Tốc độ nói của Boyle rất chậm, giống như vị giáo sư già trên bục giảng đang thao thao bất tuyệt. Rõ ràng, kiểu người như ông ta không phù hợp để làm nhân viên tiếp thị hàng hóa.
Thế nhưng, Đường Phương lại cảm thấy một trận ớn lạnh không lý do. Anh luôn cho rằng mình đã là kẻ khá thâm hiểm, nhưng không ngờ so với những đại tư bản, những kẻ cầm quyền này thì vẫn còn kém xa.
"Tôi biết cậu đang nghĩ gì." Boyle vỗ vai anh, nói một câu thật lòng: "Lão Corey nói cậu rất thông minh, nhưng dù sao cậu vẫn là một người trẻ tuổi. Mặt trời sẽ chiếu sáng thế gian, nhưng vũ trụ suy cho cùng vẫn là nơi u ám và lạnh lẽo... Trong những ngày tháng tới, nó sẽ tiếp tục giãn nở, khoảng cách giữa các tinh hệ sẽ ngày càng xa xôi."
Cuối cùng, ông ta nói: "Khi ánh sáng chiếu rọi vào bóng tối, mới được gọi là ánh sáng."
Nếu là vào buổi chiều, Đường Phương sẽ cười khẩy đáp trả: "Ông đừng có ra vẻ, ra vẻ coi chừng bị sét đánh." Nhưng lúc này, anh không cách nào vui nổi.
"Xin đừng đồng cảm với họ." Boyle nhìn anh bằng ánh mắt của kẻ từng trải: "Bởi vì theo luật pháp đế quốc, một số người trong số họ đáng lẽ đã bị hành quyết từ lâu, số còn lại cũng chẳng sống nổi quá hai ba năm. Cái gọi là vật tận kỳ dụng, trong xã hội ngày nay, hiệu suất là trên hết."
Đường Phương không biết mình đang ở trạng thái cảm xúc nào. Nó rất phức tạp, không đơn thuần là đồng cảm, cũng chẳng hẳn là bi ai, đại khái là sự bất lực chiếm phần nhiều.
Anh thở dài, tiếp tục nhìn vào màn hình giám sát, tâm trí như sợi chỉ bị tách làm đôi, một bên đặt lên những tù nhân kia, một bên lại miên man suy nghĩ.
Anh đã không nhớ đây là lần thứ mấy thở dài. Nếu những tù nhân đó là người bình thường, chắc anh sẽ nổi giận, nhưng tại sao khi đổi thành nô lệ Maurice, anh chỉ thấy bất lực và chua xót?
Nếu Claire ở đây, cô ấy có lẽ sẽ rất phẫn nộ nhỉ...
Đúng lúc này, khi ánh mắt quét qua màn hình thứ bảy từ trái sang ở hàng thứ ba của dãy giám sát, anh bỗng chú ý đến một điểm bất thường: màn hình tối đen như thể bị hỏng.
Ở nơi như thế này, nhân viên sao có thể để mặc màn hình hỏng mà không sửa chữa? Sự tò mò của Đường Phương dâng cao, anh truyền một mệnh lệnh cho Emma: "Kiểm tra xem có chuyện gì?"
"Xin chờ một chút..."
Khoảng ba đến năm nhịp thở, hình ảnh trong tâm trí anh lóe lên. Một khung cảnh hiện ra trước mắt Đường Phương, và gương mặt anh thay đổi... trở nên lạnh lẽo.
Mặc dù bản thân không thích cô ta, nhưng không có nghĩa là anh có thể ngồi yên nhìn chuyện này xảy ra.
Con người khi gặp những chuyện không liên quan đến mình, thường sẽ giữ thái độ ích kỷ "chuyện không liên quan đến mình thì treo lên cao". Nhưng nếu có chút ít giao thoa với bản thân, khó tránh khỏi sẽ gây ra biến động về cảm xúc.
Đường Phương cũng vậy, anh có thể rất lý trí, cũng có thể rất cảm tính. Giống như lúc này.
