Khô lâu lão nhị đùng xương cốt trên đống cốt bày ra một chữ, xiêu xiêu vẹo vẹo, Tần. Mệnh nhìn hồi lâu mới miễn cưỡng đoán ra đó là chữ lôi. Ngươi tìm được Hoang Lôi
Khô lâu lão nhị nghếch đầu, nghiêm túc ngẫm nghĩ, định viết một hàng chữ, nhưng 'nghĩ sâu tính kỹ' xong lại thấy mình không viết nổi. Nó dứt khoát dùng xương cốt dưới đất 'vẽ bản đồ', dùng ngôn ngữ hình thể phong phú để giải thích cho Tần Mệnh.
Tần Mệnh xem rất tốn sức, hiểu cũng tốn sức, nhưng dù sao cũng là một cách giao tiếp.
Khô lâu lão nhị vẽ liên tục hai lần, ngẩng đầu nhìn Tần Mệnh, vẻ mặt như đang nói: "Còn không hiểu à? Đồ ngốc!"
"Ha ha." Dương Đỉnh Phong cười khẽ, bị một bộ xương khô miệt thị.
Ô Kim Bảo Trư kinh ngạc nhìn khô lâu lão nhị, bộ xương này linh trí không tầm thường, ngang ngửa Thâm Uyên Cốt Long kia.
Tần Mệnh lặp đi lặp lại nhìn 'bảng đen' thô kệch của khô lâu lão nhị. "Ý ngươi là, người Hoang Lôi Thiên đã rời đi, nhưng để lại một... cái này là cái quái gì?"
Khô lâu lão nhị nhún vai, ngươi nói sao cũng được, dù sao ta cũng nghe không hiểu ngươi nói gì.
"Thật nên mang Đại Mãnh theo!" Tần Mệnh thầm thở dài, phất tay: "Dẫn đường!"
Người khác xem Cốt Hải trắng xóa là cấm địa, khô lâu lão nhị thì như cá gặp nước, lao đầu vào đống cốt, dẫn Tần Mệnh và những người khác chạy tới tòa cốt sơn kia. Vạn Tuế Sơn toàn xương cốt, không có phương hướng, cũng không có dấu hiệu đặc biệt, rất dễ lạc đường, nhưng khô lâu lão nhị chẳng mấy chốc đã tìm chính xác tòa cốt sơn.
Lúc này, Lôi Chủ đẫn Lữ Vạn Xương đã gặp được Bất Tử Tà Vương, nhưng hắn không ngờ rằng nơi mình chôn lôi thuẫn lại... bị trộm.
Tần Mệnh theo khô lâu lão nhị vào sâu trong cốt sơn, đứng ở rìa khu đất trống hình tròn, kinh ngạc nhìn lôi thuẫn thô kệch kia. Nhìn kỹ hơn, nó giống một khối sắt không đều hơn, cả hình dáng lẫn đường vân Quỷ Diện trên bề mặt đều không phải chạm khắc tỉ mỉ, mà giữ nguyên hình dáng sơ khai nhất, tự nhiên mà thành, tạo cảm giác cứng rắn, mạnh mẽ hơn. Lôi uy cuồn cuộn không ngừng tỏa ra, rung động không gian trăm mét, tia điện dày đặc ù ù nổ, xé toạc bầu trời.
"Đây là Lôi Chủ thuẫn?" Tần Mệnh từng thấy Lôi Chủ trong biển sâu, và đã chú ý đến cái lôi thuẫn kỳ dị này. Nó như một vệ sĩ trung thành lơ lửng sau lưng Lôi Chủ, dũng động sức mạnh Hoang Lôi bành trướng. Lúc đó tuy cách xa, nhưng hắn vẫn nhìn rất rõ, để lại ấn tượng sâu sắc.
"Bảo bối tốt!" Dương Đỉnh Phong từng thấy nhiều Linh Bảo, liếc mắt đã nhận ra sự bất phàm của nó.
Ô Kim Bảo Trư nghiêm túc: "Đây chẳng lẽ là Hoang Thiên Lôi Thuẫn?"
"Ngươi biết?”
