"Nước trong quá thì không có cá", đây là một chân lý vĩnh hằng bất biến.
Đường Phương duyệt xong tài liệu về "Đảng Liệt sĩ Đỏ" mà Emma cung cấp, lại chuyển sự chú ý sang kẻ chủ mưu đứng sau thuê sát thủ ám sát mình, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
Rất nhiều chuyện trên đời này không hề khúc chiết như trong truyện, đôi khi chúng thường rất đơn giản.
---❊ ❖ ❊---
A La Tư và Khâu Cát Nhĩ quay về rất nhanh. Khi Đường Phương hỏi chuyện đã xong xuôi chưa, lão binh nói với anh rằng Khang Nạp Lạp Phỉ Nhĩ không có nhà, nghe nói là vội vã chạy tới "Hải Sâm Bảo" để gặp vài ủy viên của Quỹ Nhân đạo Cứu rỗi bàn giao công việc.
Tuy nhiên, vợ của lão Khang Nạp có ở nhà, bà nhận hai chai rượu đó và nhắn nhủ họ gửi lời cảm ơn tới hạm trưởng Đường vì món quà.
Đường Phương không để tâm đến chuyện này, mời hai người ngồi xuống uống trà cùng mình.
Gần đến trưa, Anh Lạc và Linh Lung đẩy cửa bước vào. Anh vốn đang gối đầu lên tay vịn mềm mại của ghế sofa để nhắm mắt dưỡng thần, bỗng ngửi thấy một làn hương hoa, điều này khiến anh nhớ tới Hạ Lạc Đặc Khuê Ân.
Mặc dù hai người chưa gặp nhau mấy lần, nhưng bóng hình cô lại giống như đóa hoa trong tay Linh Lung, vô cùng độc đáo, vô cùng xinh đẹp, tựa như được dao khắc sâu vào trong tâm trí.
Hương trà và hương hoa hòa quyện vào nhau, nhưng hiếm thấy là chúng không hề xâm lấn, biến thành một mùi vị khó chịu nào đó. Chúng giống như chiếc cầu vồng ngũ sắc, vui tươi và xinh đẹp, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Khắc Lôi Nhã từ nhà bếp bước ra, tay cầm muôi và xẻng. Đường Vân hé cửa một khe nhỏ, thò nửa cái đầu ra. Cái mũi nhỏ khịt khịt liên hồi, giống như chú cún nhỏ ngửi thấy mùi thịt hun khói.
Trong nhà vệ sinh truyền ra một tiếng động lạ, nghe kỹ giống như có người đang ngáp. Hóa ra Tư Tưởng Gia tranh thủ lúc ánh nắng tươi sáng, lại ngủ bù trên nắp bồn cầu trắng muốt.
Đường Phương nhìn đóa hoa nhỏ trong bình nước trên lòng bàn tay Linh Lung, khóe miệng nở một nụ cười.
Hoa nở năm cánh. Đỏ, vàng, trắng, xanh lam, xanh lục, cực kỳ kiều diễm, nhụy hoa phấn nộn thưa thớt ở giữa giống như nụ cười của thiếu nữ, thẹn thùng mà xinh đẹp, khiến người ta thương yêu.
Trong phòng không có gió, nhưng nó lại khẽ rung rinh cánh hoa như cánh bướm nhẹ nhàng, tỏa ra hương thơm nồng nàn hơn, ngọt ngào hơn.
Linh Lung đi tới trước bàn trà, đặt bình hoa nhỏ vào chính giữa. Động tác vô cùng nhẹ nhàng.
Cô khẽ nói: "Anh Đường, đây là quà đáp lễ của tiểu thư Hạ Lạc Đặc."
"Hoa Y Mễ?" Khắc Lôi Nhã cúi đầu nhìn tạp dề trên người mình, không tiến lại gần, sợ rằng mùi khói dầu sẽ làm phiền đến tinh linh nhỏ đang nhảy múa trên bàn trà kia.
Linh Lung gật đầu rồi lại lắc đầu: "Mặc dù rất nhiều người gọi nó như vậy, nhưng tiểu thư Hạ Lạc Đặc nói không phải."
Đường Vân lê dép bước ra khỏi phòng, trên mặt còn vương lại chút vẻ mệt mỏi, không phải vì chưa ngủ đủ, mà là vì cô bé đã chơi game suốt 3 tiếng đồng hồ. Đặc biệt là trò "Ưng Kích Trường Không" đó, chơi rất tốn sức.
