Thanh âm đột ngột cùng uy thế cường thịnh khiến toàn bộ Linh Yêu và đệ tử Vu Điện cảnh giác, nhưng ngay sau đó đều ngẩn người.
"Nam nhân của ngươi?"
"Vô sỉ!"
"Hạ lưu!"
"Đồ đê tiện!"
"Từ đâu chui ra cái thứ hỗn trướng này!"
"Sống đủ rồi à?"
"Dám khinh nhờn Đảo Chủ đại nhân cao quý!"
"Đây quả thực là sỉ nhục đối với toàn bộ Thất Nhạc Cấm Đảo!"
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, vô số mãnh thú và đệ tử giận tím mặt, trừng trừng nhìn đám mây mù trên không trung.
Tam Nhãn Cự Linh Viên và các Thiên Vũ khác giận dữ, đạp không đứng lừng lững, sát khi đằng đằng, hận không thể xông ra ngoài, xé xác cái tên không biết sống chết kia.
"Là Tần Mệnh? Thật là một tên vô liêm sỉ!" Thanh Minh Vu Chủ nổi giận, xông ra khỏi hang lớn, bay thẳng lên mây. Mấy ngày trước vừa mới áp chế hắn, chớp mắt đã đến trêu chọc Táng Hoa? Đúng là đồ không biết sống chết! Hắn tưởng có Thiên Vương Điện thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Nhưng rõ ràng đã gạt bỏ Tần Mệnh rồi, tên hỗn đản này sao càng ngày càng khó lường!
"Tần Mệnh, nơi này không phải chỗ ngươi có thể đến giương oai." Bên ngoài Thất Nhạc Cấm Đảo, Thôn Hải Thú với thân thể đen kịt như sắt thép chuyển sang màu xanh đậm, phát ra ánh sáng huyền ảo lộng lẫy dưới đáy biển sâu, nhưng sát khí cuồn cuộn lại khiến toàn bộ đáy biển sôi trào với vô số bọt khí. Thân hình hai trăm mét của nó khổng lồ như Cự Long, rung động lòng người, đầu gần như không thấy mắt mũi gì, dường như chỉ có một cái miệng lớn, bên trong chi chít hàng ngàn vạn chiếc răng nhọn, dù là ngọn núi cao ném vào miệng nó cũng sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.
"Đường đường Thôn Hải Thú cũng thần phục Thất Nhạc Cấm Đảo? Ngươi đến Hoàng Kim Lôi Man còn không phục, sao lại chịu nhận một nữ nhân?" Tần Mệnh nhìn bóng hình to lớn của Thôn Hải Thú, càng thêm kinh khủng dưới đáy biển sâu tối tăm, tựa như một con quái vật vực sâu, thân thể đáng sợ, khí tức khủng bố, khiến người ta kinh hãi, ngay cả hắn cũng cảm thấy áp lực trước sát khí ngút trời.
"Ta cảnh cáo ngươi lần cuối, rời khỏi nơi này." Thôn Hải Thú mở cái miệng lớn dữ tợn, bên trong ánh sáng mạnh mẽ bừng bừng, răng nhọn chi chít từ miệng kéo dài đến tận yết hầu, dường như bên trong ổ bụng cũng toàn là răng, còn ẩn chứa sức mạnh thôn phệ kinh khủng. Nó tuy mạnh hơn Tần Mệnh rất nhiều, nhưng cũng không muốn kết thù chuốc oán với hắn, danh hiệu Chiến Tranh Chí Tôn đâu phải tự nhiên mà có, tên nhân loại này còn có tâm tính hung tàn hơn cả hung thú.
"Vào hỏi chủ nhân của ngươi xem. Có gặp ta hay không không phải do ngươi quyết định." Tần Mệnh sôi sục kim quang mãnh liệt toàn thân, xua tan uy áp to lớn mà Thôn Hải Thú mang đến. Bạch Hổ đạp trên sóng biển đi đến bên cạnh Tần Mệnh, sát khí lạnh lẽo càng lúc càng đữ đội, quấn quanh nó đần hình thành một con Cự Hổ khổng lồ, đứng ngạo nghễ dưới đáy biển, uy nghiêm và cường thế, căm tức nhìn Thôn Hải Thú.
