Kim Thánh Quân đã hao tổn trọn vẹn ba mươi năm thọ nguyên, tỉnh khí thần đều suy kiệt, tóc bạc trắng, thân thể già yếu, chìm đắm trong bị thống giày vò. Hắn ước gì bản thân thoái hóa cảnh giới, trở về tuổi trẻ, hơn là mang bộ dạng tàn tạ này, lặng lẽ chờ chết.
Kim Văn Thanh suy nghĩ một lát, chợt nhớ ra, từng đọc được trong một cuốn cổ thư về một loại linh bảo có khả năng bổ sung thọ nguyên, giúp thân thể trẻ lại, vô cùng thần kỳ, gọi là linh đan bảo dược do thiên địa tự nhiên thai nghén. Chỉ là Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc chỉ tồn tại trong truyền thuyết, lại nhất định phải mọc ở Tử Linh Chi Địa toàn bạch cốt, mà việc sinh ra nó cực kỳ khó khăn, trăm vạn bộ xương chưa chắc đã có thể ươm mầm được một cây, đừng nói đến chuyện thành thục.
Khoan đã, Vạn Tuế Sơn chẳng phải là Tử Linh Chi Địa sao? Đừng nói trăm vạn bộ xương, ngàn vạn ức vạn đều có! Nơi này há chẳng phải chính là nơi trong truyền thuyết thai nghén Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc sao?
"Hãy thử xem!" Kim Văn Thanh nhìn hắn, ánh mắt khẳng định.
Kim Thánh Quân vội vàng nuốt bảo dược, nhắm mắt lại, lặng lẽ luyện hóa. Bảo dược tan ra thành linh khí, thấm vào nội tạng, gột rửa ngũ tạng lục phủ, cả linh hồn cũng được thanh tẩy. Một cảm giác kỳ diệu, sảng khoái lan tỏa khắp toàn thân, từ trong ra ngoài khuếch tán, phảng phất mỗi lỗ chân lông đều tự động mở ra.
Mọi người chăm chú nhìn Kim Thánh Quân, thậm chí quên cả sự hung ác của Tần Mệnh, quên bãi máu tươi trên mặt đất. Ngay cả Tần Dĩnh cũng khẽ hé đôi môi đỏ, kinh ngạc nhìn
Thọ nguyên còn có thể bổ sung ư?
Thật sự có thể trẻ lại sao?
Những người đã hao tổn thọ nguyên, trở nên già nua cũng bán tín bán nghi, trong mắt dần ánh lên vẻ chờ mong kỳ lạ.
Một lúc lâu sau, Kim Thánh Quân thở phào một hơi dài, trên mặt thoáng ửng hồng, rồi dần dần nhạt đi. Ông cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực và sinh khí, da thịt cũng có chút bóng bẩy. Dù không quá rõ rệt, nhưng với Kim Thánh Quân, người đã mất ba mươi năm thọ nguyên, như vậy là quá đủ, ít nhất cũng cho ông thấy hy vọng.
Mọi người nhìn chằm chằm ông, thấy rõ sự thay đổi, trong lòng kinh dị. Thọ nguyên thật sự có thể khôi phục? Vùng đất chết chóc này lại ấn chứa kỳ tích sinh mệnh?
"Tần công tử, trong tay ngươi còn bao nhiêu Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc? Khai Thiên Thánh Điện chúng ta có thể dùng hết khả năng để bảo vệ ngươi!" Ánh mắt Kim Thánh Quân nhìn Tần Mệnh tràn đầy mong đợi.
"Không cần, chúng ta có năng lực tự vệ. Lần này cuốn vào Vạn Tuế Sơn đâu chỉ có mỗi chúng ta." Tần Mệnh lảng tránh, tránh cho bọn họ nảy sinh ý đồ xấu: "Ta chỉ đến đón muội muội ta rời đi, thời gian qua đã làm phiền các vị."
"Ngươi có thể đưa ra điều kiện, ta sẽ cố hết sức để trao đổi." Kim Thánh Quân có thực lực Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, lại là truyền nhân trực hệ của Thánh Điện, địa vị cực cao tại Tử Vi Thiên Đình. Đã rất nhiều năm ông chưa khát vọng một thứ đến vậy. Ông mất ba mươi năm thọ nguyên, không chỉ già nua mà thực lực cũng bị hạn chế nghiêm trọng. Trừ phi liều mạng, nếu không đến Thiên Vũ Cảnh tứ trọng thiên ông cũng chưa chắc phát huy ra được. Nếu có thể tìm lại toàn bộ thọ nguyên, ông có thể sống lâu hơn, mới có đủ sức mạnh đặt chân tại Vạn Tuế Sơn.
"Làm khó ta rồi, chúng ta vừa đến Vạn Tuế Sơn, chỉ là tình cờ tìm được một cây. Nếu sau này tìm được nữa, có thể cân nhắc cho các ngươi."
"Từ đâu có thể tìm được?" Kim Thánh Quân thấy dáng vẻ Tần Mệnh có vẻ rất quen thuộc Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc.
"Xin cáo từ!" Tần Mệnh mỉm cười, dẫn Tần Dĩnh và những người khác rời đi.
"Chờ một chút!" Kim Văn Thanh đột nhiên gọi Tần Mệnh lại, tiến sát đến bên cạnh hắn. Nàng nhìn Tần Mệnh, chợt thấy hy vọng mới: "Ta nghe nói ngươi từng đến Vạn Tuế Sơn?"
"Rất nhiều năm trước."
"Năm đó ngươi đã trốn đi như thế nào?" Đôi mắt sâu thẳm của Kim Văn Thanh lóe lên ánh sáng hy vọng. Dù rất đau khổ khi từ Thiên Vũ Cảnh thất trọng thiên rớt xuống Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên, nhưng nếu có thể trốn khỏi Vạn Tuế Sơn, trở lại Khai Thiên Thánh Điện, những thứ này đều không thành vấn đề. Dù sao nàng cảnh giới thoái hóa đồng thời cũng trẻ lại. Coi như không trở về được cao giai Thiên Vũ, tăng thêm hai ba trọng thiên vẫn có lòng tin, nói không chừng lĩnh hội lại, tu luyện từ đầu còn có cảm ngộ mới.
"Cô cho rằng ta còn có thể lần thứ hai trốn đi sao?" Tần Mệnh nhìn Kim Văn Thanh, rồi nhìn Kim Thánh Quân. Thái độ bức thiết của hai người nằm trong dự liệu của hắn, nhưng sự thẳng thắn, mãnh liệt đến vậy thì thật bất ngờ, trong lòng hẳn hơi động, nảy ra ý tưởng mới.
Tần Dĩnh và những người khác mắt sáng rực nhìn Tần Mệnh. Có thể trở về ư? Còn có thể xông ra khỏi Vạn Tuế Sơn sao? Lần đầu tiên đã làm được, còn có thể làm được lần thứ hai sao? Nơi này dù sao cũng là Thần Sơn do Thiên Đạo khống chế, đã vây ngươi ở đây thì chính là 'Thiên Mệnh', há có thể dung thứ ngươi hết lần này đến lần khác trốn thoát.
"Ngươi có thể!!" Kim Văn Thanh đã sống gần một trăm tuổi, từng trải nhiều hơn bất kỳ ai ở đây. Nàng cảm nhận được sự bình tĩnh từ trong ra ngoài của Tần Mệnh, sự bình tĩnh ấy cho nàng thấy hy vọng.
"Rời khỏi nơi này không khó, nhưng ta còn chưa muốn đi sớm như vậy. Vạn Tuế Sơn thú vị như thế, khó khăn lắm mới đến một chuyến, phải chơi cho đã rồi mới đi." Tần Mệnh mỉm cười, dẫn Tần Dĩnh và những người khác rời đi. Lần trước là thật muốn đi, lần này là giả vờ.
"Đợi một chút!" Kim Văn Thanh và Kim Thánh Quân quả nhiên gọi Tần Mệnh lại. Yến Bất Hoán và mấy người đáy mắt bùng lên vài tia sáng, chăm chú nhìn Tần Mệnh, hô hấp trở nên gấp gáp. Bất kể trước đây đánh giá Tần Mệnh thế nào, lúc này trong mắt họ hắn giống như Chúa Cứu Thế, kim quang lóng lánh.
"Còn có chuyện gì?"
"Có thể mang bọn ta cùng rời đi không?" Kim Văn Thanh không quan tâm Tần Mệnh có thực sự làm được hay không, ít nhất hắn biết cách rời đi, và đã từng thành công. Dù sao cũng đã bị vây ở Vạn Tuế Sơn, cũng chẳng có việc gì khác để làm, chỉ cần có cơ hội, nàng đều muốn thử, dù chỉ có một phần mười khả năng.
Tần Mệnh nhìn tất cả bọn họ, tiếc nuối lắc đầu: "Thật xin lỗi, ta có thể mang đi không nhiều người, danh sách đã đủ!"
Kim Văn Thanh nghiêm túc nhìn vào mắt Tần Mệnh, cũng quan sát ánh mắt hắn, như muốn nhìn thấu sự thật, muốn nhìn thấu giới hạn cuối cùng của hắn: "Nói điều kiện đi, chỉ cần ngươi đưa ra điều kiện, chúng ta đều có thể làm được. Chúng ta có thực lực Thiên Vũ Cảnh, không giúp được đại ân, nhưng những việc bình thường chắc chắn có thể ứng phó. Ngươi đã có thể rời đi, khẳng định không chỉ có lợi ích trước mắt. Chờ trở lại Thiên Đình, Khai Thiên Thánh Điện có thể cùng Thiên Vương Điện của ngươi bàn chuyện hợp tác. Dùng hai người chúng ta đổi lấy một cơ hội hợp tác với Khai Thiên Thánh Điện, ngươi không lỗ."
A? Hai người? Yến Bất Hoán và những người khác sầm mặt lại, lời này quá vô trách nhiệm, vậy chúng ta thì sao?
Tần Mệnh giả vờ trầm ngâm, bên cạnh Ô Kim Bảo Trư trợn trắng mắt. Cái tên này nhìn rất hợp với vẻ từng trải, lừa người mặt không đỏ tim không đập, xem ra thường xuyên làm vậy.
Kim Văn Thanh cho rằng Tần Mệnh sắp đồng ý, nhưng Tần Mệnh mỉm cười: "Ta sẽ nghiêm túc cân nhắc, hôm khác lại đến tiếp."
Kim Thánh Quân vừa muốn khôi phục vẻ tôn quý tỉnh táo thì lập tức rối loạn, vội hỏi: "Ngươi muốn đi đâu? Có chuyện gì chúng ta có thể giúp một tay."
"Rất nhiều bạn bè của ta đều đến Vạn Tuế Sơn, ta muốn đi cùng bọn họ."
"Chúng ta có thể giúp một tay mà, chúng ta đã ở Vạn Tuế Sơn một thời gian, rất quen thuộc nơi này."
“Không cần phiền phức, ta tự lo được, sau này còn gặp lại." Tần Mệnh không để ý đến việc họ giữ lại, dẫn Bạch Hổ bay lên không, rời khỏi tường vây.
Kim Thánh Quân và Kim Văn Thanh trong lòng có chút nóng nảy, nhìn Tần Mệnh đi thoải mái, tùy ý như vậy, giống như thật sự rất tự tin, mà cũng không để ý đến nguy hiểm của Vạn Tuế Sơn.
"Làm sao bây giờ? Đuổi theo không thích hợp lắm."
Kim Văn Thanh tỉnh táo cân nhắc một lát, khẳng định nói: "Tần Mệnh sẽ quay lại, chỉ cần hắn biết Khai Thiên Thánh Điện biết thực lực của chúng ta, cũng biết địa vị của hai người ta, hắn chắc chắn sẽ quay lại."
"Vậy chúng ta cứ như vậy chờ đợi?" Kim Thánh Quân cũng khát vọng rời khỏi nơi này.
“Nhanh chóng phái người tìm hiểu tình hình Vạn Tuế Sơn, đặc biệt là Hoang Lôi Thiên và những chuyện gần đây nhất." Đáy mắt Kim Văn Thanh lóe lên, cả người như bừng sức sống, không còn u ám đầy tử khí, tâm tình cũng không còn nóng nảy, ngang ngược. Trong lòng nàng có một giọng nói kiên định đang reo hò, ta muốn rời khỏi Vạn Tuế Sơn, nhất định phải rời khỏi Vạn Tuế Sơn, dù phải trả giá đắt đến đâu!