U Minh Vương buông tay, viên ngọc thạch to bằng nắm tay rơi vào tay Quỷ Vũ Hầu, hắn cau mày, trong lòng khẽ thở dài. Vừa kiểm tra từng viên ngọc thạch, hắn vừa phóng thích Hồn Lực bao phủ đống ngọc thạch cao như núi trước mặt, nhưng từ đầu đến cuối không cảm nhận được bất kỳ đao động Hồn Lực nào. Với cảnh giới Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên của hắn, bất kỳ Hồn Lực nhỏ bé nào cũng khó thoát khỏi sự đò xét, giờ đây hắn gần
Uy lực của tự bạo nằm ở chỗ đó, xem thân thể như vũ khí để kích nổ, nhục thân, khí hải, Linh Hồn, tất cả hóa thành năng lượng, đến bụi cũng chẳng còn, nhất là với người đạt cảnh giới Thiên Vũ Cảnh thất trọng thiên như Khương Thiên Sóc, một trận tự bạo tương đương với việc hoàn toàn hiến tế bản thân, đến cả hy vọng luân hồi cũng không. Dù Thanh Ngọc Thạch trụ có thể phi thường bất phàm, thôn nạp nguồn nguyên lực mênh mông, nhưng chưa chắc đã dẫn dắt được Linh Hồn lực lượng. Dù sao cũng là tự bạo trước, hủy diệt trận pháp sau, rồi mới kích thích Thanh Ngọc Thạch trụ hấp thu năng lượng, dù mọi thứ diễn ra trong tích tắc, vẫn phải có thứ tự trước sau. Vào thời điểm Thanh Ngọc Thạch trụ khởi động thôn tính năng lượng, Khương Thiên Sóc đã hoàn toàn biến mất.
U Minh Vương hiểu tâm trạng của Tần Mệnh, nhưng không thể không nói lời tiếc nuối. Dù vậy, không phải là không còn hy vọng, khả năng duy nhất nằm ở cái gọi là chấp niệm mà Tần Mệnh nhắc đến.
Một ngàn khối... Một ngàn ba trăm khối... Một ngàn tám trăm khối... Hai ngàn khối...
Đã tròn một ngày một đêm trôi qua, rất nhiều người đã tuyệt vọng, nhưng Tần Mệnh không hề từ bỏ. Hiện tại mới chỉ là một phần năm, vẫn còn rất nhiều ngọc thạch, vẫn còn tám mươi phần trăm hy vọng. Chỉ cần trong ba năm khối có thể phát hiện Hồn Lực hoặc chấp niệm, thì công sức của bọn họ không hề uổng phí.
Tần Mệnh gần như theo quán tính cầm lấy ngọc thạch, sau khi kiểm tra thì đặt sang một bên, ngẩng đầu nhìn đống ngọc thạch chất như núi phía trước, nhưng ngay khoảnh khắc đặt viên ngọc thạch xuống, sắc mặt hắn hơi đổi, nắm chặt viên ngọc thạch rồi cầm lại.
Một động tác nhỏ, khiến những người đang dần chết lặng mừng rỡ, lập tức tập trung tinh thần nhìn Tần Mệnh.
Trong lòng bàn tay Tần Mệnh 'thiêu đốt' khí tức hắc ám, chính là ảnh thu nhỏ của Tu La Sát Giới, có thể cảm nhận được sự tồn tại của chấp niệm. Hắn dùng sức nắm chặt viên ngọc thạch, lông mày càng nhíu chặt.
"Có phát hiện?" U Minh Vương và những người khác đứng dậy nhìn Tần Mệnh.
Tần Mệnh nhíu mày dò xét tỉ mỉ, đao văn giữa mi tâm nổi lên những vệt ô quang, hắc khí thấm ra không ngừng thấm vào lòng bàn tay, bao bọc lấy bàn tay đang nắm viên ngọc thạch.
Người của Thiên Dực Tộc tim cũng nhảy lên đến cổ họng, tràn ngập mong chờ nhìn Tần Mệnh, Khương Nhan Nguyệt và những người khác không tự chủ được nắm chặt nắm đấm.
"Là oán niệm!" Tần Mệnh buông viên ngọc thạch ra, ném sang đống đá bên cạnh.
"Oán niệm? Tại sao lại có oán niệm?" Mọi người nhìn nhau, tộc trưởng lại có oán niệm sao?
Tần Mệnh hít một hơi, ngọn lửa hy vọng tưởng chừng đã tắt trong lòng lại bùng cháy."Trấn Hải Giếng mấy ngàn năm nay trấn áp rất nhiều Thiên Vũ cao giai, mỗi người đều bị trấn áp mấy chục năm, oán niệm mãnh liệt liên tục không ngừng phóng thích vào Trấn Hải Giếng, có chút tiêu tan, nhưng cũng có bộ phận chìm xuống đáy biển, theo xiềng xích tiến vào Thanh Ngọc Thạch trụ."
"Sau đó thì sao?" Có người nhìn nhau, không hiểu ý tứ trong lời Tần Mệnh.
Yêu Nhi hai mắt tỏa sáng: "Nói rõ Thanh Ngọc Thạch trụ không chỉ thôn nạp được nguồn Nguyên Lực mênh mông, mà còn hấp thu cả loại năng lượng oán niệm này. Nói cách khác... chấp niệm của tộc trưởng Khương Thiên Sóc rất có thể cũng bị hấp thu, nằm trong từng mảnh vỡ này.”
