Tần Mệnh lôi từ đống xương một gã nam nhân bê bết máu me, tiện tay ném về phía Bạch Hổ ở đằng xa.
Bạch Hổ há miệng đớp trọn, răng nanh khép lại, máu thịt văng tung tóe. Cổ nhân Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên, trước khi tiến vào Vạn Tuế Sơn có lẽ còn mạnh hơn, đối với Bạch Hổ đang kẹt ở đỉnh phong nhị trọng thiên mà nói, đây là một liều thuốc bổ không tệ.
Đối với những người đến từ thời đại Thiên Đình, dù đã biết Tần Mệnh hung hãn và tàn bạo, tận mắt chứng kiến vẫn không khỏi chấn động. Một chiêu? Cổ nhân vạn năm trước, cường giả cùng cảnh giới, một chiêu đã bị giết ngay? Rồi tiện tay ném cho chiến thú của hắn. Thế công như nước chảy mây trôi, sát phạt lãnh khốc vô tình.
Với những cổ nhân vạn năm trước, đây cũng là một sự chấn nhiếp. Rất nhiều người trong số họ biết rõ nam nhân kia, biết hắn cường đại, vậy mà bị hậu nhân vạn năm sau giết ngay? Vạn Tuế Sơn tùy ý hoành hành, thôn phệ sinh mệnh trong các thời đại, đến đây có thể sẽ ảnh hưởng đến lịch sử, Tần Mệnh vung tay giết hơn năm mươi người, dù đều là những nhân vật cường hãn, thì sẽ sinh ra nguy hại gì? Dù sao đây là các thời đại khác nhau, những dòng thời gian khác biệt, càng không nên đối mặt, chung sống giữa hai nhóm người.
Kim Thánh Quân và những người khác vô thức căng thẳng trong lòng, thật sự giết? Không cân nhắc hậu quả sao? Nhân vật bình thường chết thì thôi, ảnh hưởng có lẽ không lớn. Nhưng cường giả cao giai Thánh Vũ, Thiên Vũ Cảnh, chắc chắn đều là những người có thân phận đặc thù, có sức ảnh hưởng, nếu bọn họ chết, chẳng phải hậu duệ vốn nên tồn tại sẽ... đứt đoạn?
Nhưng nghĩ lại, tất cả những người bị cuốn vào đây, bản thân đều đã chết rồi. Dù sao nếu không có Tần Mệnh, bọn họ đều phải chờ chết biến thành khô cốt. Thay đối lịch sử không phải Tần Mệnh, mà là Vạn Tuế Sơnl
Tần Mệnh nhắc nhở lại bọn họ: "Nếu không có ta, tất cả các ngươi đều phải ở lại Vạn Tuế Sơn tuyệt vọng chờ chết. Ta mang đến hy vọng cho các ngươi, không cầu các ngươi cảm ơn, ít nhất khách khí một chút. Ta có thể mang một vạn người rời đi, cũng có thể mang một trăm người, hoặc chẳng mang ai mà tự mình đi! Muốn đi theo thì ngoan ngoãn đi về phía nam, muốn ở lại Vạn Tuế Sơn chờ chết, tốt nhất đừng đối địch với ta. Nơi này là mồ địa, đến đây chẳng khác nào nửa người chết, đừng mong ta lưu tình với bất kỳ ai!"
Bầu không khí im lặng đến ngột ngạt, sau đó rất nhiều Thánh Vũ lục tục rời đi, đều chủ động hạ thấp tư thái, vấn an, hay nói đúng hơn là cảm tạ Tần Mệnh. Còn có một vị cường giả Thiên Vũ Cảnh chủ động xin ở lại giúp đỡ, nhưng bị Tần Mệnh cự tuyệt, trừ phi là Thiên Vũ tam trọng thiên trở lên, bằng không hắn không cần.
Dương Đỉnh Phong không hề nhúng tay vào, chỉ bình tĩnh, có chút hứng thú quan sát biểu hiện của Tần Mệnh. "Heo con, hắn ở thời đại của các ngươi cũng ngầu lòi vậy à?"
