"Còn có người từ thời đại khác đến ư? Nói rõ xem" Tần Mệnh vừa mới nhen nhóm suy nghĩ, không ngờ sự thật lại được xác nhận nhanh đến vậy.
"Ta cũng không rõ lắm đâu. Lúc chúng tôi đến Vạn Tuế Sơn, đã có rất nhiều người rồi, ít nhất ba nhóm tự xưng đến từ vạn năm trước, còn bắt người của chúng tôi tra hỏi tình hình. Sau đó thì thỉnh thoảng lại có thêm người đến, hiện tại phe ta có chừng bảy tám nhóm, còn phe vạn năm trước có năm sáu nhóm." Cơ Tuyết Thần địa vị thấp kém trong nhóm, chuyện dò hỏi đều là nghe lỏm được, không rõ tường tận.
"Kẻ mạnh nhất ở đây là cảnh giới gì?"
"Thiên Vũ Cảnh!" Khi nhắc đến hai chữ 'Thiên Vũ', Cơ Tuyết Thần vẫn không khỏi lộ vẻ kính sợ. Ở Địa Hoàng Đảo của bọn họ, Thiên Vũ Cảnh đã là nhân vật lão tổ rồi.
"Thiên Vũ Cảnh tầng mấy?"
"Thủ lĩnh của chúng tôi đã đổi bốn lần rồi, hiện tại là Kim Thánh Quân và lão tổ của hắn, Kim Văn Thanh. Bọn họ tự xưng đến từ Khai Thiên Thánh Điện thuộc Tử Vị Thiên Đình! Sau khi nắm quyền kiểm soát đội ngũ này, bọn họ cũng đổi tên thành Khai Thiên Thánh
Tần Mệnh khẽ nhíu mày, ngay cả Ô Kim Bảo Trư sắc mặt cũng thoáng trầm xuống. Tử Vi Thiên Đình được công nhận là trung ương Thiên Đình trong ngũ phương Thiên Đình, cũng là Thiên Đình mạnh nhất. Linh lực và nội tình ở đó đều vượt trội hơn hẳn các Thiên Đình khác. Bởi vì có Cửu Tiêu Thiên Cực Các che chở, tranh đấu ở đó ít hơn, nên nhiều thế lực tồn tại đến hàng ngàn, thậm chí gần vạn năm! Khai Thiên Thánh Điện chính là một môn phái cổ xưa lưu truyền từ vạn năm trước, được gọi là 'Tiểu Thiên đình' của Tử Vi Thiên Đình.
"Kim Thánh Quân cảnh giới Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên. Cảnh giới của hắn tuy không thoái hóa, nhưng tuổi tác đã già đi mất ba mươi năm, biến thành một ông lão. Còn lão tổ Kim Văn Thanh, nghe nói trước kia đạt đến Thiên Vũ Cảnh thất trọng thiên, giờ trẻ lại, cảnh giới cũng tụt xuống Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên." Khi nhắc đến Kim Văn Thanh, vẻ mặt Cơ Tuyết Thần lộ rõ sự hoảng sợ. Vì cảnh giới thoái hóa nghiêm trọng, Kim Văn Thanh trở nên vô cùng nóng nảy. Ngay cả Kim Thánh Quân, vì mất đi ba mươi năm thọ nguyên, cũng trở nên thất thường.
"Cái... Khai Thiên Thánh Điện của các ngươi có bao nhiêu người?" Tần Mệnh vừa đi vừa hỏi Cơ Tuyết Thần.
"Hơn tám mươi người, đến từ cả Thiên Đình, Cổ Hải, đại lục! Thủ lĩnh trước kia là một vị Thiên Vũ, bị Kim Thánh Quân khuất phục. Hiện tại trong đội ngũ có tổng cộng năm vị Thiên Vũ, hơn mười vị Thánh Vũ, còn lại đều là Địa Vũ." Cơ Tuyết Thần bỗng cười khổ, lắc đầu.
"Sao vậy?"