"Chuyển buồng giam G-22 tới đây." Anh lạnh giọng nói.
Người phụ nữ khoảng 40 tuổi phía trước quay đầu nhìn anh một cái, sau đó chuyển ánh mắt sang Boyle. Có thể thấy, bà ta rất nghi hoặc, vì trên ngực vị thương nhân này có ghim một chiếc trâm cài tinh xảo, chỉ khách VIP cao cấp mới có tư cách đeo.
Đã là khách VIP, hẳn phải hiểu quy củ mới đúng.
"G-22!" Đường Phương nhìn chằm chằm bà ta, ánh sáng trong đồng tử ngày càng lạnh lẽo.
Boyle nhíu mày. Đang định khuyên anh đừng lo chuyện bao đồng, thì Đường Lâm vốn im lặng đứng phía sau đã động thủ. Anh rút con dao găm giấu trong lớp lót giày, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm người phụ nữ trung niên, tay nâng dao hạ xuống, cắm phập vào bảng điều khiển.
Bà ta cảm thấy đầu ngón tay hơi lạnh, theo bản năng cúi đầu nhìn xuống.
Trong khe hở giữa ngón áp út và ngón út bàn tay phải của bà ta, lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh sáng nhấp nháy không ngừng trên màn hình giám sát. Giống như vũng nước lạnh dưới ánh trăng, vừa lạnh lẽo vừa tĩnh lặng.
Nó đã từng giết người, từng uống máu.
Nhân viên an ninh ở góc phòng như nhận ra điều gì đó, đang bước về phía bảng điều khiển.
Tay Đường Lâm rất vững, như ngọn núi tuyết không hề dịch chuyển suốt hàng triệu năm.
Một sợi mồ hôi lạnh chảy xuống má người phụ nữ. Bàn tay dưới lưỡi dao đang run rẩy, bà ta cố gắng kiểm soát nhưng phát hiện ra vô ích.
Đường Lâm lặp lại lời Đường Phương: "G-22!"
"Làm theo lời cậu ấy nói! Tổn thất cứ tính cho tôi." Boyle sa sầm mặt mũi lớn tiếng nói.
Câu này là nói cho người phụ nữ trung niên nghe, cũng là nói cho mấy tên bảo vệ đang lăm le kia.
Thế là Đường Lâm thu dao, cắm lại vào lớp lót.
Người phụ nữ trung niên dùng đôi tay run rẩy mở khóa an toàn, kéo buồng giam có ID "G-22" xuống dưới bảng điều khiển.
Phía bên kia, 3 tên bảo vệ quay người trở về vị trí cũ, còn mấy vị khách không xa đó thì lần lượt bước vào đường hầm pha lê, rời khỏi đây nhanh nhất có thể để tránh rước họa vào thân.
Đường Phương không nhìn gương mặt khó coi của Boyle, bước đến mép bục, nhìn về phía trên cao.
Ở đó có một buồng giam đang chậm rãi hạ xuống. Điểm khác biệt so với các buồng khác là bề mặt nó tối đen như mực, không ai biết bên trong có gì, đang xảy ra chuyện gì... trừ Đường Phương!
Khoảng nửa phút sau, cùng với một tiếng chấn động nhẹ, buồng giam dừng lại tại một vị trí trên mép bục. Đường Lâm bước tới, nhấn nút mở khóa.
"Xì..." Trong tiếng xả khí, cửa thủy lực mở ra. Ánh sáng trắng chói mắt từ bên trong buồng giam tối tăm chiếu ra, phạm vi ảnh hưởng ngày càng lớn, nhấn chìm bóng dáng của Đường Phương và Đường Lâm vào trong.
Trong phòng có hai người, một nam một nữ. Người đàn ông đang vội vã mặc quần áo, người phụ nữ nằm gục trong vũng máu. Người đàn ông hoảng loạn, người phụ nữ lại rất bình tĩnh.
Trên mặt người đàn ông có máu, dưới thân người phụ nữ có máu. Máu trên mặt người đàn ông là của cô, máu dưới thân người phụ nữ là của chính cô.
