"Vất vả rồi, trong năm ngày tìm được người của Cổ Kiếm Mộ." Tần Mệnh gạt đám người của Thánh Vụ Giáo ra, triệu hồi mười một cây thụ linh từ Vĩnh Hằng Vương Quốc. Cây linh mạnh nhất vẫn ở lại bí cảnh, đang cố gắng đột phá Thiên Vũ cảnh. "Người của Cổ Kiếm Mộ có lẽ đang tập hợp lại với nhau. Các ngươi không cần lộ điện, chỉ cần cảm nhận được khí tức tập hợp của lượng lớn Thánh Vũ, Thiên Vũ cảnh là có thể xác định vị trí."
Đám thụ linh cắm rễ xuống U Cốc, nhanh chóng lan tỏa cành rễ, xâu chuỗi với cây cối xung quanh, cảm thụ khí tức trong rừng mưa.
Tần Mệnh ra hiệu Bạch Hổ cảnh giác, ném La Cẩn Huyên xuống dưới gốc cây cổ thụ gần đó.
La Cẩn Huyên khẽ động ngón tay, chậm rãi tỉnh lại từ cơn hôn mê. Thân thể cao gầy, uyển chuyển đau đớn co rúm lại. Chiếc áo choàng rộng rãi đã biến mất, bộ quần áo lộng lẫy rách tả tơi, để lộ làn da trắng như tuyết và chút xuân quang. Nàng vốn là người phụ nữ yêu diễm quyến rũ, cảnh tượng này đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào bốc hỏa, huyết mạch sôi trào.
Nhưng Tần Mệnh không hề hứng thú với những điều đó, khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận cảm nhận chiếc bao tay hoàng kim. Một cảm giác nhói buốt lan tỏa khắp bàn tay phải và cổ tay, thấm vào từng tấc xương cốt và da thịt, đồng thời một luồng sức mạnh bành trướng đang thức tỉnh. Lực bộc phát của Tần Mệnh vốn đã rất khủng bố, kết hợp với Đại Diệt Kim Nhiên Ấn và khối bảo cốt có được trước đó, thường có thể ra tay trước, một kích trọng thương địch nhân. Chỉ là khi cảnh giới tăng lên, đối mặt với kẻ địch cường hãn hơn, khả năng đột kích này đang dần yếu đi. Vì vậy, trong thời gian bế quan gần đây, Tần Mệnh không còn rèn luyện tay trái và Đại Diệt Kim Nhiên Ấn nữa. Không ngờ vừa xuất quan đã có được một bảo vật như vậy.
"Bàn tay trái hoàng kim?” Tần Mệnh không khỏi lộ ra vài tia cười trên mặt.
La Cẩn Huyên dần tỉnh táo, nhưng vết thương quá nặng, ý thức vẫn còn hỗn loạn. Nàng cố nén đau đớn ở cánh tay bị cụt: "Ngươi là ai? Nếu biết thân phận của ta, không sợ bị Thánh Vu Giáo truy sát sao?"
"Không cần khẩn trương, ta sẽ không giết ngươi." Tần Mệnh thản nhiên nói. Lúc trước hỏi Hải Đường, Hải Đường nói nàng cũng không rõ về Cổ Kiếm Mộ, chỉ nghe nói đến một thế lực bí ẩn, khiêm tốn, say mê kiếm thuật, ít khi quan tâm đến chuyện bên ngoài, tính cách phần lớn quái gở. Số lượng duy trì khoảng hai mươi người, đôi khi nhiều hơn một chút, đôi khi ít đi, nhưng mỗi đời chỉ tuyển một hai đệ tử, thậm chí có người không nhận truyền nhân.
Nhưng Tần Mệnh nhanh chóng nhớ ra hai bức tranh trên cuộn giấy, chính là hai thiếu niên thiếu nữ mà hắn đã tiện tay cứu ngày đó.
Người của Thánh Vu Giáo đuổi giết hai đứa bé, một trong số đó luyện Hoàng Tuyền Thánh Kinh Độc Thư. Mấy tháng trôi qua, Thánh Vu Giáo vẫn không chịu bỏ qua, phái cả Vu Nữ tới.
Xem ra quyển Hoàng Tuyền Độc Kinh kia thật không đơn giản.
