Dương Định Phong nhìn Ô Kim Bảo Trư, ánh mắt tràn đầy khinh miệt: "Trước khi đến cái chỗ chết tiệt này, ta từng chém chết một con Bảo Trư, nói không chừng tổ tông ngươi đấy."
"Ngươi mở miệng ngậm miệng tổ tông, hôm nay lão tử bày án tế điện ngươi! Vạn năm trước thì sao? Thần khí thì sao? Ở thời đại chúng ta, ngươi sớm đã thành đống xương tàn. Ta cho ngươi biết, heo gia ta nếm không ít kẻ họ Dương, nói không chừng có cả con cháu ngươi!"
"Ồ, khẩu khí ghê đấy! Trước khi đến cái địa phương quỷ quái này ta giết một con rồi, giờ giết thêm một con cũng chẳng sao. Đợi ta rời khỏi Vạn Tuế Sơn, trở lại vạn năm trước, nửa đời sau ta chỉ làm mỗi việc mổ heo!" Dương Đỉnh Phong bỗng nhiên giương Tử Kim Chiến Kích, chỉ thẳng phía trước, một cỗ chiến ý cuồng bạo cuồn cuộn, nhấc lên tro cốt như sóng to gió lớn. Khí thế hắn đại biến, hệt như một con mãnh thú thời hoang cổ đang gầm thét, đến cả đôi mắt cũng biến thành huyết hồng, sát khí rung động cả Cốt Hải.
"Chúng ta không thù không oán, không cần vì mấy câu mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Lùi một bước, được không?" Tần Mệnh ngăn Ô Kim Bảo Trư lại. Người này khí thế ngút trời, chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Ô Kim Bảo Trư nén giận, không so đo với hắn, nhưng vẫn không nhịn được hừ lạnh: "Thần khí cái gì? Vạn năm trước linh lực nồng đậm, trưởng thành đến Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên dễ như bỡn. Trư gia ta mà trở lại vạn năm trước, tùy tiện cũng làm được cái Hoàng Vũ mà chơi."
"Hoàng Vũ? Chơi đùa?" Dương Định Phong sắc mặt lạnh tanh: "Tiểu tử, bình thường ngươi chăn heo thế nào? Không cho ăn cám, chỉ đổ nước thôi à?"
Ô Kim Bảo Trư giận dữ: "Lão tử gọi là thủy linh! Không phục thì đến cắn ta!"
"Xin lỗi, không ăn..."
"Rống!" Ô Kim Bảo Trư nổi giận gầm thét, miệng đầy răng nanh, hai mắt đỏ ngầu, dữ tợn đến kinh khủng. Nó bước lên hai bước, đất rung núi chuyển, hắc khí sôi trào hóa thành một con quái vật to lớn hung hãn, ngửa mặt lên trời thét dài, âm thanh vang vọng Cốt Hải.
Tần Mệnh bất đắc dĩ: "Hay là hai người ra kia đánh một trận đi?"
Bạch Hổ cũng lùi sang một bên, ra hiệu Ô Kim Bảo Trư cứ việc xông lên.
Ô Kim Bảo Trư tích súc khí thế một hồi lâu, bỗng nhiên xìu xuống: "Thôi, cảnh giới kém một trọng, đánh không lại! Hừ, Trư gia ta dạo này thân thể không khỏe, không chấp nhặt với ngươi."
"Hừ! Ngươi, ngươi, còn cả con heo kia, cút hết cho ta! Mảnh cốt sơn này tổ tông ta chiếm!" Dương Đỉnh Phong khinh thường khi dễ kẻ yếu hơn mình, càng chẳng thèm chém giết với một con lợn. Nếu không, hắn đã sớm vác Chiến Kích xông lên, hơi đâu mà phí lời với bọn chúng.
"Ta lấy một cục xương là được." Tần Mệnh cũng không muốn so đo với hắn, lấy được Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc mới là mục tiêu.
"Khối nào?"
"Ngươi đang dẫm lên đấy."
Dương Đỉnh Phong nhìn Tần Mệnh, rồi nhìn xuống chân: "Tiểu tử, ngươi nghe nói đến Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc chưa?"
Tần Mệnh kinh ngạc, người này chẳng lẽ cũng đang tìm Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc?
"Ồ! Thật trùng hợp, hóa ra các ngươi cũng đến vì Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc này." Dương Đỉnh Phong lần nữa đánh giá Tần Mệnh. Ở Vạn Tuế Sơn mà biết đến loại vật này không nhiều, hắn hỏi thăm bao nhiêu người thời đại này, chẳng ai biết nó là cái gì, chỉ có người thời đại của hắn mới ráo riết tìm kiếm. Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc trộn với Sinh Mệnh Chi Thủy có thể sinh ra tác dụng liệu bổ thọ nguyên thần kỳ, tuổi càng cao, cảnh giới càng cao thì càng hữu dụng. Nếu thể chất trở lại thời niên thiếu, không chỉ đơn thuần tìm lại thọ nguyên, mà còn tỏa sáng tu luyện "xuân thứ hai", trở lại tuổi tu luyện tốt nhất, kẻ bị kẹt ở một bình cảnh nào đó biết đâu lại thuận lợi đột phá.
"Vật vô chủ, ai đến trước được trước." Dương Đỉnh Phong giẫm lên đống hài cốt dưới chân. Hắn đã tìm được hai nơi Sinh Mệnh Linh Tuyền, chín khóm Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc, đây đúng lúc là khóm thứ mười! Tuy không phải trân phẩm gì, nhưng đủ để hắn sống thêm mấy trăm năm.
“Nếu là vật vô chủ, vậy người gặp có phần."
