Trong đó hỗn tạp một lượng lớn bình dân, những bình dân này cửa nát nhà tan, lại cộng thêm thật sự không có cơm ăn. Một vài châu huyện nông thôn đều trống không rồi, nam nữ già trẻ cùng nhau đầu quân, chẳng qua chỉ muốn có miếng cơm ăn mà thôi.
Bọn họ cực kỳ hận Tả Lương Ngọc và Mãn Thanh, lần lượt gia nhập bộ đội nghĩa quân, phần lớn bộ phận người vào thời điểm đánh trận, căn bản không biết nên làm gì.
Nhưng bọn họ chính là đã công phá được Cự Dã, tòa thành trì tiếp theo là Gia Tường.
Một khi Gia Tường bị công phá, nghĩa quân có thể đánh đến Tể Trữ, hội hợp với quân chủ lực Đại Đồng của Phí Như Hạc.
Huyện thành Gia Tường.
Tướng thủ thành Trương Ứng Tường da đầu phát tê, ngoài thành có hơn mười vạn người đánh đến, hắn thiếu chút nữa lập tức hạ lệnh đổi thành quân kỳ Đại Đồng.
Nhưng chiến cục chưa rõ, Trương Ứng Tường cũng không dám dễ dàng phản chiến, vạn nhất quân Mãn Thanh đánh thắng thì sao?
Cũng không đợi đến trời tối, dù sao người nhà không ở trong thành, tiền tài của hắn cũng không ở đây. Thừa dịp trước khi hơn mười vạn nghĩa quân vây thành, Trương Ứng Tường đã dẫn theo bộ đội bỏ thành mà chạy, vòng một vòng về phía bắc rồi lại đến Tể Trữ hội hợp với Tả Lương Ngọc.
Không đi đường vòng không được, thủy quân Đại Đồng đã chiếm giữ kênh đào ở xung quanh Tể Trữ rồi!
“Sao ngươi đến được đây?” Tả Lương Ngọc hỏi.
Trương Ứng Tường trả lời: “Hơn hai mươi vạn loạn quân tấn công Gia Tường, ty chức thật sự là không thủ được.”
Tả Lương Ngọc lo lắng, phát triển của thế cục, quả thực không giống với tưởng tượng của hắn.
Đây đã không còn là chiến tranh giữa Mãn Thanh Bát Kỳ và quân Đại Đồng, mà là toàn bộ bách tính Sơn Đông, đều khởi nghĩa vũ trang đánh Mãn Thanh.
Trong lịch sử, Mãn Thanh chiếm cứ Sơn Đông hơn mười năm, mới hoàn toàn quét sạch được nghĩa quân Sơn Đông.
Mà bây giờ mật thám quân Đại Đồng chế tạo lời đồn, khắp nơi liên kết kích động, lại có quân Đại Đồng làm chỗ dựa, nghĩa quân Sơn Đông nhiều hơn mấy lần so với trong lịch sử.
Chiến tranh nhân dân mênh mông như biển lớn!
“Oành!”
Vết nứt trên tường thành lớn hơn, sắc mặt của Hồng Thừa Trù cũng càng ngày càng âm trầm.
Thủy quân Đại Đồng chiếm lĩnh kênh đào, thủ quân Tể Trữ muốn chạy cũng không chạy được.
Rút quân cũng có thể, nhưng không mang được đồ quân nhu lương thực đi. Bởi vì rút quân từ đường bộ, mang càng nhiều đồ quân nhu, thì càng cần nhiều dân phu.
Một khi dân phu nhiều lên, lại cộng thêm sĩ khí của hàng bính hàng tướng giảm thấp, sợ rằng quân Đại Đồng chưa đuổi được mấy dặm đường, bên phía Hồng Thừa Trù đã từ rút quân trở thành chạy tán loạn.
“Oành!”
Lại là một trọng pháo bắn trúng mục tiêu, khiến Hồng Thừ Trù nhìn đến hết hồn.
Có tín sứ ở phía đông chạy đến, sau khi vào thành hoảng sự nói: “Huyện Tứ Thủy mất rồi, quân địch đang bao vây huyện thành Khúc Phụ!”
