớn. Nhưng... nếu không phải chiến tuần hạm thì đơn vị sử thi của Nhân tộc là gì?
"Emma, ta cần một câu trả lời."
"Rất tiếc, các dữ liệu liên quan vẫn đang trong trạng thái khóa, không thể xem."
"..."
Đường Phương cạn lời. Nghĩ bụng mình có càm ràm thế nào cũng vô ích, bèn chuyển sự chú ý từ không gian hệ thống trở về thực tại. 1000 dân số mới tăng thêm đủ để ấp 500 con Corruptor. Dựa vào lực lượng mới này, phối hợp thêm không quân của Nhân tộc và Thần tộc, cậu tự tin có thể đối đầu với một hạm đội bán quy mô.
Sự phấn khích dần lắng xuống, cảm giác mệt mỏi bắt đầu nảy sinh. Suốt một tuần nay cậu không được nghỉ ngơi tử tế, giờ đây khi đã thuận lợi có được Behemoth, ý nghĩ đầu tiên của cậu là quay về khách sạn ngủ một giấc thật ngon.
Vì vậy, cậu để lại vài Ghost cùng hàng chục lính thủy quân lục chiến dọn dẹp đống đổ nát tại trạm chiết xuất, rồi bước ra khỏi kho, đánh thức Churchill đang ngủ gật trên xe, tranh thủ màn đêm vội vã quay về "Venice".
Ánh trăng mờ ảo phủ lên thành phố trên không đang say ngủ một lớp sương lạnh. Trên đường cái, vạch kẻ đường lùi nhanh về phía sau, đèn đường treo lơ lửng ở độ cao vài mét tỏa ra từng vòng hào quang.
15 phút sau, chiếc xe chạy vào một bãi đỗ xe nhỏ từ cửa hông của "Venice". Hai người đi qua một con đường nhỏ quanh co để vào sân sau. Đây là lối đi tiện lợi mà phía khách sạn đặc biệt dọn dẹp cho cậu để tránh né đám phóng viên như ruồi bâu.
Lúc này đã là 2 giờ sáng, Claire và mọi người đều đã ngủ, căn phòng tối om, chỉ có chiếc chuông gió phát sáng dưới hiên đang đung đưa theo hương hoa, phát ra những tiếng kêu lanh lảnh.
Đường Phương đẩy cửa phòng, nhẹ bước vào trong, dặn Churchill lên lầu thì cử động nhẹ nhàng thôi. Nhìn bóng lưng anh ta khuất dần, cậu lấy một lon bia từ tủ lạnh nhà bếp, ra ghế sofa vừa uống vừa suy nghĩ.
9000 tấn Zero-element đã vào tay, 40 tỷ tinh tệ cũng đã trở lại tài khoản của "Thần Tinh Chú Tạo" vào 3 ngày trước. Hai điều kiện còn lại đang được tiến hành ổn thỏa. Adam Oliver đã hoàn thành lời hứa, tiếp theo tự nhiên đến lượt cậu ra mặt. Chuyện này còn phải chuẩn bị lời lẽ cho kỹ.
Một lon bia uống cạn lúc nào không hay, cậu ngả người ra tay vịn sofa.
Có gió lướt qua cửa sổ, hất tung rèm cửa, thổi lay động bông hoa không tên trong bình.
Đúng như lời Linh Lung nói, trong gió đêm, bề mặt cánh hoa kết thành từng lớp băng tinh mảnh khảnh, đan xen trên những cánh hoa năm màu tạo thành cấu trúc tinh thể, tựa như kỳ tích nhân gian do Nữ hoàng Băng giá tạo ra.
Ánh trăng xanh nhạt chiếu lên đó, khúc xạ thành một vòng hào quang năm màu, đẹp đến nao lòng, còn mang theo cả hơi thở thần thánh.
Cậu cảm thấy cảnh tượng trước mắt thật mê hoặc, lại còn có chút quen thuộc.
