Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 884
Bản giáp toàn thân (1)

❊ ❊ ❊

Mấy ngàn kỵ binh cứ như thế cận chiến chém giết, cảnh tượng vô cùng thảm liệt, bởi vì trang bị của long kỵ binh không tốt, lần lượt ngã xuống hơn hai trăm người.

Chính vào lúc kỵ binh của Ngô Tam Quế, trong kỵ chiến đang chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, những bộ đội kỵ binh tạp nham này, bỗng nhiên tìm cơ hội dẫn theo kỵ tốt trốn khỏi chiến trường. Bọn họ đánh thắng cũng trốn, bởi vì bên phía hữu quân, hai cánh bộ đội đã toàn bộ chạy tán loạn, hơn nữa đánh sâu vào phía tiền quân.

"Ô ô ô ô!"

"Vụt vụt hu!"

Đại quân bộ binh của quân Đại Đồng, các bộ điên cuồng vung lệnh kỳ, tiếng đồng tiếu và kèn cùng nhau vang lên. Bọn họ thay đổi trận hình vào lúc đang xung phong, binh cận chiến chạy phía hai bên sườn, hỏa thương binh ở giữa căn bản không có người nào viện hộ.

Chống đỡ với tên bắn của tiền quân của Tổ Đại Thọ, hỏa thương binh Đại đồng trả giá thương vong mấy trăm người, một đường xông đến khoảng cách hai mươi bước.

"Phành phành phành phành!"

Hỏa thương liên tục bắn ba lần, địch ở trước mặt ngã xuống như cắt lúa mạch.

“Giương lưỡi lê!”

“Xung phong hào!”

"Tít tít tít đô đát đát đô đô đát đô..."

Thậm chí Tổ Đại Thọ còn không kịp điều động đội dự bị của trung quân, tiền quân và hai cánh hoàn toàn sụp đổ. Mặc dù hắn đã thay tinh nhuệ của mình, nhưng cũng không ngăn cản được, hơn bảy ngàn hỏa thương binh bắn ba lần, sau khi bắn súng xong còn giương lưỡi lễ lên xung phong.

Cái này thì ai chống đỡ được?

Hơn nữa hai cánh dẫn đầu chạy tán loạn,tiền quân đã sớm bị làm cho lung lay sụp đổ.

Đối mặt với bộ tốt quân Đại Đồng xung phong, thế mà hơn một vạn người tiền quân của Tổ Đại Thọ không chạy trốn. Bọn họ ném binh khí, có người quỳ xuống, có người nằm úp sấp trên mặt đất, có người ngồi xổm xuống, dường như đã sớm chuẩn bị xong rồi.

Một vài quan tuyên giáo dừng lại, động viên những quan tướng quân địch đầu hàng này: “Cầm lấy vũ khí, đi theo quân xông lên!”

Không sợ những quan tướng này lại phản chiến, bởi vì bọn họ đã sớm mất đi độ tổ chức.

Nhóm quan tướng đầu hàng không dám đánh trận đánh ác liệt, nhưng thuận theo hướng gió lại là sở trường. Vì thế tất cả đều nhặt vũ khí lên, đi theo quân Đại Đồng cùng nhau xông lên, trong nháy mắt quân Đại Đồng đã “tăng binh” lên đến hơn vạn người.

Tào Biến Giao, Ngụy Quốc Tường cũng dừng đuổi giết hội binh, dẫn theo kỵ binh trở về chém giết với Ngô Tam Quế.

Trong nháy mắt quân đội ở phía trước Ngô Tam Quế sụp đổ, cũng đã bỏ chạy tán loạn. Quân địch chính là một đám điên không muốn sống, hắn không muốn đánh trận với kẻ điên như thế.

Trung quân của Tổ Đại Thọ đối mặt với kẻ địch và hội binh xông đến, thế mà không có một chút ý chí chiến đấu nào đã xoay người chạy trốn.

Tổ Đại Thọ không làm được cách nào, xen lẫn trong hội binh, động tác thành thạo cưỡi ngựa chạy trốn.