Tổ Trạch Viễn hoảng sợ: “Đại quân của Thập Vương điện hạ đâu?”
“Thập Vương binh bại chết trận rồi!” Tín sứ nói.
Hồng Thừa Trù, Tổ Trạch Viễn nhìn nhau, đồng thời cùng nhìn về phía Tả Lương Ngọc.
Tả Lương Ngọc đứng cách rất xa, hắn cũng muốn biết quân tình, nhưng Hồng Thừa Trù không cho hắn nghe.
Bên phía Tể Trữ, tướng soái đã sớm nội bộ lục đục.
Tổ Trạch Viễn gọi thân binh đến, vây quanh bên người Tả Lương Ngọc: “Thập Vương đã bại, Tể Trữ không thủ được lâu, đêm nay dẫn theo tinh nhuệ rút về Đông Bình.”
Tả Lương Ngọc cúi đầu nói: “Được!”
Tả Lương Ngọc bị kèm hai bên, chỉ cần nói một chữ không, sẽ bị Tổ Trạch Viễn chém chết.
…
Tin tức Khúc Phụ bị bao vây, không thể nào giấu được, bởi vì người đến báo tin không chỉ có một người.
Lòng quân trong thành dao động, nhóm hàng tướng Sơn Đông nháo muốn gặp Tả Lương Ngọc.
Cùng với từng đợt âm thanh của hỏa pháo, Hồng Thừa Trù nản lòng thoái chí. Hắn muốn hiến thành đầu hàng, nhưng lại sợ đầu hàng cũng không có kết cục tốt, dù sao chức quan ở Mãn Thanh của hắn quá cao, đã là Hán gian nổi tiếng nhất.
Phạm Văn Trình, Ninh Hoãn Ngã, Hồng Thừa Trù, đã được gọi là tam đại Hán thần của Mãn Thanh!
Trong lòng Hồng Thừa Trù có một cảm giác bất lực thật sâu, là một loại cảm giác vô lực khi làm văn thần.
Vào thời nhà Minh, võ tướng không nghe lời hắn. Vào thời Mãn Thanh, võ tướng cũng không nghe theo đề nghị của hắn.
Đa Đạc này, rất khinh địch!
Ngay từ đầu Đa Đạc đã khinh địch, nghe nói Hoàng Phỉ đang tấn công phủ Thanh Châu, vì thế chia binh để cho A Tế Cách đi đánh Hoàng Phỉ. Mục tiêu chiến lược định ra cho A Tế Các, chính là chiếm được hai phủ Đăng Lai, rồi lại thuận thế tấn công chiếm Nghi Thủy, Nghi Châu, tiếp đó trực tiếp đánh đến Giang Tô.
Trong lịch sử, Mãn Thanh chính là dùng phương pháp đánh tương tự như thế.
Đuổi theo đánh Lý Tự Thành là như thế, xuống phía nam tấn công tàn Minh cũng là như thế. Mấy ngàn binh Bát Kỳ, dẫn theo một đám hàng binh hàng tướng, đã dám tấn công chiếm đóng nửa tỉnh, thậm chí là phụ trách tấn công tỉnh kế tiếp. Hơn nữa bọn họ lại thành công rồi, cho đến khi Đa Nhĩ Cổn ban bố lệnh cắt tóc, mới đột nhiên lọt vào đề kháng kịch liệt.
Thời không này, truy kích Lý Tự Thành cũng có hiệu quả, nhanh chóng chiếm lĩnh Sơn Tây, Thiểm Tây, Hà Nam.
Dường như phương pháp đánh này có thể phục chế, Đa Đạc còn muốn tiếp dùng chiêu này ở Sơn Đông!
Khi không thể nào công phá được Phí Như Hạc đóng quân ở trấn Nam Dương, Hồng Thừa Trù đã dứt khoát đưa ra điều chỉnh. Hắn cũng đưa ra đề nghị ổn thỏa, nhưng Đa Đạc chính là không nghe, từ sau khi chiếm lĩnh được Bắc Kinh, đã cho Mãn Thanh một loại ảo giác rằng mình có thể chinh phục thiên hạ.