Cảnh giới của chúng không bằng Thôn Hải Thú, nhưng khí thế lại hoàn toàn không hề kém cạnh.
"Tần Mệnh, đừng quên mối thù của ngươi với Vu Điện, ngươi đến đây chính là tự tìm đường chết!" Thanh Minh Vu Chủ lao ra từ trong sương mù, đến nơi này, hắn không còn sợ Tần Mệnh nữa.
"Ngươi chính là Tần Mệnh? Chỉ bằng ngươi và một con Bạch Miêu, cũng dám đến Thất Nhạc Cấm Đảo làm càn! Nếu ngươi không ngoan ngoãn cút ngay, sau này vĩnh viễn ở lại nơi này đi!" Một nữ tử cao ngạo bước ra từ trong sương mù, xinh đẹp rực rỡ, môi son cong lên, mắt phượng trừng trừng, mang theo vẻ hung ác giận dữ. Chiếc váy dài màu đen làm nổi bật làn da trắng như ngọc tuyết của nàng, eo váy hơi tung bay, ẩn hiện đôi chân thon dài trắng nõn. Nàng là đệ tử của Táng Hoa, An Linh Tê!
Một nữ tử tuyệt lệ mỹ diệu khác cũng bước ra từ trong sương mù, dáng người cao gầy quyến rũ, chiếc áo tơ màu bạc bó sát người hoàn mỹ phác họa thân hình thon thả, trước ngực thêu hoa văn Kim Phượng diễm lệ, mái tóc búi cao cắm ba cây trâm vàng, càng thêm vẻ quý phái cổ điển. Nàng cũng là đệ tử mới thu của Táng Hoa Vu Chủ, Quỷ Tướng Mộ Dung Tuệ của Vu Điện năm xưa! "Trong ân oán năm đó, Vu Điện chúng ta tổn thất lớn hơn các ngươi nhiều, các ngươi bất quá ba năm vị Vương Hầu, mà chúng ta hơn ba ngàn người! Sát vương hầu Vu Chủ, từ lâu đã bị các ngươi chém giết! Coi như sự tình xuất phát từ chúng ta, ân oán cũng nên kết thúc! Nơi này là Thiên Đình, Thiên Đình không có Vu Điện, chỉ có Thất Nhạc Cấm Đảo, nếu ngươi bây giờ rời đi, song phương có lẽ có thể có một khởi đầu mới, nếu ngươi khăng khăng muốn khiêu chiến, Thất Nhạc Cấm Đảo chúng ta phụng bồi đến cùng."
Không kiêu ngạo không tự tỉ, lại không mất cường thế, Mộ Dung Tuệ đững cảm đối đầu với Tần Mệnh.
Thanh Minh Vu Chủ và những người khác tuy đều nghiêm nghị đối đầu, nhưng thực tế vẫn chưa có hành động thiếu suy nghĩ, duy trì sự kiềm chế. Nếu là ở trường hợp khác, không cần thiết phải chiều theo Tần Mệnh như vậy, nhưng tình cảnh hiện tại của bọn họ vô cùng nhạy cảm, không được phép bại lộ, không thể không nhẫn nhịn cơn giận.
"Ta đến tìm Táng Hoa, không liên quan đến các ngươi." Ánh mắt Tần Mệnh đảo qua những người trong sương mù, cũng chú ý đến những mãnh thú cường hãn đang chiếm giữ sâu trong sương mù. Xem ra lực lượng của Thất Nhạc Cấm Đảo đã tăng cường rất nhiều so với năm đó.
"Tần Mệnh, đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt." Thanh Minh Vu Chủ nắm chặt song quyền, Hắc Viêm nóng bỏng bắt đầu sôi trào trên toàn thân.
