Khi Philip đến biệt thự, ba cô gái là Claire, Anh Lạc và Linh Lung đã vào bếp chuẩn bị cơm trưa. Vì việc mua sắm nguyên liệu có thể nhờ nhân viên khách sạn làm giúp, chỉ cần trả chút tiền boa là xong, nên ba cô gái chỉ cần phối hợp nấu nướng cùng nhau là được.
Tính tình của Claire thực sự tốt đến mức quá đáng. Chỉ vì một câu nói của Đường Phương: "Anh đã quen ăn món em nấu rồi", một câu nói bảy phần nịnh nọt ba phần bày tỏ, mà cô lại cam tâm tình nguyện gánh vác công việc bếp núc cho cả nhóm. Thêm vào đó, cô còn lo liệu cuộc sống sinh hoạt hàng ngày cho vị hạm trưởng đại nhân, gần như trở thành bảo mẫu riêng, và còn là... "máy làm đậu phụ" của anh.
Grant và Churchill nghi ngờ không biết hạm trưởng đại nhân đã cho cô uống thứ "bùa mê thuốc lú" gì mà cô lại toàn tâm toàn ý chăm sóc anh như vậy. Phải biết rằng trước đây cô cũng từng là một tiểu đoàn trưởng, kẻ từng giết người cầm súng, vậy mà giờ đây gần như đã trở thành một người vợ toàn thời gian.
Có lẽ trong mắt người khác, sự hy sinh của Claire là quá lớn, nhưng từ góc độ của chính mình, cô lại rất tận hưởng cuộc sống hiện tại. Cô là một cô gái cung Cự Giải, lương thiện và dịu dàng là bản tính trời ban. So với việc cầm súng, cô thích cầm muôi hơn; so với việc giết người, cô thích chăm sóc chồng con hơn; so với mùi máu tanh, cô thích mùi nắng trải dài trên chăn bông hơn.
Chiến tranh luôn là thứ cô ghét nhất, chưa bao giờ thay đổi...
Lý do cô đến Liên bang Charles học tập, cam tâm trở thành một sĩ quan, là vì cô không muốn nhìn thấy người dân Monya phải sống khổ sở dưới lưỡi đao của gia tộc Stewart nữa. Thực ra cô chưa bao giờ nghĩ đến việc báo thù cho cha mẹ, ông bà. Bề ngoài cô có thể giả vờ kiên cường, nhưng thực chất trong xương tủy lại vô cùng yếu đuối.
May mắn thay, cô đã gặp anh. Tuy cuộc gặp gỡ không quá mỹ mãn, nhưng người đó giống như một bàn tay vươn ra từ bờ đê, cứu cô khỏi những cơn mưa gió không dứt và những con sóng dữ dội.
Tàu "Sao Mai" giống như một bến đỗ tránh bão. Bên ngoài mưa gió bão bùng, bên trong lại ấm áp như ngọn lửa sưởi ấm lòng người trong lò sưởi đêm Giáng sinh. Trên bàn bày gà tây, tường nhà rực rỡ sắc màu nhờ ánh đèn neon quấn quanh cây thông Noel, một gia đình nhỏ đầy ấm áp. Và rồi cô nhận ra một điều: cái gọi là cho đi, cái gọi là hy sinh, không nhất thiết phải bước lên sân khấu, phơi mình dưới ánh đèn rọi. Vì vậy, cô cam tâm làm một người đứng sau hậu trường, dùng sự dịu dàng và tỉ mỉ của mình để chăm sóc hạm trưởng đại nhân.
Chu Ngải từng nói một câu: "Đằng sau mỗi người đàn ông thành công đều có một người phụ nữ vĩ đại".
Cô nghĩ, và rất vui lòng được làm người phụ nữ như vậy!
Nước dùng màu nước tương đang "ùng ục ùng ục" nhảy múa trong nồi, hương thơm ngọt ngào tỏa ra từ phía lò nướng. Linh Lung sơ ý để cay mắt, nước mắt không kìm được cứ tuôn rơi, bên cạnh Anh Lạc đang luống cuống tay chân múc nước sạch vào chậu.
