Ánh đèn chập chờn không định, đủ loại dụng cụ thí nghiệm lăn lóc khắp sàn. Tiếng rên rỉ phát ra từ miệng một người đàn ông da trắng mặc áo choàng trắng. Ánh sáng lúc tỏ lúc mờ của đèn khẩn cấp chiếu lên mặt hắn, khiến gương mặt ấy vặn vẹo như ác quỷ bò ra từ địa huyệt.
Đó đều là ảo giác, hắn không hề bò ra từ địa huyệt mà đang co rúm vào trong đó. Thứ nuốt chửng hắn cũng chẳng phải địa huyệt, mà là một khối thịt nhão đen ngòm.
Quả nhiên là "Trí Viễn Tinh", quả nhiên là thể nuốt chửng. Đường Phương không hề ngạc nhiên, càng không sợ hãi, bởi đây chính là mục đích anh tới đây. Khối thịt nhão này không lớn, còn chưa bằng một phần mười "Độc Nhãn Thái Tuế". Điều này có nghĩa là dù không mượn sức mạnh của Thor, anh cũng đủ sức dẹp yên tai họa trước mắt, với điều kiện không có sự cố nào xảy ra...
"Vút, vút..."
Vài bóng đen lọt vào tầm mắt. Lần này đám bùn nhão đã học khôn, nó không ném lung tung, cũng không ném mỗi lần hai cái nữa. Nó ném cả một chùm, có lẽ kích thước nhỏ hơn một chút, nhưng mật độ dày đặc hơn nhiều.
Đường Phương cảm thấy khối thịt nhão kia thật quá thông minh, bởi nó vừa có thể dùng pháo, vừa có thể dùng súng, lại còn là một khẩu súng máy kiểu Gatling. Trong môi trường chật hẹp thế này, nếu đổi lại là người thường, có lẽ chỉ còn cách chấp nhận số phận chờ chết. Nhưng đối tượng của nó lại là Hạm trưởng Đường.
Chúng săn người làm thức ăn, còn Đường Phương lại lấy việc săn chúng làm thú vui.
A La Tư là một cựu binh rất đặc biệt. Ông thích hút xì gà loại nặng mùi, không thích thuốc lá nhẹ nhàng. Ông không thích nói nhiều, độ lười nói chuyện chẳng kém gì Hạm trưởng Đường, nhưng vào thời khắc mấu chốt lại là người phản ứng nhanh nhất, hành động dứt khoát nhất.
Cũng như việc ông thích xe chiến đấu Vulture nhưng không thích xe tăng Siege, thích giáp Marine nhưng không thích giáp Marauder. Rõ ràng là một người đàn ông chín chắn trầm ổn, vững chãi như núi cao, lại cứ thích theo đuổi sự nhanh nhẹn như gió cuốn. Ông chưa bao giờ đeo khiên hợp kim, vì nó sẽ cản tầm nhìn, lại còn tăng thêm gánh nặng cho cơ thể, không đủ linh hoạt.
Kết quả, tấm khiên hợp kim đáng lẽ phải do ông đeo lại xuất hiện trong tay Đường Phương, chắn ngay trước mặt hai người.
Tiếng như bùn nhão đập vào tấm thép vang lên. Khiên hợp kim rung lên liên hồi, bỗng có một luồng điện quang nhảy vọt lên, tựa như thủy triều tràn qua bãi cát, từ mép khiên đổ dồn về trung tâm, đánh tan nát những khối thịt nhão chứa đầy dịch thể ăn mòn.
"A La Tư, ông lùi lại một chút."
Đường Phương chợt thấy cảnh tượng trước mắt có chút quen thuộc. Anh nhớ tới một trò chơi cũ kỹ, rất cổ xưa nhưng cũng rất kinh điển——"Truyền Kỳ". Ác ma Xích Nguyệt ở tầng sâu nhất của Hẻm núi Xích Nguyệt trong phiên bản 1.76, hai thứ này có khoảng 80% sự tương đồng.
