Tiếp nhận chỉ thị, chúa tể Zerg làm theo, tiêm mẫu phẩm vảy màu vào bể phân giải. Một lát sau, không hề xuất hiện tình trạng thảm khuẩn co rút như trước đây, căn cứ Zerg vẫn hoạt động bình thường.
"Chẳng lẽ mình nghĩ sai rồi?" Đường Phương lộ vẻ khó hiểu. Suy ngẫm kỹ một lúc, anh nghĩ đến một khả năng: Gen thực thể thôn phệ ở cánh tay phải của Roy cùng thuộc một tộc với gen "Thái Tuế", nhưng lại bắt nguồn từ những cá thể khác nhau. Chuỗi DNA nhìn chung tương tự nhưng khác biệt cục bộ, giống như con người có nam nữ, có cao thấp vậy. Chỉ có gen thực thể thôn phệ có sự khác biệt mới có thể thúc đẩy tiến độ ấp nở.
Lấy mẫu phẩm vảy màu trên lưng áo Chu Ngải mà nói, mặc dù gen thực thể thôn phệ bị gen Epsilon phong ấn, tạo thành một chuỗi DNA đa diện đặc biệt, nhưng xét cho cùng, gen thực thể thôn phệ ở phần lõi của nó không khác gì gen "Thái Tuế". Đã là gen thực thể thôn phệ giống hệt nhau, sau khi tiêm vào bể phân giải, tất nhiên sẽ không thúc đẩy tiến độ ấp nở.
"Xem ra vẫn chưa tới thời cơ." Đường Phương lắc đầu đầy vẻ thần bí.
Tuy nhiên, đúng lúc này, căn cứ Zerg tối sầm lại, ý thức của anh bị ép rời khỏi căn cứ Zerg, quay về giao diện chính của hệ thống. Ngay sau đó, căn cứ Terran và Protoss cũng lần lượt ẩn đi.
Đường Phương ngẩn người. Anh nhớ mang máng khi căn cứ Protoss mở rộng dữ liệu StarCraft 1 từng xảy ra tình trạng tương tự, lẽ nào lần này đổi sang Zerg?... Không đúng, đơn vị Zerg đời 1 cần gen thực thể thôn phệ mới mở khóa được, gen "Thái Tuế" đã mở khóa muỗi nổ rồi, sao có thể có hiệu ứng kép? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ngay khi anh đang nghi hoặc, giao diện chính vốn đang chuyển xám bỗng nhấp nháy ánh sáng đỏ, hệ thống phát ra âm thanh cảnh báo: "Warning! War file is corrupt!"
"Chuyện gì thế này? Tập tin bị hỏng?" Sắc mặt Đường Phương lạnh dần, hệ thống gặp sự cố sao?
"Emma? Emma?" Gọi thử hai tiếng không thấy phản hồi, anh không khỏi có chút hoảng loạn.
Lúc này, một dòng ký tự chợt lướt qua: "Start chkdsk... yes or no?"
Còn phải nói, đương nhiên là yes!
Ký tự tiếp tục nhấp nháy: "5... 10... 23... 45... 100... Complete!"
System reboot!
Theo một tiếng "vù", giao diện hệ thống quay trở lại, totem của ba tộc lần lượt sáng lên.
Ưng hùng vỗ cánh, thần hỏa bùng cháy, tâm Zerg tỏa sáng.
"Phù..." Đường Phương thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay khi anh định chuyển đổi căn cứ để kiểm tra tiến độ đơn vị và công nghệ, totem của ba tộc dịch xuống dưới, phía trên hiện ra một phù văn vô cùng thần bí, trông hơi giống totem tâm Zerg được bao quanh bởi ngọn lửa.
"Cái gì thế này?" Anh theo bản năng chọn phù văn mới thêm vào, khung cảnh thay đổi, một khu vực hoàn toàn mới xuất hiện trước mắt.
Tương tự như khi kích hoạt căn cứ Terran, Zerg và Protoss, ở giữa là kiến trúc căn cứ, bên cạnh có các đơn vị sơ cấp đồn trú.
