Tần Mệnh liên tục xuất hiện trong khu rừng mưa sông trạch khác biệt, vừa để lại dấu vết, vừa tiện thu thập tin tức, sau đó ẩn nấp thân phận, chạy tới Phiêu Tuyết Hải Vực. Hắn đám chắc chắn có kẻ đang truy tìm mình, thậm chí có thể liên lụy tới cả lực lượng của Đông Hoàng Thiên Đình, đặc biệt là đám người Lôi Chủ Hoang Lôi Thiên. Hắn cố ý lộ điện vài lần, quấy nhiễu hướng điều tra của chúng, tránh cho chứng vô tình tìm ra bí cảnh
Trên đường đi, hắn không ngừng nghiên cứu ba món vũ khí Tiên Vương chiến trụ. Trước đây, hắn luôn không tìm ra manh mối, dù cố gắng thế nào cũng không phát hiện gì. Hiện tại, ba món đã tập hợp, tương hỗ tác động, hắn nắm lấy cơ hội cảm thụ, lặng lẽ nghiên cứu, dần dần vén lên bức màn bí ẩn.
Tiên Vương chiến trụ rất có thể ẩn chứa bí mật sâu xa hơn, không chỉ là một món đồ đơn giản, chỉ riêng ba món trên người hắn đã có sự khác biệt.
Mặt nạ hoàng kim có năng lực ẩn tàng dung mạo thần kỳ, kích hoạt sẽ khiến dung nhan trở nên mờ ảo, như bị che phủ bởi ảo thuật cao thâm, mỗi người nhìn thấy một khuôn mặt khác nhau, trăm người trăm vẻ, vạn người vạn dạng. Áo giáp hoàng kim thì thuần túy là để thủ hộ, đã bắt đầu giao hòa với huyết nhục trước ngực, cùng tim, xương sườn trong lồng ngực, trở thành một khối. Bao tay hoàng kim lại có sức mạnh băng diệt kinh khủng, có thể phá hủy mọi chướng ngại. Lúc đó, La Cẩn Huyên mang bao tay hoàng kim mà có thể đối cứng một kích với Bạch Hổ, dù cánh tay nát nhưng quả thật đã gánh chịu, nếu là người khác hoặc vũ khí khác, toàn thân đã bị nát vụn.
Tần Mệnh lặp đi lặp lại nghiên cứu, không ngừng làm quen, đồng thời mong đợi có thể tìm tòi nghiên cứu bí mật ở cấp độ sâu hơn, tìm ra thêm tàn phiến của chiến trụ.
Trong lúc Tần Mệnh không vội vã đến Phiêu Tuyết Hải Vực, vùng biển rộng lớn ngàn đặm kia đã trở thành chiến trường hỗn loạn.
Không giống với cục bộ loạn chiến như ở Trấn Thiên Hải Thành, hiện tại, gần như toàn bộ Hải Vực đều loạn, ngày càng nhiều Nhân Tộc bị liên lụy, ngày càng nhiều Hải Thú phẫn nộ phản kích. Chỉ có điều, trước mắt vẫn ở giai đoạn tự chiến của từng bên. Quang Minh Thánh Địa không thể triệu tập toàn bộ lực lượng Nhân Tộc của Hải Vực. Ma Thiên Đạo và các thế lực đỉnh cấp khác lần lượt nhúng tay, thậm chí còn tính kế Quang Minh Thánh Địa, âm mưu chồng chất. Tứ đại Yêu Chủ Yêu Tộc và đám Thiên Vũ cao giai dưới trướng đều đang bế quan sâu, hoặc chữa thương, hoặc luyện hóa nuốt chửng nhân loại. Yêu Tộc còn lại không có chỉ huy thống nhất, riêng phần mình bảo vệ lãnh địa, hoặc hoành hành đáy biển, tìm cơ hội đánh lén Nhân Tộc, có kẻ dứt khoát càn quét các hòn đảo của Nhân Tộc, trắng trợn phá hoại.
Hỗn loạn ở phía tây Hải Vực là nghiêm trọng và thảm khốc nhất, liên lụy nhiều Nhân Tộc và Yêu Tộc nhất.