Khi Đường Lâm mở cửa, quần của gã đàn ông đang kéo đến một nửa, gương mặt lộ rõ sự hoảng loạn, ngơ ngác, nhưng nhiều hơn cả là phẫn nộ, bởi vì đây là "Thiên Thần Sa Ngã", đáng lẽ không nên xảy ra chuyện như vậy... gã đã trả tiền mà.
Gã không thể ngờ cuộc vui mới được một nửa đã bị phá ngang. Gã càng không ngờ rằng khi quần còn chưa mặc xong, đã bị một bàn tay như kìm sắt bóp cổ, quăng thẳng ra khỏi phòng.
Ba giây trôi qua, gã hét lên trong không trung 3 giây, rồi như con chó chết "bộp" một tiếng rơi xuống bục, khuôn mặt đập xuống biến dạng.
"A... a..." Tiếng kêu cực kỳ thê thảm, gã cảm thấy cánh tay phải có thể đã gãy rồi, vì đau quá, đau quá.
Tiếng kêu thảm thiết đánh thức đám bảo vệ ở góc phòng, chúng ùa tới bao vây, nhìn Đường Phương và Đường Lâm đầy cảnh giác.
Tiếng kêu thảm cũng đánh thức người phụ nữ trung niên trước bảng điều khiển, bà ta vội vàng nhấn một phím, gọi đội y tế đến chi viện.
Đường Phương không bận tâm đến chuyện phía sau, anh bước vào trong buồng giam.
Bên trong khác hẳn bên ngoài, tường màu trắng bạc, trần nhà lắp một hàng đèn công suất lớn, chiếu sáng toàn bộ căn phòng rõ mồn một.
Góc phòng có phòng tắm, ở giữa là một chiếc giường. Chăn đệm cuộn trên đó, đối diện giường là một tấm gương phản chiếu, tất cả đều màu trắng, liền mạch với bức tường, trông rất sạch sẽ, sáng sủa.
Thế nhưng lúc này, căn phòng đáng lẽ không một hạt bụi lại chẳng hề sạch sẽ. Máu bắn tung tóe khắp nơi, sàn nhà, bức tường, chăn đệm, bóng đèn... tuy lượng không nhiều, nhưng lại vô cùng kinh hoàng.
Một người phụ nữ nằm gục dưới chân giường trong vũng máu. Cô nhìn Đường Phương đang bước từng bước lại gần, ánh mắt bình tĩnh lộ thêm một tia cảm xúc đặc biệt, đó là sự pha trộn giữa ngạc nhiên và tò mò.
Đường Phương không hiểu cô đang nghĩ gì, tại sao trong tình trạng cơ thể trúng nhiều dao, chảy nhiều máu như vậy mà vẫn có thể dồn phần lớn năng lượng vào người khác.
Cô không đau sao? Cô không hoảng sao? Hay là cô vốn dĩ không sợ cái chết? Hoặc là nô lệ Maurice trong môi trường sống biến thái này có cách suy nghĩ khác biệt hoàn toàn với con người bình thường?
Đường Phương bỗng nhận ra một điều. Học sinh lớp 6 thường tự hào nói: "Tôi rất yêu nước, tôi là đóa hoa của tổ quốc, lớn lên sẽ làm rường cột quốc gia."
Không ai nói cho cậu bé biết, cậu không phải là đóa hoa nào cả, cậu chỉ là một cọng cỏ. Càng không ai nói cho cậu biết, rường cột càng tốt thì càng dễ thu hút sâu mọt.
Còn đối với nô lệ Maurice, có lẽ "yêu nước" đã chuyển thành "yêu Thánh Hoàng bệ hạ", "rường cột" được thay thế bằng "cống hiến" và "hy sinh".
Nói thẳng ra, họ chỉ là một đám trẻ, hay nói đúng hơn, là những kẻ đáng thương sống trong thế giới do người khác vẽ ra cho họ. Họ không có cái tôi, không biết phản kháng, tựa như những con rối bị giật dây.
