"Tần Mệnh?” Đỗ Toa gọi Tần Mệnh, ý bảo anh còn chờ gì nữa.
"Lần này lên đường khác hẳn lần trước." Tần Mệnh nhẹ nhàng ôm chặt Tần Lam, cô bé rụt người lại.
"Khác thế nào, nói mau đi." Dương Đỉnh Phong thúc giục, ghét nhất đàn ông lề mề.
"Ở đó có hai pho tượng, có lẽ là Thánh Linh thủ hộ Vạn Tuế Sơn. Lần trước tôi đến thì chúng vừa bị đánh cắp, không có ở đây, nên chúng ta mới dễ dàng lấy được đồ." Tần Mệnh chỉ về phía biên giới Thời Không Trường Hà ở xa, hai bên bờ sông sừng sững hai pho tượng, một nam một nữ. Tượng nam vĩ ngạn, tượng nữ thánh khiết, đều giống người thật như đúc, sinh động vô cùng. Chúng trầm tĩnh và an bình, không tỏa ra năng lượng mênh mông hay khí tức thần bí nào, trông rất bình thường, chỉ có những điểm huỳnh quang lấp lánh đang phản chiếu ánh sáng của Thời Không Trường Hà.
Tượng nữ cúi đầu, mắt nhìn xuống, thánh khiết và an tường. Tay nàng bưng một chiếc đồng hồ cát trong suốt, nhưng bên trong không phải cát mịn mà là Tinh Quang thần bí, sắc thái lộng lẫy, tỏa ánh sáng lung linh, nổi lơ lửng và khiến người ta mê đắm. Nhìn vào đó, người ta ngỡ như thấy được tuế nguyệt, thấy thời gian trôi qua.
Tượng nam uy nghiêm túc mục, nhìn thẳng phía trước, nhìn ra xa Thời Không Trường Hà. Tay phải hắn nắm quyền trượng, tay trái giữ chuôi đoản nhận tinh thể. Quyền trượng khảm nạm đủ loại đá quý, chiếu sáng rực rỡ, linh khí nồng đậm. Đoản đao dường như được điêu khắc tỉ mủ từ vô số Tinh Thạch, lơ lửng trong lòng bàn tay hắn, tạo nên những gợn sóng, khiến không gian hơi vặn vẹo.
Tần Mệnh nhìn về phía đó, trong lòng có chút e dè. Có Thánh Linh trấn thủ, ba kiện Thánh Khí cũng đều ở đó, bí động thời không này có phải sẽ càng thêm đáng sợ? Uy lực của những thủ hộ thú này có phải sẽ mạnh hơn và mẫn cảm hơn? Thực ra, sau khi tiến vào Vạn Tuế Sơn lần này, Tần Mệnh đã hoài nghi không biết năm xưa Đường Long đã mang hai pho tượng Thánh này đi bằng cách nào, và vượt qua khu rừng thủy tinh để đến bờ sông kia bằng cách nào? Rốt cuộc là Đường Long vô tình có được bí bảo khác, hay tu luyện bí thuật phong ấn năng lượng nào đó, khiến hắn trở nên giống như một xác chết không có sinh mệnh, không có linh lực?
"Đồng hồ cát... Quyền trượng... Đoản nhận..." Đỗ Toa cố sức nhìn ra xa, thấy rõ hai tượng đá, và cả vũ khí trong tay chúng: "Chúng đại diện cho cái gì? Chẳng lẽ liên quan đến thời không? Nữ nhân khống chế thời gian, nam nhân khống chế không gian?"
"Nếu có được chúng, có thể hiểu thấu đáo áo nghĩa thời không không?" Dương Đỉnh Phong nóng lòng, nếu nơi này là nơi tiếp cận Thiên Đạo nhất, thì ba kiện bí bảo kia có thể đại diện cho áo nghĩa! Lĩnh hội thời gian và không gian, chẳng phải có nghĩa là vô địch thiên hạ?