"Là vì Charlotte sao?" Cậu bật cười, cho rằng cách giải thích này rất hợp lý, vì thế không truy cứu cảm giác quen thuộc khó hiểu kia nữa.
Hương thơm dìu dịu, gió đêm mát lạnh, có lẽ vì hoa làm người say, cũng có thể vì hơi men bốc lên, cậu cứ thế nằm trên tay vịn sofa mà chìm vào giấc ngủ, yên tĩnh như một đứa trẻ.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau, khi đã rửa mặt xong, Claire định xuống lầu chuẩn bị bữa sáng thì lắc cậu tỉnh dậy. Mở mắt ra mới thấy đã là cảnh sáng sớm, ngoài cửa sổ ánh mặt trời thay thế ánh trăng, cánh hoa thay thế băng tinh, hương thơm nồng nàn thay thế hương dịu nhẹ, Charlotte trong mơ biến thành Claire trước mắt.
"Ủa..."
"Ủa cái gì mà ủa, có giường không ngủ lại nằm đây, không sợ bị cảm lạnh à."
Claire bực bội nói, tiện tay thu dọn lon bia rỗng trên bàn trà, trong mắt đầy vẻ bất lực.
Đường Phương vẫn còn cảm giác chưa tỉnh ngủ, dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ như một đứa trẻ chưa lớn, lầm bầm: "Có lẽ là say rồi."
"Say?" Claire lắc lắc lon bia rỗng, có chút khinh bỉ vị hạm trưởng này nói dối mà không soạn trước: "Một lon bia mà anh cũng say được? Cho dù mang cả thùng tới cũng chẳng thấm vào đâu."
Đường Phương không biết nên trả lời thế nào, hơi lúng túng. May mà lúc này cái bụng đói meo cả ngày của cậu lên tiếng phản đối, cậu mới mặt dày nói: "Claire ngoan, đi làm cho anh chút gì ăn đi, tối qua bận đến nửa đêm, uống toàn nước tăng lực đầy bụng rồi."
Cô gái thở dài một tiếng, đi về phía nhà bếp.
Không xa có tiếng mở cửa, Bạch Nhạc từ trong nhà vệ sinh bước ra, vươn vai một cái thật dài, trông như vừa ngủ một giấc rất rất ngon. Điều này khiến hạm trưởng đại nhân rất kỳ lạ, chẳng lẽ bồn tắm thực sự thoải mái hơn giường sao?
Bạch Nhạc nhìn ánh nắng như cát vàng tràn vào phòng khách ngoài cửa sổ, trầm trồ: "Mặt trời đẹp quá..."
Âm cuối kéo rất dài, giống như một cây đàn violin bị hỏng.
Đường Phương ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời nhân tạo bị tòa cao ốc đối diện che khuất, chỉ lộ ra một phần ba, trông như miếng bánh phết đầy bơ.
"Cậu chưa đánh răng đúng không?" Cậu hỏi.
Bạch Nhạc đáp: "Sao anh biết?"
Đường Phương cảm thấy tốt nhất không nên nói chuyện với cậu ta, bèn ngậm miệng, cầm chiếc PDA trong khe đệm sofa lên xem tin tức buổi sáng.
"Một máy bay trinh sát của Hải quân mất tín hiệu tại vùng không người ở biên giới Đế quốc Sulu và Tinh Minh."
"Chịu ảnh hưởng từ 'Sự kiện bắt cóc' và 'Động viên chiến tranh bị buộc dừng lại', thị trường kỳ hạn và chứng khoán liên quan đến luyện kim tại Babylon liên tục giảm thấp, giá khoáng sản vốn tăng vọt trong tháng trước đã sụt giảm nghiêm trọng."
"Chuyên gia nếm rượu nổi tiếng Mã Nam Tát Cáp sáng nay được phát hiện bất tỉnh trên đường phố. Theo lời kể của ông ta thì bị người đột nhập vào nhà bắt cóc, nhưng kỳ lạ là tổn thất cuối cùng chỉ là hai chai rượu vang đỏ 70 năm tuổi."