Cùng lúc đó, Philip và lão Benny đã được Đường Phương mời ngồi vào ghế sofa. Ngoài hai người họ ra, còn có một người khác đi cùng --- Alma, cháu gái xa của lão Benny, người mà Hausen ngày đêm nhung nhớ, dù anh ta thường xuyên chê bai kỹ năng trên giường của cô không ra sao.
Alma không ngồi ở phòng khách, chỉ chào hỏi Đường Phương rồi bị Hausen kéo lên lầu.
Khoảng nửa phút sau, Bạch Hạo ôm chăn bông xuất hiện ở phòng khách tầng một, mặt đầy ấm ức khóc lóc kể lể với Đường Phương rằng Hausen bắt nạt mình.
Vì có khách, Đường Phương không tiện nổi giận, đành tạm thời sắp xếp cho cậu ta ở một phòng trống. Thế là thằng nhóc đó vui mừng khôn xiết như gã độc thân cưới được vợ, khiến hạm trưởng đại nhân nghi ngờ liệu mình có phải bị hai người kia tính kế hay không.
Sau đó ba người nói chuyện vài câu, Anh Lạc mang lên mấy tách cà phê bốc khói nghi ngút rồi lui xuống.
Trong lúc uống cà phê, lão Benny liếc thấy một chuỗi ký tự trên màn hình đối diện sofa, không khỏi ngẩn người: "death1024? Đây là thứ gì?"
Đường Phương cảm thấy việc tìm kiếm "Trí Tâm" không cần phải giấu giếm, hơn nữa Philip và lão Benny lại là bạn bè, nên anh kể lại việc thương nhân ẩn danh có ID "death1024" đã thu mua "Trí Tâm" từ tay "Trí Viễn Tinh".
Lão Benny "ồ" một tiếng rồi không để tâm, chỉ cười nói kẻ đó thật to gan, dám dùng ID như vậy mà không sợ vận rủi ập đến, thực sự bị tử thần đón về âm phủ hưởng phúc.
Đường Phương cười lắc đầu, không ngờ lão Benny cũng có mặt hài hước như vậy.
Anh không cho rằng lão Benny quen biết "death1024". Vì người đó định giấu kín thân phận, tự nhiên sẽ không dễ dàng để lộ sơ hở. Theo thông tin người bị lây nhiễm lấy được từ Anthony, quá trình giao dịch lúc đó vô cùng bí mật. Sau khi Anthony nhận được tiền, theo yêu cầu của đối phương, hắn thuê một người không liên quan lái tàu con thoi đến một vùng không gian sâu, thả thiết bị lưu trữ có chứa "Trí Tâm" rồi quay trở lại theo đường cũ. Vì vậy, Anthony không biết "death1024" có lai lịch thế nào, là nam hay nữ, cũng như đối phương không biết nội tình của "Trí Viễn Tinh". Mà lão Benny chỉ là nhân vật số 2 của một thương đoàn nhỏ, đương nhiên càng không thể biết thân phận của "death1024".
Philip lại tỏ ra hứng thú với cái gọi là "Trí Tâm", yêu cầu Đường Phương lấy ra cho xem, để chiêm ngưỡng thứ vượt xa công nghệ nhân loại và hoàn toàn khác biệt với tạo vật của Epsilon này.
Nhìn ánh mắt nóng bỏng và khao khát của ông, Đường Phương lắc đầu, vừa lầm bầm: "Người già rồi mà lòng hiếu kỳ vẫn lớn thế", vừa lấy hai mảnh "Trí Tâm" đã ghép lại đặt lên bàn trà.
Mảnh "Trí Tâm" trông rất mộc mạc, trừ khi Đường Phương bắn tia điện tử năng lượng cao để nạp năng lượng cho nó, nếu không nó chỉ là một vật chết không có đặc điểm gì.
Ánh nắng từ cửa sổ đổ xuống, trải một lớp vàng kim lên bề mặt "Trí Tâm".