Người bình thường có thể thông qua những gì thấy và nghe hàng ngày để suy ngẫm, thảo luận về bản chất đằng sau sự kiện. Nhưng họ thì không, Thánh Hoàng bệ hạ sẽ không cho họ cơ hội mở mắt nhìn thế giới, hơn nữa dù có nhìn thấy thì đã sao? Cuộc đời họ quá ngắn ngủi, trí tuệ cũng có hạn, những người như thế chỉ có thể quỳ gối, và chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đứng lên.
Máu dưới ánh đèn mạnh trông thật chói mắt, Đường Phương bước tới, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương cho cô.
Mặt ngoài cánh tay trái có một vết dao, rất nông, coi như là vết thương ngoài da. Mặt trong đùi phải cũng có một vết, rất dài và sâu, nhưng may là không trúng động mạch.
Trên lưng có hai vết thương cắt chéo thành hình chữ thập, máu tươi như thác nước sắp cạn, chảy thành một mảng đỏ rực trên lưng cô.
Tiếp theo là khuôn mặt, hai bên má mỗi bên có một vết rạch, sâu đến tận xương, máu tươi theo đường chân tóc chảy xuống, nhuộm đỏ cả phần ngực vốn khá đầy đặn của cô.
Không nghi ngờ gì nữa, cô đã bị hủy dung, hơn nữa máu tươi làm lem luốc cả khuôn mặt, nhưng nếu quan sát kỹ, vẫn có thể biết trước đây cô rất xinh đẹp, hay nói đúng hơn là được "chỉnh" rất đẹp.
Mỹ nữ Đường Phương thấy không ít, Claire, Chu Ngải, Freya, hạm vụ quan Yuffie, đều là những mỹ nữ vạn người có một.
Tuy nhiên, họ là mỹ nữ, nhưng không phải người phụ nữ đẹp nhất. Người phụ nữ đẹp nhất chỉ có một - Yêu Cơ Ngân Hà, tiểu thư Charlotte Quinn.
Tất nhiên, tiểu thư Charlotte cao quý tuyệt đối không thể rơi vào cảnh ngộ này. Người phụ nữ bị thương trước mắt chỉ là hơi giống cô ấy mà thôi, xét đơn thuần về khuôn mặt, độ tương đồng khoảng 6 phần, vóc dáng cũng gần như vậy.
Đường Phương xé ga trải giường thành vài mảnh, rồi dưới ánh mắt nghi hoặc của người phụ nữ, anh băng bó vết thương cho cô.
Dựa vào kỹ thuật chỉnh hình tiên tiến, người ta có thể tạo ra những bản sao Yêu Cơ Ngân Hà có độ tương đồng cao, nhưng dù đào tạo thế nào, hun đúc ra sao, họ cũng không thể sánh bằng bản gốc. Charlotte Quinn trên thế giới này chỉ có một, khí chất của cô không ai có thể bắt chước được.
Đường Phương cảm thấy đó không phải là khí chất, đó là linh hồn...
Boyle đứng ở cửa buồng giam, mắt không chớp nhìn anh băng bó vết thương cho nữ nô lệ Maurice dưới đất.
"Xem ra những lời tôi nói trên đường đi cậu chẳng lọt tai chữ nào..." Ông ta thở dài một tiếng, nói: "Dù cậu cứu được cô ấy nhất thời, liệu có cứu được cô ấy cả đời không? Nhìn tuổi chắc cũng 26 rồi, tử thần đã vẫy tay chào cô ấy rồi."
Boyle dừng lại một chút, giảm tốc độ nói, bảo: "Đúng là người trẻ tuổi, chỉ làm những chuyện vô nghĩa. Cậu đấu lại tử thần sao? Đấu lại thời gian sao?"
Đường Phương không quay đầu lại nói: "Chuyện này, không thử sao biết được?"
Anh không hề né tránh vết máu trên người cô, bế cô từ dưới đất lên, bước ra khỏi buồng giam. Khi đi ngang qua Boyle, anh nói một câu: "Người phụ nữ này tôi lấy. Dù ông dùng cách gì, hãy làm cho cô ấy một thân phận, nếu không, giao dịch hủy bỏ!"
