Ông vừa từ tang lễ của Khải Nam Lỗ Bác Đặc trở về, sau đó theo lời nhắc nhở của trợ lý mà bật tivi lên, tận mắt chứng kiến toàn bộ những gì Hạm trưởng Đường đã làm sau khi đổ bộ.
Im lặng hồi lâu, vị lão nhân đã đắm chìm trong "Ba Bỉ Luân" hơn 30 năm này thở dài một tiếng, tự lẩm bẩm: "Thật là một người trẻ tuổi đáng sợ."
Đại đa số các chính trị gia đều cho rằng đây là việc Đường Phương cố ý làm. Đó là một người đàn ông biết nắm bắt thời cơ, tận dụng mọi nguồn lực có thể để đạt được mục đích của mình, lại còn tinh thông diễn xuất, giỏi lợi dụng tình cảm và tư tưởng của người khác.
Chỉ có Đường Phương biết toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, ngoại trừ những lời nói đẩy giá khoáng sản lên cao để trả đũa các thương nhân khoáng sản lúc ban đầu, thì một loạt sự kiện phía sau phần lớn đều là hiểu lầm.
Ví dụ như việc làm cho Gia Đăng, ý nghĩ ban đầu của ông rất đơn thuần: cho anh ta một công việc, giành thời gian cho "Ghost" xử lý 2 tên bắn tỉa đó, tiện thể duy trì hình tượng huy hoàng của bản thân trước truyền thông. Ai ngờ Gia Đăng không phải là người thất nghiệp bình thường, mà là kẻ vượt biên đến từ Mông Á Đế Quốc. Xét ở một mức độ nào đó thì hai người là đồng hương. Sau đó nghe nói vì "Lệnh giới nghiêm công thương" của chính phủ Á Đương khiến một lượng lớn lao công gốc Mông Á, Tô Lỗ thất nghiệp, cân nhắc đến tình hình thực tế của "Thần Tinh Chú Tạo", ông cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt, nên mới cho anh ta 7 ngày để liên lạc với những người thất nghiệp đó.
Ông cũng đâu phải thầy bói, không hiểu âm dương ngũ hành, không biết bấm quẻ tính toán, không biết trước năm trăm năm sau năm trăm năm.
Ông thật sự rất oan uổng!
Tất nhiên, lời này ông sẽ không nói với bất kỳ ai, tốt nhất là nên mục rữa trong bụng.
---❊ ❖ ❊---
Cửa ra ga đã ở phía xa. Tiếng thông báo chuyến bay của hệ thống điều độ mơ hồ truyền tới, chiếc đồng hồ nguyên tử khổng lồ trên xà ngang không biết mệt mỏi thay đổi con số, tốc độ của bệ đứng dưới chân chậm dần, Đường Phương cùng vài người bước ra.
Mặt trời nhân tạo tỏa xuống ánh sáng ấm áp, có làn gió nhẹ lướt qua má.
Xung quanh lác đác vài phóng viên đang cố gắng dùng thiết bị quay phim trong tay ghi lại khoảnh khắc này.
Không xa có vài người đi ngang qua. Có người nhìn thấy Đường Phương cùng vài người thì dừng bước, phát ra một tiếng thở dài, có người chỉ nhìn chằm chằm ông một lúc rồi lại tiếp tục lên đường.
Khu phố đối diện vô cùng bình yên, không có xe cảnh sát tụ tập, cũng không có xe cứu thương dừng đỗ, giống như vô số buổi sáng trước đây, trong sự yên tĩnh lộ ra chút sức sống, thành phố trên không khổng lồ này đang từ từ tỉnh giấc.
Thông qua đầu cuối dịch vụ gọi một chiếc taxi hạng trung, vài người lần lượt bước vào.
Tài xế có lẽ đã nhận ra thân phận của Đường Phương. Biểu cảm trên mặt khá đặc sắc, kinh ngạc và hoảng sợ hòa quyện vào nhau, cho đến khi Đường Lâm hét lớn bên tai hắn một tiếng: "Lái xe, đi 'Venice'", hắn mới bừng tỉnh, thiết lập điểm đến trên giao diện hệ thống hỗ trợ lái xe, trong nháy mắt đã đi xa.