"Đừng mơ mộng nữa, dù ngươi có lấy được chúng, Vạn Tuế Sơn cũng khó lòng để ngươi sống sót rời đi." Tần Mệnh cũng có khát vọng và tham lam, nhưng nghĩ đến thảm trạng của Đường Long, anh lại phải cắn răng từ bỏ. Đây là cấm vật, không thể chạm vào.
"Nếu khống chế được chúng, chẳng phải tương đương với khống chế Vạn Tuế Sơn? Ta muốn rời đi thế nào thì rời, muốn lúc nào trở về thì trở về?" Ánh mắt Dương Đinh Phong ngày càng nóng rực, vô thức nắm chặt Tử Kim Chiến Kích, năng lượng sắp sửa khuếch tán Ta.
Đỗ Toa chộp lấy vai hắn, lạnh lùng nhắc nhở: "Không muốn chết thì tản linh lực ra!"
Dương Đỉnh Phong lập tức buông Tử Kim Chiến Kích, nhưng ánh mắt nhìn về phía pho tượng vẫn tha thiết. Thời không, hẳn là áo nghĩa tối cường của Thiên Đạo!
Tần Mệnh dội cho hắn một gáo nước lạnh: "Thiên Đạo lại cho phép một người sống khống chế áo nghĩa thời không sao? Tỉnh lại đi! Dù ngươi có khống chế, cũng sẽ bị bắt ngồi trấn Vạn Tuế Sơn, trông coi vô biên vô hạn bạch cốt, không đời nào để ngươi trở lại nhân gian làm xằng làm bậy."
"Cũng đúng ha, nhưng mà... nếu được lên làm Sơn Đại Vương Vạn Tuế Sơn này có vẻ cũng không tệ, buồn chán thì mang Vạn Tuế Sơn ra ngoài dạo vài vòng, cuỗm ít nữ nhân về, tiêu sái khoái hoạt." Dương Đỉnh Phong nói xong lại hào khí hứa hẹn với Đỗ Toa: "Ta sẽ khống chế thời không, để em vĩnh bảo thanh xuân, ở lại Vạn Tuế Sơn làm Áp Trại Phu Nhân!"
“Ngu xuẩn!”
"Ăn nói chú ý chút, tôi đây là chồng tương lai của cô đấy!"
Đỗ Toa lờ đi, nhắc nhở Tần Mệnh: "Bảo Khô Lâu đi thử xem, hễ có gì lạ, chúng ta lập tức rút lui."
Tần Mệnh còn đang do dự, có Thánh Linh trấn thủ thì bí động thời không chắc chắn không còn đơn giản như trước, mà Khô Lâu lão nhị lại không thành thật, nhỡ có gì ngoài ý muốn, anh biết ăn nói thế nào với Đại Mãnh? Tần Mệnh đã không còn xem lão nhị là Khô Lâu nữa, mà là một đồng bọn thực sự, cứ vậy mà để nó chịu chết, thực sự có chút không đành lòng.
Đỗ Toa tính tình nóng nảy, không nhịn được khẽ quát: "Nói chuyện với anh đấy! Lúc đến chẳng phải đã bàn xong rồi sao? Đến đây còn do dự cái gì! Sáng sớm đến đây làm gì!"
“Nhanh lên, mẹ bọn ta mà sinh khít” Dương Định Phong mặt lạnh nhắc nhở: "Chọc giân hai cái lỗ thủng này, liệu hồn đấy!"
"Cút!" Đỗ Toa sắc mặt âm trầm, sao cô lại đụng phải cái đồ cực phẩm này!
"Nhanh lên! Không ra tay là bọn ta đánh nhau đấy, anh cố ý tạo mâu thuẫn gia đình cho bọn ta à!"
Tần Mệnh dò xét tình hình bí động thời không, ý thức thể cũng đang trao đổi với Khô Lâu lão nhị trong Vĩnh Hằng Vương Cung. Dù Ô Cương Linh Giáo đã dạy nó chút chữ nghĩa, nhưng việc giao tiếp vẫn vô cùng khó khăn. May là nó biết suy nghĩ, lại còn dùng hình vẽ để biểu đạt ý tưởng, miễn cưỡng còn trò chuyện được.