"Nếu ngươi không đi, đừng trách chúng ta vô lễ." Thanh âm hùng hồn của Thôn Hải Thú cuồn cuộn, rung động cả hải triều. Nó đứng đầu không hy vọng Tần Mệnh và Thiên Vương Điện xung đột, nhưng nếu Tần Mệnh thật sự không biết điều, nó không ngại nuốt hắn trước, khống chế hắn, để tránh gây ra sóng to gió lớn hơn, khiến Quang Minh Thánh Địa chú ý.
Tần Mệnh đột nhiên cất cao giọng: "Táng Hoa, nếu ngươi không ra, ta sẽ giết vào."
"Tùy tiện!!" Thôn Hải Thú quyết định ra tay trước, miệng lớn mở rộng hoàn toàn, sức mạnh thôn phệ kinh khủng quét sạch cả hải triều.
Nhưng...
Tần Mệnh biến mất tại chỗ, trong chớp mắt xuất hiện ở cách đó vài trăm mét, ngay sau lưng Thanh Minh Vu Chủ, An Linh Tê và Mộ Dung Tuệ. Dù quay lưng về phía họ, nhưng khí thế cường thịnh vẫn khiến tâm thần họ run lên.
"Cái gì?" Ba người biến sắc mặt, khoảng cách gần ngàn mét mà hắn xuất hiện thế nào nhanh vậy? Lại còn không có bất kỳ dao động năng lượng nào! Họ âm thầm khẩn trương, không dám vọng động. Huyết Lôi của Tần Mệnh danh chấn Thiên Đình, một khi bộc phát, uy lực kinh khủng tuyệt đối có thể xé nát cả ba người, hơn nữa rất có thể là trong chớp mắt.
Thôn Hải Thú tức giận, lại để Tần Mệnh chạy thoát trước mất?
Tần Lam trên vai Tần Mệnh lè lưỡi trêu Thôn Hải Thú, hừ, đồ sâu bọ xấu xí! Dám quát ta!
"Rống!!" Tam Nhãn Cự Linh Viên chiếm giữ trong sương mù gầm thét, âm thanh như thủy triều thật sự cuồn cuộn mãnh liệt, rung động đám sương mù dày đặc, nhưng cảm nhận được khí thế mãnh liệt của Tần Mệnh, và uy hiếp của hắn đối với ba người Thanh Minh Vu Chủ, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng, họ tuyệt đối không ngờ Tần Mệnh dám chủ động xuất kích trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa Huyết Lôi đang cuộn trào trên toàn thân dường như càng lúc càng cường thịnh, càng lúc càng đậm đặc hơn. Con Bạch Hổ kia trực tiếp đứng sau lưng Thanh Minh Vu Chủ, chậm rãi kéo căng vuốt phải, từ từ nâng lên, răng nanh sắc nhọn hiện ra hàn quang, khiến Thanh Minh Vu Chủ toàn thân rét run, nhưng không dám loạn động.
Mộ Dung Tuệ coi như bình tĩnh, môi son khẽ mở, thản nhiên nói: "Tần Mệnh, ngươi đã đưa ra một quyết định ngu xuẩn. Thật sự cho rằng có thể dùng ba người chúng ta uy hiếp toàn bộ Thất Nhạc Cấm Đảo, thật sự cho rằng ngươi có thể tùy tiện giết ta sao? Nhìn đám sương mù trước mặt ngươi xem, chỉ cần chúng bao phủ ngươi, toàn bộ linh lực của ngươi sẽ biến mất gần hết, Yêu Thú bên trong sẽ ngay lập tức nhào về phía ngươi."
Tần Mệnh không để ý đến lời nhắc nhở của nàng, cũng không quan tâm đến đám sương mù trước mặt và lũ mãnh thú đang âm thầm tích tụ sức mạnh, mất lạnh nhìn đám sương trắng xóa, lần nữa cất cao giọng: "Táng Hoa, mở kết giới của ngươi ra, ta chỉ hỏi ngươi một câu, hỏi xong ta sẽ đi."