Quang Minh Thánh Địa dù giương cao ngọn cờ báo thù, mãnh liệt đả kích Yêu Tộc Hải Vực, chém giết lượng lớn mãnh thú, chỉnh hợp nhiều cường giả Nhân Tộc, nhưng liên tục hai tháng, bọn họ dần cảm thấy cố hết sức, thậm chí hơi mất kiên nhẫn. Nơi này không chỉ có Thú Triều do Hoàng Kim Lôi Man thống ngự, mà còn vô số mãnh thú cường hãn hơn. Khi hỗn loạn gia tăng, Thú Triều phản kích, họ buộc phải tăng cường số lượng lớn cường giả tiến sâu vào hải vực. Thế nhưng, ý nghĩa ở đâu?
Quang Minh Thánh Địa không muốn đặt chân ở Phiêu Tuyết Hải Vực, việc này vô nghĩa. Họ cũng không muốn quyết tử chiến với Yêu Tộc. Một khi thật sự đánh thức Hoàng Kim Lôi Man, con cự thú kia chắc chắn sẽ gây ra sóng lớn ngập trời, bằng sức hiệu triệu cường đại, tập hợp toàn bộ lực lượng Tây Bộ Hải Vực vây quét tất cả kẻ xâm nhập Nhân Tộc. Coi như Quang Minh Thánh Địa dùng toàn bộ lực lượng nghênh chiến, đồng thời chém giết Hoàng Kim Lôi Man, thì kết quả là gì? Chắc chắn là Thâm Uyên Cốt Long và các Yêu Chủ khác liên thủ phản kích, sẽ đánh bật họ ra ngoài.
Mục đích ban đầu của Quang Minh Thánh Địa chỉ là điều tra cái chết của mấy đội ngũ kia, kết quả người chết càng lúc càng nhiều, càng lún càng sâu, hiện tại rất có cảm giác đầm lao phải theo lao.
Nhiều Quang Minh thiên sứ dần thể hiện thái độ: cơ sở bộc phát loạn chiến này vốn đã vô cùng lung lay, cưỡng ép giao phó ý nghĩa đặc thù càng thêm rắc rối, hiện tại náo thành thế này mà tiếp tục kiên trì thì vô nghĩa.
Thế nhưng, họ cũng hiểu nếu cứ thế không chiến mà rút lui, uy tín của Quang Minh Thánh Địa chắc chắn bị đả kích, mà những nỗ lực trước đó cũng trở nên vô nghĩa, ngay cả đệ tử trong thánh địa cũng không thể giải thích.
Cho nên, khi hỗn loạn ở Phiêu Tuyết Hải Vực ngày càng nghiêm trọng, Quang Minh Thánh Địa bắt đầu lặng lẽ tập hợp bộ đội. Họ chuẩn bị rút lui, nhưng dù muốn rút lui cũng phải rút lui ầm ầm. Họ nhắm mục tiêu vào hai Yêu Tộc ở Tây Bộ Hải Vực không chịu sự khống chế của Hoàng Kim Lôi Man, nhưng lại cực kỳ cường hãn: Băng Sương Hải Xà bá chiếm Hàn Băng đảo và Thôn Hải Thú độc bá đáy biển.
Không lâu sau, chiến sự ở Hàn Băng đảo và loạn chiến ở đáy biển bùng nổ!
Để đảm bảo hành động hoàn toàn bí mật, đồng thời tiêu diệt hai đại Yêu Tộc, Quang Minh Thánh Địa không liên hệ với các thế lực Nhân Tộc khác, hoàn toàn hành động đơn độc. Họ xuất phát đêm khuya, chia quân hai đường thẳng đến lãnh địa của hai đại Yêu Tộc. Nhưng chiến đấu ở Băng Sương đảo điễn ra oanh oanh liệt liệt, còn một đường khác lại xảy ra ngoài ý muốn, họ không tìm thấy Thôn Hải Thúi
Vùng hắc ám rãnh biển do Thôn Hải Thú chiếm cứ trống rỗng, con Thôn Hải Thú mạnh nhất và năm con hậu duệ đều biến mất, ngay cả những cường giả được họ phái đến giám thị cũng mất tích bí ẩn.