"Căn... căn cứ thứ tư?" Đùa gì thế, StarCraft rõ ràng chỉ có ba nền văn minh tranh bá, sao có thể xuất hiện căn cứ thứ tư?
Đường Phương quan sát kỹ vài lần, phát hiện kiến trúc trung tâm của căn cứ này có cấu trúc hình kim tự tháp tổng thể, nhưng khác biệt rất lớn so với căn cứ Protoss, hoa văn phức tạp hơn, phong cách tổng thể mang lại cảm giác chất liệu đồng thanh, bề mặt khảm các tinh thể năng lượng hình bầu dục và tỏa ra những vân sáng.
Sau đó, anh dời tầm mắt sang đơn vị sơ cấp bên cạnh căn cứ, phát hiện ngoại hình đơn vị này giống như Archon của Protoss, toàn thân bao phủ trong một làn sương mù.
Dùng con trỏ chọn đơn vị đó: Narud? Narud? Samir Duran? Amorphous cổ đại!? Kẻ tôi tớ của Xel'Naga sa ngã Amon!?
Anh từng chơi cả chiến dịch Wings of Liberty và Heart of the Swarm, đương nhiên không xa lạ gì nhân vật quan trọng xuyên suốt cốt truyện StarCraft này.
Với tư cách là tôi tớ của Amon, Narud luôn nỗ lực vì sự hồi sinh của chủ nhân mình. Trong cốt truyện chiến dịch, hắn thậm chí còn dung hợp gen của hai tộc Zerg và Protoss để tạo ra những sinh vật mạnh mẽ như "Hybrid".
Narud trở thành nông dân? Tên này là kẻ có thể so găng với Kerrigan đấy!
Đường Phương kinh ngạc, lại chọn Narud, con trỏ di chuyển xuống dưới, trong cột chú thích hiện ra một dòng chữ: "Hình chiếu của Narud."
"Hèn gì, hóa ra chỉ là hình chiếu." Đơn vị này không chỉ giáp bằng 0 mà lực tấn công cũng bằng 0, còn tệ hơn cả SCV.
"Hybrid bị gọi đùa là hình chiếu của Xel'Naga, không ngờ ngay cả Narud cũng học cách giả thần giả quỷ!" Đường Phương châm chọc một câu.
Đã là nông dân là Narud, căn cứ trung tâm chắc hẳn là trạm trung chuyển Obelisk trong đền thờ Hybrid.
Cứ xem thử hắn có thể xây dựng những gì đã, nghĩ tới đây, Đường Phương nhấn phím tắt, menu dự án bên phải chỉ có hai mục lẻ loi, một là Hybrid Obelisk, hai là Hybrid Experiment Tube, và cả hai đều ở trạng thái khóa màu xám.
Đường Phương đưa con trỏ đến Hybrid Obelisk, chú thích hiển thị cần công nghệ tiền đề: Templar Archives, Dark Shrine. Còn về Hybrid Experiment Tube, phải kích hoạt Hybrid Obelisk mới có thể xây dựng.
Làm nửa ngày, hóa ra là một căn cứ Hybrid bản bị cắt xén! Templar Archives đã mở khóa, nhưng Dark Shrine vẫn đang trong trạng thái khóa, không thể xây dựng Obelisk này thì không thể mở khóa Hybrid Experiment Tube, không có Hybrid Experiment Tube thì khó mà sản xuất Hybrid. Tất nhiên, bây giờ chưa dùng được không có nghĩa là sau này không dùng được, Hybrid đó là thứ khiến ngay cả Raynor và Kerrigan cũng phải khiếp sợ!
"Không ngờ gen vảy màu lại có công hiệu như vậy." Nghĩ sâu hơn, Đường Phương không khỏi cười lắc đầu. Gen người Epsilon mở khóa Protoss, gen thực thể thôn phệ mở khóa Zerg, nay hai loại biến dị thành gen đa diện lại kích hoạt đơn vị ẩn của StarCraft là Hybrid.