"Đây là tín vật của các đời Lôi Chủ Hoang Lôi Thiên, nghe nói được rèn từ một tòa Bảo Sơn huyền thiết ngàn trượng của Đông Hoàng Thiên Đình, luyện trong Vạn Cổ Lôi Trì hơn sáu ngàn năm. Nó càng ngày càng nhỏ, nhưng uy lực càng ngày càng mạnh. Đến nay, nghe nói người dưới Thiên Vũ Cảnh lục trọng thiên khó mà đến gần. Người Hoang Lôi Thiên xem nó là tín vật tộc trưởng, cũng coi nó là tặng phẩm cao quý nhất của Vạn Cổ Lôi Linh cho Hoang Lôi Thiên."
"Rèn luyện sáu ngàn năm?" Tần Mệnh động dung. Hắn biết Hoang Lôi Thiên có truyền thống ném vũ khí vào Lôi Trì rèn luyện, vũ khí bình thường ném vào sẽ bị chôn vùi, chỉ chất liệu đặc thù mới trụ được. Nhưng trụ được vài năm đã là khó, những thứ trụ được trăm năm ngàn năm đều được rèn thành thần binh lợi khí, ẩn chứa sức mạnh Hoang Lôi cường hãn, thậm chí có thể trở thành 'khí hải' thứ hai của tộc nhân Hoang Lôi Thiên, cung cấp linh lực khổng lồ trong chiến đấu. Ngàn năm đã vô cùng trân quý, sáu ngàn năm thì không dám tưởng tượng, không đơn giản là gấp sáu lần.
"Đây chính là Hoang Thiên Lôi Thuẫn! Người sử dụng càng mạnh, uy lực càng kinh khủng. Trong mắt Lôi Tu thiên hạ, địa vị của nó không thua gì vũ khí đứng đầu Địa Bảng. Chỉ là Cửu Tiêu Thiên Cực Các không đưa nó vào Huyền Hoàng Bách Binh Bảng, họ cho rằng nó là hóa thân thứ hai của Lôi Linh, không thể xem là vũ khí thuần túy."
"Sao Lôi Chủ lại để nó ở đây?"
"Chắc là mang không đi! Thực lực Lôi Chủ chắc chắn đã tụt xuống đưới cao giai Thiên Vũ, thậm chí chưa tới ngũ trọng thiên." Ô Kim Bảo Trư khẳng định. "Vì mang không đi, nên mới thiết lập trận pháp ẩn giấu, và chắc chắn sẽ sớm quay lại."
Tần Mệnh huých Dương Đỉnh Phong: "Có hứng thú thử uy lực của nó không?"
"Thứ này ngươi mang không đi." Dương Đỉnh Phong nắm chặt Tử Kim Chiến Kích, bắp thịt toàn thân giật giật, trong mắt bùng nổ tinh quang mãnh liệt.
"Sao lại thế?"
"Một, ngươi không gánh nổi nó, hai, vật chứa không gian không thu nổi nó." Dương Đỉnh Phong cảm nhận được năng lượng nổ tung mãnh liệt bên trong lôi thuẫn. Dù bố trí trận pháp đặc biệt, cũng không che hết được khí tức đó, nó rung ra khu đất trống hơn trăm mét. Không gian của Nhẫn Trữ Vật bình thường chỉ khoảng mười mét vuông là tốt rồi, trăm mét càng hiếm, trên trăm mét thì không có. Nếu thu lôi thuẫn vào vật chứa không gian, rất có thể bị chấn nát.
“Ngươi cứ thử đi." Tần Mệnh tiếp tục khích.
Ô Kim Bảo Trư nhắc nhở: "Đừng lộn xộn, nơi này có trận pháp, không chỉ che giấu khí tức lôi thuẫn, mà còn liên hệ với Lôi Chủ."
Tần Mệnh mỉm cười: "Chính là muốn cho hắn biết, hắn mất thuẫn rồi."
"Lùi lại!!" Dương Đỉnh Phong hét lớn, đáy mắt bắn ra hai vệt ánh sáng lạnh lẽo, khí tức toàn thân kịch biến, sôi trào thành thủy triều ngân sắc kinh khủng, tinh khí thần như lò lửa bùng cháy hừng hực. Hắn vốn thô cuồng bá đạo, khí vũ hiên ngang, giờ phút này khí thế chấn động, như thần mặt trời, có uy nghi coi thường chúng sinh.