Ngọc Thiền từng giới thiệu với hắn về Thánh Vu Giáo, mỗi đời đều chọn ba đến năm Vu Nữ và Vu Đồng, thậm chí nhiều hơn. Toàn lực bồi dưỡng họ trưởng thành, mỗi người đều được dốc lòng dạy dỗ. Đến một ngày, một người trong số đó sẽ được chọn làm giáo chủ. Nhưng những Vu Nữ, Vu Đồng không được chọn sẽ không trở thành Hộ Giáo Trưởng Lão, mà sẽ trở thành 'đồ ăn' của Tân Giáo Chủ, tập hợp toàn bộ sức mạnh của họ, rót vào cơ thể Tân Giáo Chủ, để giáo chủ nhanh chóng tăng thực lực, đồng thời rèn luyện huyết mạch, thuế biến đến trình độ kinh người.
Đây là tà vu chi thuật trong truyền thuyết!
La Cẩn Huyên có lẽ vừa mới tiến vào Thiên Vũ cảnh, khí tức và cảnh giới đều không ổn định, nhưng có thể trưởng thành đến cảnh giới này, chắc chắn vô cùng được coi trọng, tương lai có khả năng trở thành Tân Giáo Chủ rất lớn.
"Vậy ngươi muốn làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, Thánh Vu Giáo chúng ta có phương thức truy tung đặc biệt, trong phạm vi mấy ngàn dặm đều có thể cảm nhận được, ngươi đừng vọng tưởng ẩn giấu. Ta là Vu Nữ, bọn họ là bộ hạ của ta, là nô lệ của ta! Nếu ta chết, bọn họ đều sẽ bị thương nặng. Ngươi có thể tưởng tượng bọn họ đang nghĩ mọi cách truy tìm, và sẽ không buông tha!"
La Cẩn Huyên chịu đựng đau đớn kịch liệt, âm thầm chữa thương, muốn tìm thứ gì che thân thể, quần áo rách rưới nghiêm trọng, gần như nửa thân trần trước mặt người đàn ông đáng ghét này. Nhưng xung quanh chỉ có rễ cây, lá cây vụn, không có gì cả. Thấy Tần Mệnh đang cảm nhận chiếc bao tay hoàng kim, nàng càng thêm phẫn uất, suýt chút nữa đã muốn cướp lại, nhưng lại bị hắn ra tay trước. Bây giờ Tán Tu đều tàn ác và quyết đoán như vậy sao?
"Đừng uy hiếp ta, ta thật sự không muốn giết ngươi, không oán không thù." Tần Mệnh mỉm cười.
"Không oán không thù? Vậy tại sao cướp đồ của ta! Ta hảo tâm muốn trao đổi với ngươi, cũng không có ý định gì với ngươi."
"Thật sao? Chẳng lẽ ta hiểu lầm?"
"Nói nhảm! Ta đường đường là Vu Nữ, sao lại để ý đến một Tán Tu như ngươi? Đừng tự đề cao bản thân. Ngươi bây giờ hối hận vẫn còn kịp, thả ta đi, trả lại bao tay hoàng kim cho ta, ta có thể cân nhắc chuyện cũ bỏ qua." La Cẩn Huyên che ngực, chỗ này rách mấy lỗ lớn, gần như lộ ra hết, khiến nàng vừa thẹn vừa giận.
"Thả ngươi đi là không thể nào, ta đang cân nhắc giao ngươi cho Cổ Kiếm Mộ."
La Cẩn Huyên lập tức khí huyết dâng trào, suýt ngất đi: "Rốt cuộc ngươi là ai? Bạn của Cổ Kiếm Mộ?"
"Ta không quen ai ở Cổ Kiếm Mộ cả."
"Vậy ngươi là ai, tại sao phải giúp họ?"
"Nào có nhiều lý do như vậy, giày giết kiến cần lý do sao?" Tần Mệnh cười đáp trả, mượn lại nguyên văn!
La Cẩn Huyên nghiến chặt răng, lạnh lùng nhìn Tần Mệnh, nhưng... Càng nhìn, nàng càng thấy gương mặt này quen thuộc. "Chúng ta từng gặp nhau?"
"Chắc không có đâu, nếu không ngươi chết sớm rồi."
La Cẩn Huyên càng nhìn càng thấy quen, lại nhìn Bạch Hổ bên cạnh, trong lòng chợt giật mình, nghĩ đến một người, nhưng lại cảm thấy không thể tin được. Nàng há hốc mồm, vô thức hỏi: "Ngươi là... Tần Mệnh?"