Tất nhiên, tuyệt chiêu của Ác ma Xích Nguyệt là "Chỉ pháp bạo cúc", một loại tuyệt học hình dáng như Quỳ Hoa Điểm Huyệt Thủ, chỉ là nó có rất nhiều, rất nhiều ngón tay.
Phiên bản "Ác ma Xích Nguyệt" hàng nhái này không có kỹ năng "Chỉ pháp bạo cúc", nhưng nó biết xoay vòng Thomas 360 độ.
Các sợi cơ bắp ngưng kết càng co càng chặt, nén tới trạng thái cực hạn rồi đột ngột bung ra. Vô số khối dịch nhầy có tính ăn mòn cao bắn ra, khiến căn phòng vốn đã lộn xộn càng thêm tan hoang.
Lớp tường bong tróc từng mảng, bức tường xây bằng bê tông cốt thép bị ăn mòn thành từng đống bột phấn. Mặt đất rung lên, cấu trúc chính của phòng thí nghiệm có phần biến dạng.
Đường Phương ló đầu từ sau tấm khiên nhìn một cái, sắc mặt trở nên tái mét. Không phải vì cú xoay vòng Thomas 360 độ của "Ác ma Xích Nguyệt" quá đáng sợ, mà vì anh nghĩ tới một vấn đề nghiêm trọng: không gian phòng thí nghiệm quá nhỏ, hay nói đúng hơn là tòa kiến trúc dưới lòng đất này quá nhỏ.
So với "Độc Nhãn Thái Tuế", "Ác ma Xích Nguyệt" trước mắt đúng là một con tép riu. Nhưng kẻ trước ẩn náu dưới kho máy ngầm của khu công nghiệp "Christie", quần thể kiến trúc rất lớn, khả năng chống chấn động mạnh. Còn ở đây thì khác, vị trí phòng thí nghiệm nằm ngay dưới một ngọn núi nhỏ bị phong hóa nghiêm trọng. Một khi tên phá hoại kia gây ra động tĩnh lớn, có khi cả ngọn núi sẽ sập xuống, chôn sống cả bốn người họ.
"Khâu Cát Nhĩ!" Anh lớn tiếng quát.
Ngay khi cánh cửa phòng mở ra, Hào Sâm và Khâu Cát Nhĩ đã chú ý tới sự bất thường ở cuối hành lang, cũng nhận ra tình cảnh khó khăn của mấy người lúc này. Nghe tiếng quát lớn, họ nào dám chậm trễ, vài bước chân đã vượt qua khoảng cách hơn 20 mét, lao thẳng ra sau lưng Đường Phương, giọng thô lỗ hỏi: "Làm sao đây?"
Năng lực của thể nuốt chửng thế nào, ông cũng từng nghe qua. Ngay cả xe tăng Siege cũng không giết nổi thứ đó, dựa vào chút plasma mà "Ngọn lửa hủy diệt" phun ra thì có tác dụng gì?
Đường Phương cầm khiên chắn trước người, giật lấy bình plasma sau lưng Khâu Cát Nhĩ, tháo thiết bị phòng cháy bên ngoài, thọc tay vào trong. Dưới sự điều khiển của anh, một lượng lớn điện tử năng lượng cao được bơm vào buồng chân không, hòa trộn cùng plasma bên trong.
Làm xong việc này, anh dùng sức mạnh nhất ném về phía trước. Ngay khoảnh khắc bình plasma tiếp xúc với "Ác ma Xích Nguyệt", anh xoay ngang súng C-20A, khóa mục tiêu vào bình plasma rồi bóp cò.
"Bùm!"
Thời gian như chậm lại trong khoảnh khắc này. Các sợi cơ bắp của "Ác ma Xích Nguyệt" càng xoắn chặt hơn, bụi mù nhảy múa bay lượn trong phòng thí nghiệm, những mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất phản chiếu ánh đèn khẩn cấp chớp tắt liên hồi, khúc xạ thành một dải màu biến đổi.
Trong không khí lơ lửng mùi tanh hôi nồng nặc của nước sát trùng và dịch ăn mòn. Người nhân viên kia đã không còn tiếng động, chỉ để lại một nửa cái đầu, vẫn trống rỗng nhìn về phía hành lang.