"Ta không ngờ Vạn Tuế Sơn lại náo nhiệt đến vậy. Hiện tại toàn bộ Vạn Tuế Sơn có ít nhất hơn vạn người." Cơ Tuyết Thần từ sau trận hỗn chiến ở Tây Hải chưa từng thấy nhiều Võ Thánh đến vậy. Nhưng bọn họ, tất cả, lại bị nhốt trong một tử địa, lưu vong trong không gian quỷ dị. Chẳng lẽ trời xanh thấy chán, gom người từ các thời đại khác nhau lại để họ tự tàn sát lẫn nhau, giãy giụa rồi chết, chẳng bao lâu sau lại biến thành những đống hài cốt mênh mông?
Tần Mệnh vừa đi vừa nhíu mày. Các thời đại khác nhau, hơn vạn sinh linh, Vạn Tuế Sơn rốt cuộc muốn gì? Là thực sự xảy ra tai nạn bất ngờ, hay là có âm mưu gì? "Gần đây có ai nhắc đến Hoang Lôi Thiên không?"
"Cái ở Đông Hoàng Thiên Đình ấy à? Bọn họ cũng đến Vạn Tuế Sơn sao?"
"Cô biết Hoang Lôi Thiên thuộc Đông Hoàng Thiên Đình?"
Cơ Tuyết Thần nhìn Tần Mệnh, vẻ mặt phức tạp: "Có nghe kể về tin tức của ngươi ở Thiên Đình. Ngươi ở Bàn Long Sơn thuộc Đông Hoàng Thiên Đình thách đấu thiên hạ, huyết chiến tám mươi tám Chiến Tôn Phong Lôi, đẫn Thiên Vương Điện và Thiên Dực Tộc đẹp yên Hoang Lôi Thiên và Hỏa Vân Thiên, sau đó lại đến Thương Huyền Thiên Đình hủy Trấn Thiên Hải Thành. Hiện tại ngũ phương Thiên Đình đều tôn ngươi là Chiến Tranh Chí Tôn."
Một vùng cốt sơn nhấp nhô, giao cắt hỗn loạn, tựa như dãy núi trắng xóa giữa biển xương mênh mông. Tro cốt bay lả tả, cốt sơn âm khí lạnh lẽo, những bộ xương khổng lồ dữ tợn đáng sợ. Sâu trong núi tro, năm tòa cốt sơn sừng sững hùng vĩ, phân bố theo một cách kỳ dị, từ xa nhìn lại giống như móng vuốt thú khổng lồ vươn lên từ biển xương, chĩa thẳng lên trời, khiến người kinh hãi.
Dù cốt sơn lạnh lẽo âm u, khiến người tuyệt vọng, nhưng nơi này không hề u ám chết chóc. Ngược lại, nó vô cùng náo nhiệt. Hàng ngàn võ giả và mãnh thú hoạt động trong cốt sơn, lục lọi trong đống xương, tìm kiếm linh quả hiếm hoi, bảo vật quý giá, hoặc săn giết lẫn nhau. Dù tất cả đều bị giam cầm ở Vạn Tuế Sơn chờ chết, không ai muốn chết quá thảm, càng không muốn trở thành thức ăn. Hơn nữa, người liên tục rơi vào Vạn Tuế Sơn, số lượng tăng lên đến mức kinh ngạc, chẳng mấy chốc sẽ hình thành đẳng cấp sinh tồn mới. Nếu không muốn biến thành tầng lớp thấp kém bị nô dịch, họ phải trở nên mạnh mẽ hơn.
Hàng ngàn người này đến từ những nơi khác nhau, có người từng là công tử thế gia, tinh anh đại phái. Nhưng ở Vạn Tuế Sơn bị cô lập này, mọi thứ trong quá khứ gần như vô nghĩa. Dù ngươi có bối cảnh gì, có ông bố 'trâu bò' đến đâu, ở đây cũng chẳng ai quan tâm. Nơi này coi trọng thực lực và khả năng sinh tồn. Tất cả địa vị và sự tôn trọng đều phải tự mình tranh giành. Điều này tạo nên bầu không khí man rợ và điên cuồng, tràn ngập sự phát tiết và chém giết.
'Móng vuốt thú' là 'cấm khu' trong vùng núi xương này. Nơi đó tập trung một đám võ giả cường hãn. Họ dùng xương trắng khổng lồ chất thành phòng ốc, dựng thành tường vây, còn thiết lập trận pháp, giống như một thị trấn nhỏ. Đây chính là nơi Cơ Tuyết Thần từng bị đuổi đi, cũng là chủ nhân của toàn bộ núi tro, thế lực bá vương xứng đáng. Bọn họ tự xưng là 'Khai Thiên Thánh Điện'.