"Chỉ vì cô ta 'trông' giống Yêu Cơ Ngân Hà?" Boyle nhìn theo bóng lưng anh nói, chữ "trông" đó được kéo rất dài, ông ta tin Đường Phương hiểu được hàm ý sâu xa của câu nói này.
Vì Yêu Cơ Ngân Hà rất nổi tiếng, cho nên nữ nô lệ Maurice trước mắt này không phải người đầu tiên, và chắc chắn sẽ không phải người cuối cùng.
Đường Phương quay đầu nhìn ông ta một cái, nói: "Ông nói rất đúng, tôi không thể cứu tất cả bọn họ, nhưng đã là chuyện xảy ra trước mắt tôi, thì đó là duyên phận. Tôi ghét nhất là hối hận, phiền nhất là cảm giác tội lỗi."
Đội y tế đã tới nơi. Người phụ nữ trung niên phớt lờ nữ nô lệ Maurice đầy máu, dẫn người đi về phía vị khách nam đang được bảo vệ đỡ dậy, kẻ đang nhìn Đường Phương và Đường Lâm bằng ánh mắt oán độc.
Cho đến khi một con dao găm đặt ngang cổ bà ta.
Không ai chú ý Đường Lâm đã tới đó như thế nào. Đến khi đám bảo vệ hoàn hồn, con dao đó đã cách động mạch cổ người phụ nữ trung niên chưa đầy nửa tấc.
"Cứu cô ấy trước." Giọng Đường Lâm như một tảng băng rơi xuống đất, dứt khoát lạnh lùng.
Đây là lần tiếp xúc thân mật thứ hai giữa người phụ nữ trung niên và con dao găm, vẫn cái cảm giác đó, vẫn lạnh lẽo như vậy.
Bà ta lại run rẩy. Nhưng không phải tay, mà là chân.
Con dao đó chỉ cần đẩy nhẹ về phía trước một chút, bà ta sẽ đi gặp Diêm Vương, làm thỏa lòng lão già ở nhà.
Đường Phương bế nữ nô lệ Maurice đi tới, đặt lên cáng, lạnh giọng nói: "Từ bây giờ, cô ấy là người của tôi. Nếu để tôi biết các người phân biệt đối xử... tôi đảm bảo, dù Virginia có đích thân tới cũng không cứu được mạng các người."
Bác sĩ sững người, sau đó phản ứng lại, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
Virginia... Virginia Alexander, người cầm quyền của Đế quốc Phoenix. Chuyển thế của Thần Hoàng, Thánh Hoàng bệ hạ đại hiền thiên giáng.
Hắn... hắn dám bất kính với Thánh Hoàng bệ hạ như vậy, nếu ở trong lãnh thổ đế quốc, những lời này đủ để hắn ngồi tù.
Cách đó không xa, vài tên bảo vệ lóe lên vẻ giận dữ, bước nhanh bao vây Đường Phương và Đường Lâm. Dù họ là khách quý từ Liên minh Tinh tế, cũng không thể nhục mạ Thánh Hoàng bệ hạ như vậy, hơn nữa, hắn làm quá mức rồi.
"Đứng lại." Người nói là Boyle, biểu cảm của ông ta lúc này đã lạnh lùng đến cực điểm. Ông ta đã khuyên nhủ hết lời, thuyết phục đủ điều, không ngờ thằng nhóc này vẫn cố chấp theo đuổi cái giá trị quan tự cho là đúng của Liên minh Tinh tế, còn đem cái lý luận chó má tuyên truyền dân chủ, tự do, nhân quyền này áp đặt lên nô lệ Maurice.
Phải biết đây là "Alcaesy", chủ nhân của nó là Đế quốc Phoenix, không phải Liên minh Tinh tế, cũng không phải Liên bang Charles.
"Suỵt..." Ông ta hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén cơn giận trong lòng, vẫy tay với mấy nhân viên y tế: "Làm theo lời hắn nói đi."
Hiện trường yên tĩnh vài giây, đội y tế mới hoàn hồn, nhận lấy người đàn ông từ tay bảo vệ rồi lui xuống.