Bình plasma bị đạn bắn trúng, bùng phát một luồng sáng chói mắt. Thiết bị từ tính mất hiệu lực, một lượng lớn plasma và điện tử năng lượng cao bắn ra từ vỏ bình vỡ nát. Không khí giãn nở cực nhanh, tiếng nổ siêu thanh như cơn sóng cuồng nộ, làm những mảnh thủy tinh, giấy vụn, đồ nhựa, thậm chí bàn ghế trên mặt đất rung lên bần bật.
Giống như pháo gia tốc hạt "Búa Thor" oanh tạc "Độc Nhãn Thái Tuế", một lượng lớn điện tử năng lượng cao nuốt chửng "Ác ma Xích Nguyệt". Các electron siêu tốc độ phá hủy liên kết phân tử của thể nuốt chửng, gây ra biến dị ở cấp độ hạt, từ đó dẫn đến hoại tử mô trên diện rộng.
"Ác ma Xích Nguyệt" như gặp phải ánh nhìn của "Medusa", thân hình vốn như con trăn cuộn tròn từ nhanh chuyển sang chậm, hóa đá thành một "bức tượng" sống động.
Bình plasma của Firebat kém xa pháo gia tốc hạt "Búa Thor", "Ác ma Xích Nguyệt" cũng không mạnh mẽ bằng "Độc Nhãn Thái Tuế".
Với sự hỗ trợ của "tầm nhìn nhiệt" từ bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt, anh phát hiện "trái tim" của "Ác ma Xích Nguyệt" vẫn còn đập, chỉ là... nó rất chậm, thoi thóp như ngọn nến lay lắt trong gió mưa.
Chấn động trên mặt đất cuối cùng cũng dừng lại, may mắn là vụ nổ bình plasma không gây ra sạt lở.
Nhiệt độ cao bùng phát đã làm bay hơi mùi tanh hôi và nước sát trùng. Trong phòng thí nghiệm chỉ còn mùi khói thuốc súng nồng nặc cháy khét, cùng những đốm lửa nhỏ đang cháy bập bùng.
Vòi phun nước chữa cháy không hoạt động, chắc là đã hỏng rồi.
Đường Phương bước tới, đôi ủng da giẫm nát những mảnh thủy tinh, phát ra tiếng "lạo xạo, lạo xạo". Nghe qua như đang đi dạo trên cánh đồng tuyết.
Một cái giá đỡ bị gãy làm đôi bị đá văng đi, như chiếc xe điện đụng trong công viên, dọc đường hất văng vô số chướng ngại vật, cuối cùng đâm sầm vào thân hình hóa đá của "Ác ma Xích Nguyệt". Tựa như tháp bài bị rút mất nền móng, một góc "bức tượng" ầm ầm đổ sập.
Đường Phương tiếp tục đi, đi rất chậm, rất chậm, giống như ông lão dắt lồng chim đi dạo ở chợ sáng, lại cũng giống như kẻ hèn nhát thất thần khi nhìn thấy nữ thần. Chậm tới mức khiến người ta có cảm giác muốn quất cho anh hai roi vào mông.
Vì anh đang quan sát, vừa đi vừa quan sát, cho đến khi xác nhận "trái tim" của khối thịt nhão thực sự không còn chút sức lực, chỉ còn chờ anh tới rút như Thanh gươm trong đá, anh mới nâng tay phải lên, hít một hơi thật sâu rồi đấm mạnh vào mô cơ đã mất hoạt tính.
"Xoạt!" Như có cơn gió dữ tràn vào ngôi mộ cổ dưới lòng đất bị phong ấn ngàn năm, những vật tùy táng mục nát biến thành một nắm tro bụi, phiêu tán đi mất.
Anh cuối cùng đã bắt được "trái tim" vẫn còn "hơi thở" kia, một giọng nói vang lên đúng hẹn.
"Phát hiện trình tự DNA chưa biết. Khởi động chương trình chẩn đoán..."
"Chẩn đoán hoàn tất, xác nhận là Zerg thích nghi."