"Nhanh đi, thời gian không còn nhiều." Đỗ Toa sốt ruột thúc giục Tần Mệnh.
"Không vội, chúng ta vào được một lần, thì vào được lần thứ hai, cứ an toàn là trên hết." Tần Mệnh thả Khô Lâu lão nhị ra, chỉ Thời Không Trường Hà ở xa, rồi đặc biệt chỉ những thủ hộ thú đang ngủ say trong thủy tỉnh: "Ngươi từng đến rồi, không cần hiếu kỳ, cứ đi thẳng đến bờ sông kia nhặt ít tảng đá, càng nhiều càng tốt. Ngàn vạn chú ý, gặp nguy hiểm thì lập tức giả chết, ta sẽ quay lại tìm ngươi."
Khô Lâu lão nhị ngửa đầu xương, hốc mắt bốc lên hắc khí um tùm, bình tĩnh 'nhìn' Tần Mệnh một lát, không nói một lời, quay đầu đi.
"Hắn có ý gì?" Dương Đỉnh Phong kỳ quái nhíu mày, con Khô Lâu này hình như có cá tính ghê.
"Chỉ cần có được Thời Không Tinh Thạch, ngươi quan tâm hắn có ý gì?" Tần Mệnh còn chẳng hiểu Khô Lâu lão nhị, nhưng chỉ cần nó hoàn thành nhiệm vụ là được. Anh ôm Tần Lam, khẩn trương nhìn Khô Lâu lão nhị đi vào rừng đá thủy tinh, đồng thời cảnh giác những thủ hộ thú đang ngủ mê kia.
Khô Lâu lão nhị hiếu kỳ đi trong rừng thủy tinh mọc thành bụi, đầu xương linh hoạt lắc lư, nhìn chỗ này một chút, lại ngó chỗ kia, còn nằm sấp lên những tinh thể khổng lồ xem thủ hộ thú bên trong. Khô Lâu lão nhị rất nhanh nhớ ra, nó từng đến đây rồi, còn quay đầu chỉ Tần Lam, ý là ta nhớ ra nơi này, chính là chỗ ta đuổi cô ta đi.
"Đi lên phía trước! Đừng Iề mẽ!” Tần Mệnh vẫy tay mạnh.
Khô Lâu lão nhị không nhanh không chậm, còn vẫy tay xương chào hỏi thủ hộ thú trong thủy tinh. Lâu rồi không gặp, ta lại trở lại.
"Con Khô Lâu này linh trí cao thật." Đỗ Toa nhìn sửng sốt, từ bao giờ mà Khô Lâu, thứ bất tử, lại sống động thế này? Chẳng phải chúng đều phải âm trầm, tà ác và hung hãn vô cùng sao?
"Sao không cho con gái anh đi theo?" Dương Đỉnh Phong liếc Tần Lam, ánh mắt có điểm quái dị.
Tần Mệnh ôm Tần Lam, không để ý. Tần Lam trốn khỏi đây mà, nào dám coi thường Thánh Tượng dùng linh tinh không gian lực lượng, anh không muốn lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
May là Khô Lâu lão nhị tuy không ngừng chào hỏi thủ hộ thú, nhưng không gõ gõ đập đập gì, thủ hộ thú vẫn ngủ say, không hề có phản ứng đị thường. Hơn ngàn mét rừng thủy tỉnh cứ vậy mà trôi qua hữu kinh vô hiểm. Chưa kịp để Tần Mệnh thở phào, Khô Lâu lão nhị đừng lại, đứng bên bờ Thời Không Trường Hà cạnh tượng nữ, ngửa đầu ngơ ngác nhìn, một hồi lâu lại quay đầu nhìn Tần Mệnh, hàm trên hàm đưới va vào nhau ken két, như đang nói, nhìn này, có trò mới
Khóe mắt Tần Mệnh giật giật, đáng chết, quên nhắc nhở nó.