Quang Minh Thánh Địa vô cùng phiền muộn, sao lại tự dưng bỏ chạy? Họ đã lên kế hoạch rõ ràng, bố trí từ lâu, hơn nữa muốn ngẩng cao đầu rút khỏi Phiêu Tuyết Hải Vực, hai trận chiến này nhất định phải đại thắng, tốt nhất là bắt sống thủ lĩnh hai đại Yêu Tộc.
Chẳng lẽ đệ tử phụ trách giám thị sơ ý làm lộ tung tích, bị Thôn Hải Thú phát giác? Thế nhưng, Thôn Hải Thú tính cách ngang ngược, cao ngạo tự phụ, ngay cả Hoàng Kim Lôi Man cũng không khuất phục, sao có thể phát hiện có người giám thị mà bỏ chạy?
Trong này dường như có gì đó kỳ quặc!
Việc Thôn Hải Thú biến mất không ảnh hưởng đến chiến đấu ở Hàn Băng đảo cách đó năm trăm dặm. Đối mặt với cường giá Quang Minh Thánh Địa từ trên trời giáng xuống, Băng Sương Hải Xà nhất tộc trên Hàn Băng đảo đường như đã chuẩn bị sẵn sàng, chúng phẫn nộ phản kích, hoặc chủ động phát động tấn công mạnh, vừa chạm mặt đã khiến cường giả Quang Minh Thánh Giáo tổn thất nặng nề, nhưng kết quả cuối cùng vẫn không địch lại. Tộc trưởng Băng Sương Hải Xà chiến tử, mấy Hải Xà mạnh mẽ bị bắt sống, sau đó toàn bộ đảo bị đồ điệt. Quang Minh Thánh Địa thu hoạch thi hài quý giá và đầy đảo Linh Quả trân quý, hài lòng rời đi.
Chỉ có điều, niềm vui của họ không kéo dài được lâu. Khi biết tin Thôn Hải Thú đã biến mất từ lâu, đội quân còn lại không công mà lui về, tâm trạng tốt đẹp của họ lập tức bị hủy hoại.
Họ đã mưu đồ từ lâu, vậy vấn đề xảy ra ở đâu?
Nếu chỉ hủy diệt Hàn Băng đảo, họ còn mặt mũi ngẩng cao đầu rời khỏi Phiêu Tuyết Hải Vực sao?
Chiến tích ở một Hàn Băng đảo dù huy hoàng, nhưng dường như không đủ để chống đỡ cho lực lượng rời đi của họ.
"Thôn Hải Thú không thể vô duyên vô cớ rút đi, với tính cách của chúng, dù biết mình hắn phải chết cũng sẽ không không đánh mà lui."
"Nơi này không có bất kỳ dấu vết chiến đấu nào, chúng không thể bị giết."
"Băng Sương Hải Xà bên kia cũng có chuẩn bị, giống như đang chờ chúng ta."
"Tôi có một dự cảm, có ai đó đang liên hệ với chúng?"
Tứ đại Quang Minh thiên sứ giáng lâm vực sâu rãnh biển do Thôn Hải Thú chiếm cứ, giống như bốn vầng mặt trời chói lọi, rung động ầm ầm, phát ra ánh sáng uy nghiêm, khiến không ai dám nhìn thẳng. Tại Quang Minh Thánh Địa, thân phận Quang Minh thiên sứ là vinh dự chí cao, hơn cả trưởng lão, gần với Thánh Hoàng của họ, không chỉ được vạn đệ tử kính sợ, mà còn thống lĩnh một đội tinh binh. Quang Minh thiên sứ còn chia thủ hộ thiên sứ và chiến đấu thiên sứ. Thủ hộ thiên sứ lâu dài trấn thủ thánh địa, thủ hộ Thánh Hoàng, không phải tình huống đặc biệt sẽ không ra ngoài, nhưng không ai nghi ngờ sự cường đại của họ. Chiến đấu thiên sứ thì phụ trách chinh chiến bốn phương, nghênh chiến các phương khiêu chiến, giữ gìn địa vị bá chủ vô thượng của thánh địa tại Thương Huyền Thiên Đình.
"Nếu thật sự có ai đó liên hệ với chúng, chắc chắn đã đoán trước được hành động của chúng ta, cố ý muốn đối nghịch với chúng ta. Tôi nghỉ ngờ, có phải là yêu quái đã tập kích Bạch trưởng lão và ba đội điều tra ban đầu, hoặc... là người..."