Mục Thương vốn tính cách lãnh ngạo, lại cường thế, không phải kiểu người thích xã giao lấy lòng, khách khí qua loa vài câu liền đi thẳng vào vấn đề: "Ta có chuyện muốn thỉnh giáo điện hạ."
"Thỉnh giáo thì quá lời, tiền bối cứ gọi ta Tần Mệnh là được."
"Nghe nói ngươi từng tiến vào Vạn Tuế Sơn?"
"Chuyện từ rất nhiều năm trước, khi đó vẫn còn ở Cổ Hải."
"Có thể giới thiệu cho chúng ta tình hình ở đó được không?"
"Vô tận năm tháng chồng chất nên một ngọn núi xương, biển xương, một màu trắng xóa trải đài hơn nghìn đặm. Tro cốt bay lả tả trên trời, khắp nơi oán linh cô hồn, là một vùng đất chết."
"Điện hạ đã vào bằng cách nào?"
"Cũng chỉ là một tai nạn bất ngờ bị cuốn vào. Nơi đó thời không hỗn loạn, bất cứ ai rơi vào đều phải chịu sự xâm nhập của tuế nguyệt. Có người già đi nhanh chóng, mất đi mấy chục năm tuổi thọ, có người trẻ lại, từ tráng niên biến thành thanh niên, thậm chí trẻ con, cảnh giới cũng theo đó biến mất. Thậm chí có người vừa rơi vào Vạn Tuế Sơn đã hóa thành bạch cốt hoặc tro tàn."
Đám người Ma Thiên Đạo hít vào một ngụm khí lạnh. Thời không rối loạn? Trẻ lại đồng nghĩa với mất cảnh giới, già đi thì mất tuổi thọ, dù là trường hợp nào cũng đều là ác mộng. Nghiêm trọng hơn còn có thể biến thành tro cốt?! Bọn họ vô thức nhìn về phía vết nứt sâu thẳm trên bầu trời, trong mắt hiện rõ sự kinh hãi.
Sắc mặt Mục Thương ngưng trọng: "Xin hỏi điện hạ, lúc đó ngươi đã dùng cách gì để thoát ra?"
Tần Mệnh nhìn Mục Thương, rồi nhìn những người Ma Thiên Đạo phía sau: "Các ngươi muốn vào Vạn Tuế Sơn?”
"Người của chúng ta bị cuốn vào Vạn Tuế Sơn, bên trong có Ma Tôn tương lai của Ma Thiên Đạo, Úy Thiên Lang!"
Tần Mệnh giật mình, trách không được. Hắn chỉ nghe nói Vạn Tuế Sơn giáng xuống đã cuốn đi một số người, không ngờ lại là người của Ma Thiên Đạo. "Thật đáng tiếc. Tình huống của ta lúc đó khá đặc biệt, có thể trốn thoát được cũng là may mắn. Úy Thiên Lang bọn họ có lẽ..."
"Xin cho chúng ta biết biện pháp! Mục Thương xin ghi nhớ đại ân!" Mục Thương lùi lại hai bước, ôm quyền thật sâu, cúi đầu hành lễ với Tần Mệnh.
"Mục Thương tiền bối không cần phải vậy. Ta không hề cố ý phóng đại, chuyện năm đó thật sự có nguyên nhân." Tần Mệnh nói sơ qua về tình hình Hắc Giao chiến thuyền và Vạn Tuế Sơn, hơi giấu diếm một vài bí mật, còn lại đều kể hết.
Muốn thoát khỏi Vạn Tuế Sơn, chỉ có thể đuổi theo Thời Không Tuyến thần bí, tìm kiếm mật động thời không chôn sâu, sau đó tìm cách lấy được Thời Không Tỉnh Thạch, dùng Thời Không Tỉnh Thạch bảo vệ một chiếc chiến thuyền, rồi rời khỏi Vạn Tuế Sơn. Thế nhưng trong mật động thời không lại có thủ hộ thú cường đại, muốn lén lấy đi gần như không thể, khi đó hắn có Tử Linh chỉ vật giúp đỡ. Sau đó là vấn đề chiến thuyền, gần như không có cách giải quyết.
Năm đó Tần Mệnh thật sự là đủ loại cơ duyên trùng hợp mới thành công thoát khỏi Vạn Tuế Sơn. Những cơ duyên này, Tần Mệnh không cho rằng sẽ xảy ra với Úy Thiên Lang.
"Thời Không Tuyến... Thời Không Tinh Thạch..." Mục Thương lẩm bẩm.
"Tiền bối, ta nói những điều này cũng vô ích thôi. Úy Thiên Lang đã vào Vạn Tuế Sơn, có tìm được Thời Không Tuyến hay không là một chuyện, dù tìm được cũng chưa chắc đã tìm được mật động thời không, càng không biết làm thế nào để trốn thoát."
Mục Thương không nói gì thêm, mà nhìn về phía vết nứt thời không to lớn phía xa.
Tần Mệnh đường như đoán được ý định của Mục Thương: "Ta có một câu có lẽ không nên. nói lúc này, nhưng... Vết nứt kia có lẽ không phải thông đạo dẫn đến Vạn Tuế Sơn. Ta hiểu tâm trạng muốn cứu người của các ngươi, nhưng vết nứt kia không vào được đâu."
"Đa tạ điện hạ thông báo." Mục Thương âm thầm quyết định, mặc kệ nơi đó có phải Vạn Tuế Sơn hay không, mặc kệ tình hình bên trong Vạn Tuế Sơn thế nào, hắn đều muốn thử một lần. Dù có thể vào rồi không ra được, nhưng ít nhất hắn biết một phương pháp rời đi khả nghi.