Vì trong quá trình nói chuyện với Gia Đăng vừa rồi, thiết bị dò tìm đã quét qua lộ trình từ cửa ra ga đến khách sạn "Venice". Không phát hiện ra mối đe dọa tiềm tàng nào, điều này khiến Đường Phương tạm thời an tâm, có thời gian suy nghĩ về tình hình mới nhất mà "Ghost" truyền về.
Ông không để "Ghost" giết hai tên bắn tỉa đó, mà thực hiện phương châm tác chiến "đả thảo kinh xà" (đánh cỏ động rắn), sau đó theo dõi điều tra, để làm rõ rốt cuộc là kẻ nào lại muốn lấy mạng ông đến thế.
Theo tin tình báo mới nhất do "Ghost" truyền về, hai tên bắn tỉa ẩn nấp trong tòa nhà cao tầng đối diện cửa ra ga không đến từ cùng một thế lực. Một trong số đó sau khi biết ngụy trang bị lộ đã rút lui về một kho hàng nhu yếu phẩm trong khu phố, qua quan sát môi trường xung quanh thấy không bị theo dõi, liền sử dụng thiết bị liên lạc thực hiện một cuộc gọi ngắn với ông chủ đứng sau của hắn.
Theo phân tích dữ liệu âm thanh do Emma chặn được, tên bắn tỉa này đến từ thế lực trực thuộc Đảng Cộng hòa Tinh Minh. Lần phục kích ở tòa nhà đối diện cửa ra ga này không phải muốn mạng Đường Phương, chỉ là muốn tạo chút náo loạn, đổ thêm dầu vào tình hình nóng bỏng hiện nay.
Còn tên bắn tỉa kia so với kẻ trước cẩn thận hơn nhiều, sau khi trốn khỏi tòa nhà không liên lạc với cấp trên ngay lập tức, mà lái một chiếc xe từ tính chạy trốn về phía Bắc.
Nếu đổi thành người khác, có lẽ không thể thực hiện truy đuổi một cách lặng lẽ, nhưng không may, đối thủ của hắn là Hạm trưởng Đường.
Giữa các kiến trúc thành phố và bầu trời ảo ảnh, một chiếc máy bay chiến đấu tàng hình đang lặng lẽ xuyên qua hướng Bắc, dù là trung tâm cảnh báo radar chính thức hay mắt người bình thường, đều không thể phát hiện ra sự tồn tại của nó.
Đường Phương chưa bao giờ là người độ lượng, giết tên bắn tỉa để xả giận? Điều đó vẫn chưa đủ, một số kẻ luôn phải trả giá cho vụ ám sát lần này, vì chúng làm Phù Lôi Á đau lòng, còn nữa... vết thương đạn ở cánh tay phải thật sự rất đau.
---❊ ❖ ❊---
Khoảng 20 phút sau, taxi dừng trước cửa khách sạn "Venice".
Vài người xuống xe, lão Khoa Lý định trả tiền, nhưng tài xế nhất quyết không nhận, giằng co một lúc đành bỏ qua, nói một câu: "Đa tạ", rồi tiễn chiếc taxi biến mất ở góc phố.
Đường Phương không vào khách sạn ngay, mà đứng cạnh bồn hoa nhìn bãi đỗ xe cơ giới cách đó không xa, im lặng không nói.
Ở đó chẳng có gì cả, màu sắc duy nhất là một mảng đen cháy trên đường bê tông, trông rất hiu quạnh, giống như ngôi mộ hoang bên mặt khuất nắng của ngọn đồi.
Mấy ngày trước, chiếc xe chở 24 đặc nhiệm Hải Chuẩn đã bốc cháy nổ tung ở đó, và Khải Nam Lỗ Bác Đặc cũng bị bắn bay hộp sọ, thảm tử tại chỗ ngay ở đó.
Rất nhiều người nghi ngờ là do ông làm, thậm chí cả Khắc Lôi Á, Bạch Hạo và những người khác cũng nghĩ như vậy, chỉ có Đường Phương trong lòng rõ ràng, sự việc căn bản không đơn giản như vậy, kẻ tiêu diệt nhóm Khải Nam Lỗ Bác Đặc không phải là "Ghost" chịu trách nhiệm bảo vệ sự an toàn tính mạng cho Khắc Lôi Á và những người khác trong biệt thự, mà là một người khác.
Ông không biết là ai đã làm, tại sao lại muốn giúp ông giải quyết mối họa này, phải biết rằng Hạm trưởng đại nhân dọc đường đi đã đắc tội không ít thế lực, mà đồng minh chỉ có băng hải tặc "Apollo" của Bái Luân.