"Không sai! Tộc trưởng Khương Thiên Sóc tự bạo trên hồ, nhục thân và Linh Hồn hủy diệt, nhưng chấp niệm lại lưu lại trong hải triều. Khoảng cách gần như vậy, Thanh Ngọc Thạch trụ lại phóng thích lực thôn nạp mạnh nhất khi vỡ vụn, chấp niệm rất có thể đã bị nuốt hết vào Thanh Ngọc Thạch trụ." Trước đó Tần Mệnh lo lắng Thanh Ngọc Thạch trụ không hấp thu những năng lượng kỳ diệu này, giờ đã phát hiện có oán niệm, vậy chắc chắn sẽ có chấp niệm của tộc trưởng Khương Thiên Sóc.
U Minh Vương và những người khác một lần nữa phấn chấn tinh thần, cẩn thận lục soát từng viên ngọc thạch.
Khương Nhan Nguyệt và những người khác không biết nên vui hay nên buồn, lẽ nào cuối cùng chỉ còn lại một tia chấp niệm?
Chấp niệm là gì?
Oán niệm lại là gì?
Chẳng qua cũng là thứ tương tự sát khí, không phải sức mạnh tự nhiên, dù tìm được thì có thể tồn tại bao lâu, có còn là Khương Thiên Sóc nữa không?
Họ vẫn hy vọng nghe được tin tức về 'Hồn Lực'!
Nửa ngày trôi qua, Tần Mệnh liên tục tìm được ba luồng niệm lực, toàn bộ là oán niệm, nhưng khi sắp tìm đến ba ngàn khối ngọc đá, cuối cùng Tần Mệnh cũng tìm được một sợi năng lượng đặc thù không giống với sát niệm hay oán niệm, rất có thể chính là chấp niệm của Khương Thiên Sóc.
Tần Mệnh cẩn thận từng li từng tí dẫn luồng năng lượng kia vào Tu La Đao, an trí tại một nơi tương đối an toàn ở sâu trong Sát Giới. Trong Tu La Sát Giới, luồng chấp niệm kia nhanh chóng hiển hóa ra hình dáng mơ hồ, càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng mãnh liệt.
Ý niệm thể của Tần Mệnh đứng trong Tu La Sát Giới, nhìn Hắc Vụ cuộn trào mãnh liệt mà thành, một người, một bóng người khổng lồ với sáu cánh chim, Hắc Vụ sôi trào, như Ma Cầm, hắn nắm chặt song quyền gầm thét đất trời, thanh âm phần phật chói tai, đôi cánh rộng lớn mạnh mẽ chấn động, nhấc lên ngập trời sát khí.
Khương Thiên Sóc! Là Khương Thiên Sóc! Và tiếng gầm thét mang theo chấp niệm mãnh liệt khi tự bạo của ông, rõ ràng vang vọng trong Tu La Sát Giới: "Tân chủ! Thiên Dực Tộc giao cho ngươi! Khương Thiên Sóc đi trước một bước, không thể bồi người tái chiến Thiên Đạo... Xin thứ tội!"
Tần Mệnh nhìn bóng người nguy nga to lớn, cảm thụ được quyết tâm chịu chết kia, ý niệm thể kịch liệt dao động, hốc mắt mông lung.
"Tìm tiếp!!" Tần Mệnh cắn răng, hít một hơi, tiếp tục dò xét. Dù không tìm thấy Hồn Lực của Khương Thiên Sóc, nhưng có thể giữ lại phần chấp niệm này, cũng là một sự an ủi. Hắn hiện tại chưa hiểu rõ Tu La Sát Giới, hay chính là Tử Linh Chi Địa trong U Minh Thánh Khí, nhưng hắn có dự cảm, nơi này có thể cho chấp niệm của Khương Thiên Sóc vĩnh viễn tồn tại, hơn nữa còn có thể phát huy ra uy lực bất phàm.
Thiên Dực Tộc dần dần phấn chấn tinh thần, tộc trưởng dù sao cũng đã tự bạo, cưỡng cầu tìm lại Hồn Lực là hy vọng xa vời không thực tế, nếu có thể tìm ra chấp niệm, tối thiểu vẫn còn ký ức, cũng là một sự an ủi ngoài ý muốn.
Liên tiếp năm ngày, họ tỉ mỉ đò xét từng viên ngọc thạch, không tiếp tục phát hiện bất kỳ Hồn Thể nào, nhưng liên tiếp phát hiện mười sáu khối ngọc thạch mang theo niệm lực, mười ba khối là sát niệm hoặc oán niệm, có lẽ là do những tù đồ bị trấn áp trước kia để lại, ba khối còn lại là chấp niệm mãnh liệt, tất cả chìm vào Tu La Sát Giới rồi đung nhập vào nhau.
Tần Mệnh thể hiện ra Tu La Sát Giới hoàn chỉnh, hình dáng Khương Thiên Sóc kịch liệt mãnh liệt hiện ra trước mặt mọi người, tiếng gầm thét cuối cùng vang vọng bí cảnh, dù trống rỗng lại phiêu diêu, nhưng lại mang theo uy lực rung động Linh Hồn.
Gần ba ngàn tộc nhân Thiên Dực Tộc lệ nóng doanh tròng, liên tiếp quỳ xuống đất, bái tế tộc trưởng, bái tế Tần Mệnh, mang theo lời cầu nguyện của tộc trưởng, cao giọng hô lớn: "Thiên Dực Tộc, bái tế tân chủ, thề chết cũng đi theo!"
Các Vương Hầu của Thiên Vương Điện nhìn bóng đen nguy nga to lớn, cảm thụ được tiếng hô và chấp niệm xuất phát từ Linh Hồn, hốc mắt họ ươn ướt, từ đáy lòng khâm phục, yên lặng một câu —— Kính tiễn! Bái tế!