Ngô Tam Quế chạy trốn cũng rất nhanh, hơn nữa không có người nào đuổi theo hắn. Bởi vì còn rất nhiều kỵ binh đầu hàng Mãn Thanh, đang hỗn chiến với long kỵ binh, Tào Biến Giao, Ngụy Quốc Tường nhất định phải giải quyết những người đó.

Trên mặt đất trung nguyên, dưới ánh nắng ban mai, mấy vạn bóng người đông nghịt như kiến đang di chuyển.

Ngô Tam Quế một đường chạy về phía bắc, chạy đến khu vực hợp lưu của sông Sa Hà và dòng phụ lưu, phía sau hắn chỉ còn hơn hai mươi gia đinh kỵ binh. Sợ hãi kẻ địch đuổi theo, hắn cởi bỏ hoàn toàn giáp trụ, lôi kéo chiến mã cùng bơi qua sông.

Tổ Đại Thọ cũng là kiện tướng chạy trốn, một đường chạy đến huyện Thái Khang.

Chỉ nghỉ ngơi một chút ở trong thành, đã ngồi thuyền chạy về phía Trung Mưu, hắn cũng không dám thủ thành ở huyện Thái Khang.

“Bắt được một tên tướng địch!”

Đệ đệ của Khương Tương chết trong chiến trận, hắn mang theo một bụng lửa giận, cưỡi ngựa chạy đến xem ai bị bắt.

Hắn liếc nhìn một cái đã nhận ra người này, nói: “Tên này là Tổ Trạch Thanh, con trai thứ tư của Tổ Đại Thọ!”

Vẻ mặt Tổ Trạch Thanh đau đớn, ngã ngựa ngã gãy chân.

Ngoài thành Thương Khâu.

Hơn ba vạn dân đói dẫn theo người nhà, được đưa về huyên Vĩnh Thành mới chiếm lĩnh nhập hộ khẩu chia ruộng. Nơi này không cần bọn họ, giữ lại cũng chỉ có thể tiêu hao quân lương, không bằng sớm sắp xếp công tác dân chính.

Lại có bốn vạn nghĩa quân (dân đói), bị Triệu Hãn điều đi huyện Ngu Thành và huyện Hạ Ấp.

Hai huyện này, cũng là mới chiếm lĩnh, hơn nữa gần bên phía Sơn Đông. Nếu như thế cục Sơn Đông bất ổn, lúc nào cũng có thể trợ giúp Sơn Đông, ít nhất có thể giúp đỡ thủ thành.

Đợi sau khi chiến tranh thắng lợi, dân đói này sẽ làm hộ khẩu chia ruộng ngay tại chỗ, có thể bớt đi rất nhiều chi phí di dân.

Chỉ có điều nam nhiều nữ ít, chênh lệch giới tính rất cao.

Chiến tranh chính là như thế, nam nhân rất thảm, nữ nhân còn thảm hơn. Vì thế cho dù bắt được phụ nữ Mãn Thanh, Triệu Hãn cũng không hạ lệnh giết hết, toàn bộ đều phân phối cho lương dân thành lập gia đình.

Triệu Hãn dự định làm mậu dịch với người Hà Lan, mua một ít nữ tử bản địa ở Nam Dương về. Nếu không phương bắc có nhiều đàn ông độc thân, chẳng những bất lợi cho dân cư tăng trưởng, hơn nữa còn sẽ dẫn đến phát sinh các loại vấn đề xã hội.

Chính ssdch đã thương lượng xong rồi, đàn ông độc thân ở phương bắc muốn cưới vợ, đi quan phủ xin báo danh. Triệu Hãn chỉ tính giá vốn, đàn ông độc thân có thể trả tiền theo kỳ hạn, mười năm tám năm là có thể trả hết.

Triệu Hãn còn có tâm tình suy xét dân chính, lúc này thủ quân trong thành Thương Khâu, tâm lý đã sắp sụp đổ rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »