"Ta..." Miệng Lữ Vạn Xương đầy máu, thân thể run rẩy không kiểm soát được. Trái tim vỡ nát khiến hắn đau đớn tột cùng, gắng sức dùng linh lực ổn định đòng máu đang tán loạn trong cơ thể. Dù vẫn còn tu vi Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, hắn đã già yếu suy nhược, khó lòng phát huy được thực lực ngũ trọng thiên thực sự. Hơn nữa, khí tức áp bức từ hai Đại Cường Giả kia mang đến áp lực vô cùng lớn.
"Đừng nói với hắn! Chúng ta chết, chúng nó cũng đừng mơ sống sót rời khỏi Vạn Tuế Sơn." Lôi Chủ phẫn nộ gầm thét, vùng vẫy tuyệt vọng. Hắn như một con Man Thú điên cuồng, phóng thích Hoang Lôi chi lực kinh khủng, không ngừng hóa thành những võ pháp cường hãn, chấn động khiến Hắc Ám Lao Lung rung chuyển, thậm chí khiến những ngọn núi xương xung quanh sụp đổ. Nhưng với cảnh giới tam trọng thiên, hắn không thể phá vỡ được lồng giam tứ trọng thiên, ngược lại bị hắc ám ác hỏa ăn mòn, tấn công.
"Mạng hắn, do ngươi quyết định." Bất Tử Tà Vương lạnh lùng nhìn Lữ Vạn Xương.
Hai đại cường giả Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên siết chặt nắm đấm, sát khí đằng đằng, tập trung vào Lữ Vạn Xương.
"Ta... Ta..." Lữ Vạn Xương miệng đầy máu tươi, thống khổ giãy giụa.
"Đừng nói với hắn! Tà Vương, đồ súc sinh! Ta chết cũng không tha cho ngươi!" Lôi Chủ phẫn nộ đến phát điên. Hắn sớm biết Bất Tử Tà Vương không phải kẻ lương thiện, nhưng không ngờ sự việc lại chuyển biến nhanh như vậy. Hắn hận, hận mình tự đưa đầu vào rọ. Sớm biết thế, hắn hoàn toàn có thể liên hợp với những cường giả Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên còn lại.
"Giết hắn!" Bất Tử Tà Vương lạnh nhạt ra lệnh cho gã tứ trọng thiên kia.
"Ngươi không chỉ sẽ chết, mà còn biến thành con rối!" Cường giả Thiên Vũ Cảnh tứ trọng thiên của Bất Tử Môn rít gào, hắc khí toàn thân sôi trào đến cực hạn, như một con cự thú Hoang Cổ phóng lên trời cao, quét sạch bầu trời, chấn động thiên địa, khiến hơn nửa dãy núi chìm trong bóng tối, kinh động vô số người ngẩng đầu nhìn quanh. Hắc khí ngập trời, sôi sục nóng bỏng, rồi đột ngột lao xuống, hóa thành vô số ác hỏa, phô thiên cái địa xông vào lồng giam.
"Dừng tay! Ta nói!" Lữ Vạn Xương giận dữ kêu to: "Quang Minh Thánh Địa! Quang Minh Thánh Địa có bí thuật có thể cướp đoạt ký ức, dù người chết, chúng cũng có thể nhìn trộm ký ức trước đó."
Bất Tử Tà Vương giơ bàn tay dài, trắng xám lên, ngăn lại gã Thiên Vũ Cảnh tứ trọng thiên.
Người kia nắm giữ hắc ám ác hỏa cuồng liệt, toàn bộ dừng giữa không trung, không đám lao xuống nữa. Nhưng thanh thế vẫn vô cùng lớn, như vô số mãnh thú, quy mô phô thiên cái địa, mang đến cảm giác áp bức khiến Linh Hồn cũng phải run rẩy.
"Đừng nói! Câm miệng cho ta! Nói ra chúng cũng sẽ không bỏ qua cho ta!" Lôi Chủ gầm thét, nhưng bị lực lượng hắc ám của lồng giam ngăn cách.