"1, 2, 3, 4, 5... Màu sắc của mỗi chiếc lá đều khác nhau. Không phải hoa Y Mễ thì là gì?"
Linh Lung nói: "Tiểu thư Hạ Lạc Đặc không nói."
Đường Vân tiến lại gần thêm chút, cúi thấp người, hít một hơi, trong mắt lập tức bùng lên một vòng cầu vồng, cả người đều trở nên tỉnh táo, vui vẻ nói: "Thơm thật đấy."
"Nhưng mà..." Cô nói đến đây, màu sắc trong mắt dần thu lại, trở nên hơi u sầu: "Nếu là cả cây thì tốt biết mấy, nhìn nó từ từ héo úa thế này thật sự là một chuyện rất buồn."
Mọi người sững sờ. Lúc thì tinh nghịch đáng yêu là cô, lúc thì cậy mạnh hiếp yếu cũng là cô, nhưng ai có thể ngờ đại tiểu thư Đường lại có mặt đa sầu đa cảm đến thế.
Cả cây... dù có là cả cây thật, cô cũng không nuôi nổi. Ai cũng biết, loài hoa này chỉ có Ngân Hà Yêu Cơ mới nuôi sống được, người khác đến hạt giống còn chẳng có, chưa nói đến kỹ thuật trồng trọt.
Anh Lạc tiến lại gần, giải thích: "Tiểu thư Hạ Lạc Đặc nói đóa hoa này cắm trong bình nước đặt ở nơi thoáng gió, đủ để bảo quản trong một tháng mà không héo."
"Cô nói cái gì?" Đường Vân nghe vậy ngẩn ra, Đường Phương, Khâu Cát Nhĩ và những người khác cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Ai cũng biết, loài hoa này mọc trên đất cát ở hậu viện công quán Ngân Hà Yêu Cơ, không phải thực vật thủy sinh, sau khi mất đi môi trường đất đai để sinh tồn, đáng lẽ không thể sống lâu được.
Anh Lạc nói: "Theo người đại diện Y Lỵ Khắc Hi Á nói, loài hoa này khi vào đêm sẽ thông qua việc hút nước, ngưng kết một lớp băng hoa trên bề mặt cánh hoa, cô ấy cho rằng đây chính là lý do khiến hoa có thể bảo quản lâu dài."
"Hì hì, hì hì." Kèm theo một tràng cười lạnh ồm ồm, Bạch Nhạc từ trong nhà vệ sinh đi ra, nói: "Nếu bỏ nó vào lồng hấp, ta xem nó ngưng kết băng hoa kiểu gì. Hoa nở hoa tàn mới là đẹp, điều này giống như nhân sinh vậy."
Nghe nửa câu đầu thì như "trâu nhai hoa mẫu đơn", nhưng nửa câu sau... lại trở thành bài thơ của thiếu niên trung nhị.
Đường Phương nói: "Cậu nên đi uống thuốc cho người thiểu năng đi."
Bạch Nhạc ngây thơ hỏi: "Đó là cái gì? Mùi vị ra sao?"
Không khí trong phòng khách trở nên cứng đờ.
Khắc Lôi Nhã nhớ tới nồi canh đang ninh trên bếp, trên thớt còn con cá chưa làm, vì vậy cầm muôi và xẻng đi về phía nhà bếp.
Anh Lạc không nói nhiều, nối gót Khắc Lôi Nhã chui vào nhà bếp.
Linh Lung dưới sự cho phép của Đường Phương, mang bình hoa đặt lên bậu cửa sổ đang hé mở.
A La Tư lại nâng chén trà lên, đổ thứ nước trà màu vàng kim từ nóng chuyển sang ấm vào miệng.
Khâu Cát Nhĩ lấy khẩu "Tam Đầu Khuyển" ra, văng ổ xoay, dùng ngón tay lau sạch bụi bẩn bám ở khe hở, phồng má thổi mạnh vào ổ đạn một cái.
Bạch Nhạc giống như một cơn gió, một cơn gió mang theo hương vị nhà vệ sinh, thổi loạn những chồi non của cây liễu rủ, thổi tan làn sương mù phương xa, thổi vỡ mặt hồ phẳng lặng, thổi nhạt hương hoa.