Biểu cảm của Philip có chút kỳ lạ, dường như là ngạc nhiên, lại có chút nghi hoặc. Sau vài nhịp thở, ông đặt tách cà phê xuống, nói một câu khiến Đường Phương sững sờ: "Tôi biết mảnh chip thứ ba ở đâu."
"Ông nói gì cơ?" Đường Phương tưởng mình nghe nhầm, anh nghiêng người về phía Philip, ánh mắt dán chặt vào mắt ông: "Ông biết mảnh chip thứ ba ở đâu sao?"
Philip gật đầu rất nghiêm túc: "Nếu trí nhớ của tôi không lừa tôi."
Đến đây thì Đường Phương không ngồi yên được nữa, anh nắm chặt lấy hai vai của lão thương nhân: "Nó ở đâu?"
Mảnh chip đầu tiên mở rộng đơn vị doanh trại của StarCraft 1, mảnh thứ hai mở rộng đơn vị nhà máy nặng của bản 1, cứ thế suy ra, mảnh chip thứ ba này đương nhiên đến lượt đơn vị sân bay của bản 1.
Máy bay chiến đấu Wraith, Valkyrie đều là những đơn vị hải chiến cực kỳ quan trọng, chưa kể còn có Science Vessel – phòng thí nghiệm di động cấp tàu lớn.
Philip cảm thấy Đường Phương làm ông đau, cố gắng giãy giụa, nhưng đôi bàn tay đè trên vai ông giống như cặp kìm đúc bằng thép cứng, vùng vẫy thế nào cũng vô ích. Ông đành nhăn mặt nói: "Đường Phương, cậu định bóp chết tôi đấy à?"
"Xin lỗi, nhất thời nóng lòng." Hạm trưởng đại nhân cười gượng, thu tay về.
Philip cử động vai rồi nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm, mảnh chip thứ ba nên nằm trong phòng trưng bày của Công tước Congreve."
Đường Phương hơi ngẩn người: "Phòng trưng bày?"
"Đúng, phòng trưng bày. Nhớ có một lần cao hứng sau khi uống rượu, Công tước đại nhân đã mở cửa phòng trưng bày cho khách mời thưởng lãm. Tình cờ lúc đó tôi cũng có mặt, từng thấy mảnh vỡ 'Trí Tâm' trong tủ kính của một gian trưng bày."
Đường Phương nghiêm túc hỏi: "Ông chắc chắn đó là 'Trí Tâm'?"
Philip vuốt ve những vân tím trên bề mặt mảnh "Trí Tâm" đặt trên bàn trà, nói: "Không thể sai được!"
Hóa ra Công tước Congreve có sở thích sưu tầm đã coi mảnh vỡ "Trí Tâm" là đồ cổ. Đường Phương cảm thấy ông trời đã đùa giỡn với anh một vố không nhỏ. Trong mắt anh, kẻ ẩn danh mang mật danh "death1024" khai thác được từ chỗ Anthony có chút bí ẩn, anh từng nghi ngờ liệu nó có liên quan đến "Hội Anh Em" hay tổ chức bí mật nào khác.
Thế mà lời của Philip giống như gáo nước lạnh trong xô đá, dội thẳng lên đầu anh. Chuyện này vốn không hề phức tạp như anh nghĩ, mảnh "Trí Tâm" thứ ba lại nằm trong tay Công tước Congreve của Vương quốc Liên hiệp Turanx, còn được vị Công tước đại nhân tôn quý coi như đồ cổ rước vào phòng trưng bày.
Đường Phương xụ mặt, biểu cảm không nói rõ là phấn khích hay đau buồn.
"Thứ này rất quan trọng với cậu sao?"
Mặc dù hạm trưởng đại nhân không kể về công dụng của "Trí Tâm", nhưng từ biểu cảm trên khuôn mặt anh, Philip vẫn nhìn ra một vài manh mối.
Đường Phương gật đầu: "Đúng, rất quan trọng."