"Hạm trưởng Đường đã một tuần không xuất hiện, đài truyền hình SNS đưa ra thông báo, chương trình phỏng vấn dự kiến diễn ra vào ngày hôm qua vì lý do nào đó đã bị hoãn lại đến hôm nay."
"..."
Từ nhà bếp bay ra một mùi thơm tươi ngon. Đó là mùi dầu oliu rưới lên món rau trộn tỏa ra.
Lão Khoa Lý từ trong phòng ngủ bước ra, hơi khom lưng, tay phải đấm đấm vào cái eo già. Mấy ngày nay ông bận tối mắt tối mũi, hôm nay khó khăn lắm mới có chút rảnh rỗi, còn phải ra bến tàu đón người vợ kém mình 10 tuổi.
Ở phía cầu thang truyền đến tiếng bước chân trầm đục. Bạch Hạo xuống trước, sau đó là La Y.
Thiếu niên tâm tư kín đáo nhìn thấy hạm trưởng Đường đang vắt chéo chân ngồi trên sofa đọc tin tức, lại thấy Bạch Nhạc đang ngồi trên ghế đẩu đối diện bàn trà, nhìn mặt trời nhân tạo như nhìn người trong mộng, ngại ngùng không dám gặp mặt.
"Sếp, tối hôm qua người Mông Á tên là Gia Đăng Hoắc Nhĩ có liên lạc với em. Vì lúc đó anh không có ở đây, em nghĩ chuyện này không gấp nên không báo cáo ngay."
Claire bưng hai đĩa thức ăn thanh đạm từ nhà bếp đi ra, đặt lên bàn trà nói: "Lát nữa anh không phải có việc sao? Hôm nay ăn mì nhé, cho nhanh."
"Được." Nhìn cô quay lại nhà bếp, đặt PDA sang bên cạnh, Đường Phương ngẩng đầu nhìn Bạch Hạo nói: "Chuyện làm đến đâu rồi?"
"Theo lời ông ta, trong phạm vi 'Babylon' đã tập hợp được khoảng 3500 người, còn có một số người thất nghiệp gốc Mông Á, Sulu đang từ các hành tinh khác đổ về 'Vườn treo'."
"3500 người, vẫn còn hơi ít?"
"Thần Tinh Chú Tạo" tuy trong ý tưởng của cậu là một tổ chức giả để che giấu thực lực, chuyển hướng sự chú ý của người khác, đồng thời tẩy trắng cho các đơn vị hệ thống, nhưng dù sao cũng thuộc ngành công nghiệp đóng tàu. Muốn nó vận hành được, cần số lượng nhân công lên tới hàng chục vạn. Ở đây chỉ có 3500 người, chưa được một phần trăm.
"Sếp, thời gian quá ngắn, hơn nữa... những doanh nghiệp có thể đứng vững ở 'Babylon' hầu hết đều là các tập đoàn quốc tế nổi tiếng. Mặc dù họ cũng nghi ngờ lao động gốc Mông Á, Sulu, nhưng không dám tùy tiện sa thải để tránh bị đối thủ cạnh tranh nắm lấy cơ hội. Mà 'Thần Tinh Chú Tạo' của chúng ta không phải doanh nghiệp bản địa, khó lòng tranh thủ giá trị trung thành và điểm cống hiến cho công nhân dưới quyền, tức là không đủ sức hấp dẫn đối với nhóm người này."
"Chỉ 3500 người này thôi cũng là nhờ Gia Đăng được sự giúp đỡ của truyền thông và các tổ chức dân sự ở 'Babylon' mới tập hợp được... Thực ra, những lao động gốc Mông Á, Sulu từ khắp nơi trong Tinh Minh đổ về 'Babylon' mới là lực lượng thất nghiệp chủ chốt. Dù sao thì các doanh nghiệp vừa và nhỏ hầu hết đều phân bố ở các hệ sao nội địa Tinh Minh, nhưng việc từ cách xa vài năm ánh sáng, thậm chí hàng chục năm ánh sáng để tới 'Babylon' là một việc vừa tốn tiền vừa tốn thời gian."