Tần Mệnh đánh giá Mục Thương, trong lòng có chút bội phục. Dù chỉ là cứu một đám người có lẽ đã chết, lại còn liên lụy đến tính mạng của những người khác, có vẻ không đáng, nhưng nếu đổi lại là hắn, nếu Đồng Ngôn và những người khác rơi vào, hắn cũng sẽ dứt khoát đi cứu, dù chỉ có một phần vạn cơ hội.
Xem ra người Ma Thiên Đạo này vẫn rất trọng nghĩa khí, đáng kính nể.
Một nữ nhân Ma Thiên Đạo bỗng nhiên nói: "Tần công tử, có thể xin ngài dẫn bọn ta vào Vạn Tuế Sơn một chuyến được không!"
Tần Mệnh cười nhạt: "Lần đầu gặp mặt, nói vậy có phải hơi quá đáng rồi không?”
Nữ nhân mắt phượng dài nhỏ, đuôi mắt hơi cong lên, trong mắt mang theo vẻ hung ác và tức giận, môi đỏ mím chặt, lạnh lùng và cao ngạo, có lẽ nàng đang rất nóng lòng, vì Úy Thiên Lang là người của nàng. "Ma Thiên Đạo chúng ta có thể đưa ra điều kiện! Nữ nhân bên cạnh ngươi hẳn là người của Hoang Lôi Thiên thuộc Đông Hoàng Thiên Đình. Nếu ta không đoán sai, Lôi Chủ của Hoang Lôi Thiên đang truy sát các ngươi. Nếu ngươi đồng ý dẫn bọn ta vào Vạn Tuế Sơn, Ma Thiên Đạo có thể giúp một tay tiêu diệt Lôi Chủ!"
Mục Thương không cắt ngang lời nữ nhân, cũng đang nhìn Tần Mệnh. Nếu bọn họ tự mình vào Vạn Tuế Sơn cứu người, tỷ lệ thành công may ra được một phần vạn, nhưng nếu có Tần Mệnh dẫn đường, có lẽ có thể có một nửa cơ hội, dù sao hắn đã từng trốn thoát ra ngoài một lần.
Giết Lôi Chủ? Tần Mệnh thật sự có chút động lòng. Không có Lôi Chủ uy hiếp, Vương Hầu có lẽ sẽ an tâm tu luyện được một thời gian dài. Nhưng Vạn Tuế Sơn là nơi một khi đã vào thì không muốn vào lần thứ hai, hơn nữa vết nứt kia rất có thể không phải Vạn Tuế Sơn, mà là một nơi thời không lạc lối nào đó. Hơn nữa, hắn không hiểu rõ về Ma Thiên Đạo, giết Lôi Chủ thì nói dễ, nhưng làm có lẽ phải để lão tổ của bọn họ trả giá bằng cả tính mạng, bọn họ thật sự sẽ làm vậy sao? Thật sự chưa chắc. "Thật xin lỗi, ta không thể giúp được."
Nữ nhân thất vọng, không có Tần Mệnh dẫn đường, khả năng cứu được Úy Thiên Lang gần như bằng không. Trong lòng nàng thậm chí đột nhiên nảy ra một ý định, bắt cóc Tần Mệnh rồi xông vào Vạn Tuế Sơn. Đến lúc đó Tần Mệnh chắc chắn sẽ tìm cách thoát ra, các nàng chỉ cần đi theo là được. Nhưng nghĩ đến danh tiếng của Tần Mệnh, ý định này vừa xuất hiện đã bị nàng dập tắt. Nếu thật sự bắt cóc Tần Mệnh, Thiên Vương Điện và Thiên Dực Tộc chắc chắn sẽ liều mạng với Ma Thiên Đạo, hơn nữa tiến vào Vạn Tuế Sơn, cảnh giới và tuổi tác của tất cả mọi người đều sẽ bị ảnh hưởng biến đổi, vạn nhất Tần Mệnh mạnh hơn bọn họ, chắc chắn sẽ tìm cách giết hết bọn họ, rồi một mình trốn thoát.
Mục Thương nói: "Là chúng ta đường đột, xin điện hạ hãy giới thiệu thêm về tình hình Vạn Tuế Sơn."
Tần Mệnh không quen Ma Thiên Đạo, nhưng lại rất thưởng thức tính cách của bọn họ, chi tiết giới thiệu tình hình Vạn Tuế Sơn, cũng như những điều cần chú ý.
Bọn họ trò chuyện trên không, phía dưới đám Tán Tu và Hải Thú lại bắt đầu hiểu lầm. Tần Mệnh lại thông đồng với Ma Thiên Đạo, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, người bình thường khó mà chịu được đám Ma Nhân kia. Bọn họ đang nói chuyện gì vậy, có phải đang bàn chuyện hợp tác không?
Quang Minh Thiên Sứ Đái Na cũng lo lắng về điều này. Quang Minh Thánh Địa luôn đối đầu với Ma Thiên Đạo, dù lo ngại đến vị thế của Nhân Tộc tại Thương Huyền Thiên Đình, hai bên vẫn chưa từng có chiến tranh lớn, nhưng chưa từng ngừng việc ngấm ngầm chèn ép lẫn nhau. Nếu Ma Thiên Đạo liên kết với Tần Mệnh, kẻ buôn chiến tranh kia, đối với Quang Minh Thánh Địa chắc chắn không phải là điềm lành.
Khi Tần Mệnh đang giới thiệu về Vạn Tuế Sơn, khóe mắt vô tình phát hiện một bóng dáng quen thuộc. Với cảnh giới Thiên Vũ Cảnh nhị trọng thiên hiện tại của hắn, dù cách xa vạn mét, hắn vẫn có thể thấy rõ diện mạo một người. Là hắn? Sao hắn lại ở Thương Huyền Thiên Đình, chẳng lẽ...