Khi nói câu này, vẻ mặt anh vô cùng kiên định, trong mắt thỉnh thoảng lóe lên những tia lạnh lẽo, giống như lưỡi dao tẩm độc.
Philip trong lòng rùng mình, vội nói: "Đường Phương, cậu đừng vội, chuyện mảnh vỡ 'Trí Tâm' cứ giao cho tôi. Tôi sẽ thử liên lạc với Công tước đại nhân, xem ông ấy có thể nhường lại không."
Ánh lạnh trong mắt Đường Phương dần thu lại, cảm xúc cũng từ kích động trở về bình tĩnh: "Tiền không thành vấn đề."
Thực ra Philip biết anh rất giàu, càng biết anh chính là chủ nhân của hai di tích Epsilon hoàn chỉnh kia. Nhưng trên thế giới này không phải việc gì cũng có thể giải quyết bằng tiền. Congreve tuổi đã cao, càng sống càng lẩm cẩm, lại là một lão già bảo thủ chính hiệu.
"Hai người đang nói chuyện gì vậy?" Claire cầm hai chai rượu đi tới, lắc lắc trước mặt ba người: "Uống loại nào?"
Philip cười ha hả: "Loại nào nặng đô ấy."
---❊ ❖ ❊---
Bữa trưa kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, Philip và lão Benny uống không ít, đi đứng loạng choạng không phân biệt được đông tây nam bắc. Rõ ràng là con đường lát đá xanh, hai người đi một lúc lại đâm sầm vào bụi cỏ. Đường Phương đành lệnh cho Bạch Hạo lái xe đưa hai người về.
Alma chọn ở lại, Đường Phương không hề ngạc nhiên về điều này. Có lẽ có cô trông chừng, Hausen sẽ ngoan hơn một chút, ít nhất có thể bớt gây rắc rối, bản thân anh cũng được yên tĩnh vài ngày.
Tiễn Philip và lão Benny đi, Đường Phương rời khách sạn, đón tàu con thoi trở về tàu "Sao Mai", sử dụng thiết bị liên lạc lượng tử trên tàu thực hiện một cuộc gọi ngắn với Byron đang ở hệ sao "Dilar".
Xong việc lại đi thăm Freya một chuyến, rút bớt điện năng tích tụ trong cơ thể cô mấy ngày nay để tránh gây ra chuyện gì. Để đổi lại, hạm trưởng đại nhân hứa sau khi mọi việc ở "Babylon" kết thúc, sẽ dành trọn một tuần ở bên cô.
Vẫn không gặp được Chu Ngải. Từ khi biết hạm trưởng đại nhân trở về, cô liền nhốt mình trong ký túc xá, khóa chặt cửa không gặp bất kỳ ai, cho đến khi Đường Phương lại rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, 7 ngày trôi qua trong chớp mắt.
"Nhà đấu giá Somar" lần này bỏ ra tài lực vật lực nhiều hơn lần trước rất nhiều. Các quảng cáo về hai di tích Epsilon tràn ngập khắp các phân khu của "Vườn Treo".
Từ chính khách quốc gia đến dân thường, những ngày qua chủ đề nóng nhất đều xoay quanh buổi đấu giá hai di tích Epsilon hoàn chỉnh. Người thường quan tâm nhất là hai di tích này sẽ được đấu giá với cái giá "trên trời" nào, còn những nhân vật lớn trong giới thương chính lại đổ dồn ánh mắt vào phía sau món hàng, suy đoán ý đồ của chủ sở hữu hai di tích Epsilon.
Ví dụ như các lãnh đạo cấp cao của các doanh nghiệp như "Iga Industry", "Ward Heavy Industries" đã lờ mờ đoán ra thân phận của chủ nhân món đồ, từ đó tập trung ánh mắt vào căn biệt thự ở sân sau khách sạn Venice, tất nhiên, còn cả chiếc xe sang của lão Corey nữa.