"Tái cấu trúc gen, cấp độ gen C, mở khóa cây nghiên cứu, cấp độ công nghệ 1, mở khóa kiến trúc 'Spore Crawler' (Bào tử bò)."
"System, upgrade, complete. Add, structure, complete..."
"Thu thập xong năng lượng sinh mệnh, số lượng 250."
Đường Phương rút tay ra, điện tử năng lượng cao trải rộng trên lòng bàn tay, vươn lên đan xen thành một cái lồng điện. Ở giữa lồng điện là một khối thịt như lá phổi, nằm im bất động, trông như đã chết.
Triệu hồi một nữ y tá, giao phần giữ lại đặc biệt cho cô, Đường Phương dồn sự chú ý vào không gian hệ thống. Đầu tiên chọn một con ấu trùng, xem danh sách biến dị, các đơn vị có thể biến dị vẫn như trước, không thêm không bớt.
Anh cau mày, ra lệnh cho ấu trùng biến dị thành một con Drone (Công nhân), nhấn phím nóng "Biến dị cơ bản", nhìn vào menu, ngoài "Spore Crawler" đã hiển thị màu sáng, anh còn bất ngờ phát hiện thêm hai kiến trúc hoàn toàn mới, lần lượt là "Creep Colony" (Khuẩn đài) và "Spore Colony" (Bào tử đài) trong StarCraft 1.
"Spore Crawler" là kiến trúc phòng thủ của Zerg tương ứng với "Sunken Crawler". Loại trước đối không, loại sau đối đất. Ngoài việc phun axit tấn công mục tiêu trên không, "Spore Crawler" còn có khả năng dò tìm đơn vị tàng hình. Cách di chuyển và tấn công tương tự như người chị em "Sunken Crawler" của nó, có thể cắm rễ trên thảm khuẩn (Creep) và di chuyển tự do, có tính linh hoạt rất cao. Tuy nhiên, vì đã có ví dụ về "Sunken Crawler", nghĩ tới thì "Spore Crawler" chắc cũng có thể tấn công trong môi trường không có thảm khuẩn, tất nhiên là với điều kiện mặt đất đủ cứng.
Về giá thành, "Spore Crawler" tốn 75 khoáng thạch, còn rẻ hơn "Sunken Crawler", hơn nữa không chiếm dân số, tuyệt đối là hàng ngon bổ rẻ, vừa kinh tế vừa thực dụng.
"Creep Colony" thuộc về kiến trúc cơ bản thời StarCraft 1, nó có hai tác dụng: Một là tương tự như Khối u thảm khuẩn, có thể mở rộng bán kính thảm khuẩn để tạo ra môi trường sống và chiến đấu có lợi cho Zerg. Hai là có thể biến dị thành "Spore Colony" hoặc "Sunken Colony", cung cấp sức mạnh phòng thủ cường đại cho căn cứ.
Cũng như "Spore Crawler", giá của "Creep Colony" là 75 khoáng thạch, không chiếm dân số.
"Spore Colony" là công trình phòng không được biến dị từ "Creep Colony", chức năng tương tự "Spore Crawler", chỉ là không thể di chuyển. Nói trắng ra nó chính là tiền thân của "Spore Crawler", tương tự như tháp Photon của Protoss hay Bunker của Terran, một kiến trúc hiện tại xem ra hơi vô dụng.
Nó cần biến dị trên cơ sở "Creep Colony", giá thành 50 khoáng thạch, tổng giá trị còn cao hơn "Spore Crawler" một chút.
Kiểm tra xong các mục mới, Đường Phương thu hồi tâm trí khỏi không gian hệ thống.
"Độc Nhãn Thái Tuế" đã mở khóa Scourge, Infestor và Swarm Host, có cả đơn vị StarCraft 1 và 2. "Ác ma Xích Nguyệt" cũng mở khóa "Spore Colony" thời StarCraft 1 và "Spore Crawler" thời StarCraft 2. Xem ra, những con quái vật biến dị do thể nuốt chửng ký sinh có tỷ lệ hiệu năng trên giá thành cao hơn nhiều so với những sinh vật sử thi như "Cự Xà" hay "Tà Nhãn".
