Tần Mệnh và đồng bợn vội vã thoát khỏi thời không bí động, lòng vẫn còn kinh hãi. May mà không tùy tiện xông lên phía trước, nếu không có lẽ chẳng còn cơ hội trốn thoát.
"Đồng hồ cát tượng trưng cho thời gian, tinh lưỡi đao tượng trưng cho không gian, vậy quyền trượng tượng trưng cho cái gì?" Dương Đỉnh Phong nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, vừa mạo hiểm vừa kích thích. Thời gian đảo ngược? Thời gian thật sự có thể đảo ngược!
Tần Mệnh sắc mặt ngưng trọng, nhìn xuống Cốt Hải mênh mông bên dưới: "Tiếp tục lần theo Thời Không Tuyến, chúng ta quay lại thôi!"
"Hay là nên đợi thêm mấy ngày?" Đỗ Toa không kích động như Dương Đỉnh Phong. Hai tượng đá đã thức tỉnh, giờ quay lại chẳng phải tự chui đầu vào rọ?
"Lần theo Thời Không Tuyến mất mấy ngày lận, không cần chờ, tiếp tục tìm!" Tần Mệnh vỗ cánh, lao về phía sâu trong Cốt Hải.
"Nương tử xin!" Dương Đỉnh Phong vừa giơ tay ra, Đỗ Toa đã tặng ngay một cú đấm. "Bành" một tiếng nổ, như hai ngọn núi lớn va vào nhau, âm thanh chói tai, Dương Định Phong bay ngang ra ngoài.
Đỗ Toa lắc lắc nắm đấm, cuối cùng cũng trút được cơn giận.
"Ta thích nhất cái sức này của nàng!" Dương Đỉnh Phong bò ra từ đống xương, lắc lắc cái cổ suýt chút nữa gãy, hài lòng gật gù. Mấy ả nũng nịu chỉ để nói chuyện yêu đương, loại nương môn này mới thích hợp rước về làm phu nhân, sinh con ra mới cường tráng oai hùng.
Trong thời không bí động, Ô Cương Linh đứng im tại chỗ, toàn thân nổi lên những luồng sáng kỳ dị, hình dáng cũng biến đổi, hóa thành một cột đá Ô Cương. Lưu quang trên người hắn hòa vào nham thạch trên mặt đất, tạo thành cộng hưởng mạnh mẽ, gần như hòa làm một thể.
Hắn cố gắng che giấu khí tức, hy vọng tượng đá chỉ cảm nhận vật thể thông qua năng lượng, như vậy hắn coi như ẩn thân.
Nhưng... Hai pho tượng không hề khôi phục lại bình tĩnh như hắn tưởng tượng. Đôi mắt đá tuyệt đẹp lại nhìn về phía hắn, Thánh Khí trong tay tỏa ra từng đợt ánh sáng mờ ảo. Ánh sáng mờ ảo ngưng tụ lại không tan, như dải lựa mềm mại lặng lẽ phiêu đãng, chỉ lát sau đã tràn ngập cả thời không bí động.
Ô Cương Linh phong bế linh lực, hóa thân thành một khối nham thạch trơ trọi, bất động, mặc cho ánh sáng mờ ảo của thời gian và không gian bay qua bên cạnh, thậm chí quét qua thân thể.
Khô lâu lão nhị như rơi vào vòng tuần hoàn vô tận, hết lần này đến lần khác tiến gần Nữ tượng, hết lần này đến lần khác hiếu kỳ ngẩng đầu, rồi lại hết lần này đến lần khác lùi lại ngoài hai trăm thước. Nó hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ lặp đi lặp lại, bồi hồi trong vòng xoáy thời gian.
Rất lâu sau, hai đạo ánh sáng mờ ảo giao thoa, bắn về phía khô lâu lão nhị, hất nó ra khỏi vòng xoáy thời gian. Lực lượng kia nhìn như vô cùng mềm mại, nhưng trong phút chốc đã nghiền nát nó, biến thành hơn ngàn mảnh xương, vương vãi xuống khu rừng pha lê. Đến cả xương đầu cũng bị chấn động đến rạn nứt, hắc khí bên trong lay động vài lần rồi tắt ngấm.
Ô Cương Linh hơi biến sắc mặt, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, vẻ mặt giãy giụa. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn đưa ra một quyết định táo bạo, biến lại nguyên dạng, cung kính hành lễ với hai tượng đá ở phía xa: "Hai vị Thánh Linh, chúng ta vô ý mạo phạm, càng không có ý chiếm đoạt Thánh Vật của các ngài, chúng ta chỉ muốn tìm Thời Không Tinh Thạch để thoát khỏi Vạn Tuế Sơn!"