Đường Lâm đẩy cửa bước vào, phát hiện không khí trong phòng khách có chút kỳ dị, giống như những thước phim lạnh lẽo trong phim kinh dị, dường như là hai thế giới với sắc xanh đỏ bên ngoài, cảm giác rất khó chịu, như bị người ta đấm một cú vào ngực, rất bí bách.
Trong nhà bếp truyền ra một tiếng động lạ, hương thơm ập tới, đó là mùi tươi ngon của cá chép khi thả xuống chảo.
"Đại ca..." Đường Lâm nhìn đóa hoa nhỏ đung đưa theo gió sau lưng Linh Lung, muốn hỏi điều gì đó.
Đường Phương chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện, nói: "Ngồi xuống uống trà đi."
Đường Lâm rất sáng suốt không hỏi thêm, quay người lườm Bạch Nhạc một cái sắc lẹm.
"Ta nói sai gì à?" Bạch Nhạc tỏ vẻ rất vô tội, đáng tiếc không ai thèm để ý tới cậu ta.
Đường Phương hỏi về chuyện nô lệ Mạc Lỵ Tư, Đường Lâm nói với anh mọi việc đều thuận lợi, phòng quản lý nhập cảnh đã lập kênh nhanh cho việc này, hoàn thành công việc đăng ký và nhập thông tin danh tính của 220 nô lệ Mạc Lỵ Tư với tốc độ nhanh nhất.
Người nổi tiếng, thực ra bản thân nó đã đại diện cho đặc quyền.
Tất nhiên, trừ danh tiếng xấu ra.
Tiếp đó, anh lại hỏi về tình hình sắp xếp chỗ ở, dù sao chuyện ở "Ba Bỉ Luân" vẫn chưa kết thúc, vì thứ cực kỳ quan trọng kia, anh nhất định phải thực hiện một vụ làm ăn lớn với Á Đương Áo Lợi Phật hoặc người của Đảng Cộng hòa, điều này có thể cần tới mười ngày nửa tháng.
Đường Lâm nói với anh rằng đã sắp xếp những người đó ở một khách sạn căn hộ khác cách "Uy Ni Tư" 3 khu phố, và để Hào Sâm ở lại trông chừng.
Đường Phương gật đầu, lý do không sắp xếp họ ở cùng tại "Uy Ni Tư" là vì nơi đây đã trở thành nơi tập trung của các phương tiện truyền thông và thế lực lớn, nếu đưa 220 nô lệ Mạc Lỵ Tư vào đây, ít nhiều sẽ có những mối nguy tiềm ẩn, chi bằng chia thành hai nơi.
Trong lúc nói chuyện, cơm nước trong bếp đã xong xuôi. Tiếng Khắc Lôi Nhã gọi vọng từ phòng ăn, vì vậy mấy người Đường Phương đứng dậy đi về phía phòng ăn.
Đường Vân chui ra từ trong phòng, định chạy lon ton vào phòng khách chiếm chỗ, liền bị Đường Phương tóm lấy, chỉ lên phòng Phù Lôi Nhã ở tầng hai.
Cô bé bĩu môi, không cam lòng chạy lên tầng hai.
---❊ ❖ ❊---
Dùng bữa xong đã là hơn 2 giờ chiều, Anh Lạc, Bạch Hạo và những người khác về phòng nghỉ trưa. Đường Phương vẫn quay lại phòng khách uống trà, vừa suy nghĩ về những việc cần làm tiếp theo.
Thời gian trôi nhanh như nước chảy. Chớp mắt bóng nắng đã xế tà, hệ thống điều hòa không khí khổng lồ trên vòm trần thổi ra những làn gió mát rượi, lay động rèm cửa, thổi đóa hoa nhỏ bên cửa sổ đến ngẩn ngơ.
Ánh nắng dịu dàng rải một mảng vàng kim trên cửa kính, giống như rượu Whisky ngọt ngào, lại tựa hổ phách mê người. Càng giống như tiếng thì thầm bên tai người tình.
Trong khoảng thời gian này, lễ tân khách sạn đã gọi tới mấy cuộc điện thoại, hoặc là người truyền thông yêu cầu phỏng vấn, hoặc là đại gia khoáng sản mang quà tới bái kiến, hoặc là người của các tổ chức dân sự tới làm quen.
Thậm chí có người còn ngồi thiết bị bay xông thẳng vào hậu viện khách sạn, khiến bộ phận bảo an và cảnh sát "Không Trung Hoa Viên" náo loạn cả lên. Một mảnh hỗn độn.