Tiếp theo, anh triệu hồi một con Queen, ra lệnh cho nó lấy một mảnh thịt từ "trái tim" đó, đưa vào không gian hệ thống, tiêm vào bể phân giải của tổ trùng.
Chỉ trong vài nhịp thở, thảm khuẩn xung quanh căn cứ nhanh chóng co rút, ống ruột phía trên tổ trùng vận chuyển một lượng lớn dinh dưỡng vào túi nang. Lớp màng vốn dày dặn trở nên mỏng manh và trong suốt hơn, một sinh vật giống như bọ cạp đang xoay tròn, bơi lội bên trong.
Đường Phương lờ mờ có cảm giác, chỉ sợ thêm một lần nữa, túi nang phía trên tổ trùng sẽ chín muồi, hoàn thành biến dị.
Cuối cùng, anh chọn tổ trùng, nhấn phím lật trang. Giá trị mở khóa của Abathur tăng từ 31 lên 32, tăng 1 đơn vị, nghĩ tới chắc là hiệu lực từ bản thể "Ác ma Xích Nguyệt".
Anh cảm thấy cái miệng của thằng nhóc cà lăm Abathur này thật quá kén chọn. Lần trước tiêm DNA của thể nuốt chửng vào, giá trị mở khóa tăng vọt 20. Thế mà từ đó về sau, dù là gen thể nuốt chửng ở cánh tay phải của Roy hay gen thể nuốt chửng của "Ác ma Xích Nguyệt", đều không thể làm giá trị mở khóa tăng thêm nữa.
Người ta nói phụ nữ mang thai mười tháng vất vả, Đường Phương cảm thấy mình cũng rất vất vả, chuyện này chẳng khác nào sinh con. Nhưng mấu chốt là đứa trẻ mang theo tình yêu của cha mẹ, còn anh thì sao? Coi cái gã giống con sâu phân cà lăm nặng nề đó là con trai mình? Chỉ nghĩ thôi đã thấy rùng mình.
"Mày có giỏi thì cứ kiêu ngạo tiếp đi, đừng bao giờ ra ngoài. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Món nợ này tao đều ghi vào sổ rồi, sau này chúng ta từ từ tính toán sổ sách."
Thế là, chuyên gia kỹ thuật gen Zerg cực kỳ nổi tiếng này còn chưa chào đời, đã bị "Nam hoàng đại nhân" của nó cài đặt sẵn thiết lập "bị trù dập".
"Lạo xạo, lạo xạo..." Ủng sắt giẫm trên mặt đất nghiền nát vô số mảnh thủy tinh.
Đường Phương hơi nghiêng đầu, thấy A La Tư đang đi tới chỗ đống phế liệu kim loại lục lọi thứ gì đó, không xa là Khâu Cát Nhĩ đang tháo giáp Firebat.
"Không cần tìm nữa, nếu tôi đoán không nhầm, dữ liệu hữu ích chắc đã bị tiêu hủy sạch sẽ rồi."
Đường Phương biết, đã dám dùng "Ác ma Xích Nguyệt" để trì hoãn mình, thì kẻ bí ẩn kia chắc chắn sẽ không để lại thứ gì có giá trị.
Hắn rất thông minh, chỉ là... Đường Phương còn thận trọng hơn hắn.
---❊ ❖ ❊---
Anthony là một kẻ bí ẩn, hắn có một mật danh bí ẩn: Code.A. Đây là cái tên hắn tự đặt cho mình, cảm thấy như vậy rất ngầu, giống như cách gọi của Loli Rodney dành cho hắn——"Ngài A". Trong một bộ bài, A thường là một lá bài lớn.
Nhưng đứng từ góc độ của chính hắn, dù là người xuất hiện trong gương mỗi sáng thức dậy, hay cái gọi là "kẻ bí ẩn" ẩn nấp sau chữ cái "A" khổng lồ kia, thực ra đều rất bình thường. Hai tay ba chân, giống như mọi người đàn ông khác, chỉ là công việc có chút đặc biệt mà thôi.
A là một lá bài lớn, nhưng trên nó còn một loại tồn tại, gọi là quân át chủ bài!