Lữ Vạn Xương không nghe thấy tiếng gầm thét trong lồng giam, thấy hắc ám ác hỏa dừng lại mới thở phào, cắn răng nói: "Quang Minh Thánh Địa có hai vị Quang Minh thiên sứ tiến vào Vạn Tuế Sơn, một người là Đái Na, một người là Phong Nhàn Nguyệt. Tìm được bọn chúng, sẽ có cơ hội lấy được toàn bộ ký ức của Tần Mệnh."
"Xác định có thể cướp đoạt ký ức?"
"Thiên chân vạn xác! Đây là bí mật tầng cao nhất của Quang Minh Thánh Địa, chỉ có chúng ta..."
Chưa đứt lời, Bất Tử Tà Vương nâng tay phải lên, đột ngột ấn xuống.
Ầm ầm bạo hưởng, ngàn vạn ác hỏa kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, nhào vào Hắc Ám Lao Lung khổng lồ, như những ác thú tàn nhẫn đánh giết, cắn xé Lôi Chủ, ăn mòn lôi điện, nuốt chửng huyết khí của hắn. Dù hắn giãy giụa thế nào, cũng bị tàn phá, suy yếu dần.
"Không được!!" Lữ Vạn Xương kinh hồn hô to, mặt mày dữ tợn. Cùng lúc đó, hai vị cường giả Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên bạo khởi, lao thẳng về phía Lữ Vạn Xương!
"Bất Tử Tà Vương, ngươi chết không yên lành!!"
Những người vây quanh bên ngoài không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cảm nhận được năng lượng chiến đấu đến từ Thiên Vũ Cảnh. Họ vội vã chạy trốn tứ tán, không dám nhìn lung tung, sợ bị vạ lây.
Hoang Lôi Thiên Lôi Chủ và Lữ Vạn Xương đều là những nhân vật có tiếng tăm tại Đông Hoàng Thiên Đình, nhưng cảnh giới thay đối, thân thể biến đổi, khiến thực lực của họ không còn như trước. Những cổ nhân của Bất Tử Môn vốn đã cường hãn, lại trải qua ba tháng điều dưỡng, đã thích nghỉ với cơ thể hiện tại, nên cuộc tấn công vào Lôi Chủ và Lữ Vạn Xương hoàn toàn là sự nghiền ép.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Lôi Chủ và Lữ Vạn Xương đều trọng thương hôn mê, bị phong ấn thực lực.
"Phương Minh! Tìm cho ta Quang Minh thiên sứ, phải bắt sống! Mặc Lân, tìm Tần Mệnh, nói chúng ta đang giữ tất cả mọi người của Hoang Lôi Thiên!" Bất Tử Tà Vương phân phó hai vị bộ tướng Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên. Hắn lại phân phó gã Thiên Vũ Cảnh tứ trọng thiên đã vây giết Lôi Chủ: "Dương Nặc, dẫn người lùng bắt Vạn Tuế Sơn, bắt giữ tất cả mọi người của Hoang Lôi Thiên cho ta! Nếu để sót một ai, ta sẽ hỏi tội ngươi!"
Tần Mệnh dẫn theo mọi người của Khai Thiên Thánh Điện rời khỏi núi xương, chạy về phía biên giới Tây Nam, nơi giáp ranh với Thất Nhạc Cấm Đảo.
"Nơi này là biên giới Vạn Tuế Sơn." Kim Thánh Quân và những người khác nhìn lên lớp sương mù vặn vẹo phía trước, rung động sâu sắc. Chính bình chướng này đã bao phủ toàn bộ Vạn Tuế Sơn, Tuyên Cổ Vĩnh Tồn! Nó ngăn cách Thời Không Trường Hà, giam cầm cả ngọn núi lớn, nhưng lại hòa hợp với thời không, vượt qua vạn cổ, kéo dài không tiêu tan!