Trong thời đại du hành liên sao đã trở thành phương thức giao thông thông thường như hiện nay, hành khách chỉ cần bỏ ra một số tiền nhất định là có thể mua được vé tàu tới đích. Tuy nhiên, vì cấu hình của các con tàu vận tải không giống nhau nên tốc độ cũng có sự khác biệt. Cấp độ warp của động cơ tàu càng cao thì giá vé càng đắt, cấp độ warp càng thấp thì giá vé càng rẻ, giống như tàu thường và tàu cao tốc thế kỷ 21 vậy.
Lao động gốc Sulu, Mông Á lưu lại Tinh Minh thường ở tầng lớp thấp nhất của xã hội, môi trường sống còn không bằng cả công dân Tinh Minh bình thường. Với gia cảnh của họ, làm sao chi trả nổi phí cho các chuyến du hành liên sao nhanh chóng? Hoặc là nhìn biển mà thở dài, hoặc là chọn những con tàu con thoi cũ kỹ chậm chạp giá rẻ.
Như vậy, dù một bộ phận người thất nghiệp có ý định xin việc đến từ hệ sao "Fox" cách hệ sao "Babylon" chỉ 4 năm ánh sáng, cũng đừng hòng đến được "Vườn treo" trong vòng một tuần.
Đường Phương suy nghĩ kỹ một chút, thấy Bạch Hạo nói rất có lý. Trước đó là do cậu cân nhắc không chu đáo, chưa đưa xu hướng phân bố của các doanh nghiệp Tinh Minh vào phạm vi xem xét.
"Thế này đi, cậu cứ ở lại 'Babylon' cùng với Grant và Churchill để xử lý việc này, tiện thể giảm bớt áp lực cho lão Khoa Lý và Rutherford. Đợi khi tôi quay về 'Dilar', thu xếp ổn thỏa mọi việc bên đó, các cậu hãy thống nhất vận chuyển những người thất nghiệp này qua."
"Dạ." Bạch Hạo gật đầu đầy phấn khởi, cảm thấy mình nhận được một nhiệm vụ tốt. Từ việc để Gia Đăng Hoắc Nhĩ liên lạc với mình, đến nay được ở lại "Babylon" công tác, cậu cho rằng hạm trưởng đại nhân có ý muốn rèn luyện năng lực làm việc của mình.
Sĩ vì tri kỷ mà chết, nữ vì người mình yêu mà làm đẹp.
Là một thanh niên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, điều mong muốn nhất chính là sự công nhận của người khác, đặc biệt là từ người mà mình kính trọng và ngưỡng mộ.
Trong số những người trẻ bên cạnh Đường Phương, La Y thì nhu nhược do dự, Đường Lâm thì thẳng thắn, Bạch Nhạc thì ngốc nghếch, Joey thì đang theo Walton rèn luyện ở "Jakarta-Bur". Anh Lạc, Linh Lung đều là phụ nữ, chỉ có Bạch Hạo là tâm tư linh hoạt lại kiên quyết dứt khoát. Nếu bồi dưỡng đúng cách, đây sẽ là một vị tướng tài không thể xem thường.
"Nhớ là các việc xã giao hãy hỏi lão Khoa Lý nhiều vào, về phần ứng biến thì học hỏi Grant, ừm... còn kỹ năng đi dạo phố thì bỏ qua đi."
"Sếp yên tâm. Em đi tìm anh Grant đây, truyền đạt tin này cho anh ấy."
Nói xong Bạch Hạo quay người bỏ chạy. Phía sau, Claire bưng hai bát mì chay nóng hổi từ nhà bếp bước ra, nhìn theo bóng lưng cậu ta nói: "Anh không ăn sáng xong rồi đi à?"