"Đợi một chút!" Tần Mệnh và những người khác biến sắc, nói là làm, không thèm để ý đến người khác. Họ vội xông ra ngoài, Dương Đỉnh Phong hét lớn một tiếng, Tử Kim Chiến Kích trong tay quét ngang, bộc phát quang mang thông thiên, trong mắt hắn, lôi thuẫn không phải vũ khí, mà là Thiên Binh Vạn Mã. Sát khí ngập trời, Chiến Kích ầm ầm hướng về phía trước, phá nát trận pháp, trực kích lôi thuẫn.
Một tiếng nổ kinh khủng vang lên ở sâu trong cốt sơn, chấn động lan ra toàn bộ cốt sơn, truyền tới Cốt Hải mênh mông. Âm ầm, tòa cốt sơn cao hơn ngàn mét trong phút chốc vỡ nát, Lôi triều cuồng bạo hòa với sát khí ngân sắc, như triều cường, như đại đương cuồn cuộn lên trời xanh, chấn động cả không gian.
Tần Mệnh và những người khác bị khí lãng va mạnh, bay ra ngoài hơn ngàn mét, khiến Ô Kim Bảo Trư tức giận chửi ầm lên.
Dương Đỉnh Phong nhất kích chi lực khí thôn sơn hà, quét sạch bát phương, thanh lý cả tòa cốt sơn. Nhưng lôi thuẫn vẫn vững vàng trôi nổi ở đó, sừng sững như núi, sôi trào sức mạnh Hoang Lôi vô song, tạo thành một vùng Lôi Trì rộng lớn vài trăm mét. Bên trong như có Lôi Linh quanh quẩn, lại có Lôi Sơn nguy nga. Lôi Linh nâng núi, Lôi Sơn rung động, tạo ra thế uy nghi đáng sợ.
Tần Mệnh cảm nhận được một cỗ Hủy Diệt Chi Lực, chấn động đến khí huyết sôi trào. Trong đáy mắt hắn, tinh mang bắn ra, sáng rực nhìn chằm chằm lôi thuẫn trong ao, bảo bối tốt!
"Chính là Hoang Thiên Lôi Thuẫn!" Ô Kim Bảo Trư khẳng định, giống hệt như trong truyền thuyết.
Dương Đỉnh Phong đứng ngạo nghễ giữa không trung, tóc bạc múa tung, tay trái hơi run rẩy, hổ khẩu rách toạc, tràn ra máu tươi. Hắn kinh ngạc nhìn lôi thuẫn kia. Thời đại vạn năm sau lại có chí bảo như vậy, không đơn giản. “Ngươi cầm không đi..."
Hắn vừa định nhắc nhở Tần Mệnh, thì nơi xa bỗng nổ tung, đinh tai nhức óc. Một cỗ kim quang ngập trời sôi trào, chiếu sáng cốt sơn, Cốt Hải mênh mông, bầu trời bao la đều kịch liệt lay động, xương cốt dưới đất kịch liệt loạn chiến.
Dương Đỉnh Phong quay đầu, Tần Mệnh giơ cao tay phải, phun ra vô tận cường quang, quét sạch mười mấy cây số, một cỗ khí thế mênh mông vô song lay động đất trời, rung động lòng người, trong quang ảnh như có một mảnh lục địa xuất hiện.
"Rống!!" Từ sâu trong nền tảng Vĩnh Hằng Vương Quốc, bốn đầu cự thú dài vạn mét phát ra tiếng gầm rú chân thực và lạnh lẽo, như tiếng thú gầm thật sự, vang vọng Vạn Tuế Sơn. Chúng mở mắt, huyết mang và lệ khí sôi trào, thú uy và thiên uy mênh mông, khiêng cả tòa Vương Quốc, chụp xuống lôi thuẫn.
Lôi thuẫn như có linh tính, cảm giác được nguy cơ, nhưng... lại cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc!
Không gian Vĩnh Hằng Vương Quốc vô cùng ổn định, hơn nữa còn có Quỷ Đồng khống chế. Lúc trước, Vạn Cổ Lôi Linh còn khống chế được, huống chỉ một cái lôi thuẫn. Vả lại, Vạn Cổ Lôi Linh từng sống ở đây một thời gian dài, để lại linh uy, lúc này cũng chiếu rọi lên lôi thuẫn. Dù sao lôi thuẫn tương đương với vũ khí do Vạn Cổ Lôi Linh tự tay thai nghén, giữa chúng có sự cộng hưởng nào đó.