Đường Phương sớm đã lường trước được sẽ xảy ra chuyện như vậy, nên đã bố trí vài Ghost cảnh báo bên ngoài biệt thự để đề phòng có kẻ khủng bố, còn về những yêu cầu gặp mặt kia thì đều từ chối hết. Tính tình anh vốn lười biếng, thật sự không muốn dây dưa với đám phóng viên truyền thông đó, dù cho khả năng "đổi trắng thay đen" của họ là hạng nhất.
Sau bữa tối trò chuyện một lúc, Anh Lạc, Linh Lung và những người khác lần lượt về phòng nghỉ ngơi, phòng khách dần chỉ còn lại Đường Phương và Phù Lôi Nhã.
Khắc Lôi Nhã có lẽ nhớ lại những lời anh nói buổi chiều, sớm đã trốn về phòng mình. Tất nhiên, cửa không khóa, như mọi khi.
Hạm trưởng đại nhân đang phiền não một chuyện, rốt cuộc nên giải quyết Phù Lôi Nhã thế nào? Để cô bé ở chung phòng với Đường Vân? Nghĩ tới trải nghiệm ở "A Nhĩ Khải Tây", anh cảm thấy như vậy không ổn.
Vậy để cô bé ở chung phòng với Khắc Lôi Nhã? Đêm nay...
Thôi cứ để cô bé ngủ cùng Đường Vân vài ngày vậy, dù sao con bé đó gần đây đang mê mẩn một trò chơi mô phỏng bay, tạm thời không có thời gian để ý tới cô bé.
Nghĩ tới đây, anh ngước mắt nhìn về phía Phù Lôi Nhã. Cô gái đang nằm trên ghế sofa xem chương trình tạp kỹ, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười ngọt ngào, thỉnh thoảng lại vặn vẹo người, giống như một chú mèo nhỏ nằm bò ra mệt mỏi mà xoay người.
Vì buổi sáng đã ngủ mấy tiếng, cô bé trông rất tỉnh táo, không hề có chút buồn ngủ nào.
Đường Phương liếc nhìn về phía tầng hai, nhẹ nhàng đứng dậy đi về phía cầu thang.
Bước chân anh rất nhẹ, như kẻ trộm vậy.
Kẻ trộm hoa cũng là trộm.
Nói không căng thẳng là giả, anh sợ đánh thức Đường Lâm và những người khác, hơn nữa ít nhiều cũng có chút chột dạ.
"Đường Phương, anh đi ngủ à?"
Một giọng nói khiến anh giật mình, quay đầu lại nhìn, Phù Lôi Nhã không biết đã xuống khỏi ghế sofa từ lúc nào, bàn tay nhỏ đang khoác lấy cánh tay anh, gương mặt càng trở nên thanh tú dưới ánh đèn lộ rõ vẻ khó hiểu.
"Động tác hiện tại của anh giống hệt một tên trộm." Cô bé khách quan nhận xét.
Đường Phương cười khan hai tiếng, không chút xấu hổ mà nói dối: "Thấy em tập trung quá nên sợ làm phiền em."
Phù Lôi Nhã tin là thật, rất vui vẻ nhìn anh lắc đầu: "Sao có thể chứ, em đang đợi anh đi ngủ mà."
Đường Phương chớp chớp mắt, có chút ngơ ngác: "Chẳng phải em ở chung phòng với Đường Vân sao?"
"Em muốn ở cùng phòng với anh."
"..."
Đường Phương cảm thấy đôi khi ân huệ của mỹ nhân thật sự không phải thứ tốt lành gì.
"Ngoan, nghe lời, hôm nay em ngủ chung phòng với Đường Vân trước đi."
"Không chịu."
Phù Lôi Nhã bĩu môi: "Em cứ muốn ngủ với anh cơ."
Đường Phương nhướng mày, giả vờ tức giận, trầm giọng nói: "Còn không nghe lời, có tin ta hút khô em ngay lập tức không?"
Cô bé nhìn chằm chằm vào mắt anh một lúc rồi gật đầu: "Tin."
Thế nhưng ngay khi Đường Phương thở phào nhẹ nhõm, định cho chút ngọt ngào khen ngợi cô bé vài câu, cô bé lại bất ngờ lao vút đi, chạy cồm cộp lên tầng hai, bỏ lại một câu từ xa: "Em đi cầu xin chị Khắc Lôi Nhã, như vậy anh sẽ không thể hút khô em nữa."