Nếu chủ nhân của 10 mảnh vỡ di tích Epsilon và 2 di tích Epsilon hoàn chỉnh là người khác, có lẽ họ sẽ thận trọng hơn. Bởi vì không có kẻ ngốc nào lại mang thứ quý giá như vậy ra đổi lấy một đống giấy vụn. Nhưng nếu là hạm trưởng Đường Phương, thì mọi thứ lại trở nên hợp tình hợp lý. Ai cũng biết hiện tại "Star-Cast Foundry" rất thiếu tiền, anh cần lấy số tiền này để hoàn thiện trạm không gian, cũng như tiếp tục thu mua tài nguyên khoáng sản đang ngày càng tăng giá.
Dưới sự áp bức liên hợp của giới chính thương, anh buộc phải làm vậy, nếu không, chỉ còn cách cuốn gói rời đi.
MacDonald Nelson là người phụ trách chi nhánh "Babylon" của "Iga Industry", ông ta rất vui khi thấy người trẻ tuổi từng khiến "Iga Industry" mất hết mặt mũi ở hệ sao "Jakarta-Bul" phải tự làm tự chịu, như con bò già đi từng bước dưới làn roi của những người cầm cương như "Iga Industry" và nghị sĩ Onions. Vì việc này, ông ta đã hai đêm hai ngày không ngủ ngon, không phải vì mất ngủ, mà vì quá phấn khích.
Không chỉ MacDonald, Malthus của "Ward Heavy Industries", Uông Hưng Viễn của "Black Thorn Shipping", Smedley của "Aiko-Sowopna Group"... họ đều nghĩ như vậy. Với tư cách là người phụ trách một doanh nghiệp công nghiệp nặng, trừ khi bị dồn vào đường cùng, nếu không ai lại đi đấu giá di tích Epsilon hoàn chỉnh, đây đều là những bảo vật vô giá.
"Nhóc con, nước ở khu vực Thiên Sào rất đục, không phải ai muốn lội là lội được đâu." Đây là cảm thán của MacDonald.
"Gã tội nghiệp..." Đây là Malthus.
"Tàu 'Sao Mai' là một con tàu tốt!" Uông Hưng Viễn không vì Đường Phương là người Hán mà biểu lộ cảm xúc thân thiết hữu nghị gì. Trong mắt người làm kinh doanh chỉ có lợi ích, nhiều khi ngay cả tình thân cũng là một con bài mặc cả.
Đường Phương không biết những bàn luận và cái nhìn của giới doanh nghiệp lớn ở "Vườn Treo" về mình. Lùi một bước mà nói, dù có biết, e rằng anh cũng chẳng để tâm.
Bò già? Thật hy vọng họ cứ nghĩ như vậy mãi!
---❊ ❖ ❊---
Ngày đấu giá, giá khoáng sản chứa Cesium và Iridium lại lập đỉnh mới, trong vòng 10 ngày ngắn ngủi mức tăng đã đạt 20%. Về việc này Đường Phương đã sớm chai sạn. Anh cảm thấy sau khi buổi đấu giá kết thúc, có khi giá lại tăng thêm một vòng nữa.
Tất nhiên, giờ anh không có thời gian bận tâm đến giá khoáng sản. Buổi chiều, đúng giờ hẹn, anh dẫn Grant và Claire đến tòa nhà Tinh Quang.
Vẫn là tầng 18, vẫn là phòng VIP số 12, nhưng người bên trong đã đổi, không phải White David, mà chính là Corey Christian. Có thể thấy ông ta rất không vui, ngồi đó giống như một pho tượng Dạ Xoa trong đền thờ Thần Biển, toàn thân tỏa ra luồng khí lạnh lẽo thấu xương, cộng thêm ánh đèn mờ ảo hắt xuống từ trần nhà, giống như hiện trường quay phim kinh dị.
Đường Phương biết tại sao ông ta không vui, nên đứng trước cửa một lúc, cho đến khi nụ cười nơi khóe miệng nở rộ đến mức rực rỡ nhất, mới bước vào phòng.
Ánh sáng vô hình giống như một cơn bão, thổi bay bóng tối cũng vô hình, máy lạnh khôi phục tiếng rít nhẹ, hồ nước cũng loáng thoáng truyền đến tiếng nước chảy.