Dark Shrine... Gen người Epsilon mở khóa Templar Archives, không biết Dark Shrine lại cần gen hay công nghệ gì? Mẫu phẩm số YP-001 trong tay Faraday cũng giống như mẫu phẩm số TS-001, đều thu được ở thị trường tự do. Nay nguồn gốc của thực thể thôn phệ đã có manh mối, còn mẫu phẩm sinh học của người Epsilon thì vẫn chưa có chút manh mối nào.
Ngay cả di tích văn minh như vùng đất thất lạc cũng không tìm thấy một cái xác người Epsilon nào, mẫu phẩm YP-001... rốt cuộc... rốt cuộc từ đâu mà có chứ?
Cảm giác đầu ngày càng nặng, ý thức dần mơ hồ, Đường Phương trở mình, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Đánh tan hạm đội hải tặc, quét sạch "Thái Tuế một mắt", cơ thể Chu Ngải biến đổi... một ngày này đã trải qua quá nhiều chuyện. Anh thật sự quá mệt mỏi rồi.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau, Tết Nguyên Đán theo lịch Trái Đất. Các thuyền viên tàu Morning Star so với ngày thường, trên mặt đều có thêm một tia rạng rỡ, bởi vì hạm trưởng kính yêu muốn đích thân xuống bếp, gói cho mọi người một bữa sủi cảo.
Đội hậu cần dậy từ rất sớm, dưới sự chỉ huy của Chu Ngải, bận rộn băm nhân, nhào bột, cán vỏ bánh.
Dự trữ thực phẩm của khu công nghiệp "Christie" rất phong phú không sai, nhưng không có sủi cảo làm sẵn, muốn ăn thì đương nhiên chỉ có thể tự tay làm.
Dù sao, gói sủi cảo là một việc vừa tốn thời gian, vừa tốn sức lực, huống chi là phải gói cho cả tàu.
Ngoài các thuyền viên trên tàu Morning Star, Đường Phương còn gửi lời mời đến Roskin, Sheridan và vài người khác.
Đúng 11 giờ sáng, Đường Phương, Chu Ngải, Claire, Linh Lung và những người khác đang giúp đỡ trong bếp. Hausen, Bạch Hạo, Đường Lâm và những người khác đang ngồi chờ đợi trong một phòng nghỉ không xa nhà hàng.
Chờ đợi bữa ăn luôn là một việc nhàm chán và dài đằng đẵng. Bạch Hạo đứng trước cửa sổ tàu, ngẩng nhìn bầu trời sao phía xa, nhẹ nhàng xoa tấm ảnh nhăn nheo trong lòng bàn tay.
Trong ảnh, hai thiếu niên 15, 16 tuổi khoác vai nhau đứng một chỗ, cười rất rạng rỡ trước ống kính. Hai người họ có khuôn mặt gần như giống hệt nhau, nụ cười giống hệt nhau. Chỉ là, khuôn mặt của thiếu niên bên trái trong ảnh hơi bị phai màu, trông có vẻ là do thường xuyên ma sát mà thành.
"Anh... Tết rồi... không biết anh ở bên đó có khỏe không?"
Bên cạnh, Roy và Anh Lạc mỗi người cầm một chiếc PDA, thế mà lại đang chơi "Xếp hình".
Thiếu niên đổ mồ hôi đầy trán, đối thủ của cậu lại mỉm cười, đôi mắt nheo lại thành hình trăng khuyết.
Đường Lâm ngồi bên cạnh, nhìn người này, ngó người kia, thỉnh thoảng còn chỉ điểm cho Roy một hai câu. Nhưng dù vậy, vẫn bị Anh Lạc đánh cho tơi bời hoa lá, quân lính tan rã.
Hausen đương nhiên không có hứng thú với trò chơi trẻ con, ủ rũ ngồi trên sofa một lúc, đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Khoảng 2, 3 phút sau, tên này quay lại, trong tay vốn trống không giờ đã có thêm một cuốn tạp chí.
Nửa nằm nửa ngồi trên sofa, giơ cao cuốn tạp chí lật vài trang, khóe miệng tên này co giật, lộ ra một nụ cười đê tiện: "Bạch Hạo, thằng nhóc con này, có đồ tốt mà không biết hiếu kính anh em, lại giấu đi ăn mảnh một mình."