Ô Kim Bảo Trư bất mãn với cách hắn xưng hô: "Chẳng qua hơn ta một trọng thiên thôi mà? Thần khí cái gì, ta là Bảo Trư, Ô Kim Bảo Trư! Tiểu tử này từ Biên Hoang đại lục loạn đến Cổ Hải, từ Cổ Hải loạn đến Thiên Đình, mấy chục năm từ vô danh tiểu tốt đến thiên hạ kính sợ, chẳng phải là khoác lác thổi phồng lên sao, con hàng này không chỉ điên cuồng mà thật sự có chút thực lực. Vừa đến Thiên Đình không mấy tháng, đã dám mời chiến thiên hạ, huyết chiến tám mươi tám ngày, liên sát hơn mười vị chuẩn Hổ bảng."
“Rất có phong thái năm xưa của ta."
"Bớt tự dát vàng lên mặt đi, hắn ngầu hơn ngươi nhiều! Này, ngươi thật sự muốn đi theo Tần Mệnh? Nếu hắn không có cách đưa ngươi trở về vạn năm trước, ngươi tính sao?"
"Dễ thôi! Đến vạn năm sau xem sao, hưởng thụ mỹ nhân của thời đại các ngươi. Ta cũng coi như là người ngầu trong lịch sử, sống ở hai thời đại cách nhau vạn năm." Dương Đỉnh Phong vô cùng thoải mái, Tần Mệnh đã hứa sẽ cố hết sức, không được thì thôi. Dù sao hắn đến Vạn Tuế Sơn đã coi như người chết, có thể đến vạn năm sau tiêu sái một lần, cũng không uổng công đời này đặc sắc. Hơn nữa, trong tay hắn còn mười viên Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc, luyện hóa hết tương đương với hơn một trăm năm thọ nguyên, mạng hắn còn dài lắm, đợi đến khi già rồi lại dùng chúng để trở lại niên thanh thời đại, tiếp tục tu luyện, hắn có lòng tin đạt đến đỉnh phong Thiên Vũ Cảnh, đủ để xưng vương xưng bá ở thời đại kia.
Một cổ nhân vạn năm trước chắp tay với Tần Mệnh từ xa, coi như hành lễ. "Nếu chúng ta đi về phía nam, là theo ngươi trở lại vạn năm sau, hay ngươi sẽ xử lý chúng ta thế nào?"
"Nói rõ với các ngươi một điểm, ta không phải Chúa Cứu Thế, ta không có nghĩa vụ cứu vớt bất kỳ ai, mang người thời đại ta trở về chỉ là không đành lòng nhìn hơn vạn người chết thảm ở Vạn Tuế Sơn. Nếu các ngươi nguyện ý đi theo ta, ta có thể đảm bảo đối đãi công bằng, đưa các ngươi đến thời đại của chúng ta. Nếu các ngươi kiên trì muốn trở về vạn năm trước, thì đưa ra điều kiện khiến ta động lòng, dùng tài nguyên để trao đổi, có lẽ chúng ta có thể nghĩ ra một biện pháp. Nhưng được hay không, phó thác cho trời."
Tần Mệnh nói thắng thừng, không cần khách khí với những người này. Như đám người thời đại Thiên Đình, ngươi phát thiện tâm, bọn họ còn tưởng ngươi có ý đồ khác, ngươi tốt bụng dẫn bọn họ đi, bọn họ còn hoài nghỉ mục đích của ngươi không thuần. Cứ như ngươi trực tiếp đòi tiền, đòi vật, đòi người, họ mới thấy là đương nhiên. Cho nên với người vạn năm trước, càng phải như thể]
"Điều kiện gì, tài nguyên gì?" Người kia hỏi lại, cũng nói ra nỗi lòng của rất nhiều cổ nhân. Trải qua màn sát phạt vừa rồi, sự khinh miệt trong lòng bọn họ giảm đi nhiều, cũng không thể không nhìn thẳng vào Tần Mệnh. Không ai muốn chết, càng không muốn tuyệt vọng chờ chết ở Vạn Tuế Sơn, chỉ cần có cơ hội rời đi, họ nguyện ý trả một cái giá có thể chấp nhận.
"Vừa đi về phía nam vừa bàn bạc! Ta nhắc nhở một câu, hợp tác với ta là biện pháp duy nhất để các ngươi rời đi, những kẻ muốn giết ta, khảo vấn ta, moi ra biện pháp thoát khỏi Vạn Tuế Sơn, tốt nhất nên suy nghĩ kỹ. Thuyền rời khỏi Vạn Tuế Sơn không ở đây, mà đang lơ lửng bên ngoài, không có liên hệ của ta, nó tuyệt đối sẽ không đến gần, các ngươi đừng hòng lên được, không tin, cứ thử xem! Nhưng hậu quả sau khi thất bại, chính là vĩnh viễn bị vây ở Vạn Tuế Sơn chờ chết."