Được vào '*vây thành' này, trở thành một thành viên, không nghi ngờ gì là có được chỗ dựa mới, có địa vị cao cao tại thượng. Rất nhiều người đều mơ ước và nỗ lực. Nhưng sinh tồn ở đây không hề dễ dàng. Dù được che chở, không ai đám bắt nạt, cứ mỗi năm ngày lại phải nộp lên trên linh quả cực phẩm. Hoặc tự mình ra ngoài tìm, hoặc cướp đoạt. Tóm lại, đến hạn phải nộp đủ. Nếu liên tục hai lần không nộp, tầng lớp lãnh đạo sẽ không chút nương tay đuổi đi, mặc kệ trước kia ngươi đã làm gì cho Khai Thiên Thánh Điện.
Tần Dĩnh gần đây cũng không dễ sống. Sau hai tháng hỗn loạn, bọn họ chỉ còn lại năm người trong vây thành. Số còn lại hoặc đã chết, hoặc bị đuổi đi. Tần Dĩnh đều có giới chỉ không gian, bên trong cất giữ vô số bảo bối, đủ để nộp trong thời gian dài. Nhưng nửa tháng trước, chúng đã bị đồng bọn trong Thánh Điện vô tình cướp đi, bọn họ chẳng còn gì. Tần Dĩnh vô cùng muốn rời khỏi nơi này, không muốn bị khinh bỉ. Với thực lực của họ, dù sống chật vật bên ngoài, ít nhất có thể sống sót. Nhưng những người đi cùng nàng lại không muốn rời đi. Bên ngoài hỗn loạn và nguy hiểm, đầy rẫy nguy cơ. Phụ nữ càng dễ bị coi là con mồi. Ở lại đây dù chịu chút khó dễ, ít nhất cũng an toàn.
"Hôm nay lại phải nộp linh quả, chúng ta còn bao nhiêu?" Tần Dĩnh già đi hai mươi tuổi. Dù chưa đến mức già nua, nàng đã không còn vẻ thanh xuân.
"Hai quả linh quả cực phẩm. Tiểu thư yên tâm, hai chúng ta nộp là đủ." Diệp Tiêu Tiêu luôn bảo vệ Tần Dĩnh. Nàng chỉ mất mười năm thọ nguyên, coi như may mắn.
"Tìm linh quả cực phẩm trong Vạn Tuế Sơn rất khó, chỉ có thể ra ngoài cướp." Một lão nhân tóc bạc phơ thở dài. Ông là đội trưởng của Tử Viêm Tộc, có cảnh giới Thánh Vũ Cảnh thất trọng thiên, nhưng thọ nguyên mất đi quá nhiều, tinh khí thần suy yếu, chỉ miễn cưỡng phát huy được thực lực Thánh Vũ Cảnh lục trọng thiên. Đối mặt với tình cảnh hiện tại, ông không có cách nào tốt, chỉ có thể ra ngoài cướp bóc. Nhưng Tần Dĩnh vô cùng quật cường, nhất định phải tự mình đi tìm, kết quả... dễ đoán. Hai quả linh quả trên tay Diệp Tiêu Tiêu vẫn là ông lén đưa cho nàng.
"Chúng ta không thể không ở lại đây sao?” Tần Dĩnh thần sắc ảm đạm. Nàng luôn mơ ước theo đuổi bước chân của ca ca, luôn cố gắng trưởng thành. Với địa vị của Tần gia hiện tại, tài nguyên của Xích Phượng Luyện Vực, còn có vùng Cổ Hải mênh mông để rèn luyện, nàng hoàn toàn có thể có một tương lai tốt đẹp. Nhưng tất cả đã thay đổi trong tai nạn bất ngờ hơn hai tháng trước. Nàng đã đau khổ, tuyệt vọng, suy sụp, rồi lại kiên cường gượng đậy. Nhưng... đối mặt với Vạn Tuế Sơn xa lạ và hỗn loạn này, nàng thật không biết tương lai sẽ ra sao, càng không thấy hy vọng ở đâu.