Tượng đá không phản ứng gì, đồng hồ cát, quyền trượng, tỉnh lưỡi đao vẫn khuếch tán ánh sáng mờ ảo, như đải lụa màu phiêu tán trong bí động. Bên trong, hàng chục luồng sáng chậm rãi xen lẫn, hóa thành một bàn tay lớn bằng ánh sáng tuyệt đẹp, đẩy Ô Cương Linh trở lại.
Tim Ô Cương Linh nhảy lên đến tận cổ họng. Ở trong thời không bí động này, trước bàn tay đang đẩy tới, hắn hoàn toàn không có cơ hội trốn tránh.
Tử vong, đột ngột ở ngay trước mắt, chậm rãi tiến đến!
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ!
Ô Cương Linh vốn trầm ổn tỉnh táo, giờ phút này lại run rẩy nhẹ.
Đúng lúc này, một sự việc đáng sợ hơn xảy ra. Những tinh thể khổng lồ xung quanh Ô Cương Linh phát ra tiếng răng rắc. Đáy mắt của rất nhiều thủ hộ thứ lặng lẽ lóe lên ánh đỏ quỷ đị, ánh sáng mờ ảo tràn vào bên trong, rót vào cơ thể chúng, ban cho chúng sức mạnh cường đại, đồng thời đánh thức chúng.
Làm sao bây giờ? Ô Cương Linh bỗng nhiên cúi đầu, quát lớn: "Các ngươi là tù linh!"
Tiếng gào thét đột ngột, mang theo sự tan nát cõi lòng, mang theo cả sự run rẩy và mạo hiểm. Rõ ràng là Ô Cương Linh đang liều chết đánh cược trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. Không có sóng to gió lớn, nhưng lại tràn ngập sự đánh cược giữa Sinh và Tử.
Tù linh!
Tù linh!
Tù linh!
Thanh âm lạnh lẽo lại phảng phất vô cùng khàn giọng, vang vọng mãi trong thời không bí động trống trải, hết lần này đến lần khác đánh thẳng vào tâm hồn Ô Cương Linh, cũng không ngừng vọng lại giữa hai pho tượng Thánh Linh.
Thủ hộ thú vẫn đang thức tỉnh. Chúng không ngừng thôn nạp ánh sáng mờ ảo, chậm chạp nhưng mạnh mẽ vặn vẹo thân thể cứng rắn. Vô số vết nứt 'nở rộ' trên những tinh thể khổng lồ. Thậm chí, bên trong một vài tinh thể đã vang lên tiếng gầm gừ hùng hồn bá liệt của thủ hộ thú. Chúng dường như đã ngửi thấy khí tức của Ô Cương Linh, cảm nhận được sự tồn tại của hắn. Chúng muốn thoát khỏi trói buộc, muốn bảo vệ Thánh Tượng, muốn nghiền nát kẻ xâm nhập!
Bàn tay lớn bằng ánh sáng mờ ảo đã đẩy đến trước mặt Ô Cương Linh. Chúng đẹp đẽ, lộng lẫy, lại thần bí và phiêu diêu.
Ô Cương Linh nhắm chặt mắt, căng thẳng thân thể, chờ đợi sự phán xét của vận mệnh.
Tử vong... ở ngay trước mắt...
Ta muốn... chết?
Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc, cũng có thể là một khoảng thời gian dài dằng dặc.
Nhưng ngay khi bàn tay sắp chạm vào Ô Cương Linh, nó lại mềm mại phiêu diêu, hóa thành ánh sáng mờ ảo, phiêu đãng qua bên cạnh hắn. Ngay cả những thủ hộ thú sắp giãy giụa thoát ra cũng chậm rãi cứng ngắc, 'đông kết' trong tinh thể. Tất cả ánh sáng mờ ảo dần dần phiêu tán, hóa thành những đốm sáng lấm tấm, tung bay rơi xuống mặt đất, chiếu xuống những tinh thể.
Phảng phất tất cả, đều khôi phục lại sự yên tĩnh phiêu diêu. Hư ảo, không chân thực, như một giấc mộng.
Ô Cương Linh cứng ngắc hồi lâu, chậm rãi ngẩng đầu, run rẩy nhìn về phía xa.
Hai tượng đá hai bên bờ Thời Không Trường Hà đã khôi phục lại vẻ bình thường, nhưng ánh mắt lại mở to, yên tĩnh nhìn về phía Ô Cương Linh. Đôi mắt ấy quá đẹp, như những vì sao sáng chói, lóe ra ánh sáng thần bí lộng lẫy, phảng phất nhìn thấu lịch sử, đoán trước tương lai, nhìn thấy sinh tử và vạn vật biến thiên. Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến sự nguy hiểm của chúng, lại đủ khiến người ta kinh sợ.