Cơ thể Anthony run rẩy nhẹ, hắn rất sợ hãi. Bởi vì hắn đáng lẽ đã trốn thoát thành công, nhưng lúc này lại đang bị một con bọ khổng lồ có 8 đôi mắt u ám tà ác nhìn chằm chằm. Người và bọ ở rất gần nhau, gã đối diện chỉ cần vươn chi trước ra, là có thể dễ dàng rạch toang lồng ngực hắn, để hắn nhìn thấy phong cảnh nội tạng của chính mình.
Thực ra cảnh tượng đó hắn không hề xa lạ, nhưng trước kia đều là của người khác, giờ lại là của chính mình, nên trong cảm xúc của hắn có thêm một thứ gọi là "nỗi sợ".
Ngoài "nỗi sợ" ra, hắn còn có chút tò mò. Bởi vì con bọ khổng lồ trước mắt rất quỷ dị, khiến hắn nghi ngờ liệu có phải "Ác ma Xích Nguyệt" đã biến đổi hình dạng rồi theo hắn trốn ra từ lối thoát hiểm hay không.
Hắn biết rất rõ đặc tính của thể nuốt chửng, nên hắn không nhúc nhích. Và con bọ giáp khổng lồ tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc đối diện cũng không hề cử động. Người và bọ cứ như hai đối tượng đi xem mắt, lặng lẽ "đứng" hoặc nói đúng hơn là "ngồi" đó, hy vọng có thể nhìn ra chút giá trị gì đó từ mắt đối phương.
Gió thổi qua, cát bụi bay lên làm mờ mắt Anthony.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa, trước mắt đã có thêm một người đeo mặt nạ ác quỷ...
Đường Phương ngồi xổm xuống, nhìn kỹ vào mắt Anthony: "Ngài A?"
Anthony ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn người trước mắt, "Ngài A"——chỉ có Loli Rodney mới gọi hắn như vậy.
Đã dùng "Ngài A" để gọi hắn, thì chứng tỏ người đàn ông không rõ danh tính trước mắt này đã tìm tới dựa theo manh mối từ Loli Rodney.
Hắn rõ ràng đã làm rất cẩn thận, dù có người thông qua việc theo dõi Loli Rodney tìm được trạm điều tiết môi trường, thì tuyệt đối không thể nào phát hiện ra sự tồn tại của trụ sở "Trí Viễn Tinh" mà không kinh động tới hắn.
Ngay cả chính quyền "Tora Tier" cũng không thể!
Phải biết rằng thiết bị được phái đi thu hồi hộp mật mã là máy bay không người lái, không phải loại chạy trên mặt đất, cũng không phải loại bay trên trời, vì làm vậy căn bản không thể qua mặt được vệ tinh trinh sát trên cao. "Tora Tier" nằm trong hệ sao "Babylon" dưới sự cai trị của Liên minh, lại còn có thế lực các nước nhòm ngó, chính quyền Silver Eagle không thể không thận trọng.
Để tránh tai mắt chính phủ, Anthony sử dụng một loại máy bay không người lái tàng hình rất tiên tiến. Giống như tàu ngầm có thể di chuyển dưới nước, nó có thể đi xuyên qua các lớp đất để tránh sự giám sát của nhiều loại thiết bị trinh sát.
Thiết bị ảo ảnh xung quanh trạm điều tiết môi trường là do nó bố trí, hộp mật mã chứa tiền cũng là nó đi lấy. Gần 2 năm qua vẫn luôn bình an vô sự, nhưng tại sao! Tại sao lại bị người ta tìm tới cửa?
Hắn nhìn con bọ giáp khổng lồ đang lặng lẽ lui sang một bên, trong mắt lóe lên vẻ kinh hoàng.
"Ngài A?" Đường Phương kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa. Anh đã thấy ánh sáng trong mắt Anthony, cũng thấy bàn tay hắn đang từ từ di chuyển về phía thắt lưng——nơi đó có khẩu súng lục của hắn, một khẩu súng cỡ nhỏ chỉ bằng nửa bàn tay, được đúc bằng bạc nguyên chất, khắc đầy hoa văn phức tạp.