"Các ngươi đánh thắng ta?"
"Đánh không lại."
"Vậy còn lắm lời làm gì!" Dương Đỉnh Phong liếc xéo Ô Kim Bảo Trư cảnh giới cao nhất, cảnh cáo nó một chút, rồi vung Chiến Kích xuống đống cốt dưới chân, thoạt nhìn cuồng liệt, nhưng thực chất nắm chắc cường độ. Tiếng ầm ầm vang lên, nổ ra một cái hố sâu ba mươi mét, dễ dàng đào ra một khóm Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc, chưa kịp để Tần Mệnh nhìn rõ hình dáng đã bị hắn thu vào Không Gian Giới Chỉ.
Tần Mệnh có chút tiếc nuối, tùy tiện một mẩu nhỏ cũng có thể tăng số năm thọ nguyên, bù đắp được cả linh đan. Nhưng Dương Đỉnh Phong có cảnh giới Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, nếu đánh nhau thật, có khi bọn họ một hiệp cũng không đỡ nổi. "Người vạn năm trước như các ngươi sao lại bị cuốn đến đây? Có phải ở chỗ các ngươi xuất hiện vết nứt không gian nào không?"
"Ai rảnh mà đâm đầu vào vết nứt ấy! Tổ tông ta bị Vạn Tuế Sơn đụng choáng, lôi vào." Dương Đỉnh Phong nhớ lại cảnh tượng lúc đó mà bực bội. Đang cùng hai mỹ nhân vuốt ve an ủi, chỉ thiếu mỗi cái rùng mình cuối cùng thì Vạn Tuế Sơn ầm ầm giáng xuống, một mảnh sương mù che phủ, hắn hôn mê, khi tỉnh dậy đã ở cái Vạn Tuế Sơn toàn bạch cốt này, tuổi tác còn già thêm hai mươi năm. Cũng may điều trị lại được, trẻ ra không ít.
"Nhóm người vạn năm trước đến đây, đều cùng một thời đại, hay có sai lệch?"
"Tiểu tử này hỏi nhiều thế!" Dương Đỉnh Phong quay người định rời đi, chẳng rảnh mà phí lời với thằng nhãi ranh vạn năm sau. Hắn phải tranh thủ thời gian tìm thêm Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc, nếu không chẳng mấy chốc bị đào sạch mất. Bỗng nhiên, Dương Đỉnh Phong dừng lại, quay đầu nhìn Tần Mệnh: "Tiểu tử, trong tay ngươi có Ngọc Cốt Huyết Viêm Trúc?"
"Định cậy là tổ tông mà cướp đồ hậu bối à? Còn có liêm sỉ không đấy!" Tần Mệnh lập tức cảnh giác, sẵn sàng rút lui.
"Ngươi có mấy khóm? Cho ta hai khóm, ta nói hết những gì ngươi muốn biết."
"Không cần. Cáo từ. Nhìn bộ dạng ngươi, vạn năm trước chắc cũng chẳng phải nhân vật gì to tát, hỏi cũng vô ích."
"Vô tri! Tập hợp tất cả người vạn năm trước ở Vạn Tuế Sơn này lại, nếu có một người không nhận ra ta, Dương Đỉnh Phong này, ta từ nay về sau mặc ngươi sai bảo, chăn heo cho ngươi cũng được!" Dương Đỉnh Phong hừ lạnh.
"Đại gia ngươi..." Ô Kim Bảo Trư suýt bạo tẩu, chưa từng ai dám nhục nhã hắn như thế.
Tần Mệnh hỏi: "Thời đại của ngươi là loạn võ thời đại hậu kỳ hay giai đoạn đầu?"
"Ngươi thiểu năng à? Giai đoạn đầu hay hậu kỳ loạn võ thời đại là do hậu bối các ngươi đánh giá, chúng ta làm sao biết mình kết thúc khi nào?"
Khóe mắt Tần Mệnh giật giật: "Thời đại của ngươi, Cửu Nguy Sơn Thiên Thu Cung còn tồn tại không?"
Hả? Ánh mắt Dương Đỉnh Phong thoáng run lên, vẻ khinh miệt trên mặt từ từ tan biến: "Thời đại vạn năm sau của các ngươi còn nhớ đến Thiên Thu Cung?"
"Ta nhớ, người khác... chắc là quên rồi."
"Ngươi là ai?" Dương Đỉnh Phong rốt cục nghiêm túc, một lần nữa đánh giá Tần Mệnh.
Tần Mệnh cũng cẩn thận quan sát Dương Đỉnh Phong, xem ra hắn có chút liên hệ với Thiên Thu Cung, là cừu nhân hay bằng hữu? Hắn không muốn chỉ một câu mà lỡ mồm hỏi ra một kẻ thù. "Họ Tần, tên Mệnh!"
"Tần Mệnh? Tần Mệnh..." Dương Đỉnh Phong bỗng nhiên cảm thấy có chút quen thuộc, suy nghĩ kỹ một chút rồi bừng tỉnh: "Ngươi chính là Chiến Tranh Chí Tôn? Người mà Vạn Tuế Sơn hay bàn tán là ngươi à! Không đúng..."
"Không đúng chỗ nào?"
"Trong truyền thuyết ngươi bá đạo oai hùng, bên trái Bạch Hổ, bên phải Hắc Phượng, trước sau có Địa Hoàng Huyền Xà. Sao giờ lại đổi thành chăn heo?"
"Oa a a..." Ô Kim Bảo Trư tại chỗ nổi điên, suýt chút nữa nhào tới. Nó thở hồng hộc, toàn thân ô quang lưu chuyển, tròng mắt đỏ ngầu.