Đường Phương sững sờ, đứng ở chân cầu thang một lúc. Bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, kêu lên "Hỏng rồi", vội vàng sải bước chạy lên tầng hai.
Tiếng bước chân gấp gáp và trầm đục càng lúc càng xa, Bạch Nhạc ló đầu từ trong nhà vệ sinh ra, nhìn về phía cầu thang, thâm trầm nói: "Nhân sinh giống như leo cầu thang, hoặc là lên, hoặc là xuống, hoặc là không lên không xuống."
---❊ ❖ ❊---
Đường Phương leo lên tầng hai, Khắc Lôi Nhã đã đứng ở sảnh nhỏ, mặc một chiếc áo mỏng, nắm tay Phù Lôi Nhã, nghiến răng nghiến lợi nhìn anh.
"Em đừng hiểu lầm."
"Tôi hiểu lầm cái gì?" Cô gái có chút không vui.
Không phải có chút, mà là rất không vui.
"Anh ngủ với ai là quyền tự do của anh."
Hạm trưởng Đường vừa nghe câu này, làm sao còn không biết Phù Lôi Nhã đã nói gì với cô, nhíu mày, không vội giải thích, mà tiến lên hai bước. Phớt lờ ánh mắt vừa giận dữ vừa thất vọng của cô, nắm lấy bàn tay còn vương chút mồ hôi, quay người đi về phía phòng mình.
Khắc Lôi Nhã không giãy ra được, đành mặc kệ anh, phía sau Phù Lôi Nhã mặt đầy ngơ ngác cũng đi theo vào phòng.
Cô bé cảm thấy sự việc phát triển có chút không đúng, thầm nghĩ, không nên như vậy chứ, Khắc Lôi Nhã nên giúp mình cầu xin mới đúng. Tại sao không khí giữa hai người lại có chút không ổn?
Sáng thức dậy, đêm đi ngủ chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Cô bé thích Đường Phương nhất, ngủ cùng anh không được sao? Tại sao chị Khắc Lôi Nhã trông có vẻ tức giận thế?
Phù Lôi Nhã suy nghĩ một lúc, thấy mình đã hiểu ra, có lẽ chị ấy cũng thích Đường Phương giống mình. Nhưng... đã thích thì ngủ cùng nhau không phải là được rồi sao?
Cô bé không hiểu nổi, chuyện rõ ràng rất đơn giản, tại sao lại làm cho phức tạp thế.
Tiếng bước chân của 3 người có chút loạn, đánh thức La Y vốn đã buồn tiểu.
Cậu ta bò dậy từ trên giường, một bàn tay lại ấn cậu ta trở lại chăn, đồng thời một giọng nói hạ rất thấp vang lên bên tai.
"Suỵt... cậu dậy làm gì?"
"Tôi buồn tiểu."
"Buồn tiểu cũng phải nhịn."
La Y không hiểu: "Tại sao? Với lại, vừa nãy bên ngoài có động tĩnh gì?"
Bạch Hạo ấn chặt vai cậu ta, trong bóng tối không nhìn rõ mặt, nhưng giọng điệu có chút may mắn và đắc ý: "May mà nhường phòng tầng dưới cho lão Khoa Lý, nếu không đêm nay cậu chắc chắn sẽ gây họa."
La Y vặn vẹo cổ, nhìn đường nét gương mặt trong bóng tối, nói: "Mẹ tôi bảo nhịn tiểu không tốt."
Bạch Hạo hừ lạnh: "Đắc tội lão đại càng không tốt."
"Tôi chỉ đi vệ sinh thôi mà? Sao có thể đắc tội đại ca Đường được."
Bạch Hạo không trả lời, tai khẽ động hai cái, từ từ thu tay lại: "Được rồi, cậu đi đi."
Gió đêm đẩy rèm cửa, một vệt ánh trăng rải trên mặt cậu ta, có chút ý vị, có chút tò mò, còn có một chút hả hê.
Phòng bên cạnh, tiếng ngáy của Khâu Cát Nhĩ giống như một bản nhạc Blues.
A La Tư trở mình, hướng về phía cửa sổ, trên ban công có hoa kim châm đang đung đưa dưới ánh trăng như nước, giống như tinh linh mất ngủ.
Phía bên kia, Đường Phương nắm tay Khắc Lôi Nhã đi vào phòng, thuận thế khép cửa lại, động tác nhẹ như một con mèo rừng.