"Không đâu, không đâu, em sang chỗ anh Grant ăn."
Bạch Hạo chạy biến mất tăm. La Y kéo một chiếc ghế sofa đôn ngồi xuống, hai tay đón lấy bát mì trong tay Claire đẩy về phía Đường Phương, lầm bầm: "Thằng nhóc này đúng là khôn như khỉ."
Đường Phương biết La Y muốn nói gì. Grant luôn giao thiệp với bộ phận xây dựng đô thị của chính quyền "Vườn treo", ba bữa một ngày đều là những món ăn tinh xảo cấp độ yến tiệc, cao cấp hơn nhiều so với mì chay.
Cậu cảm thấy hơi buồn cười. Những thiếu niên luôn thích những bữa đại tiệc ngon miệng, nhưng đến độ tuổi của cậu, nhất là sau hai kiếp làm người, thứ hoài niệm nhất vẫn là món bánh ngô, rau dại mẹ làm thuở nhỏ, những hương vị trong ký ức. Điều cậu thích nhất là được cả nhà ngồi quây quần bên bàn như thế này, cùng nhau ăn uống, dù chỉ là cơm rau đạm bạc cũng không thấy khổ sở.
"La Y, ăn xong đi cùng tôi tới SNS phỏng vấn."
"Dạ... Ơ?"
La Y đáp một tiếng, sau đó mới hiểu ra ý nghĩa của câu nói này. Đường Phương muốn dẫn cậu cùng lên truyền hình!
Là một thiếu niên ở thị trấn nhỏ, sự ngây thơ và tự ti là đặc trưng riêng của cậu. Điều này bắt nguồn từ tuổi còn quá nhỏ, cũng có một phần do yếu tố tính cách. Mỗi thiếu niên muốn trở thành người hùng trừ gian diệt ác, cuối cùng đều sẽ có vài phần tự ti, vì chính bản thân họ là kẻ yếu, nên so với người khác, họ hiểu rõ hơn nỗi khổ và sự đau đớn của kẻ yếu.
Sự đột ngột của hạm trưởng Đường khiến cậu hoảng sợ, còn rất lo lắng.
Cậu không phải là Churchill, không có tham vọng làm diễn viên. Đối mặt với hàng tỷ khán giả trước màn ảnh nhỏ, chuyện này nghĩ thôi đã thấy căng thẳng, thậm chí còn vượt xa tâm trạng phức tạp khi cậu gửi tặng Linh Lung chiếc nội y ren đó.
Tốc độ ăn mì của Đường Phương rất nhanh. Khi La Y vẫn còn chìm trong sự bất an không biết làm sao, cậu đã đứng dậy, nhận lấy bộ vest đắt tiền mà Bá tước Marlo tặng từ tay Claire rồi mặc vào.
Cô gái cười như không cười nói: "Anh đưa cho cậu ấy một bài toán khó rồi đấy."
Đường Phương bất đắc dĩ nói: "Chuyện này không thể thiếu cậu ấy."
Bạch Nhạc xen vào: "Tôi đi cùng anh được không?"
Đường Phương nói: "Không được."
"Tại sao?"
"Cậu ấy không giống cậu."
Bạch Nhạc gật đầu: "Tôi biết mà, cậu ấy không phải con người."
Đúng lúc Linh Lung từ cửa thang máy bước ra, tiện tay ném chiếc khăn ướt trên tay vào mặt cậu ta, giận dữ: "Cậu mới không phải con người."
Bạch Nhạc hơi lạ, tại sao La Y còn chưa nổi giận, mà cô nàng xinh đẹp vừa ngủ dậy này đã không nhịn được, ném chiếc khăn lau mặt qua... Nhưng mà, thật sự rất thơm, điều này làm cậu nhớ đến mùi vị của mẹ.
"Đi thôi." Nhân cơ hội này, Đường Phương vỗ vai thiếu niên, dẫn cậu ra khỏi cửa.