Bạch Hạo nghe thấy tiếng nói phía sau thì ngẩn ra, vội vàng lau vệt nước mắt nơi khóe mắt, quay đầu nhìn lại.
"Anh... anh..." Giờ phút này, cậu giống như một con mèo nhỏ bị giẫm phải đuôi, toàn thân lông lá dựng đứng cả lên: "Cuốn... cuốn tạp chí này anh lấy ở đâu ra?"
"Lấy ở đâu ra? Đương nhiên là lục trong ổ chăn của chú rồi." Hausen nói một cách đương nhiên, đối với chuyện tự ý xông vào phòng người khác, thế mà lại chẳng hề cảm thấy xấu hổ chút nào.
"Anh mau trả lại cho tôi." Bạch Hạo cuống lên, một bước phóng đến trước sofa, giơ tay định cướp lấy cuốn tạp chí.
Hausen thuận thế né tránh: "Anh còn chưa xem xong, chú gấp cái gì?"
Lúc này, ba người Roy, Anh Lạc, Đường Lâm bên cạnh bị cuộc tranh cãi giữa Bạch Hạo và Hausen làm cho tỉnh giấc, đồng loạt quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Bạch Hạo cuống cuồng xoay vòng vòng, vây quanh Hausen hết chụp bên trái lại chụp bên phải, liều mạng giành giật cuốn tạp chí.
Hausen xuất thân thế nào, làm võ sĩ quyền anh bao nhiêu năm, sao có thể dễ dàng để một thằng nhóc cướp mất đồ trong tay.
Ba người cách đó không xa không khỏi tò mò, tiêu điểm ánh mắt thuận thế rơi vào bàn tay giấu sau lưng của Hausen.
Đó là một cuốn tạp chí. Tất nhiên, tạp chí không phải trọng điểm, trọng điểm là nội dung của nó. Trên bìa, một mỹ nữ gợi cảm khỏa thân toàn bộ đang cong người, một tay khẽ vuốt tóc mai, một tay khẽ ấn lên mông vểnh, uốn éo tạo dáng đầy vẻ quyến rũ.
Hai điểm trên ngực người phụ nữ này lộ ra không sót thứ gì, đôi chân dài eo thon phô bày rõ rệt, chỉ có khu vực tam giác bên dưới là bị chữ nghệ thuật che phủ, thấp thoáng ẩn hiện, gợi lên bao suy tưởng.
"Tạp chí khiêu dâm?" Cả ba người đều ngẩn ngơ.
Đường Lâm đảo mắt, hèn gì Bạch Hạo lại khẩn trương như vậy, tên khốn Hausen kia cũng thật là, tự ý xông vào phòng người ta không nói, còn đem thứ riêng tư như vậy ra trước mặt người khác khoe khoang, đặt vào ai mà không gấp chứ?
Mặt Anh Lạc hơi đỏ, khẽ cắn răng, không biết đang nghĩ gì. Roy lại cười không nói, ánh mắt nhấp nháy, dường như có ý hả hê.
"Bạch Hạo, đừng keo kiệt thế chứ, trong phòng chú đầy hàng dự trữ, anh chỉ lấy của chú một cuốn tạp chí thôi mà, cần gì phản ứng lớn thế? Như S-cute, IPZ gì đó, anh còn chưa động vào đâu."
"Dựa vào cái gì Roy có thể xem, mà không thể chia sẻ với anh em? Uổng công tôi luôn chăm sóc anh như vậy, đúng là đồ ăn cháo đá bát!"
Hausen luôn là kẻ gây họa, với tính cách thô kệch của hắn, căn bản không hiểu rõ tình hình.
Bạch Hạo mới bao nhiêu tuổi, thiếu niên 18, 19 tuổi. Da mặt mỏng như tờ giấy, đâu có dày như hắn, so với vỏ cây già còn dày hơn, dội nước sôi lên cũng chẳng khác gì rửa mặt. Huống chi là trước mặt Anh Lạc, cô nàng quay đầu "bla bla" với chị mình một tiếng, xong đời, sau này cậu còn mặt mũi nào gặp người ta.