"Ta ở Thương Huyền nổi tiếng vậy sao?" Tần Mệnh khống chế Hoàng Kim Huyết không ngừng tràn vào bao tay hoàng kim, tăng cường sự dung hợp giữa chúng. Lúc có được áo giáp hoàng kim, mặt nạ hoàng kim đã cộng hưởng, bây giờ lại có bao tay hoàng kim, cả ba bắt đầu xâu chuỗi, lan tỏa những đường vân kim sắc tinh xảo, muốn hợp thành một thể.
"Ngươi thực sự là Tần Mệnh!" La Cẩn Huyên hít vào một ngụm khí lạnh, kinh ngạc đến không thể tin được.
Sau sự kiện Trấn Thiên Hải Thành, tin tức lan truyền khắp nơi, đĩ nhiên có cả chân dung của Tần Mệnh. Không chỉ Tần Mệnh, mà cả những cường giả và mãnh thú xuất hiện lúc đó ở Hải Vực. Các Vương Hầu không rõ ràng lắm, nhưng Bạch Hổ, Hắc Phượng, Cửu Dương Thiên Hồ và hai con Quái Xà lại rất dễ nhận biết, gần như là tiêu chí của Tần Mệnh. Thậm chí trên một số bức họa, Tần Mệnh tay cầm Kim Kiếm, bên trái Bạch Hổ, bên. phải Hắc Phượng, sau lưng Cửu Dương Thiên Hồ, phía trên hai con Quái Xà gầm rú, oai hùng phi phàm, giống như Chiến Thần.
La Cẩn Huyên không ngờ lại đụng phải Tần Mệnh, lại còn trong hoàn cảnh này. Toàn thân nàng bỗng nổi da gà, ai ngờ lại tính kế nhầm vào Chiến Tranh Phong Tử Tần Mệnh? Thảo nào luôn cảm thấy người này trầm ổn, tỉnh táo, lại hoàn toàn không quan tâm đến thân phận của nàng và hung danh của Thánh Vu Giáo. Hóa ra là Tần Mệnh, Vĩnh Hằng Chí Tôn của Long Bảng, toàn bộ Thiên Đình không có mấy người hung ác và điên cuồng hơn hắn.
Dù Thiên Đình chưa bao giờ thiếu cuồng nhân và cường giả, nhưng loại người không hề kiêng kỵ, đánh đâu thắng đó, chỉ sợ có một mình hắn.
"Tần Mệnh, chúng ta không oán không thù, ta có thể tặng bao tay hoàng kim cho ngươi, chuyện này tuyệt đối không truy cứu nữa, ngươi thả ta đi." La Cẩn Huyên dù tức giận trong lòng, nhưng không dám cứng rắn nữa, chỉ có thể nhanh chóng khống chế cảm xúc, đổi giọng. Nếu đổi thành người khác, nàng không quan tâm, nhưng tên điên này chuyện gì cũng dám làm, nói ném nàng cho Cổ Kiếm Mộ thật sự có thể làm vậy, nói giết nàng thật sự có thể giết.
"Ta đã nói rồi, không cần khẩn trương như vậy, giao ngươi cho Cổ Kiếm Mộ, để các ngươi ngồi xuống từ từ nói chuyện, chỉ cần thái độ của ngươi tốt, họ sẽ không làm khó ngươi."
Lừa quỷ! La Cẩn Huyên để ý đến nụ cười lạnh lùng trên khóe miệng Tần Mệnh, không đám phản bác. Nàng cố gắng đứng dậy: "Các ngươi vừa hủy Trấn Thiên Hải Thành, đã chọc giận rất nhiều thế lực Nhân Tộc. Nếu lại đối đầu với Thánh Vụ Giáo, là tuyên chiến với Nhân Tộc của Thương Huyền Thiên Đình, Quang Minh Thánh Địa tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi. Tần Mệnh, ngươi là người thông minh, nên suy nghĩ kỹ."
La Cẩn Huyên thấy Tần Mệnh thờ ơ, tiếp tục cảm nhận bao tay hoàng kim, trong lòng khẽ động, cất giọng: "Nếu ngươi thả ta, biết đâu chúng ta có thể làm bạn, Thiên Vương Điện và Thánh Vu Giáo cũng có thể làm bạn."