Khi Tần Mệnh vượt qua Phiêu Tuyết Hải Vực, dư chấn từ bạo loạn ở Trấn Thiên Hải Thành đã lan nhanh như vũ bão khắp Hải Vực, rồi truyền đến Thương Huyền Thiên Đình rộng lớn, gây nên những đợt sóng chấn động ngày càng lớn.
Chuyện tranh giành vị trí thành chủ Trấn Thiên Hải Thành mỗi thời đại vốn dĩ đã thành lệ thường, biến nơi này thành chiến trường phô trương thanh thế của Phiêu Tuyết Hải Vực. Dù mỗi lần đều thu hút sự chú ý lớn, trọng tâm quan sát thường đổ dồn vào việc Trấn Thiên Hải Thành đối phó Yêu Chủ ra sao, các thế lực khác chịu tổn thất thế nào, hoặc có biến cố thú vị gì xảy ra. Chưa từng có cuộc hỗn loạn nào thực sự hủy diệt Trấn Thiên Hải Thành, huống chi Mục Thanh Thiên đời này còn sở hữu thiên phú Chí Tôn Long bảng, lại thêm trí mưu hơn người, theo lý thuyết phải đủ sức chống đỡ.
Nhưng chẳng ai ngờ trận hỗn loạn này lại kết thúc nhanh chóng chỉ sau một ngày một đêm, và kết cục là Trấn Thiên Hải Thành bị hủy diệt, còn Chí Tôn Long bảng Mục Thanh Thiên thì sống chết chưa rõ.
Đối với Nhân Tộc Thương Huyền Thiên Đình, kết quả này càng gây chấn động mạnh mẽ. Trấn Thiên Hải Thành cơ mà! Một thế lực đỉnh cấp của Nhân Tộc, nắm giữ Hạo Hải chi lực, sao có thể bị hủy diệt?
Cùng với việc tin tức lan rộng, mọi người vừa tìm hiểu tình hình cụ thể, vừa khắc sâu một cái tên: Vĩnh Hằng Chí Tôn – Tần Mệnh!
"Mục Thanh Thiên dùng hôn lễ để bày mưu tính kế, khiêu chiến Phiêu Tuyết Hải Vực. Mục Nguyệt Minh ngụy trang thành Mục Thượng Tôn, tính kế Yêu Chủ Hải Vực."
"Thâm Uyên Cốt Long, Hoàng Kim Lôi Man, Hải Mị, Lục Dực Thanh Bằng vây công Trấn Thiên Hải Thành, loạn chiến kịch liệt, Nghịch Loạn Thanh Thiên."
"Mục Nguyệt Minh tự bạo, nổ tan xác Lục Dực Thanh Bằng!"
"Mục Thượng Tôn hiện thân, liên thủ Mục Nguyên Cát và các cường giả Thiên Vũ khác khống chế Hải Thần chiến thể, nghênh chiến Thâm Uyên Cốt Long, Hoàng Kim Lôi Man, Hải Mị tam đại Yêu Chủ."
"Thú triều vây đảo, rung chuyển trời biển; máu nhuộm non sông, chiến càng hăng."
“Thiên Vương Điện dẫn nổ Trấn Thiên Hải Thành, đảo nhỏ hủy điệt, vạn người rơi biển."
"Mục Thượng Tôn bi phẫn tự bạo, trọng thương Thâm Uyên Cốt Long."
"Tần Mệnh dẫn Thiên Vương Điện và Thiên Dực Tộc hiện thân chiến trường, hô lớn báo thù, vây quét Mục gia Hải Thành."
"Đại Luật Lệnh Chí Tôn kinh hiện chiến trường, thân phận là vợ Tần Mệnh, Thanh Liên Vương của Thiên Vương Điện – Nguyệt Tình!"
"Vĩnh Hằng Chí Tôn Tần Mệnh nghênh chiến Hải Khiếu Chí Tôn Mục Thanh Thiên, thắng!"
"Chiến cuộc kết thúc, đảo sụp đổ, thành diệt, Mục gia bại vong, Mục Thanh Thiên sống chết không rõ! Thiên Vương Điện và Thiên Dực Tộc rút đi, Yêu Chủ rút khỏi chiến trường!"