Thực ra, kẻ gây họa cũng cần thiên phú, bên này gài Bạch Hạo một vố không nói, bên kia lại dẫn lửa về phía mình, một câu kéo luôn cả Roy xuống nước.
Ánh mắt Anh Lạc nhìn Roy thay đổi, có nghi ngờ, có chất vấn, có khó chịu, và cả một tia không hiểu.
Phải biết rằng Roy còn nhỏ hơn cả Bạch Hạo, da mặt mỏng không nói, lại còn thích cô gái ngay trước mắt.
"Hau... Hausen, anh... anh ăn nói hàm hồ, tôi xem khi nào? Chuyện của anh với Bạch Hạo sao lại lôi tôi vào?" Nói xong, thấy Anh Lạc nhìn mình bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, cậu lại thấp giọng giải thích một câu: "Thật đấy, đừng nghe tên Hausen kia nói bậy. Cuốn tạp chí đó tôi chưa xem qua dù chỉ một lần."
"Hừ, cuốn tạp chí này chú đúng là chưa xem qua thật. Đó là vì anh còn chưa xem xong. Ba ngày trước là ai chơi 'Vô Song Hạm Nương 8' thức đến tận hai giờ sáng, hàng không mẫu hạm, thiết giáp hạm gì đó đẩy cả một xe không nói, ngay cả cô bé phi thuyền chưa thành niên cũng không tha, 18 tiếng đồng hồ thế mà thu thập đủ tất cả huy chương, chú quá là nhân tài đấy." Bạch Hạo vốn dĩ không phải là kẻ dễ bắt nạt, dù sao chuyện cũng đã rồi, dứt khoát mất mặt thì cùng mất mặt.
"Roy, cậu đúng là kẻ cuồng sưu tập, tên biến thái!"
"Cậu... Bạch Hạo!" Mặt Roy đỏ như lửa đốt.
Đường Lâm đứng một bên xem đến ngây người, chuyện này là sao, hai người lại quay sang cắn xé lẫn nhau rồi?
"'Vô Song Hạm Nương 8'? Ai đang chơi 'Vô Song Hạm Nương 8'?" Đúng lúc này, ở cửa truyền đến một giọng nói ba phần ngạc nhiên bảy phần trêu chọc. Tiếp đó, Đường Vân đẩy cửa bước vào, ánh mắt quét qua lại trên người vài người, cuối cùng rơi vào cuốn tạp chí trong tay Hausen, một bước lao tới, giật lấy.
Không phải vì Đường Vân thân thủ tốt, mà thực ra địa vị của cô bé này có chút đặc biệt, ngay cả tên ngốc Hausen cũng không dám đắc tội cô.
"Bạch Hạo, thứ này là của cậu nhỉ." Đường Vân liếc nhìn bìa tạp chí vài lần, mỉm cười nói.
"Hì... hì hì." Bạch Hạo chỉ biết cười trừ.
Người xưa nói rất đúng, trong núi không có hổ, khỉ làm đại vương. Cả tàu Morning Star, ngoài Đường Phương ra thì ai dám đắc tội với cô nhóc này? Chính xác mà nói, các thuyền viên sợ không phải là cô, mà là tay chân thân cận của công chúa điện hạ, tiểu thư Freya.
"Bạch Hạo, đừng giả ngốc với tôi, có tin tôi đi tìm Freya ngay bây giờ không."
"Đừng... đừng mà, chị Vân, chuyện này hồi ở trạm trung chuyển Megal chị chẳng biết rồi sao? Còn hỏi tôi..."
"Ồ, hóa ra đây là những 'vật chứng' cậu lén lút cuỗm từ cảng vũ trụ Silbers sao, nói như vậy, cái gì mà 'Vô Song Hạm Nương 8' cũng là của cậu à? Thế nào, cho tôi mượn chơi hai ngày nhé?"
"Phụt." Roy phun một ngụm nước trà ra xa ba trượng.