Phù Lôi Nhã tuyệt đối là kẻ vô tâm vô phế, cô bé dùng 20 giây để suy nghĩ về vấn đề của Đường Phương và Khắc Lôi Nhã, thấy không hiểu nổi, vì vậy rất dứt khoát không tốn thêm trí lực, hai chân đá văng đôi dép lê, giống như chú gấu Pooh phiên bản mini phát hiện ra con mồi, lao thẳng vào chiếc chăn được gấp gọn gàng trên giường, cái đầu lăn qua lăn lại như máy cán bột.
"Hì hì... toàn mùi của Đường Phương."
Cô bé rất vui, rất hạnh phúc, nhìn chằm chằm vào bóng đèn ma trận trên trần nhà cười ngây ngô, như một kẻ si tình.
Khóe miệng Đường Phương giật giật, biểu cảm rất phức tạp, có cưng chiều, có bất lực, có uất ức, có dở khóc dở cười.
Cô bé này gây họa cũng đáng yêu như vậy, thật sự khiến người ta khó lòng nảy sinh cảm xúc oán giận hay trách móc.
Khắc Lôi Nhã im lặng không nói, đứng ở đầu giường nhìn cô bé lăn lộn trên giường làm hỏng gối, đá văng chăn, lúc thì nằm thành hình chữ Đại, lúc thì chổng mông cúi đầu, giống như chú cún nhỏ ngửi thấy mùi nước thịt tươi ngon.
Cô dường như đã hiểu ra điều gì đó, vừa nãy là do mình quá kích động, suy nghĩ quá chủ quan.
Cô đã về phòng mình từ một tiếng trước, vùi đầu vào chăn, giả vờ như đang ngủ, thực ra căn bản không ngủ được.
Cô vẫn luôn thức, phấn khích hơn bất cứ lúc nào.
Đường Phương có quên những lời nói buổi sáng không?
Sẽ lên lầu vào lúc nào? Và sẽ làm thế nào?
Trực tiếp vào phòng cô hay gõ cửa lịch sự như mọi khi?
Sau khi vào phòng sẽ khẽ gọi tên cô hay ôm cô từ phía sau?
Là dịu dàng hôn lên tóc cô, hay là ngang ngược bế bổng thân thể cô lên, như một tên cướp biển cướp áp trại phu nhân mà gào thét lao tới, gào thét rời đi.
Cô rất căng thẳng, rất sợ hãi, lại thầm mong đợi điều gì đó.
Nhưng nào ngờ người đẩy cửa phòng cô đêm nay không phải Đường Phương, mà là Phù Lôi Nhã, cô bé muốn cô giúp cầu xin Đường Phương, để được ngủ chung trên một chiếc giường.
Cô cảm thấy điều này thật nực cười, lại cảm thán mức độ quyến luyến của Phù Lôi Nhã đối với tên nhóc đó đã đến mức đáng sợ, cho tới khi cô bé nói ra câu tiếp theo.
"Giống như lúc ở 'A Nhĩ Khải Tây' vậy."
Khắc Lôi Nhã cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa bùng lên, nó không dữ dội, mà rất lạnh lẽo, đốt cháy lòng đau nhói.
Cô vén chăn ngồi dậy, nhìn cô bé đã loay hoay mãi mới bật được đèn phòng.
Nếu là ngày thường, cô sẽ mỉm cười, bởi vì Phù Lôi Nhã mặc đồ như một con quay, trên nhọn dưới tròn, vừa không đẹp mắt, cũng không tiện lợi, đó là thứ Bạch Nhạc trộm từ một cửa hàng trang phục dân tộc ở "A Nhĩ Khải Tây", không... theo lời cậu ta nói thì là mượn.
Nhưng đêm nay, cô không cười nổi, mà hỏi một câu đầy đau khổ: "Em đã ngủ với anh ấy rồi sao?"
Phù Lôi Nhã trả lời cô rất nghiêm túc: "Đúng vậy." Sau đó đếm trên đầu ngón tay nói: "Được 4 ngày rồi... không, 5 ngày."
Khắc Lôi Nhã xuống giường, nắm tay cô bé đi ra khỏi phòng, cô phải hỏi thẳng Đường Phương rốt cuộc chuyện này là thế nào? Những lời Phù Lôi Nhã nói có phải là thật không? Sao anh có thể làm ra chuyện như vậy!