Nhân vật chính của trận chiến Trấn Thiên Hải Thành là tứ phương Yêu Chủ, kẻ khống chế thắng bại cuối cùng cũng là Yêu Chủ, nhưng người đảo ngược thế cờ, dẫn dắt chiến trường lại là Tần Mệnh và đồng bọn gia nhập vào giai đoạn sau.
Họ không dùng sức mạnh tuyệt đối để tỏa sáng rực rỡ nhất.
Ai bày mưu cho ai? Ai lợi dụng ai? Ai mới là người nắm quyền thực sự? Có lẽ mỗi người đều có đánh giá riêng.
Sự kiện chấn động tiếp tục lan rộng, gây xôn xao mọi ngóc ngách Thương Huyền, kinh động tất cả thành trấn, kinh động các Yêu Tộc, và tiêu điểm bàn luận vẫn xoay quanh Tần Mệnh và Thiên Vương Điện. Lực lượng vừa hủy diệt hai đại thế lực đỉnh cấp ở Đông Hoàng Thiên Đình này, chỉ mới đến Thương Huyền Thiên Đình hai tháng ngắn ngủi đã lại gây ra một cuộc đại loạn kinh thiên động địa. Dù là hành động hay chiến tích đạt được, đều vượt ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Tên Tần Mệnh vang vọng Thiên Đình, tên Thiên Vương Điện cũng lan khắp bát phương.
Ai còn dám khinh thị họ? Ai còn dám coi họ là trò hề?
Nhớ lại cái tên Tần Mệnh và Thiên Vương Điện đã vững chắc trên đỉnh cao ở Cổ Hải, chẳng lẽ họ muốn viết tiếp truyền kỳ ở Thiên Đình?
Khi tin Trấn Thiên Hải Thành bị hủy diệt truyền đến Đông Hoàng Thiên Đình, nơi đây cũng chấn động kịch liệt. Dù đã quen với việc Tần Mệnh làm việc ngông cuồng, họ vẫn bị chấn động đến khó thở. Họ không hiểu thực lực thực sự của Trấn Thiên Hải Thành, cũng không nắm rõ tình hình cụ thể Phiêu Tuyết Hải Vực, nhưng họ biết Trấn Thiên Hải Thành là thế lực đỉnh cấp ngang hàng Tam Cung Tam Thánh Địa, thậm chí còn uy lực hơn ở Hải Vực. Vậy mà Tần Mệnh nói làm là làm, xông thẳng vào, còn bày bố chiến trường, hủy diệt Trấn Thiên Hải Thành. Chưa bàn đến việc Tần Mệnh làm thế nào, nhưng họ đã thành công.
Một thế lực đỉnh cấp có thể so sánh, thậm chí vượt qua Tam Cung Tam Thánh Địa, cứ thế biến thành lịch sử, hoàn toàn bị xóa tên khỏi Thương Huyền Thiên Đình.
Kẻ cầm đầu chính là Tần Mệnh, là đám Vương Hầu Thiên Vương Điện kial
Đối với Hỏa Vân Thiên, đối với Bất Hủ Thiên Cung, thậm chí Tam Nhãn Chiến Tộc, Thiên Long Tộc, đây là một cú sốc tinh thần cực lớn. Với những kẻ còn đang nghi ngờ thực lực Thiên Vương Điện, vẫn còn phân tích xem Tần Mệnh có bao nhiêu lực lượng bên cạnh, đây thực sự là một cái tát vang dội. Giống như Tần Mệnh vậy, không thể dùng thực lực nhìn thấy để đánh giá hắn, Thiên Vương Điện cũng vậy. Không phục? Nhìn Trấn Thiên Hải Thành kia kìa.
Lôi Chủ tìm mãi không thấy Tần Mệnh, đã bắt đầu chuẩn bị giết đến Cổ Hải, vừa nhận được tin tức liền lập tức tập hợp đội ngũ, đi Thương Huyền: "Giết Tần Mệnh! Báo thù!"
Khi Tu La Điện nhận được tin tức, nơi này cũng chấn động. Việc hủy diệt Hoang Lôi Thiên và Hoàn Lang Thiên đã khiến nhiều người không thể tưởng tượng nổi, cho rằng Tần Mệnh sẽ ẩn mình để dốc sức khôi phục lực lượng, củng cố bản thân, thậm chí vài năm không xuất hiện, nhưng chỉ mấy tháng ngắn ngủi, hắn lại rung chuyển thiên hạ, làm náo loạn Thương Huyền, đem một Trấn Thiên Hải Thành sừng sững ra đồ diệt.