Cảnh cáo mang theo đe dọa, Tần Mệnh am hiểu ứng phó với các loại trường hợp, các loại người, tất cả đều được rèn luyện trong sinh tử.
Bầu không khí có chút ngột ngạt, nhưng càng nhiều người bắt đầu quyết định, lục tục đi về phía nam.
"Tại hạ Mặc Lân, đến từ Bất Tử Môn vạn năm trước. Tần Mệnh, đã đợi lâu." Một giọng nói lạnh lùng, khàn khàn từ đỉnh núi đằng xa vọng đến, bầu không khí giữa trời đất dường như hạ xuống mấy phần, nhưng không phải băng lãnh, mà là cảm giác âm lãnh, khiến nhiều người không khỏi rùng mình, quay lại nhìn về phía đỉnh núi kia.
Một nam nhân khoác áo choàng đen từ đỉnh núi bước xuống, đạp không mà đi, mỗi bước gần trăm mét, tiến về phía Tần Mệnh.
"Mặc Lân?" Dương Đỉnh Phong khẽ chau mày, ánh mắt nhìn về phía nam nhân kia thêm vài phần cảnh giác. "Cảnh giới của hắn bị thoái hóa!"
"Người của Bất Tử Môn?" Đám người thoáng xao động, tất cả cổ nhân đều không tự chủ được khẩn trương. Ở thời đại của họ, Bất Tử Môn không chỉ là một tông môn cường hãn, mà còn tượng trưng cho một quần thể đặc thù, bọn họ xưng danh bất tử, bí cảnh của họ là cấm địa của người sống, cực kỳ nguy hiểm, phi thường khủng bố.
"Bất Tử Tà Vương hy vọng có thể nói chuyện với ngươi." Nam nhân tuấn mỹ tuyệt luân, ngũ quan như điêu khắc rõ ràng, khuôn mặt góc cạnh dị thường tuấn mỹ, nhìn kỹ thậm chí có vài phần yêu khí, nhưng đôi mắt đỏ ngầu, khí thế âm lãnh, nhanh chóng phá hủy ấn tượng đầu tiên của bạn về hắn, chỉ còn lại... nguy hiểm!
"Vinh hạnh đến cực điểm, ta chờ ở đây." Tần Mệnh vừa bị nam nhân kia tiếp cận liền toàn thân nổi da gà, hắn đối mặt với không đưới vạn địch nhân cũng đã lâu rồi, rất lâu rồi không còn trải nghiệm cảm giác này.
Dương Đỉnh Phong ở phía sau nhẹ giọng nhắc nhở Tần Mệnh: "Hắn là Mặc Lân, sát tướng dưới trướng Bất Tử Tà Vương, tâm ngoan thủ lạt, tà ác độc địa, trước khi tiến vào Vạn Tuế Sơn là Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên!"
Bát trọng thiên? Đó là trước kia! Hiện tại bất quá ngũ trọng thiên! Thôn Hải Thú và Kim Thánh Quân, hai vị Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, đều chủ động phóng xuất khí thế, chống cự lại sự xâm nhập âm lãnh mà Mặc Lân mang đến. Thôn Hải Thú là hung thú thuần huyết, Kim Thánh Quân lại là truyền nhân trực hệ Khai Thiên Thánh Điện vạn năm, đều không phải người lương thiện, ánh mắt và khí thế của họ đều trực tiếp đối kháng một cách mạnh mẽ.
"Không được, ngươi theo ta đi, Tà Vương đã chuẩn bị cho ngươi một phần lễ gặp mặt." Mặc Lân liếc nhìn Thôn Hải Thú và những người khác bằng đôi mắt đỏ như máu, chú ý thêm vài lần Dương Đỉnh Phong, nhưng mặt không biểu tình, ánh mắt không gợn sóng, khiến người ta không thể nhìn thấu ý định thật sự của hắn.
"Ngươi đây là mời?"
"Tà Vương dụng tâm chuẩn bị lễ gặp mặt cho ngươi, nếu ngươi không đi, Tà Vương sẽ rất không cao hứng."
"Lễ gặp mặt gì?"
"Hoang Lôi Thiên! Toàn bộ!"