Trước khi đi, Đường Phương liếc nhìn nữ nô lệ Maurice trên cáng, phát hiện cô đang nhìn chằm chằm vào anh, trên gương mặt nhuốm máu hiện lên một tia phẫn nộ.
Đường Phương nghĩ ngợi, cuối cùng cũng biết nguyên nhân nằm ở đâu, anh lại thở dài một tiếng, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ.
Thú thật, chuyện này chẳng liên quan gì đến anh cả. Đừng nói cô ta chỉ là hàng nhái, dù là Yêu Cơ Ngân Hà thật thì sao? Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có chuyện gì đó với tiểu thư Charlotte, ngược lại còn hơi bài xích.
Thế nhưng đến thời điểm mấu chốt, anh phát hiện mình không cách nào tàn nhẫn được để không lo chuyện bao đồng. Ghét thì ghét, bài xích thì bài xích, nhưng không thể phủ nhận Yêu Cơ Ngân Hà là một cô gái có tấm lòng lương thiện.
Là ân nhân cứu mạng của cô, sao có thể trơ mắt nhìn cô chịu nhục mà chết... dù chỉ là một kẻ thế thân. Anh chưa bao giờ là người sắt đá, để không cho mình cơ hội hối hận, nên anh quyết định cứu nữ nô lệ Maurice đó.
Đây không phải vì Yêu Cơ Ngân Hà, mà là vì chính anh.
"Haizz!" Anh vốn định không thở dài nữa, nhưng không biết từ lúc nào lại thở dài lần nữa.
Chỉ là đối tượng thở dài lần này không phải đám nô lệ Maurice, mà là chính anh. Anh cảm thấy mình vẫn không thể thoát tục. Trong đại sảnh này có bao nhiêu nô lệ Maurice, toàn bộ "Alcaesy" còn nhiều gấp hàng trăm hàng nghìn lần chỗ này, Đế quốc Phoenix còn nhiều hơn nữa. Anh sẽ vì không muốn sớm lộ thực lực, không muốn khi mình còn yếu đã đối đầu cứng rắn với đối thủ mạnh, nên chỉ có thể chọn im lặng, dù anh thực sự rất chướng mắt.
Nhưng liên quan đến Yêu Cơ Ngân Hà, hay nói cách khác là liên quan đến người quen có chút giao tình, anh dù thế nào cũng không thể tàn nhẫn ngồi yên không quản. Điều này rất tầm thường... thật sự rất tầm thường. Anh không làm được sự từ bi của thánh nhân, cũng không có lòng dạ sắt thép của kiêu hùng, càng ghét làm anh hùng, vì anh hùng trong thực tế phần lớn đều là người chết.
"Làm một người tầm thường, có chút ích kỷ nhỏ nhặt, có chút bàng hoàng nhỏ nhặt, có chút toan tính nhỏ nhặt, có chút cảm xúc nhỏ nhặt, như vậy... thực ra cũng khá tốt."
Cuối cùng, anh cũng thông suốt.
Nguyên nhân khiến anh bừng tỉnh là một câu nói, một câu nói chẳng liên quan gì đến chuyện đang xảy ra: "Đừng bao giờ đánh giá thấp kẻ thù, đừng bao giờ đánh giá quá cao bản thân."
Tiễn đội y tế và người phụ nữ trung niên sắc mặt tái nhợt biến mất trong đường hầm pha lê, Boyle bước tới, vỗ vai anh, nói: "Đường đệ, tôi nghĩ tôi sai rồi... Cậu không chỉ trẻ tuổi, mà còn rất cảm tính."
Lão Corey đã mô tả anh thế nào nhỉ? Người thông minh, con cáo nhỏ, nội liễm, lý trí...
Người thông minh có thể làm ra chuyện như vậy sao? Cội nguồn gây ra hiện tượng xã hội biến thái như nô lệ Maurice nằm ở chế độ quốc gia, anh cứu được một người, nhưng không cứu được cả một quốc gia, đây không phải việc người thông minh nên làm.