Đảm phách như vậy, khí thế như vậy, chiến tích như vậy, đối với tất cả mọi người trong Tu La Điện đều là một cú sốc lớn, nhất là những người ở tầng lớp cao, không khỏi nhớ lại lời Tần Mệnh. Hắn không quan tâm Tu La Điện, càng không có ý định mưu đồ Tu La Điện, thứ hắn muốn là thiên hạ, là võ đạo, là huyết chiến bát phương, dù chết không tiếc.
Lãnh Thiên Nguyệt, Ngu Thế Hùng, Lan Đình sau khi nhận được tin liền cùng nhau bế quan, củng cố bản thân, nâng cao cảnh giới. Tốc độ quật khởi của Tần Mệnh, cùng với thanh thế vang danh thiên hạ, khiến họ cảm nhận được áp lực lớn, cũng kích thích vô tận nhiệt huyết tu luyện.
Họ nhớ lại lời giáo huấn của các vị trưởng lão chí cao, lần này cảm nhận càng sâu sắc – danh tiếng của các ngươi một nửa đến từ Tu La Điện, còn Tần Mệnh hoàn toàn là do bản thân tạo nên. Hơn nữa Tần Mệnh hiện tại đã có xu thế áp đảo họ.
Đồng Ngôn sau khi nhận được tin thì phiền muộn ba ngày không hoàn hồn, cứ như người mất vía.
Tần Mệnh trở lại bí cảnh ẩn thân, lập tức thả ra tất cả mảnh vỡ ngọc thạch, dưới sự giúp đỡ của U Minh Vương, xem xét kỹ từng mảnh một.
Một viên... Hai viên... Mười viên... Một trăm viên...
Trong ngọc đá ẩn chứa nguồn năng lượng hải dương nồng đậm, đường như chứng thực phỏng đoán của Ô Cương Linh - Thanh Ngọc Thạch Trụ có sức hút cường đại, vào khoảnh khắc hồ nước bị dẫn nổ, chúng đã đốc toàn lực hấp thụ năng lượng, ý đồ trấn an hồ nước, giảm bớt hỗn loạn. Chỉ là uy lực tự bạo của Khương Thiên Sóc quá mạnh, trong nháy mắt đã nổ tung Thanh Ngọc Thạch Trụ, phá hủy hồ nước.
Thanh Ngọc Thạch Trụ dù nát vụn, nhưng bên trong vẫn phong tồn năng lượng rất mạnh, đối với người tu luyện võ đạo hệ Thủy mà nói tuyệt đối là cơ duyên, dù không dùng để tu luyện, dùng để chữa thương luyện dược cũng là bảo bối, nhưng bây giờ không ai quan tâm đến điều này, tất cả đều đang im lặng chờ đợi kết quả dò xét.
Khương Nhan Nguyệt cầu nguyện, trái tim đã tuyệt vọng vì sự cố gắng của Tần Mệnh mà tràn ngập chờ mong trở lại. Tất cả tộc nhân Thiên Dực Tộc đều tụ tập xung quanh, gần ba ngàn người mà yên tĩnh đến lạ, mọi người đều lặng lẽ nhìn, khẩn trương chờ đợi.
Một trăm viên... Ba trăm viên...
Tần Mệnh không bỏ qua bất kỳ viên ngọc thạch nào, bất kể lớn nhỏ, U Minh Vương dò xét trước, Quỷ Vũ Hầu kiểm tra, Ô Cương Linh kiểm tra xong, đến Địa Sát Quỷ Mẫu nhìn qua, cuối cùng đến chỗ Tần Mệnh dùng Tu La Đao kiểm tra, họ không sợ tốn thời gian, chỉ mong chờ một phần vạn hy vọng.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bầu không khí càng lúc càng tĩnh lặng, càng lúc càng ngột ngạt, rất nhiều tộc nhân Thiên Dực Tộc ánh mắt cũng đần mông lung, đã kiểm tra một ngàn viên, không có một viên nào có phản ứng, chẳng lẽ thực sự không còn hy vọng sao?