---❊ ❖ ❊---
Một giờ sau, số 167 đại lộ Bruce, "Vườn treo", đài truyền hình SNS.
Đài trưởng đài SNS Andrevich, người mong sao mong trăng cuối cùng cũng chờ được hạm trưởng Đường, đến cả vết bọt cà phê dính trên khóe miệng cũng không kịp lau, dẫn theo các trợ thủ đắc lực tự mình đón Đường Phương và La Y vào phòng nghỉ khách quý bên cạnh trường quay.
Lần ghé thăm đột ngột trước đó của Đường Phương đã khiến cái đài truyền hình nhỏ vốn chẳng ai biết tới này trở thành tiêu điểm được mọi người chú ý, tỷ suất người xem tăng vọt, danh tiếng của SNS nhất thời không ai sánh bằng, thậm chí vượt qua cả các phương tiện truyền thông lâu đời như ABN.
Bảy ngày gần đây, trong các chủ đề chính trị đang tiếp tục lên men trên mạng, tên của SNS thường xuất hiện cùng với cái tên "Đường Phương", chỉ vì hạm trưởng Đường từng nói trong cuộc phỏng vấn bảy ngày trước rằng, đợi khi vết thương của cậu khá hơn, cậu sẽ lại ghé thăm đài truyền hình SNS, trò chuyện nhiều hơn với khán giả trước ống kính máy quay.
Thời gian này, Andrevich có thể nói là dốc hết tâm trí, đi đầu làm gương. Để có thể hoàn thành cuộc phỏng vấn có ý nghĩa trọng đại này một cách suôn sẻ và viên mãn, ông thậm chí còn mời được người dẫn chương trình thời sự nổi tiếng nhất Tinh Minh - "Bước vào Tinh Minh" - là Ada Ampson đảm nhận vai trò dẫn chương trình.
Theo quy trình thông thường, khi bắt đầu chương trình, nhân viên đài truyền hình trước tiên có một cuộc trao đổi với Đường Phương để tránh việc xảy ra tình huống đặc biệt nào trong quá trình ghi hình ảnh hưởng đến việc phát sóng.
Ada Ampson là một phụ nữ khoảng 40 tuổi, không quá xinh đẹp nhưng rất có duyên, mặc một bộ vest nữ, áo sơ mi màu trắng sữa, giày cao gót đen, mang lại cảm giác tháo vát và điềm đạm.
Đắm mình trong giới truyền thông hơn 20 năm, trở thành người dẫn chương trình cũng đã hơn 10 năm, cô đương nhiên biết câu hỏi nào nên hỏi, câu hỏi nào không nên hỏi.
Tuy nhiên, điều khiến cô và hầu hết nhân viên ngạc nhiên là Đường Phương không đưa ra quá nhiều yêu cầu như những người thành đạt thông thường, ví dụ như từ chối trả lời các vấn đề về đời tư, hay ví dụ như người dẫn chương trình có thể hỏi nhiều hơn về lịch sử phấn đấu, lịch sử lập nghiệp. Yêu cầu của cậu rất đơn giản: trong thời gian tiếp theo, dù nhìn thấy gì hay nghe thấy gì, cũng đừng tỏ ra kinh ngạc.
Ada và Andrevich cảm thấy điểm này không cần cậu phải nhắc nhở kỹ, vì bản thân việc hạm trưởng Đường có thể sống sót sau khi bị chiếu xạ quá mức bởi các nguyên tố phóng xạ đã là một kỳ tích rồi.
Sau khi nghỉ ngơi nửa giờ, đội ngũ đạo diễn bố trí xong hiện trường phỏng vấn, thiết lập đường hầm dữ liệu chuyên dụng dựa trên giao thức liên lạc dịch chuyển lượng tử với các phương tiện truyền thông khác trong Tinh Minh, sau đó mời mọi người trong phòng nghỉ di chuyển sang trường quay.