Sự xuất hiện của Claire khiến căn phòng tràn ngập một mùi hương dịu nhẹ, trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp khí thế như núi của lão Corey. Thế là sự im lặng của lão già cứng đờ trên mặt, trông rất thiếu tự nhiên, như đám mây đen duy nhất dưới bầu trời vạn dặm quang đãng.
"Haizz!" Ông thở dài, bên môi nở một nụ cười bất lực.
"Tôi biết ông đang oán trách điều gì." Đường Phương đi đến chiếc ghế sofa đơn mà White David đã ngồi bảy ngày trước, ngồi xuống, dang hai tay đặt nhẹ lên tay vịn mềm mại, chậm rãi nói: "Tôi làm vậy là vì tốt cho ông thôi."
Corey Christian nhìn ra hạm trưởng đại nhân không nói dối, cũng không có lý do gì để nói dối, chỉ là ông không hiểu ba chữ "vì tốt cho ông" này bắt đầu từ đâu. Nếu sớm biết chỗ Đường hạm trưởng ngoài 12 mảnh vỡ di tích Epsilon còn có 2 di tích Epsilon hoàn chỉnh muốn đấu giá, e rằng những người cấp cao trong hội đồng quản trị đã không ngồi yên được từ lâu rồi.
Thế này thì hay rồi, việc "bổ sung vật phẩm đấu giá" này đã đánh úp các lão già trong hội đồng quản trị một cú bất ngờ. Vì mối quan hệ của "Star-Cast Foundry", Đường Phương có rất nhiều kẻ thù trong Tinh Minh, những người miễn cưỡng gọi là bạn cũng chỉ còn lại "Liên minh Công nghệ Lãng khách" mà thôi. Đã thiếu vốn khởi động sao không nói với lão Corey ông? Vì 2 di tích Epsilon hoàn chỉnh này, đừng nói là bỏ tiền, ngay cả đắc tội với vài quan chức chính phủ cũng đáng.
Vậy mà tên nhóc này lại hay, trực tiếp giao cho "Nhà đấu giá Somar" xử lý, bỏ mặc ông sang một bên. Công lao lớn như vậy cứ thế tuột khỏi tay, ông có thể không buồn bực, không ấm ức sao?
Giờ đây câu "Tôi làm vậy là vì tốt cho ông" của Đường hạm trưởng càng khiến ông thêm mù mờ. Buổi đấu giá hôm nay không giống 7 ngày trước, những nhân vật có máu mặt ở "Vườn Treo" gần như đã đến đông đủ. Không chỉ có những người phụ trách chi nhánh của các doanh nghiệp quân sự lớn như MacDonald, Malthus, Uông Hưng Viễn, Smedley, mà ngay cả lãnh đạo cấp cao của đại sứ quán các quốc gia có chủ quyền cũng đến.
Phớt lờ vẻ nghi hoặc trên mặt lão Corey, Đường Phương cười ha hả: "Xét tình hình 'Babylon' hiện nay, hai di tích Epsilon này không phải là bảo vật, mà là củ khoai nóng bỏng tay thì đúng hơn." Nói xong anh không thèm quan tâm đến ông nữa, quay đầu nhìn màn hình lớn ở trung tâm.
Quy trình đại thể giống lần trước, phía "Nhà đấu giá Somar" trước tiên tổ chức cho đại diện một số doanh nghiệp lớn vào kho kiểm tra độ hoàn chỉnh và tính xác thực của di tích Epsilon, sau đó mời chuyên gia ra đánh giá.
Gợi ý: Nhấn phím Enter để quay lại mục lục, nhấn phím ← để quay lại trang trước, nhấn phím → để sang trang sau, thêm vào dấu trang để tiện đọc tiếp lần sau.
Tất cả các chương và nội dung hình ảnh của bộ truyện "Mang theo StarCraft bên mình" đều do cư dân mạng cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn đọc ủng hộ Bạo Binh Đối A và thêm bộ truyện này vào danh sách yêu thích.