'Vô Song Hạm Nương 8' là trò chơi nuôi dưỡng tình yêu 18+ do một công ty game tên là Hot-Boy của Tinh Minh tung ra, nghe nói trò chơi này có thể tự động chuyển đổi chế độ Hạm Nương/Hạm Nam, phong cách vẽ, cốt truyện và các yếu tố game khác dựa trên độ tuổi, giới tính, sở thích cá nhân của người dùng.
Trò chơi này vừa lên kệ đã nhận được sự săn đón của đông đảo các otaku, hủ nữ, chiếm lĩnh ngôi vương bảng xếp hạng game nuôi dưỡng 18+ suốt nhiều tháng.
Cho đến nay, loạt game 'Vô Song Hạm Nương' đã trải qua 16 năm, trên nền tảng hệ thống Linh Cảnh đã phát triển đến thế hệ thứ tám. Tập người dùng, fan cứng tích lũy nhiều năm cùng danh tiếng tốt trong ngành khiến nó trở thành tác phẩm kinh điển xứng đáng.
Bạch Hạo bị một câu của cô làm cho sợ hãi: "Chị Vân, 'Vô Song Hạm Nương 8' gì chứ, tôi không biết... không biết, chắc chắn chị nghe nhầm rồi." Yêu cầu này cậu đâu dám đáp ứng, tuy nói... thời đại này, chuyện chín ép gì đó đã là hiện tượng phổ biến, nhưng thân phận của Đường Vân ở đó, nếu bị hạm trưởng biết được, chẳng phải sẽ lột da cậu sao.
"Không thừa nhận?" Đường Vân quay đầu nhìn Anh Lạc: "Vừa rồi họ có phải đang nói về 'Vô Song Hạm Nương' không?"
"Cái... cái này..." Anh Lạc ấp úng. Cô không muốn nói dối, nhưng cũng khó mà nói thẳng.
Đường Vân dứt khoát không làm khó cô nữa, lại nhìn về phía Bạch Hạo, cười lạnh nói: "Không nói đúng không, cứng miệng đúng không."
Nói rồi, quay đầu nhìn Đường Lâm đang lùi dần về phía cửa: "Anh, anh đi đâu đấy?"
"Không có gì." Đường Lâm gãi đầu, cười đầy gượng gạo.
"Đừng tưởng tôi không biết tâm tư của anh." Đường Vân cười như một con cáo nhỏ chặn đứng con gà mái ở cửa: "Muốn đi tìm anh cả à, không cửa đâu!" Tiếp đó, ghé sát vào tai Đường Lâm đang có chút không tự nhiên, thì thầm: "Anh hai, đừng tưởng tôi không biết anh và Novia đã làm gì trong phòng anh cả."
"Hì... hì..." Da mặt Đường Lâm như bị co giật.
"Anh hai, anh có biết lúc anh hôn mê em đã rơi bao nhiêu nước mắt, chịu bao nhiêu khổ cực, chịu bao nhiêu tủi thân không?"
Đường Lâm im lặng, nhớ lại lúc đầu anh khoác lác, nói muốn để Đường Vân hạnh phúc, nhưng kết quả thì sao? Ngược lại khiến cô chịu nhiều khổ cực như vậy, rơi nhiều nước mắt như vậy, đây luôn là vết thương không thể lành trong lòng anh.
"Anh hai, em muốn nhờ anh giúp em một việc." Đường Vân tiếp tục dụ dỗ.
---❊ ❖ ❊---
Một lát sau, Đường Lâm không ngoảnh đầu lại bước ra khỏi phòng.
Bạch Hạo, Roy, Hausen 3 người nhìn nhau không nói gì, Anh Lạc dường như cảm nhận được sát khí nhàn nhạt lan tỏa trong không khí, vô thức bước chân di chuyển, nhích dần về phía cửa.
Đường Vân nghiêng người nhường ra một khe hở, để Anh Lạc đi qua. Tiếp đó, tiện tay kéo một chiếc ghế, chặn ở cửa, sụp mặt xuống, dùng ánh mắt như nhìn kẻ thù giai cấp chằm chằm nhìn 3 người trong phòng.