Trái tim Ô Cương Linh đã treo trên cổ họng giờ mới trùng điệp rơi xuống. Hắn không biết vì sao vừa rồi lại thốt ra hai chữ kia, là phản ứng khiếp sợ trước cái chết, càng là gắt gao nắm lấy cọng rơm cứu mạng. Bởi vì đó chính là một vấn đề mà hắn đã phỏng đoán từ lâu, cũng là suy đoán sau khi nhìn thấy tượng đá. Từ khi tượng đá thức tỉnh đến khi mở mắt, từ việc đẩy lui khô lâu đến việc phóng thích ánh sáng mờ ảo, dường như đều xác minh một sự thật: chúng có trí tuệ, thậm chí có thể có Linh Hồn!
Nếu bọn chúng cường đại như vậy, vì sao không thể di động? Như việc bọn chúng bị chuyển lên Hắc Giao chiến thuyền, rồi Vạn Tuế Sơn ở phía sau oanh oanh liệt liệt đuổi theo, hết lần này đến lần khác xông ra Thời Không Trường Hà, giáng lâm đến đại dương mênh mông thời đại Thiên Đình, vì sao bọn chúng không tự bay trở về?
Rốt cuộc là Hắc Giao chiến thuyền đang chạy trốn? Hay là bọn chúng muốn trốn thoát?
Hoặc là bọn chúng căn bản không thể tự do đi chuyển!
Bọn chúng có Linh Hồn, nhưng lại bị phong ấn trong tượng đá, vĩnh viễn. Dù nắm trong tay sức mạnh thời không kinh khủng, lại bị cố định ở bờ Thời Không Trường Hà, vĩnh viễn không thể động đậy. Thậm chí rời khỏi nơi này, thực lực của bọn chúng cũng có thể suy yếu.
Ý thức thể Tần Mệnh trước đó đã thảo luận với Ô Cương Linh về chuyện của Đường Long, cũng gợi ra các loại suy đoán của Ô Cương Linh. Vì sao Đường Long có thể mang đi tượng đá? Tuyệt đối không phải tự hắn làm được, như Tần Mệnh suy đoán Đường Long có bí thuật gì đó để biến mình thành thi thể, Ô Cương Linh lúc đó cũng đồng ý. Nhưng nhìn phản ứng hiện tại của tượng đá, bọn chúng có ý thức, bọn chúng có thể phản kháng, đến khô lâu cũng không thể di chuyển chúng đi, huống chi là một người sống biến thành thi thể.
Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, Ô Cương Linh mạo hiểm suy đoán ra hai khả năng.
Một là tượng đá hy vọng thoát khỏi Vạn Tuế Sơn. Bọn chúng trấn thủ Thời Không Trường Hà quá nhiều năm tháng, không chỉ là trăm năm ngàn năm đơn giản, rất có thể là vạn năm ức vạn năm. Bọn chúng cô độc đứng ở bờ sông, như những ngọn hải đăng cô độc, lạnh lùng và chán ghét. Cuối cùng có người tìm tới nơi này, bọn chúng ngầm thừa nhận vụ 'trộm cướp' kia. Nhưng việc Vạn Tuế Sơn đuổi theo khiến chúng ý thức được cuộc đào vong này không thực tế, cuối cùng thỏa hiệp, biến Đường Long thành thi cốt. Hai là, sau khi Đường Long đi vào đã hứa hẹn gì đó với hai tượng đá, muốn thay bọn họ, thay thế bọn chúng, trấn thủ Thời Không Trường Hà, để bọn chúng có thể giải thoát, một lần nữa luân hồi. Thậm chí Đường Long có thể là người mà bọn chúng đã chọn trong Thời Không Trường Hà. Kết quả, Đường Long phát hiện bí mật nào đó mà làm trái lời hứa, lấy được Thánh Khí, dời đi tượng đá, muốn thoát khỏi Vạn Tuế Sơn.
Ô Cương Linh trong nháy mắt đó nảy ra rất nhiều ý nghĩ, dù đều là suy đoán vô căn cứ, nhưng có một vài điều có thể đúng: bọn chúng có Linh Hồn, nhưng vẫn bị phong ấn trong tượng đái Không trốn thoát được, vĩnh viễn im lặng, trấn thủ thời không. Nhìn hết thế sự biến thiên, có được thần lực vô thượng, nhưng vĩnh viễn chỉ là cô độc đứng ở bờ sông.