Người của Đảng Cộng hòa? Họ không có lý do gì để làm vậy, cái chết của Khải Nam Lỗ Bác Đặc đối với họ hoàn toàn vô nghĩa.
Phù Lôi Á thấy ông nhìn bãi đỗ xe trống rỗng đến ngẩn người, tò mò kéo kéo góc áo ông, nghi hoặc hỏi: "Đường Phương, anh đang nhìn gì vậy?"
Đường Phương nghe vậy tỉnh lại, tiện miệng đáp: "Nhìn ma."
"Ma?" Cô bé tiến lại gần ông hơn một chút, vẻ mặt sợ hãi.
Đường Phương mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé, theo sau lão Khoa Lý đi về phía cửa trước khách sạn.
Phù Lôi Á vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại. Dù trên mặt treo vẻ sợ hãi, nhưng trong ánh mắt lại nhiều hơn là sự tò mò.
Cô bé nhìn mãi, trong lòng không hiểu, rõ ràng chẳng có gì cả, con ma mà Đường Phương nói ở đâu? Tại sao không nhìn thấy?
---❊ ❖ ❊---
Sự trở về của Đường Phương khiến quầy lễ tân một phen nhốn nháo, nữ tiếp tân trực ban nhìn chằm chằm vào mặt ông, như thể trên đó mọc một đóa hoa hồng xinh đẹp, điều này khiến khách làm thủ tục trả phòng rất không vui, cho đến khi họ nhìn rõ gương mặt nghiêng lướt qua bên tai đó, theo bản năng phát ra một tiếng kêu kinh ngạc.
Những người nổi tiếng đang uống trà sáng ở khu vực nghỉ ngơi lần lượt dừng động tác, yên lặng nhìn ông đi qua quầy lễ tân, rồi như những chú chim trong rừng buổi sáng, líu ríu bàn tán nhỏ nhẹ.
Sự xuất hiện của vài người dường như đốt lên một chuỗi pháo hoa trong bầu trời đêm tĩnh lặng, trong chốc lát rực rỡ muôn màu.
Đường Phương, Đường Lâm và những người khác không hề để ý. Ngược lại Bạch Nhạc tỏ ra vô cùng phấn khích, vẫy tay với nữ tiếp tân, gật đầu với khách nam, khiến người khác đầy vẻ mờ mịt, không nhớ nổi đã gặp nhân vật này ở đâu và khi nào.
Không lâu sau, từ cửa sau tòa nhà đi ra, lại bước lên con đường lát đá xanh nhẵn nhụi, đi qua cầu nhỏ nước chảy. Đến khu biệt thự, đẩy cửa sân. Bước chân của Đường Phương đột nhiên nhanh hơn, trong nháy mắt đến dưới hiên, giơ tay đẩy cửa phòng.
Phòng khách yên tĩnh, hương thơm nồng nàn của cà phê bay ra từ nhà bếp, Khắc Lôi Á ngồi trên ghế sofa, trong tay ôm một cuốn "Chiến tranh và Hòa bình", nhẹ nhàng lật trang sách.
Bạch Hạo và La Y ngồi đối diện nhau, ở giữa đặt một bàn cờ, trên đó có xe, mã, pháo, tượng, tướng, sĩ, tốt, rõ ràng là một bàn cờ tướng Trung Quốc.
Nghe thấy tiếng cửa, Khắc Lôi Á khẽ ngẩng đầu. Trong mắt dường như có ánh mặt trời mọc trên biển, lan tỏa một mảnh vàng óng.
Tay Bạch Hạo dừng lại giữa không trung, quân "Xe" trong lòng bàn tay rơi "bạch" một tiếng xuống bàn cờ, làm La Y giật bắn mình.
Khắc Lôi Á đặt cuốn sách có trang bìa rất giản dị kia xuống, đi từ ghế sofa xuống, khóe miệng nở một nụ cười, giống như trà sữa trân châu nguyên vị: "Anh về rồi."
Giọng nói rất nhẹ nhàng, rất ấm áp, giống như bao nhiêu người vợ đón chồng trở về nhà, nhưng giây tiếp theo, giọng cô trở nên nghiêm trọng, hỏi: "Cánh tay của anh..."