"Xuyên qua là có thể về nhà, các ngươi tin ta không?” Tần Mệnh cười hỏi Kim Thánh Quân.
"Đơn giản vậy thôi sao?" Kim Thánh Quân và những người khác nghi ngờ nhìn Tần Mệnh, vẻ mặt ngưng trọng.
"Chỉ đùa một chút thôi, đừng nghiêm túc vậy. Ta ra ngoài một chuyến, sẽ quay lại ngay."
"Đợi một chút! Ngươi muốn đi đâu? Có phải ngươi định rời khỏi Vạn Tuế Sơn?" Kim Văn Thanh lập tức khẩn trương, nhìn Tần Mệnh với ánh mắt sắc bén.
"Sẽ quay lại ngay."
“Ngươi gọi rời khỏi Vạn Tuế Sơn là ra ngoài một chuyến?? " Kim Thánh Quân cũng khó giữ được bình tĩnh. Cây cỏ cứu mạng của họ hiện tại chính là Tần Mệnh, mà Tần Mệnh không hề đề cập đến cách rời đi cụ thể, giờ lại còn muốn rời khỏi Vạn Tuế Sơn. Hắn có ý gì, định bỏ trốn một mình sao?
"Đừng nhạy cảm vậy, bên ngoài thực ra còn có một mảnh lục địa, ta vào xem họ có nguyện ý thu nhận các ngươi không."
"Thật chứ?" Không chỉ Kim Thánh Quân và Kim Văn Thanh nghi ngờ, tất cả những người phía sau đều nghi ngờ. Bên ngoài còn có đất liền sao? Vạn Tuế Sơn chỉ có hai bộ phận thôi mà, lừa ai chứ! Không phải họ không tin Tần Mệnh, mà là Tần Mệnh nổi tiếng là kẻ hung ác, vốn không phải là người tốt lành gì!
"Không tin ta, các ngươi có thể hỏi bé heo."
Ai là bé heo của ngươi! Ô Kim Bảo Trư trợn trắng mắt, ta thế nào cũng là một con hung thú!
Tần Mệnh trấn an đám người, nắm chặt Không Gian Tỉnh Thạch, định xông ra lớp sương mù.
"Đợi một chút!" Ô Kim Bảo Trư đột nhiên gọi hắn lại.
"Sao vậy?"
"Ngươi cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, nhỡ đâu cấm đảo đã bay đi, hoặc bị cô nương kia chuyển đi, ngươi cứ thế xông vào, có thể sẽ rơi vào Thời Không Trường Hà." Ô Kim Bảo Trư vô cùng nghiêm túc nhắc nhở Tần Mệnh.
Sắc mặt Tần Mệnh hơi đổi, đúng vậy, Táng Hoa đâu phải loại lương thiện gì. Cô ta có thể đang chống lại thời không mê vụ, giãy dụa khỏi sự trói buộc của Vạn Tuế Sơn, nhỡ đâu cô ta làm được thật?
"Hay là ném vài người qua thử xem?" Ô Kim Bảo Trư vừa mới mở miệng, mọi người phía sau đồng loạt lùi lại hai bước, nhìn Bảo Trư với ánh mắt cảnh giác, phẫn nộ, hận không thể xông lên đánh nó một trận. Sao ngươi không tự đi thử đi?
Tần Mệnh mặt mày ngưng trọng nhìn lớp sương mù vặn vẹo phía trước, trong lòng có chút bồn chồn. Nhỡ đâu thật sự bị Bảo Trư nói trúng, thì có thể hắn sẽ không bao giờ quay lại được."Ai muốn cùng ta vào xem?"
Tất cả mọi người im lặng, đây không phải lúc cậy mạnh, ai cũng không muốn trở thành một đống xương khô.
Tần Mệnh chần chừ liên tục, nắm Không Gian Tinh Thạch lao về phía lớp sương mù, đề phòng bất trắc, để Bạch Hổ ở lại bên ngoài.