"Yên tâm đi, không có gì đáng ngại." Đường Phương cười toe toét cởi chiếc áo vest mà Bá tước đại nhân tặng đưa cho Khắc Lôi Á, thuận thế triệu hồi một y tá, hỏi: "Mấy ngày nay thế nào, không có chuyện gì xảy ra chứ."
Cô gái vừa treo chiếc áo vest của ông lên móc áo, vừa do dự nói: "Mọi thứ đều tốt, chỉ là Tiểu Vân, mấy ngày không ra ngoài sắp phát điên rồi."
Sắc mặt cô hơi trắng bệch, vì cô y tá đang dùng thiết bị y tế lấy ra một viên đạn dính đầy máu từ vết thương trên cánh tay phải của Đường Phương.
Lúc này, Bạch Hạo và La Y đã bưng chậu nước và khăn sạch từ phòng vệ sinh ra.
Từ khi xuất phát ở "A Nhĩ Khải Tây", Đường Phương đã chào hỏi họ trước, bảo Bạch Hạo không cần ra bến cảng đón máy bay, nên vài người chỉ có thể ở biệt thự chờ ông trở về, vì không bật tivi nên tự nhiên không biết vụ nổ súng xảy ra ở bến cảng.
May mà mọi người đều biết năng lực của ông, nhìn vết thương nhanh chóng hồi phục, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Khắc Lôi Á cầm khăn thấm vào chậu, vắt mạnh nước, lau sạch vết máu xung quanh vết thương, rồi sờ vào làn da đã hồi phục như lúc đầu, cuối cùng lộ ra một nụ cười: "Thật sự tốt rồi."
Tảng đá lớn trong lòng Phù Lôi Á rơi xuống, vỗ mạnh vào ngực, có lẽ vì đi bộ hơi mệt, cô bé đổ ập xuống ghế sofa, vặn vẹo như con sâu không xương.
Tiếng cửa lại vang lên, Đường Lâm, lão Khoa Lý, Bạch Nhạc sau khi kiểm tra môi trường xung quanh lần lượt bước vào.
Bạch Hạo, La Y hai người đứng ngẩn người tại chỗ, Đường Lâm, lão Khoa Lý thì không cần phải nói, tên gã to xác, dáng vẻ nhà quê chưa thấy sự đời kia lại là nhân vật nào?
Nhìn vẻ ngỡ ngàng trên mặt hai người, Đường Lâm cười giải thích: "Cậu ta tên là Bạch Nhạc, là một... ừm, nô lệ Mạc Lý Tư có tư tưởng, có giác ngộ."
Vẻ ngỡ ngàng trên mặt Bạch Hạo, La Y không những không giảm mà còn đậm hơn, vì lời nói của Đường Lâm có vấn đề về logic, nô lệ Mạc Lý Tư từ khi nào lại kết thân với hai từ tư tưởng và giác ngộ rồi?
Bên kia tay Khắc Lôi Á khẽ run, không bưng vững chậu nước, suýt chút nữa làm đổ ra đất.
Đường Lâm tự nhiên biết họ đang nghĩ gì, đang định chia sẻ với 3 người về những điều mắt thấy tai nghe ở "A Nhĩ Khải Tây", thì đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến một tiếng cửa, Đường Vân như một cơn gió lao vào lòng Đường Phương, hét lên: "Anh, anh về rồi."
"Ừm, về rồi."
Đường Phương xoa xoa đầu cô bé, khiến cô nhóc lắc qua lắc lại, như thể đang kháng nghị việc anh cả vẫn coi cô là trẻ con.
"Anh, em rất nghe lời đấy nhé. Ở lì trong phòng suốt hơn nửa tuần, không đi đâu cả."
Đường Vân cảm thấy rất có thành tựu, rồi nói một câu rất trẻ con: "Anh, quà của em đâu?"
Đường Phương dở khóc dở cười, cô nhóc này vừa rồi còn giả vờ giả vịt, dáng vẻ nổi loạn "em cứng cáp rồi, có thể bay rồi", vừa thở xong đã lộ cái đuôi cáo ra nguyên hình.
"Giờ này chắc cũng đến rồi."
Ông vừa nghĩ đến đây, chuông cửa vang lên, màn hình giám sát hiện ra hai khuôn mặt đầy vẻ căng thẳng, nhìn từ đồng phục họ mặc thì chắc là nhân viên khách sạn.
"La Y, đi đón họ đi, chắc là hành lý vận chuyển từ phía bến cảng đến."
"Dạ." Cậu thiếu niên đáp một tiếng, đẩy cửa bước ra, trong chớp mắt đã xách hai chiếc thùng lớn đi vào phòng khách.
Đúng lúc này, A La Tư, Hào Sâm, Khâu Cát Nhĩ ba người cũng nghe thấy động tĩnh trong phòng khách, từ tầng hai đi xuống.
Hào Sâm mắt lờ đờ, rõ ràng tối qua không ngủ ngon, Đường Lâm trêu chọc hỏi hắn có phải ban ngày không văn minh không tinh thần, ban đêm tinh thần không văn minh, tiêu hao thể lực quá lớn, mới có dáng vẻ ủ rũ thế này.
Khâu Cát Nhĩ bảo hắn chuyện này căn bản không thể nào, vì Ngải Nhĩ Mã đã rời đi từ mấy ngày trước. Trừ khi Hào Sâm đại gia "tự mình cày cấy", nếu không, hắn muốn không văn minh cũng không được.
Hào Sâm trừng mắt nhìn, Đường Phương lại nhìn chằm chằm vào mặt Khâu Cát Nhĩ hồi lâu, miệng phun ra một câu: "Tôi thấy chưa chắc."
Câu này nói rất thâm thúy, người bình thường khó mà hiểu rõ ý nghĩa sâu xa, pháo thủ đứng ngẩn người tại chỗ, nghiền ngẫm hồi lâu, mới từ từ cảm nhận được ý đồ hiểm ác của Hạm trưởng đại nhân, thế là tức giận hét lên: "Đường Phương... anh cái đồ..."
Hắn nói mới được một nửa, trước mắt bóng đen lóe lên, một vật đen sì đã ném tới, theo bản năng đưa tay ra bắt. Nặng trịch trên tay.
Hóa ra là một khẩu súng, khẩu súng lục cũ kỹ cấp độ cổ vật, lạ là nó có ba nòng súng, hoa văn trên bề mặt phức tạp, phân bố hình chữ phẩm, ổ đạn phía sau thể tích cũng vô cùng lớn, lượng đạn chứa nhiều hơn súng lục thông thường rất nhiều.
Nếu là người có chút nghiên cứu về lịch sử súng ống chắc chắn sẽ nhận ra thân phận của nó "Tam Đầu Khuyển", một khẩu súng lục đặc sắc do một nhà thiết kế súng ống chế tạo tỉ mỉ hơn 200 năm trước, có thể bắn ra 3 viên đạn cùng một lúc.
Xét về thực chiến thì khẩu súng này rất vô dụng, nhưng không ai ngốc đến mức thực sự coi nó là một khẩu súng.
So với công cụ giết người, nó giống một tác phẩm nghệ thuật đáng để sưu tầm hơn.
Khâu Cát Nhĩ là một pháo thủ, vốn thích súng pháo, trong phòng hắn trên tàu Thần Tinh chất đầy đủ loại súng ống có tạo hình độc đáo, nhìn từ biểu cảm khuôn mặt thay đổi dữ dội của hắn, rõ ràng trên giá súng đầy rẫy kia không có khẩu "Tam Đầu Khuyển" này.
Đường Phương nói với hắn, đây là bộ sưu tập của Bá tước đại nhân.
Pháo thủ cảm thấy Hạm trưởng đại nhân thật sự quá đáng yêu, đừng nói là trêu chọc hắn, dù có xắn tay áo cho hắn hai bạt tai, hắn cũng sẽ cười hì hì đáp một tiếng: "Gia, không làm đau tay ngài chứ."
Hắn có quà, tự nhiên người khác cũng có.
A La Tư nhận được hai hộp xì gà đóng gói tinh xảo, loại đặc biệt chuyên dùng cho hoàng gia Đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư.
Hào Sâm chọn từ chiếc thùng da lớn ra ba năm chai rượu, rồi cười không khép được miệng, cho đến khi Đường Phương nói với hắn, trong đó chỉ có một chai là cho hắn.
Câu này rất tổn thương.
Quà cho Cách Lan Đặc là một chiếc đồng hồ, kiểu dáng rất đơn giản, cái gọi là "Đại phồn chí giản" (cái phức tạp nhất chính là cái đơn giản nhất), Đường Phương tin rằng anh ấy nhất định sẽ thích.
Bạch Hạo và La Y cũng không ngoại lệ, một con dao găm hàn quang lấp lánh, còn có... một chiếc máy cạo râu điện.
Bạch Hạo sờ con dao găm kia rất đắc ý, vì điều này đại diện cho sự khẳng định của hạm trưởng đối với anh, sắc bén như dao găm vậy.
La Y cầm chiếc máy cạo râu rất mờ mịt, lại còn là loại điện, cậu nhìn người anh Đường đáng kính đáng yêu, nghiêm túc chờ đợi một lời giải thích, thứ này ý nghĩa so với dao găm chênh lệch quá lớn, hơn nữa, trong thời gian ngắn cậu không dùng đến.
Đường Phương tốn một tách trà thời gian suy nghĩ, vỗ vai cậu nói: "Tôi là một người thực dụng, vì vậy, hy vọng sau này cậu cũng là một người trung thực ổn trọng, giống như chiếc máy cạo râu điện này vậy, đáng tin cậy."
Đường Lâm kìm nén tiếng cười trong lòng, cố gắng rồi lại cố gắng... được rồi, anh vẫn bật cười thành tiếng.
Trung thực? Ổn trọng? Dựa vào những việc anh cả làm ở "A Nhĩ Khải Tây", từ "trung thực" này với anh giống như Ngưu Lang và Chức Nữ, một năm nhiều nhất gặp nhau một lần.
La Y cảm thấy anh Đường nói rất đúng, tiếng cười của Đường Lâm rất chói tai, nên cậu trừng mắt nhìn em trai của hạm trưởng, giống như một chú chó Chihuahua Tây Ban Nha trung thành đáng yêu.
Đường Phương không nghiên cứu gì về sở thích của phụ nữ, Đường Lâm cũng vậy, lão Khoa Lý cũng chẳng phải cao thủ tán gái, còn về loại kỳ tài giới triết học như Bạch Nhạc, phần lớn thời gian anh ta sẽ suy nghĩ phụ nữ là loại động vật gì, mạch não sao lại không giống đàn ông, thế là chỉ có thể chọn tùy ý một ít quần áo và đồ trang sức.
Đối với Khắc Lôi Á, mặc gì đeo gì đều là thứ yếu, Đường Phương có thể bình an trở về chính là món quà tốt nhất.
Đối với Đường Vân, những vỏ sò được sơn đủ loại màu sắc, ghép thành các hoa văn rất mới lạ, dường như có thể ngửi thấy mùi vị của đại dương.
Anh Lạc và Linh Lung càng sẽ không chê bai gì, nhân vật như Hạm trưởng Đường có thể nhớ đến họ, đặc biệt mang quà về cho họ từ "A Nhĩ Khải Tây", chính sự việc này đã là món quà quý giá nhất.
Sau khi chia quà cho mọi người trong biệt thự, Đường Phương lại dặn Bạch Hạo lấy ba thứ từ trong túi ra.
Hai chai rượu trắng ủ theo công nghệ thuần Trung Quốc, một chiếc vòng cổ vỏ ốc rất đẹp.
"A La Tư, cậu và Khâu Cát Nhĩ mang 2 chai rượu này đi tìm Khang Nạp Lạp Phỉ Nhĩ, nói là tôi đã từ 'A Nhĩ Khải Tây' trở về, chỉ vì phải đợi một người ở khách sạn nên không thể rời đi ngay, không thể đến tận cửa cảm ơn, xin ông ấy thông cảm."
Khang Nạp Lạp Phỉ Nhĩ là một lão nhân rất có tinh thần chính nghĩa, không tiếc đắc tội với chính phủ Tinh Minh vì ông, bày tỏ lòng biết ơn là chuyện nên làm.
"Anh Lạc, Linh Lung, hai người mang chuỗi vòng cổ này đến chỗ tiểu thư Hạ Lạc Đặc một chuyến, chuyển lời cảm ơn của tôi tới cô ấy."
Bốn người đáp một tiếng, cầm đồ vật bước ra khỏi biệt thự.
Vì hiện nay có quá nhiều người nhìn chằm chằm vào ông, tình hình bên ngoài rất không tốt, vì vậy, ngoài A La Tư, Khâu Cát Nhĩ và những người khác ra, còn có 4 "Ghost" cùng thiết bị dò tìm đi theo bảo vệ bí mật phía sau họ, tránh xảy ra tình huống nguy hiểm nào.